
Giới thiệu
Cả gia đình đều cho rằng ta làm người hầu cho gia đình quyền quý. Cho đến ngày muội muội tìm thấy ta trong một nơi hoang vu ở gần cổng Kinh thành.
Lúc đó, ta chỉ còn là một kẻ tàn tật thoi thóp hơi thở. Một chân bị c,ư,a c,ụ,t, mười đầu ngón tay nát bươm.
Thế nhưng đứng trước gã thái giám tàn phế, muội muội không hề bỏ chạy. Nàng lao vào ôm chầm lấy ta, hai tay ôm chặt lấy bờ vai ta, cái đầu nhỏ rúc vào lồng ngực hôi hám đầy vết thương của ta mà khóc nức nở.
Ta hoảng sợ, cố giấu bức thư gửi cho gia đình phòng khi ta không thể gắng gượng được nữa.
“Ta không phải ca ca của muội. Hắn đã c,h,ế,t từ năm mười ba tuổi rồi…”
Ta tưởng mình xuyên không đến nơi này mười năm. Ai ngờ lại xuyên vào một cuốn sách. Nực cười là ta lại không tìm thấy tên mình trong cuốn sách ấy.