Chương 4

C4

Ngày ta rời thôn Hà Hoa, trời lại đổ tuyết. Cha mẹ tiễn ta ra đầu làng, ánh mắt họ đong đầy niềm tự hào và xen lẫn cả sự xót xa. Họ dặn đi dặn lại phải biết giữ mình, đừng quá cam chịu trước sự khắt khe của chủ nhà, nếu cực nhọc quá thì xin về quê, giờ gia đình đã có cơm ăn áo mặc, bảo ta không được phép liều mạng nữa. Ta chỉ biết nghẹn ngào gật đầu, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt già nua ấy.

Tiểu Xán đứng nép sau lưng mẹ, con bé không khóc, cũng không chạy theo giữ ta lại như lần trước. Con bé chỉ lặng lẽ nhìn ta, đôi bàn tay giấu trong ống tay áo siết chặt lại. Khi ta quay lưng đi, ta cố tình dựng thẳng sống lưng, bước những bước dài vững chãi của một đấng nam nhi.

Thế nhưng, con đường dẫn về Kinh thành dài bao nhiêu, thì sống lưng của ta lại còng xuống bấy nhiêu. Khi những bức tường thành đỏ thẫm, cao ngất của Hoàng cung hiện ra trước mắt, bản năng của hoạn quan Nhị Thuận đã hoàn toàn đè bẹp linh hồn của Tiểu Thạch. Ta lại thu hai tay vào ống tay áo, đầu cúi thấp, bước đi nhẹ nhàng không phát ra tiếng động, lặng lẽ chui qua khe cửa Đông Hoa Môn để trở lại làm một kẻ vô hình.

Mùa đông hai năm sau, nhờ mấy năm liền làm việc lầm lũi như một con lừa, không tham lam, không kết bè kéo cánh, ta được gã quản sự ném cho một chiếc thẻ bài bằng gỗ, điều sang Tây Khố, làm chân Quản sự kho chứa củi.

Gọi là quản sự cho mỹ miều, thực chất công việc của ta là canh giữ đống củi gỗ và than cho Nội Vụ Phủ, mỗi ngày kiểm tra số lượng xuất nhập rồi ký nhận vào sổ trực. Nhưng đối với ta, xó xỉnh quanh năm phủ đầy tro xám này lại là một thiên đường.

Ta có một căn phòng nhỏ để ngủ một mình, tuy rằng đã xập xệ nhưng không phải chen chúc trên một chiếc sạp gỗ nồng mùi mồ hôi với ba mươi tiểu thái giám khác. Quan trọng hơn chính là, ta có lửa. Lửa từ lò đốt than luôn đỏ rực, sưởi ấm cho tấm lưng chằng chịt vết sẹo của ta mỗi khi gió lạnh tràn về.

Ta thọc tay vào ngực áo, rút ra bức thư nhà mới nhất mà Tiểu Xán gửi tới ba ngày trước.

Ở góc dưới cùng của tờ giấy, lúc nào chữ “Ca” cũng được con bé viết vô cùng nắn nót. Nét chữ ấy đã hằn sâu vào mặt giấy, mạnh đến mức mặt sau của tờ giấy nổi lên một vệt gồ ghề. Ta dùng đầu ngón tay chai sạn đầy tro than của mình mơn trớn trên vệt mực ấy.

Ta nhìn chằm chằm vào từng nét chữ, cõi lòng vừa bức bối khó chịu lại vừa hân hoan không tài nào diễn tả thành lời. Cho dù ta chỉ là một hoạn quan vô danh, cho dù ta không biết kết cục của mình sẽ đi về đâu, thì hiện giờ ta vẫn còn sống.

Ta không cần phải đóng vai một đấng cứu thế để đi can thiệp vào cuộc đời của bất kỳ ai. Họ có con đường rực rỡ, đầy máu và hoa hồng của họ. Còn một nét mực thừa như ta, chỉ có một mục tiêu duy nhất là bảo vệ bằng được gia đình đình. Dù có phải làm một con chó ngoan trong Hoàng cung này, ta cũng phải sống sót.

Năm ta hai mươi ba tuổi, tức là năm thứ mười ta vào cung. Tiểu Xán ở quê đã mười chín tuổi. Qua những bức thư nhà gửi lên, nét chữ của nàng đã trở nên vô cùng thanh tú, đẹp đẽ. Nhưng tin tức từ quê nhà lại mỗi lúc một tồi tệ hơn.

Bệnh ho lao của cha ta sau nhiều năm kéo dài bằng thuốc, nay đã biến chứng nghiêm trọng. Nàng viết rằng cha đã bắt đầu ho ra máu, cơ thể gầy rộc chỉ còn da bọc xương, các thầy lang ở trên trấn đều đã lắc đầu, khuyên gia đình chuẩn bị tinh thần đón nhận tin xấu.

Ta đứng trong kho chứa củi, siết chặt bức thư trong tay, khớp ngón tay trắng bệch. Ta không thể trơ mắt nhìn ông ấy chết. Đối với Tiểu Thạch thực sự, đó là cha ruột. Đối với linh hồn xa lạ của ta, ông chính là người đã cho ta cảm nhận được hơi ấm của hai chữ gia đình mà kiếp trước ta chưa từng có được.

Ta dùng toàn bộ số bạc tích góp được suốt năm năm qua từ chức Quản sự kho, lén lút đút lót cho một thái giám có quan hệ tốt với lính canh. Ta nhờ gã thuê giúp một gian nhà nhỏ ở khu lao động nghèo phía ngoại ô Kinh thành, rồi nhắn Tiểu Xán đưa cha mẹ tới nơi này. Kinh thành phồn hoa, biết đâu sẽ tìm được danh y có thể chữa trị được căn bệnh của ông.

Buổi chiều hôm ấy, sau khi bàn giao xong ca trực ở Tây Khố, ta thay bộ quần áo màu xanh xám đã bạc màu, vội vàng đi ra cửa hông để đến gian nhà thuê.

Khi ta đẩy cánh cửa gỗ mục nát của gian nhà nhỏ ra, đập vào mắt ta là bóng dáng gầy guộc của mẹ đang ngồi bên giường trúc, hai mắt bà đã mờ đục, không còn nhìn rõ người bước vào. Trên giường, ông cụ đang thiếp đi, lồng ngực gầy trơ xương nhô lên rồi hạ xuống theo từng tiếng thở khò khè, đứt quãng.

Nhìn thấy ta bước vào, Tiểu Xán khựng lại. Cô bé chín tuổi nhem nhuốc năm nào giờ đã trở thành thiếu nữ mười chín, vóc dáng mảnh mai nhưng đôi vai lại toát lên sự mạnh mẽ, kiên cường. Khi nhìn thấy ta, trong đôi mắt nàng lập tức lấp lánh những tia sáng vô cùng phức tạp.

“Ca ca...”

Nàng gọi một tiếng, nhưng không lao đến ôm chầm lấy ta như năm mười hai tuổi. Có lẽ đứng trước sự trưởng thành và những năm tháng đối mặt với từng trận đau ốm của cha mẹ đã tạo nên khoảng cách vô hình giữa hai huynh muội.

“Tiểu Xán, cha thế nào rồi?” Ta vội vàng bước tới, đặt bọc bạc và những thang thuốc đắt đỏ mua từ một danh y có tiếng lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ.

“Cha mệt nên đã thiếp đi rồi. Các thầy thuốc đều nói bệnh tình của cha đã có từ lâu, kéo dài đến bây giờ đã coi như kỳ tích.”

“Ca ca. Muội biết huynh lo lắng, muốn kéo dài sinh mệnh cho cha. Nhưng số một người đã đến lúc tận, không ai có thể giữ chân lại được.”

“Những năm qua huynh đã gửi tiền về để chữa trị cho cha mẹ rồi. Còn bản thân huynh thì sao? Hãy chừa cho mình đường lui, hãy vỗ về bản thân một chút.”

“Cha mẹ đều mong huynh sống tốt. Huynh đã vì gia đình mình mà chịu quá nhiều đau khổ rồi. Hiện giờ mắt mẹ đã mờ, sức khoẻ của cha cũng không còn tốt nữa, nhưng trong thâm tâm họ luôn muốn những điều tốt đẹp sẽ đến với huynh.”

“Cha mẹ nhìn thấy huynh ngày càng gầy gò thế này, sẽ đau lòng biết bao.”

“Ca ca, coi như muội chỉ cầu xin huynh một lần này thôi. Chúng ta cùng trở về nhà có được không? Giờ muội phụ việc cho tiên sinh dạy học, cũng đã kiếm được tiền. Mặc dù số tiền nhỏ thôi nhưng muội sẽ cố gắng, sẽ không làm gánh nặng cho huynh. Chúng ta… cùng nhau san sẻ, có được không, ca ca?”

Tiểu Xán khẽ nói, đôi tay nàng vẫn đều đặn quạt lò sắc thuốc, làn khói thuốc đắng ngắt bốc lên che mờ khuôn mặt nàng. Ta ngồi xuống chiếc ghế dài đối diện nàng. Cả hai cùng im lặng nghe tiếng gió rít qua khe cửa sổ.

Ta nhìn Tiểu Xán, thấy gương mặt nàng đã phảng phất nét thanh tú của một cô nương trưởng thành. Nhưng khi nhìn nghiêng qua ánh lửa lò thuốc, trong đôi mắt nàng lại chứa đựng một sự đấu tranh sâu kín mà nàng đã cố gắng chôn giấu suốt nhiều năm qua.

“Tiểu Xán, ta không mệt, cũng không khổ sở, ta…”

Ta chưa kịp nói hết câu thì đã bị Tiểu Xán ngắt lời: “Ca ca, huynh làm ở đâu vậy, có thể dẫn muội đến nơi đó không? Muội sẽ không làm ảnh hưởng đến công việc của huynh. Muội… chỉ muốn biết thôi. Biết để có thể yên tâm hơn một chút.”

Tiểu Xán siết chặt nắm tay, hai mắt có sóng nước màu hồng nhạt cứ thế dâng lên. Ta bị nàng hỏi khiến cho ngẩn người, hoảng hốt không biết phải đáp lại thế nào. Ta né tránh ánh mắt của Tiểu Xán, nở nụ cười phóng khoáng.

“Ta làm trong một phủ đệ giàu có cách nơi này rất xa. Chủ tử là người có tấm lòng lương thiện, ta được ăn ngon uống tốt. Là ta mới ốm dậy một trận nên cơ thể mới thế này thôi.”

“Là như vậy sao? Vậy thì… tốt quá rồi.” Tiểu Xán đáp lại bằng giọng khàn khàn.

Tiểu Xán im lặng. Nàng không nói tiếp nữa, chỉ cúi đầu nhìn làn khói bốc lên từ ấm thuốc bắc, đôi vai gầy khẽ run lên bần bật dưới lớp áo bông.

Khi ta đứng dậy chuẩn bị quay trở lại cung trước giờ giới nghiêm, Tiểu Xán đứng bên cánh cửa gỗ mục tiễn ta. Nàng nhìn bóng lưng lom khom của ta dưới màn tuyết rơi lác đác, đôi mắt ngập nước nhưng khóe môi lại cố nở một nụ cười:

“Ca ca... đi đường cẩn thận.”

Ta mím chặt môi, gật đầu rồi bước nhanh vào bóng tối trong con ngõ hẹp.

Lúc này, ta mới thực sự hiểu được cái giá của việc làm một "nét mực thừa". Điều mà Tiểu Xán nghi ngờ ta cũng là điều mà nàng đang cố gắng chấp nhận. Chính là cảm giác mơ hồ về một tình thân được tạo nên bởi sự lựa chọn cứu rỗi lẫn nhau, chứ không phải bằng dòng máu chảy trong huyết quản.

Nàng gọi ta là ca ca. Còn ta, chọn dùng cả mạng sống này để làm tròn vai diễn ấy.

Chương 6:

Cơn mơ đứt đoạn.

Một gáo nước lạnh buốt dội thẳng vào mặt ta, kéo ý thức của ta từ mái nhà tranh ấm áp ở Hoài Bắc rơi tuột xuống thực tại tàn khốc.

Ta mở mắt, hơi thở đứt quãng, lồng ngực đau nhói như bị xé rách. Không có mùi khói bếp, không có đĩa trứng xào hẹ, cũng không có chiếc áo bông ấm áp của Tiểu Xán. Trước mắt ta là bốn bức tường đá ẩm mốc, đen kịt của đại lao Thận Hình Ty. Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên từ nền đất, và cơn đau từ những lằn roi trên lưng như hàng ngàn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé.

“Tỉnh rồi à? Mạng của súc sinh ngươi cũng lớn thật đấy.”

Một giọng nói the thé vang lên trong bóng tối. Viên thái giám của Thận Hình Ty cầm một chiếc roi da đẫm máu, đôi mắt hẹp dài nhìn ta như nhìn một con vật hiến tế. Bên cạnh gã, ngọn đuốc trên vách tường nhảy nhót những ngọn lửa ma mị, soi rõ những dụng cụ tra tấn bằng sắt.

Ta bị xích chặt hai tay trên giá gỗ, đầu gối quỳ sụp trên nền đá lạnh. Hóa ra, trận đòn roi thừa sống thiếu chết ấy không phải là một giấc mơ. Ta thực sự đang cận kề cửa tử.

Chuyện xảy ra từ sau khi ta trở về từ gian nhà nhỏ ở ngoại thành không lâu.

Trong cơn đau đớn đến tê dại, ta bỗng nở một nụ cười cay đắng, máu từ khóe môi rỉ ra tanh nồng đắng chát. Ta chợt nhớ đến một chuyện. Khi còn ở thời hiện đại, ta đã tình cờ đọc một cuốn truyện cổ đại quyền mưu, cung đấu dài hơn hai trăm chương từ những năm học cấp 3. Nhưng vì phần lớn thời gian phải dành cho công việc học tập và làm thêm nên đọc chưa được một nửa thì bỏ dở nửa chừng, không biết được cái kết thực sự ra sao. Sau khi xuyên qua, bản thân quay cuồng trong một mớ hỗn độn, rồi lại mang theo tâm trạng hoảng loạn bị ép vào cung. Trải qua đau đớn trên thân thể, ngày đêm làm việc cực khổ ra sức giữ lấy mạng sống. Tất cả guồng quay ấy đã khiến ta quên đi nhiều việc. Hay nói đúng hơn, là khi sống chết của bản thân còn đang treo lơ lửng, nào ai rảnh rỗi để tâm đến cảnh vật xung quanh mình.

Ta bắt đầu tìm lại chút ký ức về cuốn sách kia, tên từng nhân vật chính trong cung đều trùng khớp, thời đại trùng khớp, nhưng lại không thể tìm ra cái tên Nhị Thuận. Không lẽ nhân vật này xuất hiện ở phần sau của truyện mà ta đã từng bỏ dở? Nhưng như vậy cũng không đúng, vì tình tiết gây nên thảm cảnh của ta ngày hôm nay đều đã xuất hiện trong phần truyện mà ta đã từng đọc. Hay là ta đã bỏ qua điều gì rồi?

Có lẽ không phải ta xuyên không đến một triều đại lịch sử ngẫu nhiên, mà là xuyên vào một cuốn tiểu thuyết cung đấu mang tên “Nhược Vi Cung”.

Suốt những năm qua, ta đã điên cuồng chống lại số phận. Ta không tranh không giành, bị ép buộc làm kẻ thấp kém nhất, gánh nước quét rác ở những nơi hẻo lánh nhất. Ta tưởng rằng chỉ cần mình ngoan ngoãn làm một cái bóng thì có thể bình an mà sống, có thể bảo vệ được gia đình.

Nhưng ta đã quá ngây thơ. Dường như ta có cố gắng đến đâu, số phận vẫn sẽ tạo ra những tình huống ngẫu nhiên đầy khiên cưỡng để kéo ta trở lại đúng vị trí của một vật hy sinh.

Chính là đêm hôm đó, tên thái giám quản sự đột nhiên có việc gấp nên bảo ta đi đưa đồ cho quý nhân họ hắn. Sau khi xong việc, ta đang trên đường trở về thì bất chợt một cơn gió mạnh ùa đến, thổi tắt nến trong chiếc đèn lồng, buộc ta phải đứng lại trong bóng tối để thắp lửa.

Và có lẽ dòng chảy của cuốn sách đã ép ta phải nghe thấy âm mưu độc sát đích trưởng tử của cung nữ Tuệ phi.

Bản năng sinh tồn mách bảo ta phải lập tức rời khỏi nơi này. Ta nín thở, ngồi thụp xuống che giấu sự tồn tại của bản thân, định bụng quan sát xung quanh tìm đường trốn ổn thỏa thì sẽ lập tức hành động. Thế nhưng, đúng lúc này có một sinh vật lông lá vụt qua lùm cây rồi nhảy bổ vào người ta. Lớp tuyết mỏng dưới chân trơn trượt, ta theo quán tính ngã ngửa về sau, chiếc giày vải cũ vô tình dẫm phải một cành củi khô. Một tiếng “rắc” khẽ vang lên, gã thị vệ đối thoại cùng cung nữ của Tuệ Phi lập tức tuốt kiếm lao đến. Ta không kịp nghĩ ngợi, lập tức ném một viên đá đánh lạc hướng, chờ cho tên thị vệ vội vã lao đi, mới dùng hết sức bình sinh chạy thục mạng vào những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo của nội cung để trốn thoát.

Ta tưởng mình đã cắt đuôi được bọn họ. Nhưng ta đã quá xem thường tai mắt của những kẻ quyền quý.

Sáng hôm sau, một toán thái giám của Thận Hình Ty đã hùng hổ lao vào phòng giam tạp dịch bắt giữ ta. Chúng không buộc tội ta nghe lén, vì như thế sẽ làm kinh động đến Hoàng cung, khiến âm mưu của Tuệ phi bị bại lộ. Mà một khi bại lộ âm mưu giết trưởng tử của Hoàng hậu, Hoàng thượng sẽ không tha cho bọn chúng. Chúng dùng một thủ đoạn đơn giản nhưng tàn nhẫn hơn, chính là gắp lửa bỏ tay người, vu oan cho ta tội trộm cắp chiếc trâm cài ngọc bích của quý nhân.

Chúng lục soát chỗ nằm của ta, tìm thấy một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích từ dưới tấm ván giường lung lay mà ta vốn dùng để giấu những đồng tiền bổng lộc gửi về cho gia đình. Rõ ràng chiếc trâm đã được chúng lén đặt ở đó trong lúc khám xét.

“Ngươi… gan của ngươi lớn bằng trời rồi, dám lẻn vào nội điện trộm đồ của nương nương!”

Ta bị lôi đi trước ánh mắt kinh hoàng của những tiểu thái giám khác. Khi bước vào Thận Hình Ty, ta hiểu ngay ý đồ của bọn chúng.

Đêm hôm đó, gã thị vệ không bắt được ta tại trận. Giữa Ngự uyển tối tăm, gã chỉ kịp nhìn thấy một bóng người hoảng loạn chạy trốn sau tiếng cành cây gãy. Bọn chúng không biết cái bóng đêm đó là một tên tạp dịch vô tình đi ngang qua, hay là tai mắt của Hoàng hậu phái đến để rình rập, và quan trọng là bí mật đầu độc Hoàng tử đã bị truyền ra ngoài hay chưa.

Chính nỗi sợ hãi và nghi kỵ tột cùng ấy đã đẩy ta vào Thận Hình Ty dưới một tội danh hoàn hảo: Trộm cắp chiếc trâm cài ngọc bích của quý nhân. Một mũi tên trúng hai đích. Chúng vừa có thể đường đường chính chính giam lỏng ta tại nơi mà phe cánh của Tuệ Phi nắm quyền, vừa có thể dùng nhục hình tra khảo mà không ai dám can thiệp.

Suốt mấy ngày trời, ta một mực đóng vai một tên tiểu thái giám ngu ngốc. Ta khóc lóc, lạy lục, nhưng tuyệt đối không nhận tội.

Cuốn sách này cần cái chết của một kẻ vô danh để làm ngòi nổ cho trận chiến giữa Tuệ phi và Hoàng hậu. Và thân xác này, chính là tấm đệm thịt được chọn. Sự bất lực và tuyệt vọng ấy như một bàn tay vô hình bóp nghẹt linh hồn ta. Vì sao cuộc đời của ta ở thế giới này lại đớn đau khổ sở như vậy? Khổ không phải vì đòn roi, mà vì biết bản thân có giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi.

“Nói! Đêm hôm đó ngươi đã nhìn thấy những gì ở gần vườn mẫu đơn? Ai sai ngươi lảng vảng ở đó!”

Tên thái giám gầm lên, giáng một roi xuống ngực ta. Vết roi xé rách lớp áo thô, da thịt chằng chịt vết thương lại rỉ máu, đau đớn thấu tận tâm can. Ta nhìn gã, ánh mắt trống rỗng nhưng sâu thẳm trong lòng lại bùng lên một ngọn lửa căm hận.

Ta trưng ra vẻ mặt sợ hãi, ngây ngốc, hốt hoảng không nói được một câu nên hồn:

“Đại nhân… đừng đánh… đánh ta. Ta chỉ… đưa đồ cho quý nhân theo lệnh… trên đường trở về thì đau bụng… đi vệ sinh. Ngồi ở nhà xí… rất rất lâu. Hu hu hu… xin ngài đừng đánh… đánh ta. Đau… đau lắm… ta chỉ muốn đi vệ sinh thôi mà… Hu hu hu.”

“Không… không có… ai… ở bên cạnh. Ta… ta đi đường tối một mình… sợ lắm. Trong cung còn có… có con mèo đấy… con mèo hay nhảy ra… doạ ta. Ta sợ… sợ lắm… Hu hu hu… hu hu hu.”

Tên thái giám gầm lên, nắm tóc ta giật mạnh ra sau. Gã đã mất hết kiên nhẫn sau mấy ngày trời đối diện với một kẻ ngu đần.

Ta nhìn gã, đôi mắt trợn ngược lên, môi giật giật, bắt đầu la ó, nước miếng cũng bắt đầu chảy ra bên khoé miệng:

“A a a... đau quá... đau quá… ta không lấy trộm... ta không lấy trộm đâu…”

“A a, đừng lấy tiền của ta… ta để dành… để dành mua kẹo… mua kẹo mà.”

“Mẹ kiếp! Gặp phải tên đần độn!” Tên thái giám hất mạnh đầu ta ra sau, vẻ mặt ghê tởm, chán ngán lau tay vào áo.

“Loại ngu đần thế này thì làm nên cơm cháo gì chứ.”

“Ngươi, đi tra xem ngày thường hắn là người thế nào. Mau đi đi.”

Người dưới trướng vâng lệnh rời đi. Ta gục đầu xuống ngực, vừa rên rỉ đau đớn vừa che đi tia sáng lóe lên trong mắt. Ba năm qua ở trong cung, ta là cái bóng vô hình, hiếm khi mở miệng nói cười. Đám người thái giám bắt nạt ta, chê bai, khinh thường ta ăn mặc rách rưới, ta đều mặc kệ bọn họ. Có lẽ trong mắt bọn họ, ta cũng chẳng khác kẻ ngu đần là bao. Để cho bọn chúng mất cảnh giác tin ta là kẻ ngốc thì mới có thể kéo dài sự sống. Qua được ngày nào, hay ngày ấy.

Cho đến khi tên kia mang theo tin tức trở về, hắn ghé tai tên Thái giám tổng quản nói một hồi rồi hỏi: “Đại nhân, có cần xử lý hắn luôn không? Nhỡ đâu...”

“Giết hắn làm gì cho bẩn tay? Lại còn phải tốn công làm giấy tờ báo tử lên Nội Vụ Phủ, rước thêm tai mắt của phe cánh Hoàng hậu.”

Tên thái giám hừ một tiếng, ánh mắt khinh miệt dành cho một sinh vật hạ đẳng.

“Chắc ả cung nữ đêm đó nhìn nhầm rồi, hoặc là có con mèo nhảy qua lùm cây bên cạnh, đánh động đến bọn họ cũng không chừng. Để ta đi bẩm báo lại rồi sẽ xử lý hắn sau.”

“Nhóm tiểu thái giám cũng đã nói hắn là kẻ ngu độn còn gì. Mấy năm qua sống cùng nhau, từng cử chỉ hành động, đường đi nước bước đều là bọn chúng rõ ràng nhất, hẳn là không có điều gì sai sót. Ta thấy nên ném hắn đến một nơi tăm tối không được gặp mặt người. Dù sao cũng là một kẻ ngu dại, giết đi thì không đến mức, mà để lại thì chướng mắt vô cùng.”

Ta lén thở phào trong lòng, tim đập thình thịch đằng sau bộ dạng ngu đần. Chỉ cần chúng chịu thả, tương lai vẫn có thể sống sót.

Thế nhưng, có lẽ ta đã vui mừng quá sớm. Ta không bị giết, nhưng ta cũng không được thả tự do. Sáng hôm sau, ta bị hai gã thái giám thô bạo gỡ xích, ném cho một bộ y phục cũ kỹ bốc mùi hôi thối, sau đó áp giải qua những con đường nhỏ hẻo lánh nhất của Hoàng cung. Điểm đến của ta không phải là phòng tạp dịch cũ, mà là Tân Giả Khố ở phía tây bắc Tử Cấm Thành. Đây là nơi giặt giũ và làm việc nặng nhọc cho các cung nữ, thái giám phạm phải tội lớn.

Tệ hơn cả, khi gã quản sự của Tân Gia Khố lục soát người ta để chuyển giao, gã đã tìm thấy những đồng bạc vụn mà ta đã đánh đuổi bằng cả máu và nước mắt để tích cóp, được khâu chặt trong lớp áo lót bên trong.

Gã quản sự thô bạo xé toạc lớp áo của ta, lấy ra những mảnh bạc vụn lấp lánh. Gã hí hửng xoa xoa tay, đút tọt số bạc vào túi mình rồi giáng một cú đá vào sau lưng đầy vết thương chưa lành của ta.

“Tên điên này cũng có tiền cơ đấy! Được rồi, bạc này coi như tiền ngươi hiếu kính.”

“Ta nói ngươi đấy, một thằng đần thì cần gì đến tiền, đúng không? Ha ha!”

Ta ngã nhào vào đống tro xám xịt, bụi tro bay mù mịt chui vào mũi vào miệng khiến ta ho sặc sụa. Nhưng vẫn phải đè nén nỗi đau trong lòng, vội vã vươn tay về phía người đối diện đang nhìn ta từ trên cao:

“Đừng… đừng mà… tiền… tiền để mua kẹo của ta… Ta để dành rất lâu để mua… mua kẹo.”

Gã quản sự nhếch miệng cười khinh bỉ, giơ chân dẫm lên bả vai ta một lần nữa rồi mới dẫn đám lâu la rời đi.

Ta nằm im trong đống tro, nước mắt bất giác trào ra, hòa cùng bụi bẩn trên mặt. Ta không dám đứng thẳng người, không dám mở miệng chửi rủa, vẫn phải co rúm người lại, trợn mắt ngây ngô để giữ đúng cái lốt kẻ điên mà mình đã chọn.

Nỗi tuyệt vọng và sự bất lực hoàn toàn nuốt chửng lấy linh hồn ta. Thì ra bước qua địa ngục này, lại đến cánh cửa địa ngục khác. Nhưng may mắn là, ta đã mang tiền về cho gia đình trong chuyến thăm nhà trước đó. Số tiền ít ỏi còn lại là ta giữ để phòng thân.

Dẫu giữ được mạng sống, nhưng lại bị giam cầm trong cái lốt điên dại, bất lực nhìn cơ thể ngày càng thối rữa trong Tân Giả Khố mà không thể phản kháng.