
Giới thiệu
Giang Ly và Chúc Minh Yên trời sinh đối địch.
Chung một bờ ruộng, một người trồng lúa, một người trồng dâu. Người gả cho tú tài, kẻ làm thiếp nhà phú hộ trên trấn. Từ một chiếc trâm cài tóc cho đến chuyện hơn thua của phu quân, hai người như nước với lửa, hễ gặp nhau là một mất một còn. Người trong làng nói, kiếp sau hai nàng có làm tro cũng không thèm bay chung một hướng.
Thế rồi, nhà phú hộ lụn bại, phu quân của Giang Ly cũng qua đời vì bạo bệnh. Giữa mùa đông rét mướt, Chúc Minh Yên ôm thân xác tàn tạ gõ cửa nhà Giang Ly. Nàng không cầu xin, không khóc lóc, chỉ lạnh lùng ném đứa trẻ chưa đầy hai tuổi vào lòng kẻ thù, buông một câu như rủa sả.
"Cả đời ngươi giả vờ thanh cao, để ta xem ngươi có dám dang tay nuôi dưỡng đứa con hoang dơ bẩn này hay không!"
Sau đó Chúc Minh Yên c,h,ế,t, Giang Ly đứng trước một gian nhà trống và một đứa trẻ còn quấn quýt hơi mẹ.
Sóng gió không đến từ những lời mắng chửi, mà đến từ hũ gạo trống rỗng và miệng đời cay độc xầm xì về lai lịch đứa con hoang.
Giang Ly cắn răng, xắn tay áo gánh nước, cuốc đất, cật lực thêu thùa may vá đổi lấy từng đồng bạc lẻ để nuôi lớn giọt máu duy nhất của người phụ nữ mà nàng từng ghét nhất trần đời. Để rồi khi biết thân phận của đứa trẻ, Giang Ly mới bật khóc nức nở. Không biết là khóc cho đứa bé hay là khóc cho chính Chúc Minh Yên.