Truyện TRÚC UYỂN

TRÚC UYỂN

Sau ba năm vất vưởng ở dương gian, ta nhàm chán không có việc gì làm nên đã chạy đến một thôn quê hẻo lánh. Lúc đang đu mình trên cây ngô đồng thì có một tiểu cô nương dè dặt gọi: “Tỷ tỷ…” Nàng gọi đến lần thứ ba ta mới biết là đang gọi mình. Ta theo bản năng sờ soạng lại mặt mình một lượt. Ngày ấy là hộc máu rồi c,h,ế,t nên mặt mũi có chút khó coi. Nàng nhìn thấy ta, không những không sợ mà còn gọi ta là tỷ tỷ. Đêm tuyết lạnh nhìn đám người thanh lâu đuổi theo nàng, ta hung dữ dạy cho chúng một bài học, nào ngờ quay đầu đã thấy nàng bị đẩy vào tảng đá nhọn. Khương Trúc cố gắng giơ bàn tay đầy máu lên, hướng về phía ta. Ta hoàn toàn sợ hãi, vội vàng lên tiếng: “Khương Trúc, đừng nhắm mắt. Để ta nói cho muội một bí mật. Bí mật có chút nực cười…” “Khương Trúc… muội từng nhắc đến vị tiểu thư đã từng tặng muội chiếc túi gấm đúng không?” “Ta chính là người ấy. Thực ra, ta cảm thấy xấu hổ nên mới không nói với muội.” “Lúc ta chết, hình hài không được chỉn chu, đã không còn xinh đẹp như trong ấn tượng của muội nữa rồi.” Hơi thở của Khương Trúc dần trở nên đứt quãng. Nàng khẽ nuốt nước bọt, dường như rất đau đớn. “Tỷ tỷ, sao… sao muội có thể… không nhận ra tỷ… được chứ…” Và lời cuối cùng của nàng trên dương gian là: “Nếu ông trời có nhìn thấy, mong là… có thể cho tỷ… một cơ hội để làm lại. Bởi vì, muội muốn… thấy tỷ… sống thay cả phần của muội…” Trời đất đảo chiều. Người sống đã đi, kẻ c,h,ế,t trở về.