Bìa truyện BÓNG TƯỜNG VI

BÓNG TƯỜNG VI

Gió26/07/2026 03:45Cập nhật 2 ngày trước

Giới thiệu

Ta mồ côi từ năm ba tuổi. Ông ngoại đón ta từ Kinh thành về Thanh Châu nuôi dưỡng. Chưa đầy hai năm sau, trong một lần lên núi hái thuốc đã trượt chân ngã đến mức bỏ mình, đến một lời sau cùng cũng không kịp nói với ta. Kể từ khi ấy, ta chỉ còn một thân một mình.

Họ hàng thân thích ngại nuôi thêm một miệng ăn, cũng chê đứa bé nhỏ tuổi phiền hà. Không những thế, còn lớn tiếng cãi cọ, đùn đẩy trách nhiệm cho nhau ngay trước linh cữu của ông ngoại.

Ta ngồi co ro trong góc tường, nhìn đám người ầm ĩ trước mắt. Bỗng nhiên có một người phụ nữ xinh đẹp hùng hổ bước vào khiến ai nấy im bặt. Phía sau nàng còn có một chiếc đuôi nhỏ lẽo đẽo chạy theo .

Nàng quỳ xuống bái lạy trước linh cữu của ông ngoại rồi bắt đầu đảo mắt nhìn quanh phòng. Lúc này đôi mắt đứa bé đứng bên cạnh chợt loé sáng, khẽ giật tay áo nàng rồi chỉ vào góc tường phía bên trái.

“Mẹ, chẳng phải giống con chuột lắm sao?”

Nàng nhìn theo hướng tay hắn chỉ, rồi quay đầu trừng mắt lườm hắn. Nàng bước nhanh đến chỗ ta, ta thấy vậy thì sợ hãi co người vào trong góc. Đến khi đối mặt nhau, nàng ngồi xổm xuống, khẽ hỏi:

“Con là A Di phải không?”

Ta lén liếc nhìn nàng, hai tay ôm chặt đầu gối, khẽ gật đầu.

Nàng thở một hơi thật dài, lại nói tiếp: “Ta là…”

“Mẹ ta là kẻ thù truyền kiếp của mẹ ngươi.”

Không gian im ắng, ai cũng có thể nghe được lời nói của đứa bé ấy. Người phụ nữ đỏ mặt, lập tức quay người giơ tay gõ lên đầu con trai. Gương mặt mập mạp trắng trẻo của đứa bé ấy tức khắc đỏ lên, miệng không ngừng phì phò, trông như ấm nước sôi nhỏ.

Người phụ nữ hắng giọng, nhẹ nhàng lên tiếng:

“Ta với Nguyệt Nương là chỗ quen biết. Hiện giờ ông ngoại con mất rồi. Con có muốn về ở cùng ta không?”

Ta ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt mông lung, không hiểu sao lại gật đầu. Người phụ nữ mỉm cười, kéo bé trai đến trước mặt ta.

“Đây là Nghiêm Hành, con trai ta. Từ nay nó sẽ là ca ca của con, sẽ chăm sóc con thật tốt.”

Đứa bé ấy nhìn ta hai lượt, liếc xéo ta rồi hừ một tiếng thật dài.

Kể từ ngày ấy trở đi, ta sống trong Nghiêm phủ. Nhưng dường như Nghiêm Hành không thích ta.

Hắn có một đám bạn chơi thân từ nhỏ, trong đó có Ngọc Chi vô cùng xinh đẹp. Hễ thấy nàng đứng một chỗ nói chuyện với ta là hắn lại sầm mặt bước đến kéo nàng rời đi. Bọn họ trèo cây hái quả, cũng luôn bỏ lại ta ở dưới một mình. Thả diều cũng không cho phép ta chạy xa.

Sau này ta qua tuổi cập kê, cũng hay tin Nghiêm Hành làm cô nương nhà người ta mang thai. Nghiêm phu nhân đánh hắn một trận, đến mức cả phủ gà bay chó sủa.

    Danh sách chương(5)