Chương 2
C2
Gương mặt Ngọc Chi tươi tắn, giọng nói ngọt ngào khiến tâm trí đứa trẻ cô đơn như ta bỗng thấy ấm áp. Ta ngẩng đầu, định gật đầu đồng ý thì bất ngờ một bóng đen ập đến.
Nghiêm Hành từ đâu bước tới, gương mặt sầm xuống như mây đen trước giông bão. Hắn không thèm nhìn ta lấy một cái, xông thẳng đến nắm lấy cổ tay Ngọc Chi, xồng xộc léo nàng đi về phía sân trước.
Ngọc Chi bị kéo đi bất ngờ, quay đầu lại nhìn ta bằng ánh mắt ngơ ngác:
“Nghiêm Hành ca ca, sao huynh lại kéo ta đi? Ta thấy A Di ngồi một mình…”
“Kệ muội ấy!” Nghiêm Hành ngắt lời, lực kéo càng mạnh hơn.
“Muội đi ra ngoài bờ sông thả diều với đám Tứ Nhiên đi."
Ta ngồi lại một mình dưới giàn hoa tử đằng. Chiếc lá khô trong tay ta bị siết chặt đến mức nát vụn. Ta nhìn theo bóng lưng của Nghiêm Hành và Ngọc Chi đang dần xa khuất, lòng tràn ngập cảm giác tủi thân và xót xa. Hắn chơi với tất cả mọi người, thà kéo Ngọc Chi đi xa thật xa, cũng nhất quyết không cho phép ta bước vào thế giới của hắn.
Không chỉ dừng lại ở đó. Những ngày sau, mỗi khi đám bạn của Nghiêm Hành rủ nhau trèo cây hái quả táo ngoài vườn phía sau phủ, họ luôn gào thét, cười đùa vui vẻ. Ta đứng dưới gốc cây ở phía xa, ánh mắt thèm thuồng nhìn những quả táo chín trên cành cao.
Nghiêm Hành trèo lên nhánh cây cao nhất, thoắt cái đã hái được mấy quả to tròn. Hắn thả xuống cho Sầm Dư, cho Ngọc Chi, cho từng người một.
Ngọc Chi ngước lên gọi: “Nghiêm Hành ca ca, còn A Di đứng ở đằng kia kìa, cho muội ấy một quả đi!”
Nghiêm Hành ngoảnh đầu lại, liếc nhìn ta đang đứng ngơ ngác dưới gốc cây. Đang định lên tiếng thì Tứ Nhiên đã chạy về phía ta.
“A Di muội muội, mau đến đây. Trên cây có rất nhiều táo.”
Ta dè dặt bước từng bước nhỏ đến dưới gốc cây táo trĩu quả. Vừa mới ngắm nhìn bọn họ được một lát thì Sầm Dư ở bên cạnh bắt đầu kêu ngứa rát. Lúc này ánh mắt Nghiêm Hành chợt sầm xuống, lạnh lùng cất giọng:
“Còn không mau quay về?”
Nhóm người ngơ ngác nhìn nhau, Ngọc Chi vừa cười vừa nói:
“Hành ca ca, chúng ta đang chơi vui mà. Sao mà quay về giờ này được?”
Giọng Nghiêm Hành vẫn không đổi:
“Ta nói quay trở về, A Di, muội không nghe ta nói sao?”
Lúc này ta mới ý thức được Nghiêm Hành đang nói chuyện với mình. Không còn cách nào khác, mặt ta đỏ bừng lên vì xấu hổ, rưng rưng nước mắt vội vã quay đầu chạy thật nhanh về Tê Sương Viện.
Nghiêm Hành ghét ta. Ta chắc chắn rằng Nghiêm Hành ghét bỏ sự tồn tại của ta trong căn nhà này. Hắn coi ta là một gánh nặng.
Tối hôm đó ta phát hiện một rổ táo chín mọng đặt ở bậu cửa sổ. Có lẽ là Ngọc Chi hoặc Tứ Nhiên đã lén để lại cho ta.
Nhưng cuộc sống ở Nghiêm phủ vẫn cứ thế trôi qua. Nghiêm phu nhân vẫn thương yêu ta như con ruột, luôn mang đến cho ta những món ăn ngon nhất, những bộ trang phục đẹp nhất. Nàng còn mời phu tử về dạy ta đọc sách, viết chữ. Nhưng mỗi khi Nghiêm phu nhân vắng nhà, Nghiêm Hành lại trở thành một cơn ác mộng nhỏ đối với ta.
Có một lần, khi ta lên tám tuổi, Nghiêm phu nhân giao cho Nghiêm Hành nhiệm vụ kèm ta học bài ngoài giờ dạy của phu tử. Gian phòng học im ắng, chỉ có tiếng gió thổi qua khe cửa và tiếng nến cháy lách tách. Ta ngồi trước bàn học, tay cầm cây bút lông to hơn so với bàn tay nhỏ bé của mình, cố gắng nín thở chép lại bài thơ trên nét chữ mẫu.
Nghiêm Hành ngồi bên cạnh, tay cầm một chiếc thước gỗ dài. Hắn không đọc sách của mình mà chỉ chắp tay sau lưng, đi đi lại lại đằng sau lưng ta như một vị phu tử hà khắc.
Bốp!
Đột nhiên, một tiếng động vang lên. Chiếc thước gỗ nhẹ nhàng gõ xuống đỉnh đầu ta không quá đau nhưng khiến ta giật bắn người, suýt chút nữa làm rơi cây bút lông xuống trang giấy viết dở.
"Viết cái gì thế này?" Giọng Nghiêm Hành vang lên trên đỉnh đầu, vừa vừa lạnh lùng vừa nghiêm khắc.
"Nét chữ gãy, xiêu vẹo như giun bò vậy. Chữ Ô mà muội viết thành chữ Mã, đầu óc muội để đi đâu rồi?"
Ta mếu máo, ngẩng đầu nhìn hắn: "Nghiêm Hành ca ca... chữ này khó quá, tay ta mỏi..."
"Mỏi cái gì mà mỏi." Hắn không hề mảy may thương xót, giơ thước gỗ lên gõ nhẹ thêm một cái nữa vào đầu ta.
"Mới chép có bấy nhiêu mà đã kêu mỏi? Chép lại toàn bộ trang này cho ta. Nếu trước giờ Tuất mà không chép xong, tối nay đừng mong ăn cơm."
Nói rồi, hắn lạnh lùng xé trang giấy ta vừa dày công chép suốt nửa giờ đồng hồ, ném thẳng vào hố than đang cháy rực bên cạnh.
Ta nhìn trang giấy cháy rụi trong hố than, rốt cuộc không kìm được nữa mà rơi nước mắt lã chã xuống mặt bàn. Nghiêm Hành quá đáng lắm! Hắn cố tình làm khó ta! Hắn biết tay ta yếu, biết ta chưa thạo cầm bút nhưng lại bắt ta chép những bài thơ phức tạp của các đại gia đời Đường.
Nghiêm Hành nhìn ta khóc, gương mặt hắn thoáng hoảng hốt, nhưng rồi hắn lại cúi đầu, quay lưng đi thẳng ra cửa:
"Đừng khóc nữa, nhức hết cả đầu.”
Hắn bỏ đi, đóng sầm cửa lại. Ta ngồi lại một mình trong phòng học, vừa sụt sùi vừa ôm đầu. Ta tự nhủ trong lòng, sau này lớn lên, khi có thể tự lập, ta nhất định sẽ xin phép phu nhân rời khỏi Nghiêm phủ, tuyệt đối không muốn làm phiền đến người khác.
Nhưng ta đâu biết rằng, ngay đêm hôm đó, khi ta gục đầu xuống bàn học thiếp đi vì quá mệt mỏi, cánh cửa phòng học lại nhẹ nhàng mở ra.
Một bóng dáng cao lớn bước vào. Nghiêm Hành đi đến bên bàn, nhìn đứa trẻ đang ngủ gục với hai hàng nước mắt còn vương trên má. Hắn khẽ thở dài một hơi thật sâu, tiếng thở dài chứa đựng sự đè nén và bất lực.
Hắn nhẹ nhàng gỡ cây bút lông ra khỏi bàn tay đang nắm chặt của ta, đắp lên vai ta một chiếc áo khoác lông ấm áp. Sau đó, hắn ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, đốt thêm một ngọn nến, lặng lẽ cầm bút lên.
Dưới ánh nến, Nghiêm Hành tự tay chép lại từng nét chữ mẫu, nắn nót từng nét ngang, nét sổ sao cho mềm mại và dễ viết nhất, đặt ngay ngắn trước mặt ta trước khi trời sáng.
...........
Thời gian trôi qua như bóng câu qua cửa sổ. Chớp mắt một cái, ta đã mười hai tuổi, còn Nghiêm Hành vừa tròn mười bốn.
Thiếu niên tuổi mười bốn ở Thanh Châu bắt đầu trổ mã, dáng người cao như trúc xanh vững chãi trước gió, ngũ quan góc cạnh sắc sảo dần lộ rõ. Hắn không còn là đứa trẻ má phúng phính như ngày nào. Thay vào đó, Nghiêm Hành trở thành thiếu niên danh tiếng lẫy lừng khắp các học viện trong vùng: văn thơ xuất chúng, cưỡi ngựa bắn cung giỏi giang, lại sở hữu gương mặt tuấn tú. Thế nhưng khuyết điểm chính là lúc nào cũng khoác lên vẻ lạnh lùng, xa cách.
Còn ta? Ta vẫn là một đứa trẻ chỉ cao đến ngực Nghiêm Hành, luôn thu mình trong chiếc vỏ bọc an toàn do chính mình tạo ra. Mười hai tuổi, ta bắt đầu hiểu hơn về cái gọi là "thân phận". Ta không phải là tiểu thư đường đường chính chính của nhà họ Nghiêm. Tình yêu thương của Nghiêm phu nhân là ân huệ, nhưng cái nhìn của người ngoài và sự hờ hững của Nghiêm Hành lại là tấm gương phản chiếu trần trụi nhất về vị trí của ta trong căn nhà này.
Ở Nghiêm phủ, khoảng cách giữa ta và Nghiêm Hành không những không thu hẹp lại mà càng lúc càng rộng ra như một vực sâu không đáy.
Mùa hạ năm đó oi nồng dữ dội. Thanh Châu bước vào những ngày nắng như đổ lửa, lá cây trong vườn héo úa, đến tiếng ve trên cành cao cũng kêu lên từng hồi đứt quãng, mỏi mệt.
Đám bằng hữu của Nghiêm Hành lại đến phủ chơi. Lần này, họ không tụ tập ở sân trước mà kéo nhau ra đình hóng gió bên cạnh hồ sen phía sau viện, gần với Tê Sương Viện của ta nhất.
Ta ngồi bên cửa sổ phòng mình, tay cầm chiếc quạt nhẹ nhàng phe phẩy. Qua rèm trúc mỏng, ta có thể nhìn thấy rõ ràng từng động thái ngoài đình hóng gió.
Hôm nay Thẩm Ngọc Chi mặc một chiếc váy lụa màu hồng phấn, trên tóc cài trâm ngọc bích. Nàng đứng tựa vào lan can gỗ, tay cầm chiếc quạt xếp vừa nhẹ nhàng phe phẩy vừa trò chuyện cùng Nghiêm Hành. Nghiêm Hành mặc một bộ đồ lụa trắng đơn giản, tay cầm quyển sách, thỉnh thoảng gật đầu đáp lời nàng. Bọn họ đứng cạnh nhau, một tài tử một giai nhân, trông hòa hợp đến mức khiến người ta cảm thán không thôi.
Lúc ấy, Sầm Dư từ bên ngoài chạy vào, trên tay ôm một cái diều hình con bướm vô cùng sặc sỡ.
“Nghiêm huynh, Ngọc Chi muội muội! Gió hôm nay to lắm, chúng ta ra bãi cỏ phía sau núi thả diều đi!” Sầm Dư hào hứng gào lên.
Ngọc Chi mỉm cười gật đầu, quay sang nhìn Nghiêm Hành: “Nghiêm Hành ca ca, đi thả diều đi. Cả mùa hè này huynh cứ nhốt mình trong thư phòng, chán chết đi được!”
Nghiêm Hành gấp quyển sách lại, khẽ gật đầu: “Được.”
Đúng lúc đó, Ngọc Chi đảo mắt qua Tê Sương Viện, vô tình nhìn thấy bóng dáng ta đang ngồi bên cửa sổ. Nàng vẫy tay vồn vã, cất giọng trong trẻo gọi lớn:
“A Di muội muội! Muội có muốn đi thả diều cùng chúng ta không?”
Lòng ta chao đảo. Mười hai tuổi, ta vẫn chưa từng một lần được thả diều trên bãi cỏ rộng lớn sau núi. Mỗi lần nhìn lũ trẻ trong vùng chạy nhảy dưới bầu trời xanh, ta đều thầm ao ước mình có thể tung tăng như thế. Ta đứng dậy, định cất tiếng trả lời. Nhưng lời còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, Nghiêm Hành đã sầm mặt xuống.
Hắn liếc mắt về phía cửa sổ phòng ta, giọng nói cất lên vừa đủ để xuyên qua lớp rèm trúc, dội thẳng vào tai ta:
“Đi thì đi.”
Ngọc Chi ngẩn ngơ: "Nghiêm Hành ca ca…”
“Còn muội, có ý kiến gì?” Nghiêm Hành ngắt lời một cách dứt khoát. Hắn giật lấy chiếc diều trên tay Sầm Dư, quay lưng đi thẳng ra phía cổng hậu viện.
"Đi thôi.”
Ngọc Chi đợi ta ra ngoài rồi cả hai cùng đi theo nhóm người phía trước, tiếng cười đùa dần xa khuất đằng sau những bức tường gạch.
Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày tay. Khi cả nhóm đến bãi cỏ rộng lớn sau núi có gió thổi lồng lộng và bầu trời trong xanh bao la, đám Sầm Dư và Ngọc Chi bắt đầu hớn hở cầm diều chạy nhảy reo hò. Ta háo hức định bước ra bãi cỏ, thì một bàn tay to lớn đã vươn ra, túm chặt lấy cổ tay ta, kéo giật ngược trở lại.
Nghiêm Hành chỉ tay vào bóng râm mát rượi dưới gốc cây đại thụ to nhất ven bãi cỏ, gằn giọng ra lệnh:
"Muội đứng yên ở đây cho ta! Không được bước ra khỏi bóng râm nửa bước!"
Ta ngơ ngác, chỉ tay về phía nhóm người đang chạy nhảy tung tăng: "Nghiêm Hành ca ca... ta muốn ra thả diều cùng Ngọc Chi tỷ tỷ..."
“Đứng đây nhìn là được rồi.” Nghiêm Hành sầm mặt lại, đôi lông mày nhíu chặt.
“Trời còn nắng, thân thể muội như vậy, không nên chạy nhảy. Tốt nhất vẫn là ngồi ở gốc cây này đi.”
Nói xong, hắn lưỡng lự nhìn ta một chút, mãi mới chịu quay lưng chạy về phía bãi cỏ.
Ta chôn chân đứng dưới gốc cây đại thụ. Bóng râm che khuất ánh nắng gay gắt, nhưng lòng ta lại tràn ngập cảm giác tủi thân. Nhìn Ngọc Chi và Sầm Dư tự do chạy nhảy, nụ cười rạng rỡ dưới ánh mặt trời, rồi nhìn lại bản thân mình bị giam lỏng dưới bóng cây, ta cúi gầm mặt, tay siết chặt lấy vạt áo.
Hắn cho ta đi theo không phải để ta chơi cùng, mà là để ta nhìn bọn họ vui vẻ. Có phải Nghiêm Hành sợ ta chạy đến làm phiền, sợ một đứa trẻ nhút nhát, yếu ớt như ta làm vướng chân vướng tay, có phải vậy không?
Ta rầu rĩ ngồi xuống dưới gốc cây cổ thụ, được một lát thì thấy Tứ Nhiên chạy đến. Hắn nhìn đám người đang vui vẻ thả diều rồi lại nhìn về phía ta. Cuối cùng chạy như bay về phía gốc cây cổ thụ, mồ hôi mướt mát. Tứ Nhiên nhìn ta, mỉm cười hỏi:
“A Di, muội không ra ngoài chơi cùng bọn họ sao?”
Ta gượng cười đáp lại: “Tứ Nhiên ca ca, ta ngồi ở đây nhìn mọi người chơi là được rồi. Huynh lại đó với bọn họ đi.”
Tứ Nhiên thoáng ngớ người, bỗng nhiên bật cười: “Để cho bọn họ chơi đi, ta ở đây trò chuyện cùng muội.”
Ta ngạc nhiên nhìn Tứ Nhiên thoải mái vén vạt áo ngồi xuống ngay bên cạnh.
Mà lúc này, Nghiêm Hành ở phía trước quay đầu nhìn về phía gốc cây, không khỏi nhíu mày. Bãi cỏ sau núi gồ ghề đầy hố sâu giấu dưới lớp cỏ dại, nắng hè lại gắt. Thể trạng của đứa bé kia từ nhỏ đã yếu, không thể vận động mạnh. Nghiêm Hành không yên tâm để nàng ở lại phủ một mình, muốn đưa đi theo để dễ bề để mắt tới, nhưng lại cũng sợ nàng ham vui chạy nhảy rồi kiệt sức hoặc trượt chân ngã.
Một tay Nghiêm Hành cầm dây diều, nhưng đôi mắt lúc nào cũng liếc về phía gốc cây đại thụ. Ngọc Chi vừa chạy một lượt diều, lúc hai người đi về phía gốc cây, còn cố tình huých Nghiêm Hành một cái.
“Hành ca ca, huynh xem. Tên Tứ Nhiên kia đến mà không thèm chơi, lại chạy đến chỗ A Di muội muội rồi.”
Nghiêm Hành không trả lời, toàn thân cứng ngắc. Ngọc Chi vừa cuốn dây diều vừa nói:
“Hay là để A Di thả diều với ta đi, để muội ấy thả một vòng thôi cũng được. Có mất bao nhiêu thời gian đâu. Huynh nỡ lòng nào đối xử với muội muội nhà mình như thế?”
Nghiêm Hành quay người trừng mắt với Ngọc Chi:
“Muội muội nhà ai?”
Ngọc Chi liếc mắt nhìn sang: “A Di, muội muội nhà huynh chứ còn ai vào đây nữa?”
Nghiêm Hành bước đi rất nhanh, vẫn không quên cười nhạo: “Ta và muội ấy thì tính là huynh muội cái gì, cũng không chung máu mủ!”
Ta cầm khăn đứng lên định đưa cho Nghiêm Hành thì nghe được những lời này. Cũng không biết phải diễn tả cảm xúc như thế nào. Ta bước chân vào Nghiêm phủ năm năm tuổi, đến giờ mười hai tuổi là đã được bảy năm. Bảy năm không tính là dài, nhưng cũng không thể coi là ngắn. Nhưng vì không chung máu mủ, nên Nghiêm Hành không coi ta là muội muội, cho nên mới thấy ta chướng mắt, mới gạt bỏ ta ra khỏi cuộc sống của hắn. Không phải bây giờ ta mới biết, chỉ là nghe được những lời này từ hắn thì không khỏi cảm thấy thương tâm. Nhưng mà không sao cả, ta đang lớn lên từng ngày. Đến khi trưởng thành rồi, phu nhân sẽ cho phép ta rời khỏi Nghiêm phủ thôi.
Ta ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn nhét khăn tay vào trong ống tay áo, quay người trở về tàng cây. Người ta đã bài xích, hà cớ gì cứ lao vào khiến người ta càng thêm ghét bỏ.
Nghiêm Hành thấy ta giơ khăn tay ra rồi lại cất trở vào thì vẻ mặt vô cùng khó hiểu. Hắn liếc nhìn Tứ Nhiên rồi lại nhìn ta, hậm hực không vui. Ta đợi hắn ổn định rồi mới lên tiếng:
“Mọi người ở lại chơi đi. Ta xin phép về trước.”
Ta hành lễ với mọi người rồi quay đầu định đi. Nghiêm Hành đang giơ tay ra giữa lưng chừng thì chợt thấy Tứ Nhiên đứng dậy, mỉm cười với đám người bọn họ:
“Mọi người cứ chơi vui vẻ đi, ta đưa A Di muội muội trở về rồi sẽ quay lại.”
Còn không để Nghiêm Hành đáp lại đã chạy mất biến. Bàn tay Nghiêm Hành vẫn giơ giữa không trung. Sầm Dư từ phía bên kia chạy lại, không hiểu chuyện gì, thấy vậy thì gõ vào tay Nghiêm Hành.
“Làm gì vậy? Đờ đẫn ra như thế? Người đâu cả rồi?”
Ngọc Chi lắc đầu. Nghiêm Hành giật mình buông thõng tay.
Chiều hôm đó trở về, gánh nặng trong lòng ta lại càng thêm sâu sắc.
……….
Đến mùa thu, nhân dịp sinh nhật mười lăm tuổi của Nghiêm Hành, ta đã dành suốt hai tháng trời để tự tay thêu một chiếc túi đựng tiền. Dù sợ hắn không thích, nhưng lòng biết ơn đối với sự cưu mang của Nghiêm phủ khiến ta lấy hết can đảm mang đi tặng hắn.
Chiều hôm đó, ta ôm một bọc nhỏ sang thư phòng. Không ngờ lúc này lại có cả Sầm Dư và Tứ Nhiên ở đó. Đến nước này rồi cũng không thể quay đầu, Ta rón rén bước vào, cúi đầu dâng chiếc túi nhỏ đựng tiền ra trước mặt hắn:
“Nghiêm Hành ca ca... cái này là quà sinh nhật cho huynh.”
Đám bạn xúm lại tò mò. Nghiêm Hành nhìn chiếc túi thơm trên tay ta, đôi mắt tròn xoe thoáng giật mình, một tia vui mừng không giấu nổi xẹt qua đáy mắt hắn. Nhưng ngay khi thấy ánh mắt trêu chọc của Sầm Dư, gương mặt hắn lập tức đỏ bừng vì xấu hổ.
Hắn vội vàng giật lấy chiếc túi nhỏ, nhét ngay vào trong tay áo mình, cố tình làm ra vẻ bình thản:
“Cảm ơn A Di. Sau này cần cố gắng hơn.”
Nói rồi, hắn quay mặt đi nơi khác, cố tình không nhìn ta. Ta ngẩn ngơ đứng đó, trái tim hẫng đi một nhịp. Ta nghĩ hắn chê đồ ta làm xấu xí nhưng lại muốn giữ thể diện cho ta. Ta xấu hổ cúi đầu, hành lễ với mọi người rồi trở về Tê Sương Viện.
Ta đâu biết rằng, ngay khi ta vừa xoay người chạy đi, Nghiêm Hành đã giật phắt chiếc túi thơm từ trong tay áo ra. Hắn cẩn thận vuốt ve từng đường kim mũi chỉ hình nhánh trúc, gương mặt hiện rõ sự hân hoan.
Sầm Dư thò đầu vào định trêu: "Kìa Nghiêm huynh, đẹp thế này à? Bảo muội ấy thêu cho ta một cái vào sinh nhật được không? Sắp đến sinh nhật ta rồi.”
"Cút!" Nghiêm Hành trừng mắt dọa Sầm Dư, vội vàng ôm chặt chiếc túi thơm vào lòng như sợ ai giật mất.
..........
Năm ta mười lăm tuổi, Thanh Châu bước vào một mùa xuân êm đềm.
Ở độ tuổi cập kê, ta không còn là đứa trẻ nhút nhát năm nào. Nhờ sự chăm sóc chu đáo của Nghiêm phu nhân, dáng người ta đã cao lớn, làn da trắng mịn như ngọc, tuy ngũ quan không sắc sảo lộng lẫy như Ngọc Chi nhưng lại mang nét thanh tú, dịu dàng nom vô cùng dễ chịu. Ta thích mặc những bộ váy lụa màu mây nhạt, tóc búi đơn giản cài một chiếc trâm bạc, tính tình vẫn ngoan ngoãn.
Trong những năm tháng ấy, Nghiêm phu nhân còn dạy ta nữ công gia chánh, thêu thùa may vá, tính toán sổ sách, quản gia. Ta biết phận mình là kẻ ăn nhờ ở đậu nên đi đứng ăn nói luôn giữ kẽ, chưa từng làm điều gì vượt quá khuôn phép. Trong đầu vẫn không ngừng suy nghĩ, Nghiêm phu nhân đối xử với ta quá tốt, những gì có thể học, bà đều dốc sức dạy dỗ. Ta không biết phải cảm tạ ơn nghĩa này thế nào cho phải.
Cũng trong năm ấy, Nghiêm Hành mười bảy tuổi.
Hắn của năm mười bảy tuổi đã là một thiếu niên đĩnh đạc, cao lớn, danh tiếng đỗ đầu kỳ thi Hội đã lan truyền khắp vùng. Hắn đi đến đâu cũng trở thành tiêu điểm của sự chú ý. Mấy bà mối ở Thanh Châu suýt giẫm mòn bậc cửa Nghiêm phủ chỉ để hỏi thăm về hôn sự của hắn. Nhưng dường như Nghiêm Hành không quá bận tâm đến vấn đề này.
Ngược lại, Nghiêm Hành đối với ta lại ngày càng xa cách một cách khó hiểu. Hắn không còn đột ngột sang Tê Sương Viện kiểm tra bài vở của ta như trước. Mỗi lần vô tình giáp mặt ta ở hành lang, hắn lập tức dừng bước, đứng lùi lại cách ta mấy bước chân, khoanh tay sau lưng, cằm hơi ngẩng cao, ánh mắt như đang né tránh.
"Đã lớn rồi, sau này đi đứng nên chú ý một chút, đừng có vừa đi vừa cúi đầu như trước nữa." Hắn buông một câu nhắc nhở rồi quay lưng đi thẳng.
Ta cúi đầu, khẽ đáp vâng. Ta nghĩ hắn giữ khoảng cách vì đã lớn, ý thức được danh tiết và khoảng cách nam nữ, hoặc có lẽ hắn sợ người ngoài đàm tiếu đến thân phận của ta.
Biến cố thực sự bắt đầu vào một ngày giữa mùa xuân, khi Nghiêm phu nhân gọi ta sang uống trà. Bà nắm lấy bàn tay ta, ánh mắt đong đầy sự dịu dàng:
"A Di à, chớp mắt một cái con đã qua tuổi cập kê rồi.”
“Ta và mẹ con năm xưa từng đấu đá qua lại, nhưng trong lòng lại chưa từng thực sự ghét bỏ đối phương. Mẹ con mạnh mẽ nhưng cũng cố chấp, một lòng yêu thương rồi thành thân với cha con. Những tưởng như vậy là đã có một cái kết đẹp, ai ngờ lại ra đi sớm đến vậy.”
Nghiêm phu nhân nâng chén trà, khẽ thổi một chút rồi lại nói:
“Thứ cho ta nói thẳng. Ta đã ngứa mắt người cha kia của con từ lâu. Hắn không xứng với tình cảm của Nguyệt Nương, cũng không xứng làm cha của con. Nguyệt Nương yêu hắn như vậy, cuối cùng thì sao? Chỉ để lại một đứa bé mà hắn còn không chăm sóc nổi!”
“Trước đây hắn không phải người như vậy. Ta luôn tự hỏi, có phải khi con người ta càng bước lên vị trí cao, đã bị tiền tài và danh vọng làm cho mờ mắt. Thậm chí quên đi cả người phụ nữ từng tần tảo sớm hôm bên mình.”
Âm thanh của chén trà khẽ chạm vào đĩa. Nghiêm phu nhân nhấp một ngụm trà rồi bình tĩnh nói:
“Ta nói với con những điều này không phải để con oán hận hắn ta. Cuộc đời mỗi người, khổ đau nhất chính là vướng vào oán hận. Con là đứa bé thông minh. Ta biết con đều hiểu mọi chuyện, chỉ là không nói ra mà thôi.”
“Ta chỉ hy vọng con có được cuộc sống tốt, thoả mãn với lựa chọn của chính mình. Dạy dỗ con khắt khe như vậy là muốn con có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình mà không phải lo lắng dựa dẫm vào bất cứ người đàn ông nào.”
“Nói như vậy, không phải là muốn bác bỏ chuyện thành hôn. Có một người đàn ông yêu thương, che chở bên cạnh vẫn là chuyện tốt mà. Cho nên mới phải lựa chọn cho cẩn thận. Đôi khi, chỉ riêng tình yêu là không đủ.”
“Nếu phải chọn, nhất định phải tìm cho con một gia đình tốt, một người phu quân biết trân trọng con cả đời. Ý con thế nào?”
Nói rồi, nàng đẩy về phía ta vài tấm tranh vẽ của các công tử trẻ tuổi. Có vị là thiếu gia nhà học sĩ, có vị là con trai gia tộc thương gia giàu có.
“Ta không ép con.” Nghiêm phu nhân mỉm cười. “Con cứ từ từ xem xét, thích vị công tử nào thì nói với ta. Người khác trong số này cũng được.”
Lòng ta dấy lên một nỗi niềm phức tạp. Ta biết mình đã mười lăm tuổi, xuất giá là chuyện sớm muộn. Ở lại Nghiêm phủ mãi cũng không phải là cách, ta không thể làm gánh nặng cho nhà họ Nghiêm cả đời.
Thấy ta trầm ngâm không lên tiếng, Nghiêm phu nhân khẽ bật cười:
“Sao vậy? Không muốn thì ở lại đây. Đây là nhà của con. Vậy thì ta lại càng có người để mà bầu bạn.”
Ta giật mình, vội vàng đáp:
"Mọi chuyện... đều nghe theo ý của phu nhân."
Nghiêm phu nhân nhìn ta một lúc lâu, cuối cùng thở dài.
Thế nhưng, chuyện Nghiêm phu nhân bắt đầu chọn phu quân cho ta lại châm ngòi cho một cơn bão bất ngờ.
Trưa hôm đó, khi đang dùng bữa, Nghiêm phu nhân vô tình nhắc đến chuyện Lục công tử - con trai thứ hai của quan tri phủ ngỏ ý muốn tìm hiểu ta.