Chương 5

C5

Sự xuất hiện của ta cùng gia nhân đã nhanh chóng trả lại cho căn nhà ở phía tây Kinh thành không khí vốn có.

Ta dùng ngân phiếu phu nhân đưa cho để sắm sửa lại than sưởi tốt, gạo ngon và thuốc bổ. Ta không can thiệp vào công việc của Nghiêm Hành, chỉ lặng lẽ sắc thuốc, nấu những món ăn Thanh Châu hợp với khẩu vị của hắn và dọn dẹp lại sách vở trong thư phòng.

Nghiêm Hành bị đình chức, ngày ngày chỉ ở trong phủ đệ đọc sách, chép văn. Giữa chúng ta vẫn duy trì sự mực thước của những người sống chung dưới cùng một mái nhà từ nhỏ. Hắn không nói những lời hoa mỹ, ta cũng không gặng hỏi nhiều lời. Nhưng mỗi chiều, khi ta mang trà nóng vào, hắn lại tự động gạt bớt đống tài liệu sang một bên để ta có chỗ đặt tách trà xuống.

Một buổi chiều cận Tết, tuyết rơi dày hơn. Ta cùng vú già ra con phố gần phủ đệ để mua thêm ít gia vị và vài xấp vải mới. Ở cửa tiệm vải, chúng ta vô tình gặp xe ngựa của phủ Tể tướng. Thiếu nữ bước xuống xe ăn mặc gấm vóc lộng lẫy sang trọng, gương mặt kiều diễm nhưng ánh mắt đậm vẻ ngông cuồng.

Khi biết ta là người từ Thanh Châu đến phủ đệ của Nghiêm Hành, ánh mắt vị tiểu thư nhà Tể tướng sa sầm xuống, nhìn ta từ trên xuống dưới bằng sự dò xét xen lẫn coi thường một cách lộ liễu:

"Nghiêm Hành quyết không chịu cúi đầu, hóa ra là vì trong nhà còn nuôi một cô nương chu đáo thế này sao?"

Nàng ta hạ thấp giọng, buông một câu mỉa mai nhẹ bẫng nhưng sắc như dao:

"Nói với Nghiêm Hành, sự kiêu ngạo của một viên quan Hàn Lâm Viện chẳng đáng giá bao nhiêu đâu. Ở Kinh thành này, đứng sai hàng thì cả đời cũng không ngóc đầu lên được."

Vú già đi theo ta tức đến mức mặt mày đỏ gay, nhưng ta chỉ khẽ nắm tay bà, ra hiệu giữ im lặng. Ta không tranh luận, không phản pháo. Chỉ có thể đứng thẳng lưng, hành lễ theo quy củ rồi thong thả quay người tiếp tục chọn xấp vải màu xanh trên kệ.

Thái độ bình thản của ta khiến vị tiểu thư kia như đánh một quyền vào bông. Nàng ta tức tối hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng bước đi.

Tối hôm đó, Nghiêm Hành đi gặp một vị phu tử cũ ở Quốc Tử Giám về muộn. Hắn mang theo hơi lạnh buốt giá của đêm đông bước vào thư phòng.

Có lẽ gia nhân đã báo lại chuyện ở tiệm vải cho hắn. Bởi vì khi bước vào phòng, ánh mắt Nghiêm Hành lập tức rơi trên người ta. Ta đang ngồi bên bếp than nhỏ, tay cầm chiếc quạt nan khẽ quạt để đun nóng bình trà.

"Mua được vải ưng ý không?" Hắn cởi áo khoác trùm đầu dính đầy tuyết treo lên giá, cất giọng trầm thấp, bình thản như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Mua được rồi. Vải thô dày dặn, dùng để may áo lót mùa đông sẽ rất ấm." Ta ngẩng đầu mỉm cười, rót một tách trà nóng đẩy về phía hắn.

Nghiêm Hành bước lại gần bàn, cầm lấy tách trà. Hơi nước nghi ngút mờ ảo che khuất tầm nhìn của hắn. Hắn nhấp một ngụm trà rồi ngước lên nhìn ta.

“Sang năm, tình hình triều chính sẽ có thay đổi.” Hắn đặt tách trà xuống, cất giọng thản nhiên nhưng vô cùng chắc chắn.

“Phe Tể tướng không thao túng triều đình mãi được đâu."

Ta dừng tay quạt, khẽ gật đầu: “Vậy thì tốt. Phu nhân ở quê nhà vẫn luôn tin vào tài năng và bản lĩnh của huynh.”

Nghiêm Hành nhìn ta, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong rất nhẹ. Hắn không tiến lại gần thêm, vẫn giữ khoảng cách tối thiểu, nhưng ánh mắt nhìn ta lại chứa đựng sự che chở và gắn kết không cần nói thành lời.

“Kinh thành lạnh lắm. Buổi tối nhớ dặn gia nhân đốt thêm than sưởi.”

“Ta biết rồi. Huynh cũng nghỉ sớm đi.”

Nắng xuân chưa tới, nhưng giữa căn phòng nhỏ phảng phất mùi trà ấm và tiếng than nổ lách tách, dường như lạnh lẽo ngoài kia đã bị đẩy lùi hoàn toàn.

..........

Mùa đông năm đó ở Kinh thành trôi qua trong sự nhẫn nại và tĩnh lặng.

Qua giàn bếp than ấm cúng ở một góc tây thành, ta lặng lẽ chuẩn bị từng bữa ăn, chăm sóc miếng ăn thức uống cho Nghiêm Hành. Còn hắn, mỗi tối vẫn kiên trì mài mực dưới ánh đèn, rà soát từng dòng tư liệu, kiên nhẫn bám trụ cùng vị phu tử cũ ở Quốc Tử Giám để chờ thời cơ.

Chúng ta không ai nhắc lại chuyện ở tiệm vải, cũng không bàn về những lời đe dọa của người nhà Tể tướng. Sự bình thản của ta là điểm tựa cho hắn, còn sự điềm tĩnh của hắn lại là tấm lá chắn vô hình bảo vệ ta khỏi những thị phi trên đất Đế đô.

Đầu xuân năm đó, tuyết trên mái ngói Tử Cấm Thành bắt đầu tan.

Đúng như dự đoán của Nghiêm Hành, vụ việc thao túng thuế lương thực Giang Nam bị phanh phui trước triều đình. Bản tấu vạch tội có đầy đủ chứng cứ mà hắn chuẩn bị suốt hai năm cùng sự lên tiếng của các vị cựu thần Quốc Tử Giám đã giáng một đòn nặng nề vào phe Tể tướng.

Nhờ vào sự kiên định và cốt cách không chịu cúi đầu, cuối cùng thì vị Trạng nguyên trẻ tuổi đã nhận được sự tán thưởng của Thánh thượng.

Chiếu chỉ ban xuống, Nghiêm Hành được khôi phục quan chức, thăng làm Thị độc Hàn Lâm Viện, trực tiếp đảm nhận việc soạn thảo các văn kiện quan trọng của triều đình. Phe Tể tướng bị buộc tội, chịu sự điều tra gắt gao và dần mất đi thế lực thống trị độc tôn.

Ngày Nghiêm Hành mặc lại bộ quan phục đỏ thẫm trở về phủ đệ, hắn không tỏ ra kiêu ngạo hay đắc ý. Hắn chỉ bình tĩnh bước vào thư phòng, lặng lẽ cởi mũ quan đặt lên bàn rồi nhìn ta đang thu dọn đống giấy tờ ghi chép.

“Xong rồi.” Hắn cất giọng trầm thấp, mệt mỏi suốt bao năm qua như tan biến trong hai chữ ngắn gọn ấy.

Ta dừng tay, khẽ mỉm cười nhìn hắn: “Ca ca vất vả rồi.”

Nghiêm Hành khẽ nhíu chân mày, hừ nhẹ một tiếng giống như thời còn niên thiếu:

“Thu dọn đồ đạc đi, tuần sau chúng ta về Thanh Châu.”

Chuyến trở về Thanh Châu lần này thong dong hơn nhiều. Xe ngựa thong thả lăn bánh qua từng con đường lát đá quen thuộc. Khi chiếc xe dừng lại trước cửa Nghiêm phủ, Nghiêm phu nhân đã đứng chờ sẵn ở bậc hiên từ sớm. Nhìn thấy hai chúng ta bình an trở về, bà rơm rớm nước mắt, nắm chặt tay hai chúng ta không nỡ buông.

Sóng gió chốn quan trường tạm thời đã qua, Nghiêm Hành ở tuổi hai mươi mốt đã trở thành vị quan trẻ tuổi có chỗ đứng vững chắc ở Kinh thành. Còn ta, ở tuổi mười chín, đã là một cô nương điềm tĩnh và chín chắn.

Một buổi sáng mùa xuân nắng ấm, hoa mộc tê trong Tê Sương Viện nở rộ, tỏa hương thơm dịu nhẹ. Nghiêm phu nhân bước vào phòng ta, trên tay ôm một chiếc rương gỗ sơn son bọc gấm đỏ. Bà đặt chiếc rương lên bàn rồi ngồi xuống bàn trà, vừa cắm vài nhánh hoa mộc tê vào bình vừa nhìn ta mỉm cười. Thấy ta cẩn thận gấp gọn từng xấp vải, phu nhân đột nhiên thở dài một tiếng, ánh mắt đong đầy sự hoài niệm:

“A Di à, con có biết tại sao Hành nhi lại bướng bỉnh và khó nuông chiều như thế không?”

Ta khựng tay lại, ngẩng đầu nhìn bà, thật thà lắc đầu: “A Di… không biết. Có lẽ ca ca là người cầu toàn.”

Phu nhân bật cười, lắc đầu:

"Đâu phải vậy. Nó chỉ là một đứa trẻ vụng về đến đáng thương mà thôi."

Nói rồi, phu nhân kéo chiếc rương sơn son đỏ lại gần. Bà không mở khóa, chỉ đặt tay lên mặt rương, chậm rãi nói:

“Năm con năm tuổi trở về Nghiêm phủ, nhút nhát đến mức không dám ăn cơm cùng bàn, tối đến lại trùm chăn khóc lén. Lúc ấy Hành nhi mới bảy tuổi, thấy con khóc thì cuống quýt cả lên, không biết phải dỗ dành làm sao. Nó lén nhặt lại sợi dây buộc tóc màu đỏ con làm rơi ở sân viện, đem về cất kỹ, còn nói ta rằng khi nào con ngoan ngoãn ăn cơm mới trả lại cho con.”

Trong lòng ta lộp bộp. Bàn tay đang nắm vạt áo khẽ siết chặt một chút.

“Rồi năm con mười hai tuổi.” Phu nhân tiếp tục nói, ánh mắt đong đầy sự dịu dàng.

“Nó đưa con ra bãi cỏ sau núi thả diều, về nhà bị ta mắng cho một trận vì bắt con đứng dưới bóng cây cả buổi. Con có biết nó trả lời ta thế nào không? Nó nói thế đất sau núi hiểm trở, thể trạng con yếu lại hay ham vui, nếu cho con chạy nhảy tự do, chắc chắn con sẽ ngã. Nó thà chịu để con giận, chứ không muốn con bị một vết thương nào.”

Từng câu từng chữ của Nghiêm phu nhân rơi vào tai ta như những giọt nước nhỏ lên mặt hồ phẳng lặng, tạo thành những gợn sóng lan rộng không thể kiểm soát.

“Cả chiếc túi thơm con thêu năm mười bốn tuổi nữa…” Phu nhân khẽ mỉm cười nhè.

“Nó bảo lần sau con cần phát huy tốt hơn, nhưng vừa về phòng đã đem cất vào rương gỗ, còn dặn gia nhân không được chạm vào. Nó sợ nó luyện võ, cưỡi ngựa làm rách mất món đồ đầu tiên con tự tay thêu cho nó.”

Ta đứng chôn chân tại chỗ. Toàn thân run lên bần bật.

Mười năm qua, ta luôn đóng vai một đứa trẻ mồ côi tội nghiệp, tự ti thu mình trong Tê Sương Viện, tự dựng lên một bức tường ngăn cách bản thân với Nghiêm Hành. Ta nghĩ hắn lạnh nhạt, nghĩ hắn chê bai thân phận của ta, nghĩ hắn coi ta là gánh nặng.

Nhưng ta đâu biết rằng, phía sau bức tường kiêu ngạo và vụng về, thiếu niên ấy đã dùng cách thức vụng dại nhất, kiên trì nhất để bảo vệ và trân trọng ta qua từng năm tháng. Hắn không nói, không thanh minh, chỉ lặng lẽ làm mọi thứ mà bản thân ta lại luôn ngờ vực.

Nước mắt không chủ đích cứ thế trào ra, lăn dài trên gò má, rơi xuống xấp vải gấm trên tay.

“Phu nhân…” Giọng ta nghẹn ngào, cũng lạc đi.

Nghiêm phu nhân bước lại gần, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của ta, ánh mắt đong đầy sự thấu hiểu:

“A Di, ta nuôi con mười bốn năm, ta biết con nhút nhát và sợ tổn thương. Nhưng Hành nhi đối với con ra sao, ta là người nhìn thấy rõ nhất. Hôn sự của con, nếu con không gật đầu, không ai trong Nghiêm phủ này ép buộc con được. Nhưng ta hi vọng, con hãy cho chính mình và cho cả nó một cơ hội.”

“Thằng bé này, bao nhiêu tuổi rồi chứ. Còn không dám thể hiện cảm xúc của mình.”

“A Di à, Hành nhi nó đã thỉnh cầu ta từ trước khi trở về Kinh thành nhậm chức. Nhưng nó nói phải đợi đến khi nó đứng vững trên đôi chân mình, đường đường chính chính bảo vệ được con thì mới dám ngỏ lời.”

Bà mở nắp rương. Bên trong là hôn thư được viết cẩn thận bằng nét chữ rộng bay phượng múa sắc sảo của Nghiêm Hành, cùng với chiếc trâm ngọc bích của nhà họ Nghiêm.

Nghiêm phu nhân dịu dàng nhìn ta: “Ta luôn coi con như con gái ruột. Nhưng nếu con gật đầu, con sẽ là con dâu danh chính ngôn thuận của Nghiêm phủ này. Không ai có thể dị nghị.”

“Con cứ suy nghĩ kỹ càng. Sẽ không có ai làm khó con. Không đồng ý cũng không sao.”

Ta nhìn tờ hôn thư, từng nét chữ đanh thép nhưng chứa đựng sự chân thành và kiên trì suốt bao năm qua của thiếu niên ấy. Lòng ta dấy lên một cảm giác ấm áp và bình yên vô bờ.

Ta hít một hơi thật sâu, nói với Nghiêm phu nhân: “Phu nhân, con xin phép ra ngoài một lát trước, có được không ạ?”

Nghiêm phu nhân nhìn ta vài giây, bỗng nhiên bật cười.

“Đi đi.”

Ta hành lễ xong, quay người chạy ra đến gần cửa, vừa mới xách tà váy bước qua ngưỡng cửa thì nghe thấy giọng của Nghiêm phu nhân vang vọng sau lưng:

“Thằng nhóc kia không có trong thư phòng đâu. Chắc giờ này đang lẩn quẩn ở hoa viên rồi.”

Ta đứng khựng lại, mặt mày đỏ bừng đến tận mang tai.

Lúc chạy đến hoa viên, ta thấy Nghiêm Hành đang thẫn thờ đứng dưới gốc hải đường, hai tay đang vân vê một chiếc lá nhỏ. Thấy ta chạy đến, vẻ ngượng ngùng trên gương mặt hắn lại càng thêm đậm, tay chân luống cuống hết nâng lên lại hạ xuống. Ta bước đến bên cạnh, thong thả bước từng bước về phía trước dọc hoa viên.

Nghiêm Hành khựng lại một chút rồi sải bước dài đi theo. Khi đuổi kịp ta, hắn mới dè dặt lên tiếng:

“Ta… muội… đi đâu vậy?”

Ta đang suy nghĩ, nghe hắn hỏi như vậy thì đứng khựng lại.

“Ca ca, ta đang suy nghĩ một chuyện.”

“Chuyện gì vậy?”

Ta vừa bước đi vừa nói: “Ta muốn xin phu nhân dọn ra khỏi Nghiêm phủ. Ta xin được học hỏi ở cửa tiệm trang sức Minh Châu. Ở lại nơi đó cũng không vấn đề gì. Thời gian rảnh rỗi ta sẽ trở về thăm phu nhân.”

Người bên cạnh bỗng đứng khựng lại, cổ tay ta bị siết chặt đến mức đau đớn.

“Muội nói cái gì? Dọn ra khỏi Nghiêm phủ? Mẹ ta đồng ý rồi sao?”

Ta giơ tay lên trước mặt Nghiêm Hành: “Buông tay trước đã. Đau quá.”

Nghiêm Hành bực bội buông lỏng tay. Ta thở một hơi rồi nói tiếp: “Ta chưa nói với phu nhân.”

Nghiêm Hành liếc nhìn ta: “Muội dám nói? Cái gì mà có thời gian rảnh rỗi sẽ trở về thăm phu nhân. Còn ta thì sao? Ta chết rồi sao?”

Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, chậm rãi đáp lại: “Huynh thế nào? Chẳng phải huynh từng nói ta không chung máu mủ với huynh, tính là huynh muội cái gì sao? Ta ở trong mắt huynh là gì chứ?”

Nghiêm Hành ngẩn người, mãi một lát sau mới lấy lại âm thanh của chính mình: “A Di, không phải như vậy, không phải như muội nghĩ đâu.”

Ta nhìn Nghiêm Hành trong chốc lát rồi quay người đi về phía ngược lại. Nghiêm Hành vội vàng đuổi theo, lòng bàn tay nóng hầm hập chụp lấy cổ tay ta một lần nữa.

“A Di, nghe ta nói đã. Ta và muội sao có thể là huynh muội được. Mỗi lần muội gọi ta là ca ca, ta lại cảm giác như chúng ta loạn luân vậy. Không thể nào như vậy được. Muội chỉ là A Di thôi, ta và muội có quan hệ ruột thịt gì chứ?”

Ta nhìn hắn bằng ánh mắt bất lực: “Huynh nói rõ ràng cho ta.”

Một tay Nghiêm Hành nắm chặt cổ tay ta, tay còn lại không ngừng cào đầu. Vẻ mặt rất túng quẫn.

“A Di… nàng… có thể dành chút tình cảm cho ta không? Là tình cảm nam nữ, không phải tình huynh muội.”

Mất một lúc lâu ta mới tìm lại được nhịp thở của mình, đến khi phản ứng lại thì đã rút tay ra khỏi lòng bàn tay của Nghiêm Hành.

“Không thể.”

Nghiêm Hành hoảng hốt đuổi theo, giọng điệu u sầu.

“Chẳng lẽ muội vẫn chưa quên Tứ Nhiên? Tứ Nhiên…”

Hắn còn chưa nói hết thì đã bị ta ngắt lời: “Liên quan gì đến Tứ Nhiên?”

“Từ nhỏ nàng vẫn thân thiết với Tứ Nhiên đó thôi. Lúc nào cũng thấy cười với Tứ Nhiên.”

Đúng là hết nói nổi. Lúc này ta cảm thấy rất đau đầu, không muốn nhìn thấy gương mặt của Nghiêm Hành một chút nào.

“Ta không muốn nói chuyện với huynh.”

Nhưng Nghiêm Hành nhất quyết không chịu buông tha. Hắn nắm chặt cổ tay ta, kéo thẳng một đường đến đình hóng mát rồi ấn ta ngồi xuống ghế.

“A Di. Ta sai rồi. Ta vẫn cho rằng nàng có người trong lòng, cho nên… cho nên đều giữ khoảng cách với nàng.”

“Ta biết tính tình ta không tốt, đã nhiều lần khiến nàng chịu ấm ức. Ta… ta thật lòng xin lỗi.”

“Nhưng đừng vì như vậy mà chặn đứng cánh cửa này. Nàng có thể… có thể thử đón nhận ta, có được không?”

Ta nhìn bàn tay nhỏ của mình lọt thỏm trong bàn tay to lớn của Nghiêm Hành, cõi lòng lại chẳng thể yên bình. Chẳng lẽ người này là khắc tinh của ta sao? Ta hít một hơi rồi lại một hơi để che giấu đi sự run rẩy tự đáy lòng, một lát sau mới chậm rãi lên tiếng:

“Hồi nhỏ mọi người cùng hái táo, tại sao huynh lại đuổi ta về trước?”

Nghiêm Hành bị hỏi bất chợt như vậy thì mặt lộ rõ vẻ ngờ nghệch, phải mất một lát mới có thể tìm lại được ký ức.

“Còn không phải là vì có sâu sao? Lúc ấy Sầm Dư vừa gãi vừa kêu ngứa, gãi xong lại kêu nhức.”

“Huynh không thể nói rõ hay sao?”

Nghiêm Hành mím môi không nói.

“Còn có một thời gian huynh không cho Ngọc Chi tỷ tỷ đến gần ta, lý do là gì?”

Nghiêm Hành bất lực, lại giơ tay cào đầu.

“Hồi đó không biết là đám người nào đồn thổi, trêu đùa rằng nàng là con dâu nuôi từ bé của ta. Ngọc Chi là người xởi lởi, suốt ngày hi hi ha ha, không để ý tiểu tiết, nhưng đa phần là không khống chế được miệng mình. Có dặn cũng bằng thừa. Nàng mới về Nghiêm phủ, ta cũng muốn có người bầu bạn cùng nàng. Nhưng mà… nàng nhút nhát như vậy, ta sợ nàng bị Ngọc Chi hù dọa cho sợ hãi, lại chui vào một góc mà khóc.”

Ta trừng mắt với Nghiêm Hành.

“Ta có như vậy bao giờ.”

Nghiêm Hành vuốt ve mu bàn tay ta, nhẹ nhàng đáp lại: “Đúng vậy, A Di không như vậy đâu. Là ta lo xa rồi.”

“A Di, nàng nói gì đi mà. Ta móc hết ruột gan ra cho nàng rồi. Nàng không thể rời khỏi Nghiêm phủ…”

Ta đỏ mắt nhìn hắn, không đáp một lời. Nghiêm Hành từ phía đối diện vòng một vòng đến bên cạnh ta, bàn tay chạm vào gò má, nhẹ nhàng lau đi nước mắt.

“A Di đứng khóc mà. Nàng không thích ta cũng không sao. Sao lại khóc chứ?”

Nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây, cứ thế rơi xuống chẳng thể kiểm soát. Nghiêm Hành bắt đầu hoảng hốt, bàn tay xoa loạn trên mặt ta. Hắn hết cách, lại ôm ta vào lòng, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm dỗ dành. Áp mặt trong lồng ngực ấm áp, cảm xúc lại như vỡ oà. Nước mắt tuôn rơi, thấm ướt cả hai bên ngực áo Nghiêm Hành.

Mãi một lúc lâu sau, ta mới rời khỏi vòng tay của Nghiêm Hành. Nghiêm Hành nhìn ta chằm chằm, hắng giọng một chút rồi nói:

“Hết cách rồi, ta và A Di phải ở chung một chỗ thôi.”

Mặt ta đỏ bừng như nhỏ máu, bảo hắn im miệng. Ai ngờ Nghiêm Hành sán lại gần, gương mặt hắn phóng đại ngay trước mắt, môi hắn nhẹ nhàng đáp trên môi ta rồi rời đi rất nhanh, như chuồn chuồn đáp nước. Toàn thân ta nóng ran, đang giơ tay đẩy hắn ra thì thấy hắn mỉm cười thỏa mãn. Mà đúng lúc này lại nghe thấy âm thanh từ xa vang vọng về phía này.

“Này, tên nhóc kia làm gì đấy? Ta thấy hết rồi đấy nhé!”

Ta quay phắt đầu lại, thấy Nghiêm phu nhân đang đứng sừng sững trước mặt. Thực sự không biết phải chui đầu vào đâu. Ấy thế mà Nghiêm Hành vẫn còn cười được.

“Mẹ, người khiến A Di ngại ngùng rồi này.”

Nghiêm phu nhân thoáng nhìn qua ta, nở một nụ cười rồi phất phất tay:

“Hai đứa cứ tự nhiên, làm gì thì làm. Ta đi đây.”

Mặt ta lại nóng lên. Có chỗ để mà chui xuống thì tốt rồi.

……….

Sắp đến ngày Nghiêm Hành phải quay trở lại Kinh thành. Hắn ngày ngày lấn quấn bên cạnh ta như cái đuôi không rời nửa bước. Ngày ta tiễn hắn ra cửa, hắn đòi hôn một chút, ta không đồng ý, thế là hắn ấm ức cho đến tận lúc lên xe.

Nghiêm Hành bận rộn ở Kinh thành. Ta ở Thanh Châu thay Nghiêm phu nhân quản lý những cửa tiệm lân cận, đôi khi cũng sẽ sang cửa tiệm ở các tỉnh khác để học hỏi thêm.

Ngoài những dịp Lễ Tết ra, ta và Nghiêm Hành thường trao đổi qua thư. Thời gian cứ thế trôi qua. Hai năm sau, Nghiêm Hành đề nghị chuyện hôn sự. Cuối cùng, ta đồng ý.

Ngày thành hôn, sính lễ của Nghiêm phủ trải dài từ sảnh chính sang đến Tê Sương Viện. Nghiêm Hành mặc bộ y phục đỏ thắm, bước qua cánh cửa Tê Sương Viện. Hắn đứng trước mặt ta, giữa ánh nắng xuân rạng rỡ và hương hoa mộc tê thoang thoảng.

Giờ đây khoảng cách giữa chúng ta chỉ còn là một bước nghiêng mình. Hắn giơ tay ra, bàn tay rộng lớn mở ra trước mặt ta, cất giọng vô cùng kiên định:

“A Di, suốt những năm qua ta học cách trưởng thành, học cách làm quan, đều là vì ngày hôm nay. Đường lên Kinh thành rất xa, sóng gió triều chính còn nhiều... nàng có nguyện ý cùng ta nắm tay đi hết chặng đường còn lại không?"

Ta nhìn thẳng vào đôi mắt tràn ngập sự chân thành của hắn. Sự tự ti hay e ấp của tuổi trẻ đã hoàn toàn nhường chỗ cho sự tin tưởng tuyệt đối. Ta chậm rãi đưa tay ra, đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay ấm áp của hắn.

“Được.” Ta mỉm cười.

“Đời này kiếp này, cùng đồng hành.”

Nghiêm Hành siết nhẹ bàn tay ta, khóe môi nở nụ cười rạng rỡ. Nắng xuân chiếu xuống khoảng sân Tê Sương Viện, phủ lên hai bóng người vai tựa vai, bình yên và viên mãn.

(Kết thúc)

Chương 5: C5 - BÓNG TƯỜNG VI | Gió Tháng Tám