Chương 1
C1
Người ta vẫn thường nói, trẻ con ba tuổi chưa biết ghi nhớ nỗi đau, nhưng ta thì khác.
Năm ba tuổi, ta chứng kiến mẹ trút hơi thở cuối cùng trên giường bệnh ở Kinh thành, thân thể lạnh ngắt như pho tượng. Khi ấy cha ta đã sớm có thê thiếp mới, nhìn ta bằng ánh mắt chán chường rồi vội vã sai người đóng gói dăm ba bộ quần áo cũ, giao ta cho ông ngoại. Ông ngoại ta là quan viên triều đình đã về hưu, trở về Thanh Châu làm một lão lang y ngày ngày bốc thuốc. Ngày ấy ông bế ta lên xe ngựa, vượt hàng ngàn dặm đường xóc nảy trở về căn nhà yên bình dưới chân núi.
Ở Thanh Châu, ông ngoại yêu thương ta hết mực. Thỉnh thoảng ông cõng ta trên lưng mỗi lần lên núi hái thuốc, cho ta gặm những lóng cam thảo ngọt lịm hay tự tay làm mứt táo cho ta ăn. Buổi tối, ông lại ôm ta vào lòng kể về những ngày tháng mẹ ta còn trẻ. Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Chưa đầy hai năm sau, trong một lần lên núi hái thuốc muộn, ông trượt chân ngã xuống vực sâu.
Lúc người ta khiêng ông về, toàn thân đã phủ một tấm vải trắng. Ông ngoại cứ như vậy mà ra đi, đến một lời trối trăn sau cùng cũng chẳng kịp để lại cho đứa cháu gái năm tuổi.
Kể từ khi ấy, ta chính thức trở thành một kẻ không cha, không mẹ, không gốc gác, chỉ còn một thân một mình giữa nhân gian rộng lớn.
Ngay trong ngày diễn ra tang lễ của ông ngoại, căn nhà vốn tịch mịch bỗng trở nên náo nhiệt một cách kỳ lạ. Mấy người họ hàng thân thích từ khắp các thôn làng lân cận kéo đến. Họ còn chưa kịp thắp cho ông một nén hương, cũng chẳng bận lòng xem linh cữu ông đã được khâm liệm đàng hoàng hay chưa. Điều duy nhất họ quan tâm là căn nhà ba gian dưới chân núi, mấy sào ruộng trồng thảo mộc và đứa trẻ năm tuổi đang ngơ ngác đứng nép mình bên góc tường.
"Nuôi nó ư? Nói thì dễ lắm! Nhà ta đã ba miệng ăn, giờ đèo bòng thêm một miệng ăn nữa thì sống làm sao?" Một người phụ nữ lớn tiếng than thở, tay chỉ trỏ vào mặt người đàn ông đang đứng chống nạnh.
"Chẳng nhẽ nhà ta dư dả chắc?" Người kia đỏ mặt tía tai cãi lại.
"Nó là cháu ngoại của ông già, tính ra nó mang họ khác! Đứa bé này còn nhỏ tuổi như vậy, làm việc còn chưa nổi, nuôi nó chỉ thêm phiền hà, tốn cơm áo tốn tiền của chứ được gì?"
“Cứ đưa đến chỗ cha nó đi. Dù gì cũng xuất thân từ phủ đệ giàu có. Sao lại đến lượt chúng ta được? Chúng ta cũng chỉ là họ hàng xa, bắn đại bác còn không tới.”
“Trời ạ, cha nó chịu nhìn đến thì còn tống con bé cho một ông lão đã cáo lão hồi hương sao?”
"Chậc. Dù sao mặt mũi con bé trông cũng sáng sủa thế kia..."
Tiếng cãi vã, đùn đẩy trách nhiệm vang lên oang oang ngay trước linh cữu còn chưa bén hơi khói hương. Đám người ấy đứng vây quanh, lớn tiếng chỉ trích nhau từng đồng bạc lẻ, tính toán xem ai sẽ lấy bao nhiêu mảnh đất của ông ngoại để chịu trách nhiệm tống khứ ta đi.
Ta ngồi co ro trong góc tường, hai tay ôm chặt lấy đầu gối, đầu gục xuống. Ở tuổi lên năm, nỗi đau mất đi người thân quá lớn khiến ta hoàn toàn tê dại, chỉ biết thu mình lại thành một cục nhỏ xíu, hy vọng đám người hung tợn kia sẽ quên mất sự tồn tại của ta.
Đúng lúc cuộc tranh cãi leo thang đến mức mấy người họ hàng định xông vào động tay động chân, thì tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía ngoài cổng.
Rầm!
Cánh cổng gỗ bị xô lệch ra hai bên. Một người phụ nữ xinh đẹp, ăn mặc gấm vóc sang trọng nhưng nét mặt lại ngút ngàn sát khí hùng hổ bước vào. Nàng khoác trên mình chiếc áo choàng màu xanh lam thêu hoa mẫu đơn bằng chỉ vàng, tóc búi cao cài trâm ngọc, khí thế hừng hực khiến đám người trong phòng bỗng nhiên im bặt. Đám họ hàng đang cãi cọ lập tức thụt lùi lại vài bước, ngơ ngác nhìn người phụ nữ quý phái không mời mà đến.
Ngay phía sau nàng, có một chiếc đuôi nhỏ lẽo đẽo chạy theo. Đó là một đứa trẻ tầm sáu, bảy tuổi, da thịt trắng trẻo mập mạp, mặc bộ cẩm bào màu trắng ánh trăng trông vô cùng bắt mắt. Gương mặt ấy bầu bĩnh, hai má phúng phính như hai cái bánh bao nhỏ mới ra khỏi xửng hấp, nhưng đôi mắt lại sáng quắc và có phần ngông nghênh.
Người phụ nữ không thèm liếc nhìn đám họ hàng dù chỉ một lần. Nàng đi thẳng đến trước linh cữu của ông ngoại, nhẹ nhàng rút ba nén hương trên bàn thờ, châm lửa rồi nghiêm trang quỳ xuống bái lạy ba lạy.
Thắp hương xong, nàng đứng dậy, đảo mắt nhìn quanh gian phòng chật hẹp, dường như đang tìm kiếm điều gì đó. Đám họ hàng nín thở theo dõi, không ai lên tiếng.
Lúc này, ánh mắt đứa trẻ mặc cẩm bào màu trắng đứng bên cạnh chợt lóe sáng. Hắn đảo mắt quanh gian phòng một lượt, rồi bất ngờ khẽ giật giật tay áo người phụ nữ. Ngón tay ngắn ngủn, tròn lẳn chỉ thẳng về phía góc tường bên trái.
"Mẹ, chẳng phải giống con chuột lắm sao?"
Lời nói trong trẻo đầy sự hồn nhiên vô tư của đứa trẻ vang lên giữa không gian tĩnh lặng.
Người phụ nữ nhìn theo hướng tay hắn chỉ. Nàng lặng đi một giây, rồi lập tức quay đầu trừng mắt lườm đứa con trai một cái sắc lẹm. Nàng bước nhanh đến chỗ ta. Nhìn thấy người phụ nữ uy nghi cùng đứa trẻ kia tiến lại gần, trong lòng ta trào dâng một niềm sợ hãi tột cùng. Ta vội vã co rụt người sâu hơn vào góc tường, nhắm chặt mắt lại, toàn thân run lên cầm cập.
Cho đến khi bóng đen che khuất ánh sáng trước mặt, ta nghe thấy tiếng gấm vóc sột soạt. Người phụ nữ ấy chậm rãi ngồi xổm xuống trước mặt ta, khoảng cách gần đến mức ta có thể ngửi thấy mùi hương hoa nhài dịu nhẹ tỏa ra từ trên người nàng.
"Con là A Di phải không?" Nàng khẽ hỏi, giọng nói dịu dàng, khác hẳn với khí thế hừng hực lúc bước vào phòng.
Ta lén mở mắt, qua kẽ tay, ta liếc nhìn nàng. Đôi mắt nàng hơi đỏ, như chứa đựng nỗi thương xót vô bờ. Hai tay ta vẫn ôm chặt đầu gối, khẽ gật đầu một cái thật nhẹ.
Nàng thở một hơi thật dài, giơ bàn tay đeo nhẫn ngọc gạt đi lọn tóc lơ thơ trước trán ta, lại nhẹ nhàng lên tiếng: "Ta là..."
"Mẹ ta là kẻ thù truyền kiếp của mẹ ngươi."
Đứa trẻ mập mạp đứng đằng sau chen ngang, giọng nói dội thẳng vào tai mỗi người. Không gian vốn đã im ắng lại càng thêm lặng ngắt như tờ, ai ai cũng có thể nghe rõ.
Mặt người phụ nữ lập tức đỏ bừng. Nàng quay người lại nhanh như chớp, giơ tay lên "bốp" một cái, gõ thẳng vào đầu con trai mình.
Đứa trẻ bị gõ một cái đau điếng, vội vàng dùng hai tay ôm lấy đầu. Gương mặt mập mạp trắng trẻo tức khắc đỏ lên vì uất ức, hai má phúng phính phồng to, mũi thở phì phò trông không khác gì một cái ấm nước đang sôi sùng sục trên bếp lửa. Hắn bĩu môi, đôi mắt nhìn ta trừng trừng như thể chính ta là người vừa gây ra cái gõ đầu đó vậy.
Người phụ nữ hắng giọng một cái lấy lại vẻ điềm tĩnh, quay sang ta, dịu giọng nói tiếp:
"Đừng nghe nó nói lung tung. Ta với Nguyệt Nương mẹ con là chỗ quen biết cũ. Hiện giờ ông ngoại con đã mất rồi. Con có muốn về ở cùng ta không?"
Ta ngẩng đầu nhìn nàng. Ánh mắt mông lung, còn chưa thể hiểu hết được khái niệm "về ở cùng" nghĩa là gì. Nhưng nhìn vào đôi mắt của nàng, rồi lại nhìn sang đám họ hàng đang trừng mắt đe dọa đằng sau, không hiểu sao ta lại khẽ gật đầu.
Người phụ nữ mỉm cười rạng rỡ. Nàng vươn tay kéo bé trai đang đứng xị mặt đằng sau đến trước mặt ta.
"Đây là Nghiêm Hành, con trai ta. Từ nay nó sẽ là ca ca của con, sẽ chăm sóc con thật tốt."
Đứa bé tên Nghiêm Hành ấy đứng trước mặt ta, hai tay khoanh trước ngực. Hắn giương đôi mắt tròn xoe nhìn ta từ đầu đến chân hai lượt, dừng lại ở gương mặt lem luốc của ta rồi liếc xéo một cái sắc lẹm.
"Hừ...!"
Hắn hừ một tiếng thật dài, biểu cảm ngông nghênh đến mức khiến người khác vừa giận vừa buồn cười.
Ngay trong ngày hôm đó, phu nhân Tô Hoài Ngọc đã đứng ra thu xếp toàn bộ tang lễ cho ông ngoại ta một cách chu đáo. Đưa ông ngoại ta an táng tử tế trên ngọn đồi trồng đầy thảo dược.
Còn đám họ hàng tham lam kia ư? Nghiêm phu nhân chỉ lạnh lùng ném ra vài thỏi bạc, kèm theo một lời đe dọa từ gia nhân lực lưỡng đi theo:
“Ai dám bén mảng đến Nghiêm phủ đòi chia chác hay làm phiền A Di, nhà họ Nghiêm sẽ cho người đánh gãy chân!"
Đám họ hàng ôm bạc, vừa sợ hãi vừa mừng rỡ, lập tức tản đi như đàn ong vỡ tổ. Không một ai quay lại nhìn ta lấy một lần.
Ta bọc vài bộ quần áo cũ của ông ngoại vào một chiếc túi nhỏ, ngoan ngoãn nắm lấy vạt áo của Nghiêm phu nhân, bước lên chiếc xe ngựa sang trọng đang chờ sẵn ngoài thôn.
Nghiêm Hành ngồi đối diện ta trong lòng xe ngựa. Xe vừa chuyển bánh, Nghiêm phu nhân lập tức lấy ra một đĩa bánh đậu xanh thơm phức đặt ở giữa bàn.
"A Di, ăn đi. Từ sáng đến giờ chắc hẳn là đói rồi."
Ta nhìn đĩa bánh vàng ươm, cổ họng nuốt ực một cái, nhưng vì sợ hãi nên không dám vươn tay ra lấy. Nhìn thấy sự sợ hãi của ta, Nghiêm Hành nhếch môi, giơ tay giật lấy chiếc bánh to nhất, cho tọt vào miệng, vừa ăn vừa nói:
"Nhát như chuột vậy.”
"Nghiêm Hành! Con còn nói nữa ta sẽ cấm túc con một tháng!" Nghiêm phu nhân quát lớn, giơ tay định gõ đầu hắn lần nữa.
Nghiêm Hành nhanh chân né sang một bên, quay mặt ra phía cửa sổ xe ngựa, không thèm nhìn ta nữa. Nhưng ta thấy rõ, tiếng hừ lạnh của hắn và ánh mắt liếc xéo ban nãy dường như đã đặt ra một giới hạn cho mối quan hệ của chúng ta sau này.
Kể từ ngày ấy trở đi, ta chính thức bước chân vào Nghiêm phủ - gia tộc giàu có và uy thế bậc nhất xứ Thanh Châu.
Nghiêm phủ rộng lớn đến mức ta tưởng như mình đang bước vào một mê cung. Những dãy nhà nối liền nhau với mái ngói rêu phong, những hòn núi giả, hồ cá và những hàng hành lang kéo dài hun hút. Nghiêm phu nhân xếp cho ta một viện nhỏ tên là "Tê Sương Viện", nằm ngay sát cạnh viện của Nghiêm Hành. Nàng cho người đổi toàn bộ nội thất, mua sắm quần áo mới, lại cắt cử hai nha hoàn thân tín là Nhã Trúc và Phương Vi đến chăm sóc ta từng chút một.
Thế nhưng, cảm giác ấm áp từ Nghiêm phu nhân không thể khỏa lấp được khoảng trống lạnh lẽo trong lòng ta về sự hiện diện của Nghiêm Hành.
Nghiêm Hành lớn hơn ta hai tuổi. Ở tuổi lên bảy, hắn là một kẻ ngông nghênh, nghịch ngợm có tiếng khắp vùng Thanh Châu. Hắn là đích tôn của nhà họ Nghiêm, lại sở hữu tư chất thông minh hơn người nên từ nhỏ đã được cưng chiều, tính tình chẳng nể sợ bất kỳ ai.
Và đúng như những gì hắn đã thể hiện ngay ngày đầu gặp mặt. Dường như Nghiêm Hành cực kỳ chướng mắt ta. Điều ấy rõ ràng đến mức ngay cả gia nhân trong phủ cũng cảm nhận được.
Mỗi buổi sáng, khi ta ra vườn hoa tản bộ, hễ thấy bóng dáng Nghiêm Hành từ xa đi tới là ta lại vội vã lui vào góc hành lang. Hắn đi qua, cằm hếch cao lên tận trời, mắt không hề nhìn ta, nhưng giọng nói lại vang lên đầy trào phúng đủ để ta nghe thấy:
"Sương mù buổi sáng dày như vậy mà cũng chạy ra ngoài, đúng là không sợ chết.”
Hoặc khi Nghiêm phu nhân gắp thức ăn cho ta trong bữa tối, hắn lập tức buông đũa xuống bàn kêu “cạch” một tiếng rõ to, bĩu môi nói:
“Mẹ cứ gắp cho muội ấy nhiều như thế, nuôi béo mầm ra rồi lại chẳng đi nổi.”
Ta cúi gằm mặt, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy gấu áo. Ta biết thân biết phận mình chỉ là một kẻ ăn nhờ ở đậu, được Nghiêm phu nhân rủ lòng thương mang về nuôi dưỡng. Sự hiện diện của ta trong căn nhà này vốn dĩ đã là một sự gượng ép. Nghiêm Hành là thiếu gia danh giá, hắn ghét bỏ một đứa trẻ mồ côi như ta cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng điều khiến ta tổn thương nhất không phải là những lời nói trào phúng của hắn, mà là cách hắn đối xử với ta khi có sự xuất hiện của những đứa trẻ khác.
Nghiêm Hành có một đám bạn chơi thân với nhau từ nhỏ, toàn là con cháu của các gia tộc quyền quý ở Thanh Châu. Trong số đó, nổi bật nhất là Thẩm Ngọc Chi, con gái của Thẩm tri phủ.
Ngọc Chi lớn hơn ta một tuổi, từ nhỏ đã là một đứa bé xinh xắn ai nhìn cũng thích. Nàng ăn mặc lộng lẫy, cử chỉ nhẹ nhàng, ăn nói sắc sảo và luôn là tâm điểm chú ý mỗi khi đám trẻ tụ họp ở Nghiêm phủ. Ngọc Chi rất thích đến Nghiêm phủ chơi, và mỗi lần đến, nàng đều tỏ ra vô cùng thân thiết với Nghiêm Hành.
Một chiều mùa hạ năm ta sáu tuổi, Ngọc Chi đến Nghiêm phủ. Lúc ấy, ta đang ngồi một mình ở chiếc ghế đá dưới giàn hoa tử đằng, cầm một chiếc lá khô ngắm nghía. Ngọc Chi bước lại gần, tò mò nhìn ta rồi mỉm cười chào hỏi:
"Muội là A Di phải không? Ta nghe nói Nghiêm phu nhân đón muội về nuôi. Muội có muốn chơi cùng chúng ta không?"