Chương 3
C3
Cạch!
Nghiêm Hành đột ngột đặt mạnh đôi đũa xuống bàn. Gương mặt hắn tối sầm, ánh mắt sắc như dao khiến gian phòng ăn lập tức rơi vào tĩnh lặng.
"Mẹ vội vã gả muội ấy đi như vậy làm gì?" Giọng hắn trầm xuống, vô cùng gắt gỏng.
"Muội ấy mới mười lăm tuổi! Tính tình lại nhút nhát, gả sang nhà người ta để bị người ta bắt nạt sao?"
Nghiêm phu nhân nhíu mày, nhìn con trai bằng ánh mắt không hài lòng:
"Nghiêm Hành! Con ăn nói cho cẩn thận. A Di đã đến tuổi cập kê, nếu có được mối nhân duyên tốt thì tương lai cũng đỡ mệt nhọc. Trước mắt đều phải tìm hiểu lẫn nhau rồi mới tiến tới chuyện thành thân. Hiểu một người càng nhiều là chuyện tốt chứ sao. Đâu phải gặp nhau là thành hôn ngay lập tức.”
“Con là ca ca, sao lại vô lý như thế?"
Nghiêm Hành đứng phắt dậy, ghế gỗ sau lưng bị đẩy ra tạo nên tiếng động chói tai. Hắn liếc nhìn ta một chút, ánh nhìn vừa lộ rõ vẻ hờn giận, vừa lạnh lẽo đến mức khiến ta rùng mình.
“Con và nàng thì máu mủ ruột thịt gì chứ? Nàng không phải muội muội của con!”
Nói xong, hắn quay lưng, hùng hổ bước ra khỏi phủ.
Ta ngồi bên bàn ăn, tay siết chặt tà áo, trong lòng tràn ngập tủi thân. Ta nghĩ Nghiêm Hành giận vì phu nhân quá lo lắng cho ta, hoặc giả hắn chê ta phiền phức, đến cả chuyện mai mối của ta cũng làm xáo trộn bữa ăn của gia đình.
Những ngày sau đó, Nghiêm Hành rất ít khi về nhà. Gia nhân trong phủ đồn rằng hắn tụ tập cùng bạn bè ở tửu lâu uống rượu, tính tình trở nên vô cùng cáu gắt và thất thường.
Và rồi, một tin đồn kinh hoàng bùng nổ khắp Nghiêm phủ. Sáng hôm đó, mấy nô bộc thì thầm to nhỏ ngoài hành lang, ánh mắt nhìn về phía viện của Nghiêm Hành đầy vẻ kinh ngạc.
“Nghe tin gì chưa? Thiếu gia làm một cô nương nhà người ta mang thai rồi!”
“Trời ơi, thật sao? Thiếu gia vốn dĩ nghiêm cẩn lắm mà. Làm sao có thể như vậy?”
“Là thật đấy! Chính miệng quản gia bên ngoài vào báo, bảo cô nương đó đang ôm bụng bầu đến tận cửa sau tìm thiếu gia kìa!”
Ta đứng đằng sau khóm trúc, toàn thân đóng băng. Tin đồn ấy như gáo nước lạnh dội thẳng lên đầu. Nghiêm Hành... làm một cô nương mang thai sao? Thiếu niên luôn tự trọng, kiêu ngạo ấy... lại làm ra chuyện như vậy sao?
Chưa đầy nửa canh giờ sau, từ chính điện của Nghiêm phủ vang lên tiếng la hét và tiếng gậy gộc. Nghiêm phu nhân giận đến mức toàn thân run rẩy. Nàng cầm gia pháp quật liên tiếp vào lưng Nghiêm Hành đang quỳ giữa sân.
Bốp! Bốp! Bốp!
Tiếng gia pháp quật xuống da thịt vang lên rợn người. Nghiêm Hành quỳ ở đó, lưng áo trắng đã rách, máu tươi rỉ ra thấm đỏ một mảng. Nhưng hắn không hề van xin, không hề giải thích lấy một lời, gương mặt vẫn bướng bỉnh ngẩng cao, đôi môi mím chặt.
"Đồ nghịch tử!" Nghiêm phu nhân vừa đánh vừa khóc.
"Ta dạy con đọc sách thánh hiền, sao con lại có thể làm ra cái trò bại hoại gia phong như thế? Con làm sao ăn nói với tổ tiên đây hả?"
Nghiêm Hành vẫn im lặng. Hắn không nói một câu nào để bào chữa cho bản thân.
Toàn bộ Nghiêm phủ rơi vào cảnh gà bay chó sủa. Tin đồn lan truyền nhanh như chớp. Mọi người nhìn hắn bằng ánh mắt coi thường xen lẫn thất vọng.
Còn ta ư? Trái tim thắt lại từng cơn. Ta không hiểu nổi con người hắn. Hắn luôn ra vẻ đạo mạo, nghiêm khắc với ta từng nét chữ, từng hành vi cử chỉ, nhưng bản thân hắn lại gây ra tai họa tày trời này. Sự thất vọng và hoang mang đan xen khiến ta không sao chợp mắt.
Sương đêm buông xuống Nghiêm phủ, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt. Nghiêm Hành bị phạt quỳ ở từ đường, vết thương trên lưng không được bôi thuốc, toàn thân nóng hầm hập như bị lửa thiêu. Hắn xua đuổi tất cả gia nhân muốn lại gần.
Đấu tranh tư tưởng hồi lâu, ta đành lén ngồi dậy, thắp ngọn đèn nhỏ. Ta sắp xếp lại một loạt các loại thuốc đã nhờ Phương Vi chuẩn bị từ trước, gói thêm vài chiếc bánh ngọt, rồi khoác áo khoác lén bước ra khỏi Tê Sương Viện.
Con đường dẫn đến từ đường tối om. Ta rón rén đẩy nhẹ cánh cửa gỗ nặng nề ở từ đường. Mùi hương trầm nồng nặc xộc vào mũi, đan xen với mùi máu tươi tanh nồng khiến tim ta nảy lên một hồi.
Giữa căn phòng tối om chỉ có vài ngọn nến le lói, Nghiêm Hành đang quỳ tựa lưng vào một bên tường. Bộ y phục trắng trên người hắn bị máu nhuộm loang lổ từng mảng, toàn thân run lên cầm cập.
"Nghiêm... Nghiêm Hành ca ca?" Ta cất giọng khe khẽ, rón rén bước lại gần.
Nghe thấy tiếng động, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên. Ánh nến chập chờn chiếu lên gương mặt góc cạnh nhưng tái nhợt, đôi mắt cũng đỏ ngầu.
Nhìn thấy ta, đôi mắt u tối của Nghiêm Hành chợt xao động. Hắn mím chặt bờ môi khô nứt nẻ, cất giọng khàn đục:
"Muội... sao muội lại đến đây?"
"Ta mang thuốc đến cho huynh." Ta ngập ngừng quỳ xuống bên cạnh, mở hũ thuốc ra, "Phu nhân tức giận là vì huynh không chịu nói lời nào thôi. Thực sự phu nhân rất lo lắng cho huynh, huynh biết mà.”
Ta đưa tay định giúp hắn bôi thuốc. Thế nhưng, Nghiêm Hành lại né tránh, hắn giơ bàn tay run rẩy ra chặn tay ta lại, mắt nhìn chằm chằm vào ta:
"Muội cũng nghĩ ta làm ra cái trò bẩn thỉu đó, đúng không?"
Ta khựng lại, thật thà lắc đầu: “Ta không biết... Cũng không dám bàn đến chuyện riêng tư của huynh.”
"Là bẫy." Nghiêm Hành nghiến răng.
“Mấy hôm trước ta bắt gặp tên Lục công tử kia ở tửu lâu, biết được bí mật không mấy sạch sẽ của hắn, cho nên hắn mới giật dây trò này để trả thù, muốn huỷ hoại thanh danh của ta.”
Ta ngơ ngác: "Vậy sao huynh không giải thích với phu nhân?"
Nghiêm Hành bật cười cay đắng, nụ cười tràn ngập sự bất lực của một thiếu niên mười bảy tuổi vốn ngạo nghễ.
“Các người sẽ tin ta sao? Một người háo hức mai mối, người còn lại thì nôn nóng được gả đi.”
Ta sững người. Ta còn chưa gặp mặt tên Lục công tử đó, sao có thể nói ta nôn nóng muốn gả đi được.
“Ta… còn chưa gặp mặt hắn lấy một lần nào. Bên nhà bọn họ có lời, phu nhân chỉ mới hỏi ta có muốn gặp mặt hắn hay không thôi. Sao có thể nói như vậy được?”
Nghiêm Hành vừa đau đớn cắn răng vừa liếc xéo về phía ta.
“Muội thích hắn ở điểm nào?”
Ta đờ đẫn: “Ta thích hắn bao giờ?”
“Không thích thì tại sao lại không từ chối? Bên ngoài hắn đạo mạo như vậy, nhưng thực chất bên trong thối rữa. Mắt nhìn người của muội bị làm sao vậy?”
“Ca ca, ta chưa gặp mặt, chưa trò chuyện, làm sao biết hắn là người thế nào? Thậm chí, phu nhân còn chưa hề sắp xếp cuộc hẹn nữa mà.”
Ta nhân cơ hội Nghiêm Hành lơ đãng mà tiến lại gần bôi thuốc cho hắn. Nghiêm Hành xuýt xoa đau đớn, nhưng vẫn không quên trào phúng ta:
“Muội định gặp gỡ nam nhân ở cả Thanh Châu rồi mới quyết định hay sao!”
Ta biết hắn đang đau đớn sẽ thêm phần khó chiều, cho nên đành lảng sang chuyện khác.
“Huynh vì chuyện này mà tức giận, cho nên phu nhân hỏi cũng không nói một lời sao? Là lỗi của ta, huynh đừng như vậy nữa. Phu nhân đang bệnh, lại thêm lo lắng, chưa biết khi nào mới khỏi.”
Nghiêm Hành không lên tiếng, một lát sau mới trút một tiếng thở dài.
“Bà ấy bệnh mà còn đánh ta nên nông nỗi này. Bản thân khỏe khoắn sức lực dồi dào, chẳng phải ta sẽ biến thành kẻ tàn phế sao?”
Ta mím môi bất lực. Người này, sao không lựa lời mà nói chứ. ..........
Những ngày sau đó, trong thời gian Nghiêm Hành đóng cửa ở trong phòng dưỡng thương, ta vẫn âm thầm tiến hành sắp xếp gặp mặt tên Lục công tử kia.
Lục công tử là con trai thứ nhà Lục quan tri phủ, nổi danh là kẻ phong nhã, học rộng tài cao. Thế nhưng trước đây ta không hiểu vì sao Nghiêm Hành lại phản đối dữ dội đến vậy. Nghiêm Hành không hề gây ra bê bối gì với ai, nhưng tính tình vốn dĩ đã khó chịu lại càng thêm trầm mặc. Khoảng thời gian đó, hắn ít khi ở trong phủ, mỗi lần trở về đều mang theo vẻ mệt mỏi cùng mùi vị lạnh lẽo của sương đêm.
Cho đến mấy ngày sau, Lục Nghiệp gửi thiệp mời ta đến tham dự tiệc thưởng hoa ở Lục phủ. Ta viết một bức thư đáp lại, nói hẹn gặp mặt ở trà lâu sẽ tiện hơn.
Đó là lần đầu tiên ta gặp Lục công tử. Hắn mặc áo gấm xanh, tay cầm quạt xếp, nụ cười ôn hòa lịch sự. Hắn đối xử với ta rất lễ độ, trò chuyện nhẹ nhàng. Thảo nào trong mắt trưởng bối, đó là một mối nhân duyên không thể tốt hơn.
Thế nhưng, khi trò chuyện được giữa chừng, ta cảm thấy ngột ngạt nên xin phép ra ngoài một chút. Đến khi trở về thì đột nhiên nghe thấy tiếng trò chuyện của người bên trong. Là giọng của Lục Nghiệp cùng gã gia nhân thân tín:
"Công tử, chắc hẳn nhà họ Nghiêm bên đó sẽ hài lòng thôi. Nhưng vị tiểu thư kia... nghe nói chỉ là con nuôi. Là con nuôi thì không có của hồi môn hay thế lực gì, công tử muốn cưới nàng ta về thật sao?"
Giọng Lục Nghiệp vang lên, không còn vẻ ôn hòa lịch sự lúc nãy mà tràn ngập sự cợt nhả, coi thường:
"Thì sao chứ? Tuy rằng nàng ta không có thế lực, nhưng nhan sắc thanh tú, tính tình lại nhút nhát ngoan ngoãn, cưới về cũng dễ bề quản lý. Mà Nghiêm phủ cũng coi nàng như con gái ruột mà nuôi dưỡng. Ngươi xem, một bé gái mồ côi mà được nuôi dưỡng tốt như vậy, cầm kỳ thi hoạ thứ gì cũng tinh thông. Chắc chắn của hồi môn không thể kém. Quan trọng hơn, ca ca nàng là người có tài. Sau này Nghiêm Hành tiến thân trên con đường làm quan, nhà họ Lục ta nghiễm nhiên trở thành người một nhà với hắn, có thể không giúp đỡ một hai sao? Một mũi tên trúng hai đích, dại gì không làm?"
Bàn tay ta siết chặt lấy tà áo, toàn thân lạnh ngắt. Hóa ra, ẩn sau nụ cười ân cần đó là mưu đồ ghê tởm. Hắn xem ta như một quân cờ để bắc cầu quan hệ với Nghiêm Hành, xem ta như một món đồ dễ thao túng vì thân phận mồ côi, không thế lực chống đỡ, để hắn mặc sắc muốn làm gì thì làm.
Ta hít một hơi thật sâu, nhìn về phía Phương Vi, chờ một lát rồi mới đẩy cửa bước vào. Lúc ngồi vào bàn, ta nâng chén trà lên, khẽ thổi một chút.
“Lục công tử, có chuyện này ta muốn nói rõ cho công tử biết.”
Lục Nghiệp tươi cười rạng rỡ, khẽ gật đầu:
“Có chuyện gì, cô nương cứ việc nói.”
Ta chìa tay về phía Phương Vi. Phương Vi lập tức đưa cho ta một xấp giấy tờ. Ta nhận lấy rồi đặt ở ngay trước mặt Lục Nghiệp.
“Lục công tử cứ xem đi. Có chỗ nào không hiểu, ta có thể giải thích giúp ngài.”
Lục Nghiệp thoáng ngơ ngác, bàn tay giơ ra phía trước, bắt đầu lật giở từng trang giấy một. Càng đọc, mặt hắn càng tái đi, ánh mắt cũng dần trở nên hung hãn.
Ta đặt tách trà xuống trà, nhẹ nhàng lau tay.
“Sao nào? Có điều gì không hiểu hay không? À, chắc chắn là không rồi. Lục công tử từng làm ra chuyện gì, bản thân ngài là người hiểu rõ nhất. Có gì mà phải băn khoăn chứ.”
Lục Nghiệp siết chặt nắm tay, giọng điệu hung dữ:
“Cô dám điều tra ta? Cô nghĩ dựa vào số bằng chứng này là có thể quật ngã ta ư?”
Ta bật cười.
“Chỉ trong vài ngày trời mà đã đào ra được biết bao chuyện xấu xa rồi. Thêm chút thời gian nữa, chẳng phải sẽ đào thành cái hố có thể chôn thẳng Lục công tử hay sao?”
Lục Nghiệp nghiến răng nghiến lợi, nhìn ta chằm chằm.
“Lục công tử tự tin đám giấy lộn này không thể đụng chạm gì đến mình thì cứ coi như hôm nay chưa từng gặp mặt ta ở đây đi. Việc gì phải tức giận như vậy?”
“Chẳng phải ta chỉ là một cô nương mồ côi không cha không mẹ, không thế lực chống đỡ sao? Cho nên, ta không có gì để mất, cá chết lưới rách cùng Lục công tử thì ai sẽ là người chịu thiệt? Ngẫm nghĩ một chút xem.”
Lục Nghiệp ngửa người ra sau ghế, cười khùng khục:
“Hay cho một Minh Di mồm miệng sắc bén. Không ngờ lại có thể nói ra những lời như vậy.”
Ta nhìn hắn bằng ánh mắt coi thường xen lẫn ghê tởm.
“Chuyện gắp lửa bỏ tay người kia, ngươi tưởng không ai biết là ngươi làm sao?”
Tròng mắt Lục Nghiệp co lại, nhíu mày nhìn ta: “Cô có ý gì?”
Ta cười nhạo: “Có ý gì à? Nể tình nên để cho ngươi một đường lui đó. Các ngươi cho rằng đàn ông khiến phụ nữ mang thai cũng không phải chuyện gì to tát, phải không? Nhưng áp hành vi ấy lên người ngươi thì mới là bình thường. Vì ngươi ra vẻ đạo mạo nhưng thực chất là kẻ giả dối, đêm đêm lăn lộn chốn phong trần, đạo đức suy đồi, bản thân thối nát. Còn ca ca ta thì không như vậy. Huynh ấy là người nghiêm cẩn, trong sạch, tuyệt đối không thể làm ra chuyện như vậy. Nếu áp tội lỗi này lên đầu huynh ấy, chẳng khác nào vết nhơ.”
“Trong ngày hôm nay, ngươi không đính chính tin đồn thất thiệt về ca ca ta thì buộc ta phải tự ra tay thôi. Ngươi suy nghĩ cho kỹ, chuyện dừng lại ở tin đồn nhảm được đính chính thì bản thân ngươi chỉ xấu mặt trong chốc lát. Nhưng để ta đệ bằng chứng chứng minh ngươi vu oan, hòng bôi nhọ thanh danh ca ca ta thì lại là chuyện khác. Lục phủ cũng sẽ không được yên thân. Nhìn xem cha ngươi đang làm chức quan gì? Có hãnh diện khi có đứa con trai như ngươi không?”
Lục Nghiệp nghiến răng nghiến lợi, gân xanh nổi đầy hai bên thái dương, nắm tay siết chặt. Ta liếc nhìn hắn, giọng bình thản:
“À, quên nói cho ngươi biết một chuyện. Ngươi không thân cận với ca ca ta, nên chỉ biết huynh ấy kiệm lời ít nói, chỉ một lòng vùi đầu đọc sách thánh hiền, nên cho rằng huynh ấy là người rất dễ đối phó? Ngươi nhầm rồi đấy. Thời gian này ca ca ta đang dưỡng thương, chờ huynh ấy khỏe lại, chưa biết kết cục của ngươi sẽ ra sao đâu.”
Ta đứng dậy, cuối cùng ngẫm nghĩ một chút rồi khẽ cúi người nói nhỏ:
“Thủ đoạn của huynh ấy… chậc… ta từng chứng kiến rồi. Khẳng định ngươi sẽ không muốn biết đâu.”
Nói xong, ta xoay người bước ra khỏi phòng cùng Phương Vi, không thèm bận tâm phía sau xảy ra chuyện gì.
Bước ra khỏi trà lâu, ta cảm giác như tim ngừng đập. Ta trợn mắt nói dối về Nghiêm Hành như vậy, quả thật là không thể tưởng tượng nổi.
Xin lỗi huynh, Nghiêm Hành.