Bìa truyện Bốn Bể Là Nhà

Bốn Bể Là Nhà

Gió27/07/2026 03:38Cập nhật 2 ngày trước

Giới thiệu

Năm mười tám tuổi, Tiêu Cẩn từng gặp nạn trên giang hồ. Trong bóng tối, một nữ tử mang mặt nạ quỷ đã cứu sống hắn. Kể từ lần gặp gỡ định mệnh đó, bóng hình ngạo nghễ ấy trở thành chấp niệm khắc cốt ghi tâm của hắn.

Thế nhưng vận mệnh đã ép hắn phải nghênh đón đích nữ phủ Thừa tướng là Kiều Nhứ vào cửa.

Kinh thành đều cười nhạo Kiều Nhứ là một kẻ ngốc, nhút nhát, động một chút là khóc.

Mang theo tâm thế hờ hững vì trái tim đã trao cho người khác, Tiêu Cẩn lạnh lùng bỏ mặc nàng tự sinh tự diệt giữa Vương phủ rộng lớn.

Kiều Nhứ không khóc lóc không ầm ĩ, ngoan ngoãn làm một thê tử mờ nhạt. Nàng biết rõ trong lòng phu quân có người trong mộng. Nàng tự biết mình không thể chạm tới trái tim hắn nên chấp nhận an phận, chịu cảnh chung giường mà chẳng chạm đến cùng một giấc mơ.

Sóng gió ập đến, Nhiếp Chính Vương Tiêu Cẩn bị kẻ gian hãm hại trúng kịch độc, bỗng chốc đứng trên bờ vực biến thành kẻ mù lòa.

Vào đêm mưa gió định mệnh, Vương phủ bị tầng tầng lớp lớp thích khách bao vây. Từ một chiến thần cao cao tại thượng, hắn rơi xuống vũng bùn tối tăm không một tia sáng.

Giữa tiếng chém giết vang trời và ý thức mơ hồ, Tiêu Cẩn ngửi thấy hương hoa mai thanh khiết thoang thoảng. Mùi hương ấy... giống hệt hương thơm trên người vị Vương phi ngốc nghếch của hắn. Ngay sau đó là tiếng ngân châm xé gió, tiếng thích khách ngã xuống hàng loạt. Người bí ẩn kia từ đầu đến cuối không hề lên tiếng, lặng lẽ ra tay giải độc cho hắn, sau khi dọn sạch hiểm họa thì dứt khoát biến mất trong màn mưa.

Sáng hôm sau, khi Tiêu Cẩn tỉnh dậy, độc tố đã được giải, mắt cũng đã sáng lại. Nhưng Vương phủ đã đại loạn.

Tin tức truyền ra ngoài: Vương phi ngốc nghếch đã bị đám thích khách bắt đi trong đêm, không rõ sống chết. Từ đó về sau, không còn ai nghe thấy cái tên Kiều Nhứ ở Kinh thành nữa.

    Danh sách chương(5)