Chương 3
C3
Sáng ngày hôm sau, Thịnh Kinh đón ánh bình minh bằng một bầu không khí hanh khô và lạnh buốt. Trận mưa bão đêm qua như một cây chổi khổng lồ, quét sạch mọi bụi bặm trong thành trì cổ kính, nhưng để lại những vũng nước đọng phản chiếu bầu trời xám xịt.
Tiêu Cẩn bừng tỉnh trong thư phòng. Việc đầu tiên hắn làm theo bản năng là đưa tay lên trước mặt. Một luồng ánh sáng ban mai rực rỡ xuyên qua khe cửa sổ, rọi thẳng vào lòng bàn tay hắn. Hắn nhìn thấy rõ từng đường chỉ tay, nhìn thấy những vết chai sạn do cầm kiếm lâu năm, nhìn thấy cả những hạt bụi nhỏ li ti đang nhảy múa trong không khí.
Đôi mắt hắn đã hoàn toàn bình phục, không còn vệt sương mờ, không còn bóng tối dày đặc. Thậm chí, luồng khí nóng ấm chảy xuôi trong kinh mạch lúc này còn dồi dào, thông suốt hơn cả thời điểm trước khi hắn trúng độc.
Tiêu Cẩn ngồi bật dậy, bước nhanh ra khỏi phòng. Hắn cần phải xác nhận xem những chuyện đêm qua là một giấc mộng hoang đường trong lúc hấp hối hay là sự thật.
Vừa mở cửa bước ra sân viện, mùi máu tanh nồng nặc nện thẳng vào khứu giác khiến hắn khẽ cau mày. Hiện trường trận chiến đêm qua vẫn chưa được dọn dẹp xong. Hàng chục thi thể mặc áo đen nằm ngổn ngang trên nền đá đã bị nước mưa gột rửa đến trắng bệch.
Thống lĩnh thị vệ trông thấy Tiêu Cẩn bước ra, lập tức quỳ sụp xuống, trên người gã quấn đầy băng gạc rỉ máu, giọng run rẩy:
"Vương gia! Ngài... mắt của ngài..."
"Bản vương đã không sao."
Tiêu Cẩn phất tay, ánh mắt sắc bén lướt qua những cái xác dưới đất.
"Đêm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Người cứu bản vương là ai?"
Thống lĩnh thị vệ dập đầu, run giọng báo cáo:
"Tạ ơn trời đất, Vương gia cát nhân thiên tướng! Đêm qua khi thuộc hạ tưởng như Vương phủ đã tận số, thì một vị cao nhân mặc y phục đỏ mang mặt nạ bỗng nhiên đáp xuống. Người đó... người đó không hề dùng đao kiếm, chỉ dùng ngân châm. Thần công quỷ mị, ra tay tàn nhẫn dứt khoát, chỉ trong chớp mắt đã hạ sát toàn bộ đám sát thủ. Sau đó, vị cao nhân ấy đi thẳng vào viện của ngài. Thuộc hạ vô năng, không dám tùy tiện xông vào làm phiền."
Tiêu Cẩn bước đến bên một xác chết, ngồi xổm xuống kiểm tra. Trên cổ họng của tên tử sĩ cắm một cây ngân châm mảnh như sợi tóc, đâm xuyên qua yết hầu, một chiêu đoạt mạng. Thủ pháp này, lực đạo này, cùng với cảm giác đau đớn thấu xương nhưng lại thanh tẩy toàn bộ kịch độc đêm qua...
"Quỷ Thủ Y Thánh." Tiêu Cẩn đứng dậy, hai tay siết chặt thành nắm đấm, thanh âm khàn đặc nhưng chứa đựng sự kích động điên cuồng.
"Chắc chắn là nàng. Mùi hương hoa mai đêm qua, chính là vị thần y năm xưa bản vương hằng tìm kiếm."
Niềm vui mừng lớn lao vừa mới nhen nhóm trong lòng vị Nhiếp chính vương chưa được bao lâu, thì một tiếng hét thất thanh đầy hoảng loạn từ phía cửa viện vang lên, đập tan bầu không khí ngột ngạt.
"Vương gia! Cứu mạng! Cầu xin Vương gia cứu tiểu thư nhà chúng ta!"
Tiêu Cẩn quay đầu lại. Người vừa chạy vào là nha hoàn thân cận của Kiều Nhứ, tên là Hạ Trúc. Cô nương nhỏ nhắn thường ngày vốn ngăn nắp, chu đáo, giờ đây quần áo lôi thôi lếch thếch, toàn thân ướt đẫm, mặt mũi trắng nhợt như xác chết. Hạ Trúc quỳ sụp dưới chân hắn, đầu đập xuống nền đá đến mức chảy máu, khóc không thành tiếng.
Trong lòng Tiêu Cẩn bỗng dâng lên một điềm báo chẳng lành vô cùng mãnh liệt. Hắn trầm giọng hỏi:
"Có chuyện gì? Nói!"
"Tiểu thư, tiểu thư nhà chúng ta…" Hạ Trúc nức nở, giọng đứt quãng vì hoảng sợ và kiệt sức.
"Đêm qua... đêm qua có một toán người áo đen xông vào Uyển Đình. Nô tỳ thấy có tiếng động nên liều mạng kéo tiểu thư chạy trốn qua cửa sau, muốn chạy về phía con sông hộ thành để tìm đường sống. Nhưng... nhưng bọn chúng đuổi kịp ở ngay sát bờ sông."
"Sau đó thì sao?!" Tiêu Cẩn bước lên một bước, thanh âm vô thức lạc đi.
"Hai bên giằng co... Nô tỳ bị một tên đẩy ngã sang một bên, đầu đập vào đá. Lúc nô tỳ lảo đảo bò dậy, thấy tên thủ lĩnh thích khách túm lấy vai tiểu thư. Tiểu thư sợ hãi khóc lóc, trong lúc giãy giụa né tránh... đã hụt chân ngã thẳng xuống sông! Vương gia, đêm qua trời mưa bão lớn như vậy, nước sông chảy xiết cuồn cuộn, tiểu thư nhà ta lại không biết bơi... Nàng chìm nghỉm ngay lập tức, nô tỳ vội vàng nhảy xuống nhưng vì trời quá tối, ngụp lặn suốt cả đêm cũng không tìm được tiểu thư, không có cách nào cứu được..."
Hạ Trúc vừa nói vừa khóc lóc thảm thiết.
Ầm ầm!
Đầu óc Tiêu Cẩn như có một tia sét nổ vang. Hắn không kịp suy nghĩ thêm một giây nào, thân hình cao lớn lập tức loạng choạng chạy về phía sông hộ thành.
Khi đặt chân đến bờ sông, cảnh tượng trước mắt khiến bước chân của vị chiến thần lẫy lừng bỗng chốc loạng choạng.
Con sông ngày thường êm đềm, sau một đêm mưa bão, giờ đây hung tợn như một con hắc long. Nước sông đục ngầu sủi bọt trắng xóa, cuồn cuộn chảy xiết về phía hạ lưu ngoài thành. Dưới đất, dấu vết của một trận giằng co hỗn loạn vẫn còn nguyên vẹn: Những vệt cỏ bị giẫm nát, và cả vết máu đã mờ nhạt trên tảng đá.
Mấy mật vệ đang ngâm mình dưới dòng nước buốt giá để tìm kiếm. Một người trong số họ ngoi lên, run rẩy dâng lên một khay đồng:
"Vương gia... Thuộc hạ tìm thấy cái này bị vướng vào bụi gai bên mép đá."
Trên khay là một dải lụa màu xanh nhạt bị xé rách. Nhìn qua thì có vẻ là bị dứt ra từ bộ váy áo lụa mà Kiều Nhứ vẫn thường mặc hằng ngày. Trên dải lụa ấy vẫn còn thoang thoảng hương hoa mai nhạt nhòa, quen thuộc.
Hương hoa mai...
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, một ý nghĩ hoang đường xẹt qua tâm trí Tiêu Cẩn: Liệu người cứu hắn đêm qua và nàng...
Nhưng ngay lập tức, lý trí của hắn đã gạt phắt ý nghĩ đó ra khỏi đầu. Không thể nào. Kiều Nhứ là một cô nương ngốc, nhìn thấy một giọt máu nhỏ cũng có thể khóc ngất đi. Làm sao nàng có thể là vị Y Thánh sát phạt dứt khoát đêm qua được? Hương hoa mai trên dải lụa này chẳng qua là vì nàng quanh năm sống ở Uyển Đình mà thôi. Sự trùng hợp về mùi hương này chỉ là một trò đùa của số phận ngày ngày trêu ngươi hắn.
Tiêu Cẩn không hề biết rằng, chính niềm tin "không thể nào" của hắn lại là tấm vé thông hành hoàn hảo nhất đưa Kiều Nhứ rời khỏi chiếc lồng giam mang tên Vương phủ.
Hắn không biết, trận giằng co đêm qua thực chất là một màn kịch độc diễn của nàng. Từ việc để Hạ Trúc kéo chạy, đến việc cố tình chọn bờ sông hộ thành vào đêm mưa bão, và cả cú ngã hụt chân kia, tất cả đều nằm trong tính toán của Quỷ Thủ Y Thánh. Nước sông chảy xiết đối với kẻ ngốc là tử lộ, nhưng đối với một đại lão sở hữu võ công nghịch thiên như nàng, đó lại là con đường thủy lộ tự do nhất để rũ bỏ thân phận Vương phi ngốc nghếch của Nhiếp chính vương. Nàng đã mượn dòng sông này để tuẫn táng kẻ ngốc Kiều Nhứ, chính thức sống lại với thân phận thật của mình.
Nhưng Tiêu Cẩn không hề hay biết điều đó.
Nhìn dòng nước lũ hung hãn cuộn trào trước mắt, một nỗi đau đớn, tội lỗi chưa từng có bộc phát từ tận đáy lòng, bóp nghẹt lấy lồng ngực Tiêu Cẩn.
Những năm qua, hắn cưới nàng về nhưng lại vứt bỏ nàng ở căn viện phía Tây. Nàng ngốc nghếch, thuần khiết và vô tội, vậy mà lại vì những ân oán của hắn mà bị liên lụy. Hắn nhớ lại dáng vẻ rụt rè của nàng, nhớ lại chén trà nóng nàng lóng ngóng bưng đến cho hắn trong những đêm đông. Sự lạnh nhạt của hắn suốt những năm qua chính là con dao vô hình đẩy nàng xuống dòng sông lạnh giá này.
Hắn đứng trơ trọi bên bờ sông, dải lụa xanh trong tay siết chặt đến mức lòng bàn tay rỉ máu. Đôi mắt hắn đã sáng lại, hắn đã có thể nhìn thấy cả thiên hạ, nhưng giờ đây thê tử danh chính ngôn thuận của hắn lại chìm sâu trong dòng nước lũ tăm tối, sống chết khôn lường.
Tin tức Vương phi của Nhiếp chính vương hụt chân ngã xuống sông mất tích vào đêm thanh trừng truyền ra, làm chấn động cả triều dã. Người đời nhìn vào dòng sông hộ thành chảy xiết đêm đó, ai cũng ngầm hiểu, một nữ tử yếu ớt lại ngốc nghếch rơi xuống đó thì cơ hội sống sót bằng không. Chắc chắn nàng đã làm mồi cho cá ở khúc sông nào đó ở ngoài thành rồi.
Tại Từ Ân Đường, không khí u ám bao trùm. Sau khi nghe tin dữ, lão phu nhân ngất xỉu ngay tại chỗ. Khi bà tỉnh lại, nhìn thấy Tiêu Cẩn đang quỳ bên giường bệnh, bà không hề vui mừng vì mắt con trai đã sáng lại, ngược lại, nước mắt bà giàn giụa trên gương mặt già nua, hung hăng tát một bạt tai vào mặt Tiêu Cẩn.
Cú tát rất mạnh, đánh lệch gương mặt Tiêu Cẩn sang một bên, nhưng hắn không né tránh, cứ thế quỳ thẳng lưng dưới đất.
"Kẻ máu lạnh như con... còn đến đây làm ta chướng mắt làm gì!" Lão phu nhân khóc khàn cả giọng.
"A Nhứ ngoan ngoãn, hiếu thuận của ta... Một đứa trẻ sợ nước, sợ máu như nó, lúc rơi xuống dòng sông lạnh giá ấy đã phải hoảng sợ đến mức nào? Tiêu Cẩn, con tìm kiếm vị thần y giang hồ kia của con đi. Giờ thì con vừa lòng chưa? Con có thấy cắn rứt lương tâm không hả?!"
Mỗi một lời trách móc của mẫu thân giống như một mũi dao sắc nhọn, đâm thẳng vào vết thương đang rỉ máu trong lòng Tiêu Cẩn. Hắn cúi đầu, giọng khàn đặc:
"Mẫu phi... nhi thần sai rồi. Nhi thần nhất định sẽ tìm được nàng về."
"Tìm? Con tìm ở đâu? Một nữ tử yếu đuối rơi xuống dòng nước trong đêm mưa giông… có thể tìm được ở đâu?" Tần Thái phi cười khổ, ánh mắt đầy vẻ tuyệt vọng.
"Tiêu Cẩn, ta nói cho con biết, nếu A Nhứ không trở về, ta cũng sẽ không nhận đứa con trai vô tình vô nghĩa như con!"
Bà quay mặt vào trong vách tường, không thèm nhìn hắn lấy một lần nào nữa. Tiêu Cẩn lầm lũi đứng dậy bước ra khỏi Từ Ân Đường. Hắn lạnh lùng phất tay, ban ra một mệnh lệnh điên cuồng.
"Huy động toàn bộ mật vệ, phong tỏa mười cửa thành Thịnh Kinh! Dọc theo hai bên bờ sông hộ thành kéo dài ra đến vạn dặm hạ lưu, lật tung từng tấc đất cho bản vương! Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.”
Hậu viện phủ Nhiếp chính vương từ đây trống rỗng. Tiêu Cẩn bắt đầu chuỗi ngày dài truy tìm thê tử trong điên cuồng và dằn vặt. Hắn đi dọc bờ sông mỗi đêm, lặp đi lặp lại việc gọi tên nàng trong gió lạnh, nuôi dưỡng một hy vọng mong manh rằng nàng vẫn còn sống ở một nơi nào đó.
Hắn không hề biết rằng, ở một nơi cách xa Kinh thành, một nữ tử mặc y phục đỏ rực, đeo mặt nạ quỷ đang thong thả ngồi trong tửu lầu, một tay nâng ly rượu, một tay búng nhẹ những cây ngân châm. Bên cạnh nàng, nha hoàn Hạ Trúc tưởng như đã khóc đến ngất đi ở Vương phủ, giờ đây lại đang vui vẻ đếm một xấp ngân phiếu dày cộm.
Kiều Nhứ khẽ nhấp một ngụm rượu, đôi mắt hạnh cong lên thành một mảnh trăng non ngập tràn ý cười, nhìn về hướng Thịnh Kinh:
"Tiêu Cẩn, đôi mắt đã sáng lại rồi thì nhìn đường cho kỹ. Bản Vương phi không cần ngươi nữa rồi."
Chương 5:
Hai năm.
Thời gian đủ dài để Thịnh Kinh thay da đổi thịt. Tiểu Hoàng đế đã hoàn toàn nắm quyền trong tay, Thái hậu lui về hậu cung gõ mõ tụng kinh, nhà họ Thẩm phản nghịch năm xưa giờ cỏ đã mọc xanh nấm mồ.
Tiêu Cẩn đứng ở đỉnh cao quyền lực, thế nhưng vị quyền thần ấy lại chọn cách ẩn mình. Hai năm qua, hắn không còn xuất hiện rầm rộ. Người ta đồn rằng Nhiếp chính vương vì thương nhớ thê tử quá cố mà sinh tâm bệnh, giao bớt triều chính, quanh năm mai danh ẩn tích đi khắp vạn dặm giang sơn.
Trên cổ tay vị Chiến thần từng nhuốm máu trăm trận, luôn quấn chặt một dải lụa màu xanh nhạt sờn cũ.
Hắn tìm nàng suốt hai năm. Mật vệ lật tung từng khúc sông, vớt lên không biết bao nhiêu thi thể vô danh, nhưng tuyệt nhiên không có ai là Kiều Nhứ. Người đời nói nàng đã hóa thành bộ xương khô dưới lòng sông sâu, nhưng Tiêu Cẩn không tin. Hắn tự lừa mình dối người, không tìm thấy xác, nghĩa là nàng vẫn còn sống ở một nơi nào đó trên thế gian này.
Giang Nam tháng ba, mưa bụi như làn khói mỏng, phong cảnh đẹp như một bức tranh thủy mặc.
Hôm nay, toà đấu giá Trân Bảo Các lớn nhất vùng sông nước Giang Nam chật kín người. Từ những phú thương đến các đại lão minh chủ võ lâm đều tề tựu. Bọn họ đến đây vì một tin đồn chấn động: Quỷ Thủ Y Thánh tái xuất giang hồ, đích thân đem đến một viên "Tục Mệnh Đan" có thể cải tử hoàn sinh để đấu giá.
Trong một gian phòng hạng nhất trên lầu hai, Tiêu Cẩn lặng lẽ ngồi sau bức rèm lụa xanh sẫm. Hôm nay hắn mặc một thân cẩm y màu xanh giản dị, mái tóc được cố định bằng một cây trâm ngọc giản dị, hoàn toàn giấu đi thân phận cao quý. Trông thế nào cũng giống như một vị công tử xuất thân giàu có từ phương Bắc đến Giang Nam ngoạn thủy.
Hắn đến đây không phải vì viên đan dược kia. Hắn đến vì Quỷ Thủ Y Thánh.
Mạng lưới tình báo của vị thần y này trải rộng khắp thiên hạ. Tiêu Cẩn muốn dùng khối tài sản khổng lồ tích lũy nửa đời người làm thù lao, cầu xin Y Thánh giúp hắn tìm kiếm một nữ tử tên Kiều Nhứ. Hơn nữa... trong thâm tâm hắn vẫn luôn có một chấp niệm điên cuồng với mùi hương hoa mai của người đã cứu hắn đêm mưa ấy.
Đối diện với gian phòng của Tiêu Cẩn, qua một khoảng sân đình rộng lớn là gian phòng của chủ nhân viên bảo đan.
Sau bức rèm châu sa, một nữ tử mặc y phục màu đỏ rực rỡ như ánh lửa đang lười biếng dựa trên ghế quý phi. Nàng đeo một chiếc mặt nạ bạc chạm khắc quỷ, chỉ lộ ra chiếc cằm thon gọn, thanh tú và đôi môi đỏ mọng như quả anh đào chín.
Nàng nâng một ly rượu ngọc bích, khẽ nhấp một ngụm, giọng nói trong trẻo, trầm bổng như tiếng chuông bạc.
"Trúc Nhi, sổ sách bên phía Xuân Sơn Lâu tháng này thế nào rồi?"
Nữ tử đứng bên cạnh nàng mặc một bộ váy gấm gọn gàng của các nữ quản sự, tay gảy bàn tính lưu loát, vừa cười vừa đáp:
"Tiểu thư yên tâm, ngân phiếu chật cả rương rồi. Hôm nay đấu giá xong viên Tục Mệnh Đan này, chúng ta có thể lên đường sang đại mạc ngắm mặt trời lặn như người muốn."
Người gọi là Trúc Nhi kia, chính là Hạ Trúc.
Hai năm trước, sau khi diễn xong màn kịch "Vương phi hụt chân ngã xuống sông", Hạ Trúc quay về vương phủ khóc lóc báo tin. Mấy ngày sau, nàng cũng u uất tột cùng rồi gieo mình xuống khúc sông ấy, hoàn thành nốt quân cờ cuối cùng của Kiều Nhứ. Kể từ đó, hai thầy trò hoàn toàn bốc hơi khỏi thế gian, tiêu dao tự tại.
Kiều Nhứ khẽ cười, đôi mắt hạnh cong cong như vầng trăng non.
"Viên Tục Mệnh Đan của Quỷ Thủ Y Thánh, giá khởi điểm mười vạn lượng vàng!" Tiếng của người đấu giá vang lên, cắt đứt khoảng không im lặng.
Biển người bên dưới bắt đầu sôi động, giá tiền không ngừng tăng lên. Mười lăm vạn, ba mươi vạn, năm mươi vạn… Đúng lúc này, từ gian phòng hạng sáng trên lầu hai truyền ra một giọng nói trầm thấp nhưng rõ ràng, hoàn toàn là chất giọng xa lạ của một người đến từ phương Bắc:
"Một trăm vạn lượng. Ngoài ra, tại hạ muốn có một cuộc hội gặp Quỷ Thủ Y Thánh để bàn một giao dịch khác."
Cả Trân Bảo Các lập tức rơi vào im lặng đến đáng sợ. Một trăm vạn lượng! Đám đông bên dưới xôn xao, ai nấy đều ngước lên nhìn căn phòng đang đóng chặt cửa kia, xì xầm bàn tán không biết là vị thương nhân giàu có nào lại có thể ra tay hào phóng, điên cuồng đến mức này.
Kiều Nhứ ở phía sau rèm châu khẽ nhướng mày. Nàng ra hiệu cho Hạ Trúc. Hạ Trúc hiểu ý, lập tức bước ra khỏi rèm châu, đứng bên lan can lầu hai, dùng giọng nói rõ ràng đáp lại.
"Vị khách này có lòng, chủ tử nhà ta nhận. Khoản giao dịch này, thành giao. Mời các hạ sang thư phòng phía sau hội diện."
Khoảnh khắc Hạ Trúc bước ra khỏi rèm che, lộ diện trước ánh sáng của Trân Bảo Các, Tiêu Cẩn vô thức nhìn sang qua khe hở của bức mành xanh sẫm. Chỉ một ánh nhìn, con ngươi của Tiêu Cẩn bỗng chốc co rụt lại dữ dội.
Hắn đứng bật dậy, sức lực mạnh đến mức lật đổ cả chiếc bàn trà bằng gỗ quý giá. Chén đĩa vỡ tan tành trên nền đất, nhưng hắn không quan tâm. Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn găm chặt vào bóng dáng nữ tử mặc váy gấm đang đứng ở lan can đối diện kia.
Dù nàng ta đã thay đổi kiểu tóc, dù trang phục sang trọng hơn, dù khí chất tự tin sắc sảo hơn trước... nhưng khuôn mặt đó, vóc dáng đó… Dù có chết hắn cũng không bao giờ nhìn nhầm.
Đó là Hạ Trúc! Là nha hoàn thân cận của Kiều Nhứ, kẻ vốn dĩ đã chết chìm dưới sông hộ thành từ hai năm trước!
Đầu óc Tiêu Cẩn như có vạn tiếng sấm nổ vang cùng một lúc. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, hơi thở trở nên hỗn loạn. Hạ Trúc chưa chết. Nàng ta không những sống sờ sờ, mà còn đang làm thân tín bên cạnh Quỷ Thủ Y Thánh. Nếu nha hoàn thân cận của Kiều Nhứ còn sống, vậy thì chủ tử thực sự của nàng ta, cô nương ngốc nghếch đã ngã xuống lòng sông năm đó... đang ở đâu?
Một giả thuyết điên cuồng và chấn động nhất từ trước đến nay đột ngột bao phủ tâm trí Tiêu Cẩn, khiến toàn thân hắn run lên bần bật. Hương hoa mai trắng trong đêm mưa đẫm máu… Hương hoa mai trên dải lụa xanh sót lại bên bờ sông hồ thành... Và cả sự biến mất hoàn hảo không một dấu vết của vị Vương phi ngốc...
Mọi mảnh ghép rải rác suốt hai năm qua, trong chớp mắt này, bỗng dưng kết nối lại với nhau một cách hoàn hảo đến mức nực cười. Hắn tự phụ cho rằng nàng ngốc nghếch, hắn tự phụ cho rằng nàng nhát gan, hóa ra kẻ ngốc lớn nhất trên đời này lại chính là bản thân hắn.
Tiêu Cẩn không còn màng đến việc che giấu thân phận nữa. Hắn vung tay, một luồng gió thâm hậu đánh nát cánh cửa gỗ căn phòng. Khí chất áp bức ngập tràn sát khí của Tiêu Cẩn hoàn toàn bộc phát, khiến toàn bộ những người có mặt trong Trân Bảo Các đều kinh hãi dạt sang một bên.
Hắn như một bóng ma đen kịt lướt qua khoảng không giữa sảnh đường, đáp thẳng xuống trước cửa gian phòng của Quỷ Thủ Y Thánh.
"Vương... Vương gia?!"
Hạ Trúc kinh hãi hét lên khi nhìn thấy dung mạo thật của người vừa đáp xuống. Nàng ta định ra tay ngăn cản, nhưng đã bị áp lực nội lực kinh người của Tiêu Cẩn ép cho lùi lại mấy bước.
Tiêu Cẩn không nhìn Hạ Trúc. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. Hắn run rẩy đưa bàn tay đang quấn dải lụa xanh ra, thô bạo nhưng cũng đầy cẩn trọng, vén phắt bức mành châu sa lên.
Sau bức mành, nữ tử mặc y phục đỏ vẫn thản nhiên ngồi đó, tay cầm ly rượu bạc, đôi mắt hạnh dưới chiếc mặt nạ quỷ bình thản nhìn hắn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười.
Tiêu Cẩn nhìn nàng, giọng nói hoàn toàn lạc đi, nghẹn ngào đến mức không thốt nên lời:
"Nhứ Nhứ... Là nàng... đúng không?"