Chương 1
C1
Mùa đông năm Nguyên Trinh thứ bảy, tuyết rơi dày nhất trong vòng mười năm trở lại đây tại Kinh thành.
Trên những con phố dài của Thịnh Kinh, một đoàn rước dâu kéo dài mười dặm đang chậm rãi bước đi giữa màn tuyết trắng xóa. Tiếng kèn kèn sáo, tiếng trống hỷ vang trời, nhưng không khí xung quanh lại vô cùng quỷ dị. Người dân đứng hai bên đường, thu tay vào trong ống tay áo bông, vừa hà hơi ấm vừa thấp giọng xì xầm bàn tán. Đám cưới này là một trò cười, hoặc nói đúng hơn, là một sự sỉ nhục công khai đối với Nhiếp Chính Vương Tiểu Cẩn - vị quyền thần nắm trong tay một nửa giang sơn Đại Khải.
Thánh chỉ ban xuống từ ba tháng trước, do đích thân Thái hậu đóng ngọc tỷ. Đích nữ phủ Thừa tướng, Nhị tiểu thư Kiều Nhứ được ban hôn làm Chính phi của Nhiếp Chính Vương.
Nghe thì có vẻ là một mối hôn sự môn đăng hộ đối, lẫy lừng thiên hạ. Nhưng khắp Thịnh Kinh này, từ đứa trẻ lên ba đến lão già sắp xuống lỗ, ai mà không biết nhị tiểu thư Kiều Nhứ là một kẻ ngốc. Năm lên mười tuổi, nàng ngã xuống hồ băng phía sau phủ Thừa tướng, khi vớt lên thì sốt cao ba ngày ba đêm. Sau khi tỉnh lại, linh trí của nàng dừng lại ở đó. Nàng nhút nhát, sợ người lạ, nói năng lắp bắp, đặc biệt vô cùng sợ máu. Nghe đồn chỉ cần nhìn thấy một vệt máu nhỏ trên tay hạ nhân, nàng cũng có thể khóc thét đến mức ngất đi.
Một kẻ ngốc như vậy, lại được đưa vào làm chủ mẫu của một Vương phủ quyền thế bậc nhất. Ai cũng hiểu, đây là nước cờ của hoàng tộc nhằm kiềm chế và sỉ nhục Tiêu Cẩn.
Trong chiếc kiệu hỷ lót gấm đỏ rực, tân nương Kiều Nhứ im lặng ngồi đó. Chiếc khăn voan đỏ thêu hình long phụng trùm kín đầu nàng, che khuất đi dung mạo. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nàng đan chặt vào nhau, giấu trong ống tay áo gấm hơi rộng. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy cơ thể nàng khẽ run lên theo từng nhịp lắc lư của kiệu hoa, trông nhạt nhòa và yếu ớt như một nhánh cỏ non trước cơn giông bão.
Rốt cuộc tiếng hỷ nhạc cũng dừng lại khi kiệu hoa hạ trước thềm Vương phủ.
Tiêu Cẩn mặc một thân hỷ phục đỏ sậm, thân hình cao lớn, thẳng tắp như một ngọn trường thương. Gương mặt hắn khôi ngô tuấn tú nhưng đường nét lại lạnh lùng như điêu khắc từ băng thạch, đôi mắt đen sâu thẳm không một gợn sóng, hoàn toàn không có niềm vui mừng của một tân lang. Hắn đứng đó, cau mày nhìn chiếc kiệu hoa vừa hạ xuống, đáy mắt xẹt qua sự phiền lòng cùng mỏi mệt đến tột cùng.
Hắn ghét sự sắp đặt của hoàng triều, và lại càng chán ghét kẻ ngốc sắp sửa bước vào cuộc đời mình. Đối với thê tử ngốc này, hắn chỉ có thể cho nàng một danh phận để làm yên lòng thiên hạ, ngoài ra, không còn gì khác.
Bà mối run rẩy vén rèm kiệu. Kiều Nhứ rụt rè thò một chân ra ngoài, đôi hài thêu chỉ vàng chạm vào nền tuyết lạnh giá lập tức rụt lại một chút. Phải đến khi bà mối thấp giọng giục giã, nàng mới lóng ngóng bước ra ngoài.
Tiêu Cẩn không tiến lên dắt tay nàng, hắn chỉ lạnh lùng quay lưng bước vào trong, để lại một dải lụa đỏ hỷ kết cho nàng nắm lấy một đầu. Kiều Nhứ loạng choạng bước theo sau bóng lưng to lớn của hắn, khăn voan che khuất tầm nhìn khiến nàng suýt vấp ngã ở bậc cửa. Đi qua những tiếng chúc tụng sáo rỗng đầy gượng gạo của triều thần, nghi lễ bái đường diễn ra nhanh chóng đến mức không chân thật.
Đêm tân hôn, Tân phòng được thắp sáng bởi cặp nến long phụng thật lớn, ánh lửa đỏ rực nhảy nhót trên những vách tường dán đầy chữ "Hỷ".
Kiều Nhứ ngồi bên mép giường hỷ rộng lớn, cơ thể vẫn giữ nguyên tư thế cứng nhắc suốt hai canh giờ. Tiêu Cẩn đẩy cửa bước vào, mang theo hơi lạnh thấu xương của gió tuyết bên ngoài. Hắn đã uống không ít rượu ở ngoài sảnh chính, nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo đến đáng sợ, cảm giác như chưa hề say.
Hắn bước đến, cầm lấy thanh cân bằng vàng đặt trên bàn, tùy tiện nâng chiếc khăn voan đỏ trên đầu Kiều Nhứ xuống.
Khăn voan rơi xuống, để lộ ra gương mặt của tân nương. Phải thừa nhận, Kiều Nhứ có dung mạo cực kỳ xinh đẹp, làn da trắng ngần như sứ, hai mắt tròn xoe trong trẻo, đôi môi chúm chím đỏ hồng. Thế nhưng, đôi mắt ấy lại ngập tràn sự hoảng sợ. Khi nhìn thấy Tiêu Cẩn, nàng lập tức co rúm người lại, kéo chăn hỷ bọc chặt lấy mình, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.
Tiêu Cẩn nhìn vẻ mặt sợ hãi của nàng, trong lòng chỉ cảm thấy phiền muộn không sao tả xiết. Hắn ném thanh cân sang một bên, âm thanh va chạm khô khốc trên bàn trà khiến Kiều Nhứ giật bắn mình.
"Bản vương cưới nàng là vì Hoàng mệnh."
Giọng nói của Tiêu Cẩn lạnh lùng, không có chút hơi ấm, giống như đang ban bố mệnh lệnh.
"Từ hôm nay trở đi, nàng là Vương phi của phủ Nhiếp Chính Vương. Nơi này sẽ đáp ứng nàng không thiếu thứ gì. Nhưng... ngoài danh phận đó ra, đừng mong cầu bất cứ thứ gì khác từ ta."
Hắn dừng lại một chút, nhìn đôi mắt ngấn nước của nàng, nhướng mày nói tiếp: "Có hiểu ta đang nói gì không?"
Kiều Nhứ run rẩy gật đầu, giọng nói lắp bắp, đứt quãng như sắp khóc: "Thiếp... thiếp hiểu... Vương gia... không... không thích… ta..."
Tiêu Cẩn nghe vậy thì không nói thêm một lời nào. Hắn dứt khoát quay người, bước ra khỏi tân phòng, tiếng bước chân xa dần rồi mất hút hướng về phía thư phòng. Hắn thà ở lại căn thư phòng lạnh lẽo đầy tấu chương còn hơn phải đối mặt với một nữ tử ngốc nghếch mà hắn không có chút tình cảm nào.
Khi tiếng bước chân hoàn toàn biến mất, Kiều Nhứ vốn đang co rúm trên giường bỗng nhiên thả lỏng cơ thể. Đôi mắt hạnh vốn ngập tràn sương mù hoảng sợ của nàng khẽ chớp, những giọt nước mắt chực trào lập tức thu lại. Nàng lặng lẽ buông chiếc chăn hỷ ra, thở phào một hơi nhẹ nhõm. Nàng tự tay tháo bỏ bộ diêu nặng trĩu trên đầu xuống đặt lên bàn trang điểm, sau đó tự leo lên giường, kéo chăn ấm đắp kín người, nhắm mắt ngủ một giấc ngon lành.
Đối với nàng, sự lạnh nhạt của Tiêu Cẩn không phải là bi kịch, ngược lại là một sự giải thoát.
Trong năm này, thế cục triều đình Đại Khải càng lúc càng biến hóa khôn lường. Quyền lực của Nhiếp Chính Vương Tiêu Cẩn ngày một che trời, hắn bận rộn với những cuộc đấu đá trên triều đình, những trận chiến viễn chinh nơi biên thùy, và cả việc mật phái người đi lật tung các tông phái giang hồ để tìm kiếm hành tung của vị thần y bí ẩn kia. Số lần hắn bước chân vào hậu viện đếm trên đầu ngón tay.
Kiều Nhứ sống ở căn viện nằm ở phía Tây của phủ, gọi là Uyển Đình. Nơi này ít người lui tới, quanh năm chỉ có mấy gốc mai già làm bạn. Hằng ngày, nàng sống một cuộc đời vô cùng bình lặng và mờ nhạt. Nàng làm một Vương phi hiền lành có chút ngốc nghếch, không quản lý việc phủ, không tranh giành sủng ái, cũng không giao thiệp với bất kỳ ai. Nàng chỉ thích ngồi bên cửa sổ thêu thùa, tưới mấy chậu hoa mai, hoặc ngồi chống cằm ngơ ngác nhìn bầu trời.
Hạ nhân trong phủ ban đầu còn kiêng dè nàng là Chính thất, nhưng thấy Tiêu Cẩn hoàn toàn bỏ mặc nàng, ngay cả Trắc thất được nạp sau này cũng khinh nhờn nàng ra mặt, hạ nhân dần trở nên lơ là. Kiều Nhứ không tranh không giành, có đồ gì thì dùng nấy, tính tình hiền lành đến mức nhu nhược.
Một ngày đầu đông của năm tiếp theo, tuyết lại bắt đầu rơi lác đác. Kiều Nhứ mặc chiếc áo khoác bông màu xanh nhạt, ngồi dưới hành lang thêu một đóa hoa mai dở dang. Tiếng bước chân và tiếng cười nói lanh lảnh từ phía hoa viên bên cạnh truyền đến. Đó là Trắc thất Thẩm thị cùng một nhóm nha hoàn đang đi dạo thưởng mai.
"Thèm làm gì cái viện rách nát đó." Giọng của Thẩm trắc phi kiêu ngạo vang lên, không hề có ý định giấu diếm.
"Chính thất thì sao chứ? Chẳng qua cũng chỉ là một kẻ ngốc ngồi lên vị trí đó thôi. Các ngươi có thấy đại nhân có để tâm đến nàng ta bao giờ chưa?"
Một nha hoàn thân cận lập tức hùa theo: "Ngài nói phải.”
Nha hoàn Hạ Trúc cau mày, định bước lên nói lý thay cho chủ nhân mình nhưng lại bị Kiều Nhứ túm tay ngăn cản. Hạ Trúc nghẹn một bụng lửa giận, vừa dậm chân vừa nói:
“Tiểu thư, bọn họ ức hiếp tiểu thư, em không chịu được.”
Kiều Nhứ phì cười, khẽ vỗ lên mu bàn tay Hạ Trúc.
“Mặc kệ bọn họ, đừng chạy đến trước mặt ta gây sự là được. Đôi co với bọn họ thì tai cũng đau nhức, phiền lắm.”
Hạ Trúc túm lấy tay nàng, làm nũng: “Tiểu thư…”
Kiều Nhứ nhịn cười, nghiêm túc nói: “Nếu họ dám đến trước mặt gây sự, cho phép em đánh. Vậy được chưa?”
Hạ Trúc hừ một tiếng, quay người không thèm để ý đến nàng. Lúc hai người đi đến khúc rẽ sau vườn, chợt nghe thấy một tốp nha hoàn đang trò chuyện.
“Ngươi vừa bị lão phu nhân trách phạt à? Sao mặt mày ủ rũ thế?”
Nha hoàn kia hơi ngẩng đầu lên, âm thanh có vẻ rầu rĩ.
“Còn không phải sao? Dạo gần đây tâm tình lão phu nhân không tốt lắm.”
Người kia hơi gật đầu, vẻ mặt hoài nghi: “Có khi nào là vì đại nhân không có trong phủ một thời gian nên lão phu nhân mong nhớ, trong lòng bí bách không vui?”
Người kia ủ rũ, ợm ờ lên tiếng: “Cũng có thể là như vậy. Bình thường lão phu nhân rất nhân từ, đối đãi với người làm rất tốt, rất ít khi mắng mỏ trách phạt.”
“Nhắc đến đại nhân của chúng ta, ngài ấy khí thế cao ngạo như vậy, nhưng mà nghe nói trong lòng ngài ấy đã cất giấu một vị nữ thần từ lâu. Hình như ngài ấy còn không ngừng tìm kiếm người đó…”
Nha hoàn vừa nói vừa dáo dác nhìn quanh, sau đó đè thấp giọng.
“Chẳng trách ngài ấy không để mắt đến Nhị tiểu thư phủ Thừa tướng."
Nha hoàn đối diện nghe thấy vậy thì vỗ vào vai người kia.
“Cái gì mà Nhị tiểu thư phủ Thừa tướng? Là Vương Phi! Để lão phu nhân và đại nhân nghe được, ngươi coi chừng cái mạng của ngươi đó.”
"Rồi rồi biết rồi. Chẳng phải ta chỉ nói những gì tai nghe mắt thấy thôi sao. Chính thất không có được tình yêu của đại nhân, vị trí chính thất đó chẳng qua cũng như một cái lồng giam, nhốt nàng đến già.”
“Tính tình Trắc Phi ngang ngược, mà Vương phi lại quá mức hiền lành. Ta chỉ sợ Vương Phi bị nàng ta ức hiếp…”
“Chuyện ấy không đến lượt chúng ta lo xa. Cứ làm đúng bổn phận là được. Thấp cổ bé họng lo giữ mạng thôi cũng đã khó khăn rồi.”
Dưới hành lang Uyển Đình, đôi mắt hạnh của Kiều Nhứ lẳng lặng nhìn tuyết rơi ngoài sân. Nàng nghe thấy tất cả. Đây không phải lần đầu tiên nàng nghe thấy những lời đồn đại này. Trong suốt một năm qua, câu chuyện về người trong mộng của Tiêu Cẩn đã truyền tai nhau khắp các ngóc ngách trong phủ.
Kiều Nhứ khẽ cúi đầu, nụ cười nhạt nhòa pha chút tự giễu thoáng qua trên môi. Hóa ra, trong lòng hắn thật sự có một người khiến hắn nhớ nhung sâu đậm đến vậy sao?
Nàng thầm nghĩ. Nàng hiểu rõ bản thân mình, một đích nữ ngốc nghếch bị Hoàng tộc lôi ra làm con cờ, làm sao có thể chạm tới trái tim của vị chiến thần quyền khuynh thiên hạ ấy được. Một năm qua, sự lạnh lùng xa cách của hắn, sự bỏ mặc của hắn đối với nàng tại Uyển Đình này, tất cả đều đã có câu trả lời rõ ràng. Hắn ghét nàng, không chỉ vì nàng là củ khoai lang nóng Hoàng tộc ném về phía hắn, mà còn vì nàng đang chiếm giữ vị trí đáng lẽ phải thuộc về người hắn yêu.
Kiều Nhứ không có lòng đố kỵ, nàng chỉ cảm thấy một nỗi buồn man mác trào dâng. Nàng biết mối nhân duyên gượng ép này đã là sai lầm ngay từ khi bắt đầu. Nàng vĩnh viễn chỉ là người thừa trong cuộc đời hắn.
Nàng không muốn dành cả đời mình để chết mòn trong cái lồng giam đầy sự ghẻ lạnh này, cũng không đành lòng nhìn phu quân của mình đau khổ vì một bóng hình khác. Nàng thực sự muốn trả lại sự tự do cho hắn, và cũng là trả lại sự tự do cho chính bản thân mình.
Tối hôm đó, Tiêu Cẩn trở về, hiếm khi ghé thăm Uyển Đình. Hắn vừa trở về sau một chuyến lặn lội đến biên cảnh phía Nam để xác minh tung tích về vị thần y kia, lúc này tâm trạng đang vô cùng tồi tệ và mệt mỏi.
Khi bước vào căn phòng ấm áp của Kiều Nhứ, hắn ngửi thấy một mùi hương hoa mai thanh khiết, dịu nhẹ thoang thoảng lan tỏa trong không khí. Mùi hương này không phải là loại hương liệu đắt tiền, đơn giản chỉ là hương thơm tự nhiên từ những nhành mai được cắm trong bình sứ đặt ở góc phòng.
Tiêu Cẩn đứng ở cửa, cảm thấy chứng đau đầu kinh niên năm xưa của mình bỗng dưng dịu đi đôi chút. Hắn khẽ nhíu mày, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Kiều Nhứ đang rụt rè đứng bên cạnh bàn.
"Đại nhân… muốn dùng trà không?"
Kiều Nhứ lóng ngóng bưng một chén trà nóng đến gần hắn, hai tay run rẩy, đôi mắt không dám nhìn thẳng vào mặt hắn, đúng chuẩn dáng vẻ của một kẻ ngốc nhút nhát sợ sệt thường ngày.
Tiêu Cẩn nhìn chén trà bốc khói nghi ngút, rồi lại nhìn bộ y phục màu vàng nhạt trên người nàng. Làn da trắng mịn, gương mặt hơi tròn, ánh mắt trong trẻo dễ thu hút ánh nhìn người khác. Lúc này trông nàng như một con thỏ nhỏ, xinh xắn lại đáng yêu. Hắn nhận lấy chén trà, nhấp một ngụm, hơi ấm lan tỏa nhưng lòng hắn vẫn lạnh như băng.
Hắn nhìn nàng, giọng nói vẫn mang theo sự hờ hững cố hữu: "Dạo này trong phủ có kẻ nào làm loạn trước mặt nàng không?"
Kiều Nhứ vội vàng lắc đầu, xua tay: "Không có, mọi người đều... tốt lắm…”
Tiêu Cẩn nhìn biểu cảm ngây ngốc của nàng, trong lòng khẽ thở dài. Một kẻ ngốc thì biết cái gì là tốt, cái gì là xấu cơ chứ. Hắn đặt chén trà xuống bàn, đứng dậy bước về phía chiếc giường lớn. Một năm qua, số lần hắn ngủ lại Uyển Đình đếm trên đầu ngón tay, mà mỗi lần ngủ lại, hắn đều nằm ở ngoài mép giường, quay lưng về phía nàng, giữa hai người luôn có một khoảng cách.
Đêm nay cũng vậy. Tiêu Cẩn nằm xuống, nhắm mắt lại, bóng lưng to lớn của hắn như một bức tường thành kiên cố ngăn cách mọi cảm xúc.
Kiều Nhứ lặng lẽ trèo lên giường, rúc vào góc trong cùng gần vách tường. Trong bóng tối tịch mịch, nàng mở to đôi mắt hạnh trong suốt, nhìn chằm chằm vào tấm lưng của phu quân. Hương hoa mai trên người nàng theo gió lạnh từ cửa sổ khe khẽ bay đến bên mũi hắn.
Nàng biết rõ, sức mạnh của người đàn ông nằm bên cạnh mình có thể làm khuynh đảo cả triều đình, nhưng trái tim hắn lại nhỏ bé đến mức không thể chứa nổi một kẻ ngốc như nàng. Một năm qua đã từng chung giường nhưng chẳng thể cùng giấc mộng, sự im lặng trong đêm tối chính là nhân chứng rõ ràng nhất cho cuộc hôn nhân thất bại này.
Kiều Nhứ khẽ nhắm mắt lại, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt góc chăn. Gió tuyết bên ngoài cửa sổ vẫn gầm rú, thổi qua những cành mai già trong sân.