Chương 5
C5
Năm thứ nhất.
Điểm dừng chân đầu tiên của Kiều Nhứ là vùng sa mạc Mạc Bắc hoang vu, nơi có những cơn gió lốc cuốn theo cát vàng mịt mù và cái nóng như thiêu như đốt vào ban ngày. Nàng mở một y quán nhỏ chỉnh đốn y thuật, tiêu diêu tự tại dưới thân phận Quỷ Thủ Y Thánh.
Tiêu Cẩn theo đến đó. Hắn không dám xuất hiện trước mặt nàng, càng không dám bước vào y quán để cầu xin sự tha thứ. Hắn biết nàng ghét bỏ hắn, ghét sự tự phụ và lạnh nhạt của hắn năm xưa. Vì vậy, hắn chọn cách đứng từ xa.
Mạc Bắc gió cát khắc nghiệt, da thịt của vị công tử Kinh thành ngày nào nhanh chóng bị nắng gió bào mòn, trở nên thô ráp, đen sạm. Một đêm giữa tháng bảy, mưa bão sa mạc nổi lên dữ dội, kéo theo một toán cướp hung hãn hơn một trăm tên vây hãm quán trọ nơi Kiều Nhứ đang ở. Bọn chúng cầm đao kiếm, gào thét đòi cướp bóc lương thực và phụ nữ.
Hạ Trúc ở trong phòng nghe tiếng động, định rút kiếm ra ngoài thì Kiều Nhứ đã ngăn lại. Nàng thản nhiên rót một chén rượu, khẽ lắc đầu:
"Không cần chúng ta ra tay."
Quả nhiên, chưa đầy một khắc sau, tiếng kêu la thảm thiết của toán cướp đã vang lên xé rách màn đêm. Giữa trận bão cát hung hãn, một bóng người mặc y phục xanh sẫm lao ra như một con dã thú điên cuồng. Một tay Tiêu Cẩn chấp kiếm, đôi mắt đỏ ngầu sát khí. Hắn ra chiêu tàn nhẫn, dứt khoát, kiếm khí tung hoành cắt đứt cổ họng từng tên cướp.
Trận chiến một chọi một trăm diễn ra đầy thảm khốc. Dù võ công cao cường đến đâu, nhưng Tiêu Cẩn lúc này đã kiệt sức sau nhiều tháng dầm mưa dãi nắng, lại không dùng nội lực hộ thân vì sợ kinh động đến nàng. Hắn bị một tên thủ lĩnh chém một đao sâu hoắm từ vai trái kéo dài xuống lưng, máu tươi phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả một vùng cát vàng.
Khi tên cướp cuối cùng ngã xuống, Tiêu Cẩn cũng quỵ một chân xuống đất, dùng thanh kiếm cắm chặt vào lòng cát để giữ cho thân hình không đổ sụp. Hắn cố chấp quay đầu nhìn về phía ô cửa sổ phòng lầu hai đang thắp sáng ánh đèn. Qua khe cửa, hắn nhìn thấy bóng dáng hồng y quen thuộc đứng đó. Nàng nhìn hắn, nhưng ánh mắt ấy bình thản, lạnh lùng, không một chút gợn sóng hay xót thương, giống như đang nhìn một con thú hoang hấp hối.
Hạ Trúc đứng sau chủ tử, nhìn bờ vai run rẩy và vũng máu loang lổ dưới chân Tiêu Cẩn, không kìm lòng được mà nói:
"Tiểu thư... vết thương trên lưng hắn rất sâu. Gió sa mạc nhiều độc, nếu không bôi thuốc, chỉ sợ qua đêm nay cái mạng của hắn cũng không giữ được."
Kiều Nhứ quay người lại, thổi tắt ngọn đèn, thanh âm lạnh nhạt vang lên trong bóng tối:
"Hắn muốn diễn khổ nhục kế, cứ để hắn diễn. Là hắn tự chuốc lấy.”
Đêm đó, Tiêu Cẩn sốt cao đến mức mê sảng. Vết thương rách miệng, cát bụi bám vào đau đớn như ngàn vạn con kiến độc cắn xé. Nhưng hắn không rời đi, hắn dùng dải lụa xanh trên tay quấn chặt vết thương để cầm máu.
Năm thứ hai.
Mùa xuân năm thứ hai, Kiều Nhứ rời Mạc Bắc, lên đường đến vùng thâm sơn cùng cốc của Miêu Cương để tìm kiếm các loại dược liệu quý hiếm. Nơi đây quanh năm bao phủ bởi sương mù dày đặc chướng khí, độc trùng bò lổm ngổm dưới những tán lá mục, là cấm địa của người phương Bắc.
Tiêu Cẩn vẫn như một bóng ma, lầm lũi đi theo phía sau nàng. Thân thể hắn ngày càng gầy gò, gương mặt góc cạnh hằn sâu những vết sẹo do gió sa mạc và cành cây rừng cào xé.
Kiều Nhứ cần một đóa "Thất Tinh Hải Đường", một loại hoa cực độc chỉ mọc trên vách đá vạn trượng của đỉnh Vu Sơn, xung quanh có bầy rắn độc đuôi đỏ canh giữ. Loại hoa này nở vào giờ Tý và tàn vào giờ Sửu, hái chậm một khắc sẽ mất sạch dược tính.
Biết được ý định của nàng, ngay đêm hôm đó, khi trời đổ một trận mưa lâm thâm, một mình Tiêu Cẩn đã mò lên vách đá. Hắn không dùng dây thừng, chỉ bám tay không vào những khe đá trơn trượt, bén nhọn như dao. Khi hắn leo lên đến đỉnh vách đá, bầy rắn độc cảm nhận được hơi người lập tức lao vào tấn công điên cuồng.
Tiêu Cẩn không màng đến việc phòng thủ, hắn dùng một tay che chở cho đóa hải đường mỏng manh, tay kia vung kiếm chém rắn. Hắn bị ba con rắn độc cắn trúng chân và cánh tay, nọc độc thâm đen nhanh chóng lan ra khiến nửa thân người hắn tê dại, suýt chút nữa ngã xuống vực sâu tan xương nát thịt. Nhưng bằng một nghị lực điên cuồng, hắn vẫn dùng những ngón tay rỉ máu bẻ gãy đóa hoa, giấu vào lòng ngực.
Sáng hôm sau, khi Kiều Nhứ mở cửa phòng trúc, đập vào mắt nàng là đóa Thất Tinh Hải Đường còn đọng những giọt sương, rực rỡ và nguyên vẹn đặt ngay ngắn trên bậc thềm đá.
Cách đó mười trượng, Tiêu Cẩn đang ngồi tựa vào gốc cây cổ thụ. Toàn thân hắn tím tái, môi thâm sì, hơi thở đứt quãng, da thịt chỗ bị rắn cắn đã bắt đầu rỉ ra dòng máu đen. Hắn dùng đôi mắt đã mờ đục nhìn nàng đầy mong mỏi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười yếu ớt như muốn nói: Ta hái được cho nàng rồi.
Kiều Nhứ bước đến, ngược lại lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình sứ màu đen, lạnh lùng ném xuống trước mặt hắn:
"Đóa hoa này coi như ngươi tự nguyện dâng nộp. Còn nọc độc rắn trong người ngươi, ta có thuốc giải. Nhưng chiếc bình này chứa 'Hủ Cốt Xuyên Tâm Tán', uống vào có thể trung hòa độc rắn, nhưng cái giá phải trả là kinh mạch toàn thân sẽ bị thiêu đốt, đau đớn như bị vạn đao băm vằn suốt ba ngày ba đêm. Tiêu Cẩn, ngươi có gan uống không? Hay là muốn ta dùng ngân châm tiễn ngươi đi một đoạn cho đỡ đau đớn?"
Tiêu Cẩn nhìn chiếc bình sứ đen, trong đôi mắt vốn đã chết lặng của hắn bỗng chốc bùng lên một tia sáng mãnh liệt. Nàng đang nói chuyện với hắn. Nàng đang đưa thuốc cho hắn. Đối với hắn lúc này, sự tàn nhẫn của nàng chính là sự ban ơn lớn nhất.
Hắn run rẩy đưa bàn tay đầy vết thương cầm lấy bình sứ, ngửa cổ uống cạn sạch giọt độc dược cuối cùng không một chút do dự.
"Chỉ cần là thứ nàng cho... dù là thuốc độc đoạt mạng, ta cũng cam lòng uống cạn." Giọng hắn khàn đặc.
Ba ngày ba đêm sau đó, khu rừng trúc Miêu Cương chứng kiến một cảnh tượng hãi hùng. Một vị quyền thần từng oai phong lẫm liệt, giờ đây nằm co quắp trên nền đất bùn bẩn thỉu. Dược tính phát tác, toàn bộ kinh mạch trong cơ thể hắn như có hàng vạn ngọn lửa nung đỏ thiêu đốt, xương cốt kêu lên rắc rắc như muốn gãy vụn. Hắn đau đớn đến mức cắn rách cả môi, máu tươi chảy xuống tận cằm, móng tay cắm sâu vào lòng đất đến mức bật móng.
Nhưng suốt ba ngày ba đêm ấy, hắn cố cắn chặt răng, không hề rên rỉ hay cầu xin nàng cứu giúp một câu nào. Kiều Nhứ đứng bên cửa sổ, thản nhiên nhìn hắn chịu tội, sự kiêu ngạo, tự phụ năm xưa của vị quyền thần ấy đã hoàn toàn bị nàng giẫm nát, biến thành tàn tro.
Năm thứ ba.
Mùa đông năm thứ ba, hành trình của Kiều Nhứ đưa nàng đến đỉnh Thiên Sơn quanh năm tuyết phủ trắng xóa. Nàng muốn hái đóa "Tuyết Liên Vạn Năm" chỉ nở trên đỉnh núi cao nhất để hoàn thành cuốn y phổ của mình.
Tuyết Sơn khắc nghiệt vô cùng, từng cơn gió rít lên như tiếng gào rú của dã thú, thổi bay cả những tảng đá nhỏ. Tiêu Cẩn lúc này bước đi đã loạng choạng. Sau hai năm chịu đựng đủ loại vết thương và độc tố, cơ thể hắn đã suy kiệt đến mức nghiêm trọng, mỗi một bước đi trên tuyết đều để lại một dấu chân rỉ máu. Nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định găm chặt vào bóng hồng y rực rỡ đi phía trước.
Khi hai người lên đến lưng chừng núi, một tiếng động trầm đục, kinh hoàng bỗng nhiên vang vọng khắp không gian.
Ầm ầm ầm!
Trận tuyết lở kinh hoàng trăm năm có một bất ngờ xảy đến. Khối tuyết khổng lồ từ trên đỉnh núi cao hàng vạn trượng cuồn cuộn đổ xuống như một con quái vật trắng xóa, muốn nuốt chửng và chôn vùi mọi sinh linh dưới chân nó.
Dù võ công của Kiều Nhứ cao cường, nhưng trong lúc né tránh một tảng đá ngầm rơi xuống, chân trái của nàng vô tình bị vướng vào khe đá, không thể rút ra kịp. Nhìn khối tuyết đổ ập xuống ngay trước mắt, lần đầu tiên đôi mắt của Quỷ Thủ Y Thánh hiện lên một tia tuyệt vọng. Nàng khẽ nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận cái chết.
"Nhứ Nhứ!"
Một tiếng hét khàn đặc, điên cuồng xé rách màn bão tuyết. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một bóng người không màng đến tính mạng, cứ thế lao thẳng về phía nàng. Tiêu Cẩn dùng hết chút nội lực tàn tạ cuối cùng trong đời, lao đến ôm chặt lấy Kiều Nhứ vào lòng. Hắn xoay người, dùng tấm lưng rộng lớn để chống đỡ, che chắn cho nàng một khoảng không gian an toàn duy nhất dưới hố tuyết sâu.
Rắc! Rắc!
Tiếng xương vai và xương sống gãy lìa vang lên rõ ràng, khô khốc giữa âm thanh gầm rú của bão tuyết. Một ngụm máu nóng từ miệng Tiêu Cẩn trào ra, nhuộm đỏ cả mảng tuyết trắng ngay trước mặt Kiều Nhứ.
Bóng tối hoàn toàn bao trùm lấy hố tuyết sâu. Giữa không gian chật hẹp, lạnh buốt, Tiêu Cẩn vẫn dùng chút ý thức cuối cùng để đẩy Kiều Nhứ vào một góc an toàn trong lòng ngực mình.
Đôi mắt hắn lại một lần nữa bị máu và tuyết lạnh làm cho mờ mịt, nhưng bàn tay đầy vết sẹo của hắn vẫn quờ quạng về phía trước, cố chấp nắm lấy dải lụa xanh trên cổ tay trái của mình rồi áp nhẹ vào gò má lạnh ngắt của nàng.
"Nhứ Nhứ... đừng sợ…”
Khóe miệng hắn lại trào ra một ngụm máu nữa, hơi thở ngày càng mỏng manh.
"Đừng ghét bỏ ta nữa được không... Ta biết sai rồi... Ta không bắt nàng về Vương phủ nữa. Ta chỉ muốn ở bên nàng thôi.”
Nói xong câu đó, bàn tay hắn buông thõng xuống, ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối vô tận. Hắn đã dùng cả mạng sống của mình để đổi lấy một cơ hội che chở cho nàng.
Kiều Nhứ bị khóa chặt trong lồng ngực đẫm máu nhưng ấm áp của hắn. Đây là lần đầu tiên sau ba năm ly biệt, nàng chủ động chạm vào cơ thể hắn. Ngón tay nàng run rẩy đặt lên mạch đập nơi cổ tay hắn. Mạch tượng hỗn loạn, kinh mạch đứt đoạn, lục phủ ngũ tạng đều bị chấn động nghiêm trọng. Kẻ này thực sự điên rồi. Hắn đã rũ bỏ tôn nghiêm, từ bỏ Vương quyền, và giờ đây là dâng hiến cả mạng sống chỉ để đổi lấy sự bình an cho nàng.
Kiều Nhứ nhắm mắt lại, thở dài một tiếng giữa hố băng lạnh giá, giọng nói chỉ còn lại sự bất lực và xót xa:
"Tiêu Cẩn... ngươi thắng rồi."
***
Nửa tháng sau trận bão tuyết kinh hoàng trên đỉnh Thiên Sơn.
Dưới chân núi, trong một gian nhà tranh nhỏ nhắn nhưng ấm áp, bếp củi tí tách reo vui. Trên chiếc giường tre đơn sơ, Tiêu Cẩn chậm rãi mở mắt từ trong cơn mê sảng kéo dài nhiều ngày.
Cảm giác đầu tiên của hắn là đau. Nỗi đau đớn kịch liệt từ xương sống, xương vai lan tỏa khắp cơ thể khiến hắn suýt chút nữa ngất đi một lần nữa. Đôi mắt hắn lúc này đã được băng bó cẩn thận bằng một lớp vải thuốc mềm mại, thoang thoảng hương hoa mai quen thuộc hòa quyện với dược liệu thanh khiết.
Hắn hoảng hốt, phớt lờ nỗi đau đớn tột cùng của cơ thể, vội vàng chống tay muốn ngồi bật dậy để tìm kiếm bóng hình kia. Hắn sợ tất cả chỉ là một giấc mơ hoang đường trước khi chết, sợ nàng đã bỏ rơi hắn giữa tuyết lạnh.
"Nằm xuống. Nếu ngươi còn muốn giữ lại đôi chân để đi lại, thì tốt nhất nên ngoan ngoãn cho ta."
Một giọng nói trong trẻo, lạnh lùng nhưng vô cùng quen thuộc vang lên từ phía bàn trà bên cửa sổ. Tiêu Cẩn khựng lại. Nàng không bỏ rơi hắn. Nàng đã dùng y thuật nghịch thiên của Quỷ Thủ Y Thánh để kéo hắn từ tay Diêm Vương trở về.
Kiều Nhứ chậm rãi bước đến bên giường, tay bưng một bát thuốc đen ngòm, bốc lên làn khói đắng ngắt. Nàng nhìn nam tử từng quyền khuynh thiên hạ, giờ đây nằm bất động, yếu ớt như một đứa trẻ trên giường bệnh. Sắc mặt nàng bình thản nhưng ánh mắt đã dịu đi rất nhiều.
Nàng đặt bát thuốc xuống thành giường, thản nhiên nói: "Xương vai của ngươi bị gãy làm ba đoạn, kinh mạch toàn thân đứt đoạn đến bảy phần vì chống đỡ. Ta đã nối lại kinh mạch cho ngươi, bôi hắc ngọc đoạn tục cao lên xương cốt. Trong vòng ba tháng tới, ngươi không được vận dụng nội lực, bằng không sẽ vĩnh viễn biến thành kẻ tàn phế."
Tiêu Cẩn nghe vậy thì vô cùng đau lòng. Hắn tưởng nàng đang thông báo tình trạng sức khỏe để chuẩn bị đuổi hắn đi.
"Nhứ Nhứ, ta biết mạng ta là do nàng cứu. Ta không có ý dùng cái chết để ép buộc nàng. Nếu nàng nhìn thấy ta là cảm thấy chán ghét, ta... ta sẽ lập tức rời đi, cách xa nàng..."
"Nghe ta nói hết, sao cứ ngắt lời người ta?" Kiều Nhứ gõ nhẹ ngón tay lên thành bát thuốc, cắt ngang lời lẩm bẩm của hắn.
Nàng ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường, khoanh hai tay trước ngực, đôi mắt hạnh nhìn thẳng vào lớp vải gạc trên mắt hắn, thốt ra từng chữ vô cùng rõ ràng:
"Nhiếp chính vương ở Thịnh Kinh đã không còn, vị Vương phi ngốc nghếch Kiều Nhứ cũng đã chết. Ngươi đi theo ta ba năm, nợ máu đêm mưa năm đó, xem như ngươi đã dùng mạng mình để xoá sạch trong trận bão tuyết trên đỉnh Thiên Sơn vừa rồi. Giữa ta và ngươi, không ai còn nợ ai điều gì nữa."
Tiêu Cẩn nghe đến từ "không ai nợ ai" thì trái tim bỗng thắt lại.
"Nhưng..." Kiều Nhứ đột ngột chuyển giọng, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt.
"Ta muốn đi chu du khắp bờ cõi Đại Khải, muốn sang Tây Vực ngắm mặt trời lặn, muốn ra Đông Hải ngắm sóng trào. Hành trình vạn dặm xa xôi, trên đường đi có rất nhiều kẻ xấu, mà ta thì thiếu người cùng đồng hành…”
Đầu óc Tiêu Cẩn như nổ tung vì niềm vui sướng quá lớn lao. Nàng không đồng ý quay lại chiếc lồng giam Vương phủ, nhưng nàng đã cho phép hắn bước vào thế giới tự do của nàng! Nàng cho hắn tư cách duy nhất, ở bên cạnh đồng hành cùng nàng, theo nàng đến tận chân trời góc bể, danh chính ngôn thuận ở bên cạnh bảo vệ nàng.
"Ta bằng lòng! Đi đâu ta cũng bằng lòng!”
Tiêu Cẩn gật đầu như giã tỏi, nước mắt trào ra làm ướt đẫm lớp băng gạc. Hắn bất chấp nỗi đau đớn xé thịt của xương cốt, vươn hai tay ôm chặt lấy eo nàng, áp mặt vào tà áo đỏ rực rỡ của nàng, tham lam hít hà hương hoa mai hằng đêm mong nhớ. Lần này, Kiều Nhứ chỉ đứng im, vươn bàn tay nhỏ nhắn ra, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối bời của Tiêu Cẩn, để mặc cho hắn khóc như một đứa trẻ tìm lại được báu vật trân quý nhất đời mình.
Ba tháng sau, khi hoa tuyết trên đỉnh Thiên Sơn bắt đầu tan chảy, nhường chỗ cho những mầm non mùa xuân đâm chồi nảy lộc. Một cỗ xe ngựa đơn sơ lăn bánh rời khỏi ngôi nhà tranh dưới chân núi, chậm rãi đi về phía con đường mòn hướng ra đại lộ vạn dặm.
Bên trong xe phòng bị vô cùng ấm áp, trải thảm lông cừu dày dặn. Vị Quỷ Thủ Y Thánh mặc một bộ hồng y rực rỡ như lửa, lười biếng tựa vào gối mềm đọc sách y, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm rượu. Bên cạnh nàng, Hạ Trúc vừa vui vẻ cắn hạt dưa vừa gảy bàn tính tanh tách, đếm những xấp ngân phiếu dày cộm thu được từ Xuân Sơn Lâu.
***
Tuy rằng Kiều Nhứ đã rời bỏ Vương phủ, nhưng nàng chưa từng quên Tần Thái phi. Bà là người mẹ thứ hai, là người duy nhất thật lòng yêu thương nàng khi nàng còn là một kẻ ngốc nghếch bị người đời khinh rẻ.
Ngày cỗ xe ngựa lăn bánh vào cửa thành Thịnh Kinh, họ không về Vương phủ trước kia mà đi thẳng đến biệt viện yên tĩnh ở ngoại ô, nơi Tần Thái phi đã rời đến sống sau khi Tiêu Cẩn từ quan.
Trong sân viện, hoa mai đang độ nở rộ, tỏa hương thơm ngát. Tần Thái phi ngồi trên chiếc ghế tựa bọc nệm gấm, tay lần tràng hạt, đôi mắt mờ đục nhìn những cánh hoa rơi, gương mặt hằn sâu nỗi cô đơn của tuổi già.
"Mẫu thân…"
Một tiếng gọi trong trẻo, ngọt ngào vang lên từ phía cổng viện. Tiếng tràng hạt trên tay Tần Thái phi đột ngột dừng lại. Bà run rẩy ngẩng đầu lên, nhìn thấy một nữ tử mặc y phục màu đỏ rực rỡ như một đóa hoa bỉ ngạn nở rộ đang bước nhanh về phía mình.
"A Nhứ... đứa bé của ta..." Tần Thái phi đứng bật dậy nhưng vì quá xúc động nên tay chân run rẩy, suýt chút nữa ngã khuỵu.
Kiều Nhứ lao đến, quỳ sụp xuống dưới gối bà, ôm chặt lấy lấy thắt lưng của Tần Thái phi giống hệt những năm trước:
"Mẫu thân, A Nhứ về thăm người đây.”
Tần Thái phi ôm lấy đầu Kiều Nhứ, nước mắt giàn giụa, bà sờ soạng khắp gương mặt, bờ vai của nàng:
"Tốt lắm, tốt lắm... Con sống tốt là ta an lòng rồi. Con không ngốc, ta biết mà..."
Lúc này, Tiêu Cẩn cũng chậm rãi bước vào viện. Hắn bước đến sau lưng Kiều Nhứ, quỳ sụp xuống bên cạnh nàng, dập đầu ba cái thật kêu trước mặt mẫu thân: "Mẫu phi, nhi thần đã mang thê tử danh chính ngôn thuận của con về rồi. Nhi thần không phụ lòng người."
Tần Thái phi nhìn đứa con trai nay đã trưởng thành, ánh mắt không còn sự điên cuồng, sát khí của một vị quyền thần, mà chỉ còn sự dịu dàng bao dung của một người làm phu quân đích thực. Bà nghẹn ngào, một tay nắm lấy tay Kiều Nhứ, một tay nắm lấy tay Tiêu Cẩn, đặt hai bàn tay bọn họ vào cùng một chỗ:
"Được rồi... đoàn viên là tốt rồi. Con đã dùng ba năm để chuộc lỗi, từ nay về sau nếu con còn dám để A Nhứ chịu một chút ấm ức nào, ta sẽ là người đầu tiên bẻ gãy chân con.”
Đêm đó, biệt viện ngoại ô rộn rã tiếng cười nói hân hoan. Kiều Nhứ tự tay xuống bếp nấu những món ăn mà Tần Thái phi thích nhất. Tiêu Cẩn ngồi bên cạnh châm trà, ánh mắt chưa từng rời khỏi bóng dáng thê tử dù chỉ một giây. Mối hận ba năm trước, nỗi đau ly biệt hai năm qua, trong một đêm đoàn viên này, cuối cùng đã được hóa giải bằng tình thân và tình yêu chưa từng lụi tàn.
Họ ở lại ngoại ô Thịnh Kinh nửa tháng để bầu bạn với Tần Thái phi. Khi mùa xuân qua đi, hoa mai trắng bắt đầu tàn, Kiều Nhứ lại một lần nữa nhớ về những dặm đường giang hồ tự do. Nàng là Quỷ Thủ Y Thánh, thế giới của nàng là cứu nhân độ thế, bốn bể là nhà.
Tần Thái phi không giữ bọn họ lại, bà cười tiễn hai người ra tận cửa viện:
"Đi đi, các con còn trẻ, giang sơn này rộng lớn lắm. Nhớ là mỗi năm khi hoa mai trắng nở, về đây thăm bà lão này là được."
Kiều Nhứ ôm lấy Thái phi một lần nữa, hứa hẹn chắc chắn rồi mới bước lên xe ngựa.
Lần này, Tiêu Cẩn thuê một phu xe lão luyện của Xuân Sơn Lâu điều khiển ngựa, còn bản thân hắn thì đường đường chính chính ngồi bên trong xe, một tay ôm lấy eo thê tử, tay kia khẽ vén rèm cửa sổ nhìn cảnh sắc Kinh thành lùi dần lại phía sau.
"Phu quân." Kiều Nhứ tựa đầu vào vai Tiêu Cẩn, nhẹ nhàng lên tiếng: "Chuyến này chúng ta đi Bình Nam được không. Ở đó đang có dịch bệnh hoành hành.”
Tiêu Cẩn cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng tình yêu sâu đậm lên trán nàng, dải lụa màu xanh nhạt trên cổ tay hắn khẽ lay động trong gió xuân:
"Chỉ cần thê tử muốn đi đâu, ta sẽ đi đó. Nàng cứu người, ta hộ vệ; nàng giết người, ta đưa đao. Kiếp này có nàng bên cạnh, vạn dặm giang hồ đối với Tiêu Cẩn ta đều là chốn thiên đường."
Cỗ xe ngựa lăn bánh khuất dần nơi cuối con đường, hướng thẳng về địa phương đang bị dịch bệnh hoành hành.
Kịch hay ở Thịnh Kinh đã hoàn toàn hạ màn, chiếc lồng Vương phủ đã vụn vỡ. Giờ đây giữa trời đất bao la chỉ còn lại một đôi phu thê tình sâu nghĩa nặng, cùng nhau viết nên khúc trường ca tự do của riêng mình.
(Kết thúc)