Chương 2
C2
Sáng ngày hôm sau, Kiều Nhứ cùng Hạ Trúc sang viện của Tần Thái phi thỉnh an. Phần lớn lão phu nhân đều ở tại Từ Ân Đường - một căn viện yên tĩnh nằm ở phía Bắc phủ, ngày ngày ăn chay niệm Phật.
Tại Từ Ân Đường, hương trầm thoang thoảng bay ra từ chiếc lư đồng. Tần Thái phi ngồi trên chiếc ghế lót nệm gấm, mái tóc đã điểm hoa râm được bới cao giản dị, gương mặt hiền từ nhưng phảng phất nét mệt mỏi của bệnh tật.
Bên cạnh bà là Kiều Nhứ mặc chiếc váy lụa màu hồng nhạt, mái tóc búi cao gọn gàng, trông vừa xinh đẹp lại vừa ngoan hiền. Nàng chăm chú dùng đôi bàn tay nhỏ nhắn bóp nhẹ hai vai cho lão phu nhân. Động tác của nàng có chút vụng về, đôi khi lực tay hơi lớn khiến lão phu nhân khẽ "ui chao" một tiếng, nhưng trên môi bà lại là nụ cười dung túng, yêu chiều hết mực.
"A Nhứ ngoan, dùng sức vừa phải thôi, xương cốt của mẫu thân sắp gãy rồi này." Lão phu nhân vỗ vỗ vào mu bàn tay của Kiều Nhứ, giọng nói dịu dàng hiền từ.
Kiều Nhứ vội vàng rụt tay lại, có chút hốt hoảng, đôi môi mím lại: "Mẫu thân đau sao? Con... bóp nhẹ hơn chút nữa..."
"Không đau, không đau."
Tần Thái phi kéo nàng ngồi xuống chiếc bên cạnh, tự tay lấy một miếng bánh đậu xanh trên đĩa đút vào miệng nàng.
"Ăn đi xem có ngon không? Đây là đầu bếp ở Giang Nam làm, ngọt nhưng không ngấy."
Kiều Nhứ nhận lấy miếng bánh, cắn một miếng lớn, một chút vụn bánh dính đầy khóe môi. Nàng híp đôi mắt hạnh, tươi cười để lộ chiếc răng khểnh nhỏ xíu:
"Ngon lắm ạ... mẫu thân tốt nhất..."
Tần Thái phi lấy khăn tay, nhẹ nhàng lau đi vụn bánh bên khoé miệng Kiều Nhứ, ánh mắt đầy xót xa. Người đời đều nói đứa trẻ này ngốc nghếch, nhưng bà lại thấy nàng là người thuần khiết, chân thành nhất. Đúng lúc này, tiếng bước chân cùng tiếng cười nói từ bên ngoài truyền vào. Ma ma thân cận lão phu nhân bước vào bẩm báo:
“Lão phu nhân, Thẩm Trắc Phi đang chờ ở bên ngoài, nói muốn vào thỉnh an ngài.”
Lão phu nhân hơi cau mày, lập tức phất tay.
“Cho vào đi.”
Thẩm thị có phụ thân là Lễ bộ Thượng thư. Trước giờ đều không thèm kiêng dè Kiều Nhứ, nếu không coi nàng như không khí thì cũng tỏ vẻ khinh thường ra mặt. Lúc này nàng ta dẫn theo một toán nha hoàn bước vào trong viện. Nàng ta mặc một thân y phục bằng lụa Vân Cẩm quý hiếm, trang sức vàng ngọc va vào nhau vang lên từng tiếng leng keng theo mỗi bước đi, dung mạo xinh đẹp kiêu kỳ.
"Thần thiếp thỉnh an mẫu thân. Nghe nói dạo này người khó ngủ, phụ thân thần thiếp vừa gửi tới một hộp nhân sâm hiếm có, thần thiếp lập tức mang đến hiếu kính người."
Thẩm thị yểu điệu hành lễ, ánh mắt quét qua Kiều Nhứ đang ngồi ăn bánh, đáy mắt xẹt qua sự chán ghét cùng khinh miệt không hề che giấu. Nàng ta cố tình tiến lên, đứng chen vào giữa Lão phu nhân và Kiều Nhứ, giọng điệu ngọt ngào nhưng đầy gai nhọn:
"Ôi, tỷ tỷ cũng ở đây sao? Tỷ tỷ thật là, đến chỗ mẫu thân mà ngang nhiên ăn uống thế này. Người ngoài nhìn vào lại tưởng trong phủ bỏ đói tỷ tỷ mất.”
Kiều Nhứ nghe thấy giọng nói kia thì lập tức buông nửa miếng bánh xuống, hai tay nắm chặt lấy vạt áo của lão phu nhân.
"Tránh ra đi."
Một tiếng quát lạnh lùng, uy nghiêm vang lên phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng. Tần Thái phi sa sầm mặt, nụ cười hiền từ ban nãy hoàn toàn biến mất không để lại dấu vết, thay vào đó là khí chất trầm ổn, lạnh lùng. Bà đứng dậy, che chở hoàn toàn cho Kiều Nhứ ở phía sau.
Thẩm thị giật mình, nụ cười trên mặt cứng đờ: "Mẫu thân... người..."
"Thẩm thị, có biết quy củ lớn nhỏ là gì không?"
Tần Thái phi lạnh lùng nhìn hộp nhân sâm đắt giá trên bàn, lạnh lùng lên tiếng:
"Dẫu có thế nào, Kiều Nhứ cũng là chính thê của Tiêu Cẩn, là chủ mẫu danh chính ngôn thuận của Vương phủ này. Ngươi là một Trắc Phi, lại đứng trước mặt ta công khai dùng lời lẽ chế giễu nàng? Trong phủ này, nàng muốn ăn gì, ăn ở đâu là quyền của nàng!”
“Mang đồ này trở về đi, ta có vấn đề về tiêu hoá, không thích hợp dùng nhân sâm. Ta nhận tấm lòng này là được rồi.”
Mặt mày Thẩm Trắc phi đỏ bừng vì xấu hổ, trước mặt bao nhiêu nha hoàn hạ nhân, nàng ta bị mắng một trận vuốt mặt không kịp. Nàng ta tức tối ngậm miệng, cắn môi hành lễ rồi hậm hực phất tay áo rời đi.
Sau khi kẻ đáng ghét đi khỏi, Tần Thái phi lập tức xoay người lại, dịu dàng ôm lấy đôi vai của Kiều Nhứ, nhẹ nhàng vỗ về:
"A Nhứ ngoan, đừng sợ, có mẫu thân ở đây, không kẻ nào dám bắt nạt con nữa. Đứa trẻ tội nghiệp của ta..."
Kiều Nhứ rúc đầu vào lồng ngực ấm áp của lão phu nhân, ngửi mùi hương trầm quen thuộc từ người bà. Đáy mắt nàng xẹt qua một tia cảm động sâu sắc. Nàng biết, ở trong Vương phủ này, ngoài Hạ Trúc ra thì chỉ có người phụ nữ gầy gò, bệnh tật này là thật lòng yêu thương và đứng ra che chở cho nàng vô điều kiện. Tình mẫu tử không cùng huyết thống này chính là sợi dây duy nhất níu giữ bước chân nàng với Vương phủ.
Chiều muộn, gió bắt đầu thổi mạnh. Sau khi xuống triều, Tiêu Cẩn đi thẳng tới Từ Ân Đường để thỉnh an mẫu thân. Hắn vẫn mặc nguyên bộ triều phục, khí chất bức người, bước chân trầm ổn bước vào trong điện.
Vừa bước qua bức bình phong, bước chân của hắn bỗng khựng lại. Dưới ánh hoàng hôn nhợt nhạt chiếu qua ô cửa sổ, mẫu thân hắn đang tựa lưng vào gối, trên đùi đắp một chiếc chăn mỏng. Còn thê tử của hắn đang ngồi bên cạnh, tỉ mỉ, kiên nhẫn dùng một chiếc thìa bạc nhỏ, thổi nguội từng ngụm thuốc bổ rồi đút cho bà. Nha hoàn Hạ Trúc đứng bên cạnh khẽ nhắc nhở, ánh mắt cũng chăm chú không kém. Kiều Nhứ chu môi khẽ thổi thìa thuốc, dáng vẻ vừa ngốc nghếch lại vừa hiếu thuận.
Khung cảnh gia đình hài hòa, bình dị ấy là thứ mà Tiêu Cẩn hiếm khi nhìn thấy.
"Bái kiến mẫu thân." Hắn tiến lên, thấp giọng hành lễ.
Kiều Nhứ giật mình khi nghe thấy giọng nói của hắn. Nàng luống cuống, suýt chút nữa làm đổ chén thuốc, đôi mắt hạnh ngước lên nhìn hắn có phần dè dặt, sau đó vội vàng đứng dậy, cúi đầu lí nhí:
"Đại nhân về rồi."
Tiêu Cẩn nhìn vẻ mặt của nàng, trong lòng thoáng qua cảm xúc phức tạp, nhưng lại nhanh chóng bị đè xuống. Hắn không nói gì với nàng, chỉ tiến đến bên giường nắm lấy tay lão phu nhân:
"Sức khỏe của mẫu thân dạo này thế nào? Đã đỡ đau đầu hơn chưa?"
Tần Thái phi nhìn đứa con trai độc nhất của mình, thở dài một tiếng, vẻ mặt trở nên nghiêm nghị:
"Ta có tốt hay không, không phụ thuộc vào thuốc bổ, mà phụ thuộc vào việc con đối xử với thê tử của mình thế nào. Cẩn Nhi, con ngồi xuống đây cho ta."
Tiêu Cẩn nghe lời ngồi xuống chiếc bên cạnh. Lúc này Kiều Nhứ bước lên hai bước, ngại ngùng nhìn bà.
“Mẫu thân, con… về viện trước…”
Tần Thái Phi nhìn nàng một lát rồi hỏi: “Con không chờ Cẩn Nhi sao? Ta nói chuyện với nó không lâu đâu.”
Kiều Nhứ nhìn bà, lại thấy Tiêu Cẩn cũng đang liếc mắt nhìn về phía nàng. Kiều Nhứ nuốt nước bọt, đáp lại: “Con… À, Hạ Trúc đói bụng rồi. Con và Hạ Trúc về trước…”
Tần Thái phi nhìn nàng, không nhịn được lại bật cười, gật đầu để nàng ra về. Hạ Trúc trợn mắt nhìn tiểu thư nhà mình. Nàng đói sao? Sao nàng không biết?
Khi hai người đã đi khỏi Từ Ân Đường, Tần Thái phi mới lên tiếng.
"Mẫu thân biết, con là chiến thần, con có chí hướng cao xa, trong lòng con có chấp niệm với vị nữ tử giang hồ năm xưa cứu mạng con."
Tần Thái phi thẳng thắn không hề né tránh khiến Tiêu Cẩn thoáng chấn động, ánh mắt hắn liếc nhìn về phía Kiều Nhứ vừa mới rời đi, thấy bóng nàng đã khuất, hắn mới thả lỏng.
Tần Thái phi nắm chặt tay con trai, giọng khàn đặc khuyên bảo: "Nhưng con có từng nghĩ đến A Nhứ chưa? Con tìm kiếm người trong mộng bao nhiêu năm, cũng là bấy nhiêu năm con bỏ mặc nàng tự sinh tự diệt. Nàng ngốc nghếch, không biết tranh giành, không biết khóc lóc đòi quyền lợi, nhưng nàng là chính thê của con! Nàng ngày ngày đến đây bóp chân, sắc thuốc cho ta, tấm lòng của nàng trân quý biết bao. Con đối với người trong mộng thì si tình khắc cốt, còn đối với người bên gối lại hờ hững đến vậy. Cẩn Nhi, con tỉnh lại đi, đừng để đến lúc mất đi rồi mới biết hối hận."
Tiêu Cẩn im lặng. Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn nhìn vào khoảng không vô định. Trong lòng hắn có sự dao động, có chút cắn rứt lương tâm vì sự hiếu thuận của nàng đối với mẫu thân hắn. Thế nhưng, hình bóng ngạo nghễ của vị Y Thánh mang mặt nạ quỷ năm xưa quá lớn, nó giống như một bức tường thành kiên cố, chặn đứng mọi cơ hội để bất kỳ nữ tử nào bước vào trái tim hắn.
Hắn thu hồi ánh mắt, giọng điệu vẫn lạnh lùng, xa cách như cũ: "Mẫu thân trách mắng phải, con xin ghi nhớ. Sau này con sẽ để tâm đến chuyện của nàng hơn. Nhưng chuyện tình cảm... quả thực không thể gượng ép."
Kiều Nhứ sờ lên tai phát hiện một bên bông tai đã không cánh mà bay, vội vàng quay trở lại Từ Ân Đường thì vừa khéo nghe được mấy lời này của Tiêu Cẩn. Nàng đứng trong góc tối, nghe rõ mồn một từng câu chữ của hắn. Nàng không khóc lóc, cũng không tức giận, trái lại tâm trí vô cùng bình thản.
Tần Thái phi nhìn đứa con trai cứng đầu cứng cổ, chẳng thể làm gì hơn ngoài thở dài thườn thượt rồi trừng mắt lườm Tiêu Cẩn. Bà chỉ nói đến đây, con trai hiểu được bao nhiêu và có thể làm được bao nhiêu, đó không phải là chuyện mà bản thân bà có thể quyết định được. Bà phiền lòng, lập tức phất phất tay ra hiệu cho con trai trở về. Tiêu Cẩn biết bà muốn đuổi người, bất đắc dĩ đứng dậy, khẽ thở dài rồi lặng lẽ bước ra khỏi Từ Ân Đường khi bóng tối đang dần buông xuống.
Mối quan hệ tốt đẹp, hơi ấm tình mẫu tử giữa Lão phu nhân và Kiều Nhứ chính là dải lụa mềm mại duy nhất trong những năm tĩnh lặng của nàng tại Vương phủ. Để rồi sau này xảy ra biến cố trong đêm mưa, khi nàng quyết định dứt khoát rời đi, nỗi đau lớn nhất và duy nhất của nàng, chính là phải rời xa người mẹ chồng hiền từ này.
Chương 3:
Người ta thường nói, quyền lực ở Thịnh Kinh giống như một vũng bùn dát vàng. Người đứng càng cao, dưới chân càng đầy xương cốt.
Tiêu Cẩn từng nghĩ mình là kẻ giẫm lên xương cốt của kẻ khác để đi tiếp. Cho đến khi, một màn sương xám xịt từ từ bao phủ lấy đôi mắt hắn.
Giang sơn Đại Khải suốt những năm qua nhìn bề ngoài thì sóng yên biển lặng, nhưng bên dưới ngai vàng là dòng nước xiết. Tiểu Hoàng đế năm nay mới hơn mười tuổi, phía trên còn có Thái hậu. Nhưng ngặt nỗi sau những trận tranh đấu hậu cung, mẹ ruột của tiểu Hoàng đế đã không còn, mà con trai của Thái hậu lại chết yểu. Kết quả là bà ta phải trơ mắt nhìn con trai của tiện nữ mà bà ta căm ghét nhất ngồi lên ngôi vị trữ quân. Thân làm Thái hậu nhưng không có thực quyền. Hoàng đế lên ngôi từ khi còn rất nhỏ nên mọi việc đều do Nhiếp Chính Vương giám sát. Đợi đến khi tiểu Hoàng đế đủ lông đủ cánh, cho dù có thành công thoát khỏi kìm hãm của Nhiếp Chính Vương đi nữa, cũng không đến lượt Thái Hậu hưởng lợi. Con cũng không phải con ruột, công ơn dưỡng dục cũng chẳng có, ngược lại còn có mối thù sâu tựa biển với mẹ ruột hắn. Tuy rằng chuyện xảy ra khi tiểu Hoàng đế còn bé, chẳng có được ký ức gì, nhưng ai có thể đảm bảo không có kẻ rỉ tai nói cho hắn biết những chuyện mà Thái hậu từng làm với mẹ ruột mình. Hắn không ban cho một ly rượu độc tiễn thẳng lên chín tầng trời là may mắn rồi, còn ước mong an nhàn hưởng lợi gì từ hắn.
Suy tính trước sau, vẫn là nên ra tay từ phía Tiêu Cẩn trước. Tiêu Cẩn sụp đổ rồi, tiểu Hoàng đế lại càng dễ dàng đối phó. Cho nên Thái hậu cùng Lễ bộ Thượng thư, chính là phụ thân của Thẩm trắc phi đã âm thầm giăng ra một thiên la địa võng.
Động cơ của bọn họ rất đơn giản: Thâu tóm lại vương quyền, đoạt lấy khối binh phù đang thống lĩnh ba quân trong tay Tiêu Cẩn. Thế nhưng, quân đội của Tiêu Cẩn quá mực trung thành. Nếu dùng biện pháp ép buộc công khai trên triều đường, chắc chắn trăm vạn hùng binh nơi biên ải sẽ nổi loạn, Thịnh Kinh cũng sẽ không yên ổn. Vì vậy, kẻ thù đã chọn một thủ đoạn tàn nhẫn và bẩn thỉu hơn nhiều. Bọn chúng hạ độc "Mạn Đà La" vào loại ngự trà mà Hoàng cung ban thưởng hằng tháng cho Vương phủ.
Mục đích của loại kỳ độc Tây Vực này không phải lấy mạng hắn ngay lập tức, mà là gặm nhấm kinh mạch, chậm rãi làm mù đôi mắt hắn. Kẻ thù muốn biến vị Chiến thần bách chiến bách thắng thành một phế nhân mù lòa. Khi Tiêu Cẩn không còn nhìn thấy ánh sáng, mọi việc đều dễ dàng hơn rất nhiều. Bọn chúng muốn dùng cái cớ “bản thân có khiếm khuyết” để ép hắn danh chính ngôn thuận dâng trả binh quyền mà không cần tốn sức, cũng không sợ binh lính dưới trướng hắn phản kháng.
Và Tiêu Cẩn đã trúng kế.
Tiêu Cẩn không ngờ được, bản thân thận trọng bao năm, cuối cùng lại bị hạ gục bởi sai lầm vặt vãnh nhất. Hắn đã quá chủ quan, đề phòng trước sau nhưng lại ngoảnh mặt làm ngơ trước những điều đơn giản nhất.
Ban đầu chỉ là những đốm đen nhỏ như hạt vừng nhảy múa trước mắt khi hắn phê duyệt tấu chương. Sau đó, ánh nến trong thư phòng cứ mờ dần, mờ dần, dù ngự y có thêm bao nhiêu tim đèn, hắn vẫn thấy tối.
Cho đến một đêm cuối thu, khi Tiêu Cẩn đưa tay muốn cầm lấy tách trà, ngón tay hắn lại chạm vào khoảng không. Thế giới trước mắt hắn chính thức sụp đổ vào một hố đen không đáy. Hắn bỗng chốc trở thành một kẻ mù lòa. Hắn giấu nhẹm chuyện này với triều đình, cũng giấu cả mẫu thân ở Từ Ân Đường. Hắn cố gắng chống đỡ, nhưng dường như kẻ thù đã đánh hơi thấy sự suy kiệt của hắn. Bọn họ không đợi được đến ngày hắn tự nguyện giao ra binh phù.
Bọn họ muốn đánh nhanh thắng nhanh, nhưng lại có thể nhổ cỏ tận gốc.
Trận cuồng phong đêm ấy đến rất đúng lúc. Đúng như thể, nó đã được định sẵn bởi bàn tay của Thái hậu và Thẩm Thượng thư để làm khúc nhạc đưa tang cho hắn. Tiếng sấm rạch đôi bầu trời Thịnh Kinh, kéo theo một trận mưa như trút nước. Gió rít qua từng khe cửa thư phòng, mang theo hơi lạnh thấu xương. Tiêu Cẩn ngồi trong bóng tối, bên tai chỉ có tiếng mưa rơi xối xả.
Xoẹt.
Tiếng động vô cùng nhẹ lẫn trong tiếng sấm, nhưng không qua được thính giác của một người luyện võ. Đó là tiếng vải vóc ma sát với gió khi kẻ có khinh công thượng thừa lướt qua tường cao. Không phải một người. Mà giống như một bầy sói đói đang lao đến hòng dứt thịt, nhai xương hắn.
"Có thích khách! Bảo vệ Vương gia!"
Tiếng hét thất thanh của thị vệ vang lên, ngay lập tức bị tiếng binh khí va chạm nuốt chửng. Trận chiến sinh tử bùng nổ ngay trong khoảnh khắc ấy. Tiêu Cẩn đứng dậy, rút thanh trường kiếm tùy thân ra khỏi vỏ, lao thẳng vào màn mưa.
Đối với một kẻ mù, trận chiến này là một địa ngục thực sự. Hắn không nhìn thấy lưỡi đao đến từ hướng nào, tất cả chỉ có thể dựa vào thính giác để phán đoán.
Bên trái, ba bước, tiếng nước bắn. Hắn vung kiếm, chuẩn xác chém đứt cổ họng một tên tử sĩ. Phía sau, hai trượng, tiếng gió xé. Hắn nghiêng người, lưỡi đao của kẻ thù lướt qua vai hắn, cắt đứt một mảng áo khoác ngoài.
Thế nhưng tử sĩ quá đông, và việc vận chuyển nội lực điên cuồng đã kích phát kịch độc "Mạn Đà La" trong cơ thể hắn. Mỗi một chiêu vung ra, kinh mạch trong người Tiêu Cẩn như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm xuyên qua.
"Phập!"
Tiếng da thịt bị xé rách vang lên từng hồi. Thanh kiếm của cận vệ bên cạnh hắn rơi xuống đất, thân hình đổ sụp vào lòng hắn, máu tươi nóng hổi bắn lên mặt Tiêu Cẩn rồi nhanh chóng bị nước mưa xối xả gột rửa.
"Vương gia... chạy..." Đó là lời cuối cùng của người cận vệ.
Tiêu Cẩn nghiến răng, lồng ngực thắt lại. Một ngụm máu đen từ cổ họng trào ra, phun thẳng xuống nền đá lạnh. Nội lực đứt đoạn, đầu gối hắn quỵ xuống, thanh trường kiếm cắm chặt vào kẽ đá để giữ cho thân thể không gục ngã. Xung quanh hắn, tiếng bước chân của kẻ thù đã áp sát. Tiếng mưa rơi nghe như tiếng cười giễu cợt của số phận.
"Tiêu Cẩn, kẻ mù thì không xứng nắm giữ giang sơn này!"
Âm thanh chế giễu vang lên trên đỉnh đầu, kèm theo đó là tiếng của mười mấy lưỡi kiếm xé gió đồng thời bổ xuống đầu hắn. Tiêu Cẩn nhắm mắt lại. Trong bóng tối vô tận, hắn không sợ chết, hắn chỉ căm hận bản thân vì đã sơ xảy đến bước đường này.
Vút!
Âm thanh xé gió quỷ dị đột ngột vang lên, lấn át cả tiếng mưa. Mười mấy lưỡi kiếm đang bổ xuống đầu Tiêu Cẩn bỗng nhiên khựng lại giữa không trung. Tiếp theo đó, là âm thanh “xoẹt xoẹt” vang lên liên tiếp, tựa như tiếng kim khâu đâm qua một tấm vải mỏng.
"A!"
"Cái gì thế này... Ngân châm?!"
Những tiếng rên rỉ thảm thiết vang lên rồi tắt lịm. Tiếng cơ thể ngã rạp xuống vũng nước mưa vô cùng nặng nề. Mười mấy tên sát thủ đều bị một lực lượng quỷ dị hạ gục chỉ trong chớp mắt.
Toàn thân Tiêu Cẩn chấn động. Hắn ngửi thấy một mùi hương. Giữa vũng bùn máu tanh hôi, giữa cơn mưa bão gầm rú, dường như thoang thoảng hương hoa mai trắng thanh khiết. Mùi hương ấy nhẹ nhàng lướt qua nhưng lại gợi lên từ ký ức sâu thẳm. Trong một khoảnh khắc, Tiêu Cẩn ngỡ như mình đang đứng giữa một rừng mai nở rộ trong sương tuyết chứ không phải một chiến trường đẫm máu mà mắt không thể thấy, tai chẳng thể nghe.
Một bóng người lướt qua màn mưa, tà áo mang theo những vệt nước xoáy tròn thành một đường vòng cung tuyệt mỹ. Người đó ra tay trong thầm lặng. Kẻ đến di chuyển với tốc độ quỷ mị, giống như một bóng ma đang khiêu vũ giữa bầy sói, gặt hái sinh mạng của đám tử sĩ một cách tàn nhẫn và dứt khoát nhất.
Chỉ chưa đầy một nén nhang, toàn bộ tiếng động của kẻ thù đều biến mất. Sân viện rộng lớn chỉ còn lại tiếng mưa rơi xối xả đập vào những xác chết nằm ngổn ngang. Tiếng bước chân rất nhẹ, nhẹ như một chiếc lá chao liệng xuống mặt nước, chậm rãi tiến về phía Tiêu Cẩn.
Bản năng của một chiến binh khiến hắn cảnh giác, hắn dùng chút sức tàn vung kiếm đâm về phía tiếng bước chân. Nhưng lưỡi kiếm vừa đưa ra, hai ngón tay thon dài, lạnh buốt như băng thạch đã chuẩn xác kẹp lấy thân kiếm.
Keng!
Một lực đạo thâm sâu khôn lường truyền đến, thanh kiếm trong tay Tiêu Cẩn lập tức bị hất văng ra xa, cắm phập vào cột đá. Thân thể hắn mất đi điểm tựa, loạng choạng ngã quỵ xuống thềm đá vương đầy nước mưa lạnh. Bóng người kia lập tức áp sát. Một bàn tay nhỏ nhắn nhưng vô cùng kiên định đè chặt bả vai hắn xuống, ép hắn nằm ngửa trên nền đá.
Mùi hương hoa mai nồng đậm bao vây lấy toàn bộ khứu giác của hắn. Khoảng cách quá gần, thậm chí Tiêu Cẩn có thể nghe thấy tiếng thở nhẹ nhàng, đều đặn của người đối diện bên tai mình. Mùi hương này... quá quen thuộc. Nó giống hệt mùi hương ở Uyển Đình, giống hệt mùi hương trên người vị thê tử ngốc nghếch mà hắn hằng đêm lạnh nhạt.
Trong cơn mê sảng và đau đớn, ý thức của Tiêu Cẩn bắt đầu trở nên hỗn loạn. Hắn thốt lên với giọng khàn đặc:
"Ngoan... mau trốn đi... nơi này rất nhiều máu..."
Người kia vẫn im lặng không lên tiếng. Không có bất kỳ tiếng trả lời nào, chỉ có một cái lạnh thấu xương đột ngột cắm phập vào vùng thái dương của hắn.
Ngân châm thủ pháp!
Tiêu Cẩn co rút người lại. Người bí ẩn kia bắt đầu động thủ. Ba mươi sáu cây ngân châm dài ba tấc, dưới những ngón tay nhanh như chớp của người đó, liên tiếp đâm vào các đại huyệt xung quanh mắt, đỉnh đầu và xương cổ của hắn.
Mỗi một mũi kim hạ xuống, cảm giác đau đớn như bị vạn con kiến độc cắn xé vây lấy não bộ của Tiêu Cẩn. Hắn muốn hét lên, muốn giãy giụa, nhưng bàn tay đang đè trên vai hắn dường như mang sức mạnh của ngàn quân, khóa chặt cơ thể khiến hắn không thể nhúc nhích nửa phần. Người đó ra tay vô cùng tàn nhẫn, không hề có một chút thương xót nào. Giống như đang thi hành trên thân của một xác chết.
Nhưng kỳ diệu thay, kèm theo nỗi đau đớn tột cùng ấy, luồng kịch độc "Mạn Đà La" đang tàn phá mắt và kinh mạch của hắn như gặp phải thiên địch, bắt đầu điên cuồng rút lui, tụ lại một chỗ. Đến mũi châm thứ ba mươi sáu, người bí ẩn lật tay, một chưởng đánh mạnh vào lưng Tiêu Cẩn.
"Khục!"
Một ngụm máu đen đặc phun mạnh ra ngoài, nhuộm đen một khoảng thềm đá. Ngay sau đó, một luồng nội lực thuần khiết, ấm áp được truyền qua lòng bàn tay của người đó, chậm rãi chảy vào tâm mạch đang bị tổn thương của hắn, xoa dịu mọi vết thương. Cơ thể nhẹ bẫng, độc tố hoàn toàn tiêu tán.
Cơn mệt mỏi tột độ ập đến như thủy triều. Trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối, Tiêu Cẩn mơ hồ cảm thấy một dải lụa mềm mại lướt qua gò má mình, hương hoa mai nhạt dần rồi biến mất vào màn mưa lạnh lẽo.
Người đó đến đoạt mạng kẻ thù của hắn, cứu sống hắn, cứu cả đôi mắt hắn, rồi lại biến mất như một bóng ma trong đêm giông bão.