Chương 4

C4

Tiếng mành châu va vào nhau lách cách, vỡ vụn dưới sức lực thô bạo của Tiêu Cẩn.

Hương hoa mai trắng nồng đậm tràn ra, bao vây lấy hắn, giống hệt như đêm mưa đẫm máu hai năm trước, lại càng giống với mùi hương trên mảnh y phục cũ kỹ mà hắn hằng đêm ôm vào lòng.

Đối diện với sự mất kiểm soát của vị Nhiếp chính vương cao cao tại thượng, nữ tử sau bức mành lại bình thản đến lạ lùng. Nàng chậm rãi đặt ly rượu bạc xuống bàn, ngón tay thanh mảnh nhẹ nhàng tháo chiếc mặt nạ quỷ bằng bạc xuống. Dưới lớp mặt nạ là gương mặt quen thuộc từng xuất hiện trong hàng ngàn giấc mơ dằn vặt của hắn suốt hai năm qua.

Vẫn là đôi mắt hạnh trong trẻo, vẫn là chiếc mũi thanh tú và nốt ruồi nhỏ nơi khóe môi. Nhưng ánh mắt nàng lúc này không còn sự ngơ ngác, rụt rè của kẻ ngốc. Nàng nhìn hắn, khẽ nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt:

"Vương gia, đã lâu không gặp. Mắt của ngài nhìn đường quả thực rất tốt."

Phập.

Giọng nói trong trẻo, lưu loát ấy giống như một lưỡi đao vô hình đâm thẳng vào lồng ngực Tiêu Cẩn. Hắn loạng choạng lùi lại một bước, hai tay run rẩy, đôi mắt đỏ ngầu ngập tràn sự bàng hoàng, đau đớn và cả tự giễu.

"Nàng... nàng không ngốc..." Hắn khàn giọng thốt lên, thanh âm như nghẹn lại trong cổ họng. "Những năm qua... tất cả đều là giả sao?"

"Vương gia nói đùa rồi."

Kiều Nhứ đứng dậy, tà váy đỏ rực lướt qua nền đất như một đóa bỉ ngạn nở rộ. Nàng thong thả bước đến trước mặt hắn, khoảng cách gần đến mức hắn có thể ngửi thấy mùi rượu hòa quyện với hương mai.

"Nếu ta không giả ngốc, liệu có thể sống sót yên bình trong Vương phủ đầy rẫy âm mưu của ngài không? Liệu có thể đổi lấy sự lơ là của nhà họ Thẩm không?"

"Vậy còn đêm mưa năm đó..." Tiêu Cẩn bước lên một bước, ánh mắt dán chặt vào gương mặt nàng, giọng nói đã tố cáo hắn không còn bình tĩnh.

"Người cứu ta, người dùng ba mươi sáu cây ngân châm giải kịch độc cho ta... chính là nàng? Nàng là Quỷ Thủ Y Thánh?!"

Kiều Nhứ không né tránh ánh mắt của hắn, nàng thản nhiên thừa nhận: "Phải, là ta."

"Tại sao?!" Tiêu Cẩn gầm lên một tiếng đau đớn, giọt nước mắt kìm nén bấy lâu rốt cuộc cũng rơi xuống gò má góc cạnh.

"Nếu nàng có võ công nghịch thiên, nếu nàng là Y Thánh danh chấn thiên hạ, tại sao những năm qua lại chấp nhận chịu nhục ở Uyển Đình? Tại sao đêm đó cứu ta xong, nàng lại chọn cách nhảy xuống dòng sông lạnh giá ấy để rời đi? Nàng hận ta đến mức thà giả chết cũng không muốn nhìn mặt ta một lần nào sao?!"

"Hận ư?"

Kiều Nhứ khẽ bật cười, tiếng cười thanh thúy vang lên giữa gian phòng tịch mịch.

"Tiêu Cẩn, ngài tự phụ quá rồi. Đối với một người qua đường không chung lối, ta lấy đâu ra lòng hận thù?”

“Những năm ở Uyển Đình, ta ở lại là vì Tần Thái phi. Bà ấy là người duy nhất trong Vương phủ thật lòng thương yêu ta. Ta bóp chân cho bà, sắc thuốc cho bà, đều là tự nguyện. Còn đêm mưa năm ấy ta ra tay cứu ngài, cũng là để trả nốt ân tình nuôi dưỡng của Thái phi, không muốn bà phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh."

Nàng tiến sát lại gần Tiêu Cẩn, đôi mắt hạnh khóa chặt lấy tâm trí đang sụp đổ của hắn.

"Còn về việc tại sao ta phải giả chết để rời đi? Bởi vì ta chán ghét cái Vương phủ đó rồi. Ta chán ghét việc hằng đêm phải nhìn ngài chung giường nhưng lòng hướng về người khác. Ta chán ghét việc phải làm một con rối trong cuộc chiến Vương quyền của ngài. Sông hộ thành đêm đó chảy rất xiết, nhưng nó đưa ta về với giang hồ tự do, đưa ta trở lại làm chính mình."

"Người trong lòng ta..." Tiêu Cẩn như chợt nhớ ra điều gì, con ngươi hắn co rút dữ dội. Hắn nhìn kỹ dung mạo của Kiều Nhứ, nhìn đôi mắt hạnh, nhìn thủ pháp ngón tay của nàng...

Ký ức của năm năm trước ập về như vũ bão. Năm đó ở biên ải, hắn bị trúng tên độc của địch, một nữ tử giang hồ mặc y phục đỏ rực, đeo mặt nạ quỷ đã xuất hiện giữa trận tiền, dùng ngân châm giữ lại mạng sống cho hắn, sau đó lặng lẽ biến mất. Mùi hương trên người nữ tử đó... chính là hương hoa mai trắng!

"Nữ tử năm xưa cứu ta ở biên ải... người mà ta tìm kiếm suốt năm năm qua..."

Tiêu Cẩn hoàn toàn sụp đổ, hắn quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm lấy đầu, nghẹn ngào như một đứa trẻ.

"Hóa ra... hóa ra là nàng. Kẻ điên bấy lâu nay lại chính là ta!"

Hắn tìm kiếm người trong lòng suốt năm năm, cưới nàng về ba năm nhưng lại bỏ mặc nàng ở Uyển Đình để tiếp tục đi tìm nàng khắp nơi trên giang hồ. Sự tự phụ, mù quáng của hắn đã biến cuộc đời hắn thành một trò hề lớn nhất thiên hạ. Hắn đã tự tay đẩy người hắn hằng mong nhớ nhất xuống vực sâu, cũng đẩy thê tử danh chính ngôn thuận của mình xuống dòng sông băng giá.

"Nhứ Nhứ... ta sai rồi..." Tiêu Cẩn đưa bàn tay run rẩy muốn nắm lấy vạt áo của nàng, giọng khàn đặc.

"Theo ta về Vương phủ được không? Ta sẽ dùng cả đời này để chuộc tội. Mẫu phi hằng ngày đều nhớ nàng, Vương phủ chỉ có một mình nàng là nữ chủ nhân…”

Bỗng nhiên một luồng nội lực vô hình từ người Kiều Nhứ bộc phát, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết đánh văng bàn tay của Tiêu Cẩn. Nàng đứng trên cao, nhìn vị Chiến thần bằng ánh mắt bình thản không một gợn sóng.

"Tiêu Cẩn, muộn rồi."

Kiều Nhứ đeo lại chiếc mặt nạ quỷ  mặt, che đi dung mạo xinh đẹp, khôi phục lại khí chất lạnh lùng, cao ngạo của Quỷ Thủ Y Thánh. Nàng quay lưng về phía hắn, giọng nói đều đều như đang kể câu chuyện của một người khác:

"Vương phi Kiều Nhứ đã chết vào đêm mưa hai năm trước rồi. Người đang đứng trước mặt ngài lúc này là chủ tử của Xuân Sơn Lâu, là Y Thánh của giang hồ. Ta không cần ngài chuộc tội, bởi vì cuộc sống hiện tại của ta tự do gấp vạn lần khi ở bên cạnh ngài."

Nàng bước về phía cửa sổ, trước khi nhảy ra ngoài, nàng khẽ dừng lại, bỏ lại một câu nói cuối cùng:

"Về Thịnh Kinh chăm sóc tốt cho Tần Thái phi đi. Đó là việc duy nhất ngài nên làm lúc này. Đừng đi tìm ta nữa, bằng không, mũi ngân châm tiếp theo của ta sẽ không phải là để cứu mạng ngài đâu."

Vút.

Một bóng hình rực rỡ lướt qua màn mưa bụi Giang Nam, nhanh như một tia chớp, biến mất vào khoảng trời bao la rộng lớn. Hạ Trúc cũng lạnh lùng liếc nhìn Tiêu Cẩn một cái rồi lập tức dùng khinh công đuổi theo chủ tử nhà mình.

Trong gian phòng rộng lớn của Trân Bảo Các chỉ còn lại một mình vị Nhiếp chính vương quyền khuynh thiên hạ đang quỳ gối giữa đống đổ nát. Hắn siết chặt dải lụa xanh trong lòng bàn tay, tiếng khóc nghẹn ngào vang lên giữa không gian tịch mịch.

Mắt hắn đã sáng, hắn nhìn thấu cả giang sơn, nhưng hắn biết, người con gái mang theo hơi ấm duy nhất của cuộc đời hắn, đã vĩnh viễn không quay lại nữa rồi.

Chương 7:

Người ta thường nói, trên đời này có hai thứ không thể cứu vãn: Một là thời gian đã qua, hai là lòng người đã nguội lạnh.

Ngày Nhiếp chính vương Tiêu Cẩn trở về Thịnh Kinh, trời không mưa, nhưng không khí âm u, xám xịt đè nặng lên từng mái ngói lưu ly của Kinh thành. Hắn không ngồi kiệu, cứ thế cưỡi một con hắc mã, một thân y phục màu xanh sẫm dính đầy bụi đường gió cát, gương mặt hốc hác, đôi mắt tràn ngập vẻ mệt mỏi.

Hạ nhân trong Vương phủ quỳ rạp hai bên lối vào, không một ai dám ngẩng đầu. Tiêu Cẩn không trở về thư phòng, bước chân lưỡng lự một chút rồi hướng thẳng về phía Từ Ân Đường.

Tần Thái phi ngồi bên cửa sổ, tay lần tràng hạt, tiếng tụng kinh gõ mõ đều đặn vang lên trong không gian ngập tràn hương trầm. Nghe thấy tiếng bước chân, bà không quay đầu lại, giọng nói lạnh nhạt:

"Về rồi à? Tìm thấy xác Vương phi của con chưa?"

Bịch.

Tiêu Cẩn quỳ sụp xuống sau lưng mẫu thân, hai tay chống trên nền đất lạnh, đầu cúi gục.

"Mẫu phi... A Nhứ còn sống."

Tiếng tràng hạt trên tay Tần Thái phi đột ngột khựng lại. Bà xoay người, đôi mắt đã mờ đục trợn lớn, nhìn chằm chằm vào Tiêu Cẩn:

"Con... con nói cái gì? A Nhứ còn sống? Con bé đang ở đâu?!"

"Nàng... nàng không ngốc." Giọng Tiêu Cẩn nghẹn ngào, từng chữ thốt ra như tự xé rách vết thương trong lòng.

"Nàng là Quỷ Thủ Y Thánh. Nàng cũng chính là người năm xưa cứu mạng nhi thần ở biên ải. Ba năm qua, nàng giả ngốc ở Uyển Đình... đêm mưa đó, nàng tự tay giải độc cứu nhi thần rồi mượn dòng sông hộ thành để giả chết rời đi."

Thư phòng rơi vào khoảng không im lặng đến đáng sợ. Tần Thái phi ngây người nhìn con trai, sau đó bà bỗng nhiên bật cười. Tiếng cười của bà ban đầu là kinh ngạc, sau đó hóa thành nhẹ nhõm, và cuối cùng là một sự giải thoát. Bà vừa cười vừa lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên gò má đầy nếp nhăn:

"Hóa ra là vậy... Hóa ra con bé không ngốc. Tốt, tốt lắm! Đứa trẻ tội nghiệp của ta, hóa ra nó là chim phượng hoàng tung hoành giữa chín tầng trời, vậy mà ta lại cứ lo lắng nó ra ngoài sẽ bị người ta bắt nạt."

Bà nhìn xuống Tiêu Cẩn, ánh mắt hiền từ thường ngày giờ chỉ còn lại sự thất vọng.

"Con tìm thấy nó, nhưng nó không chịu về cùng con đúng không?”

“Đừng trách con bé. Đều là báo ứng của con cả. Con bẻ gãy cánh một con chim ưng, nhốt vào lồng vàng, bắt nó phải chịu đựng sự lạnh nhạt của con. Giờ nó tự nối lại cánh, bay về với trời cao, con lấy tư cách gì bắt nó quay lại? Con không xứng với nó.”

“Mang danh là đích nữ nhưng không được người nhà thương yêu, chỉ là quân cờ trên tay kẻ khác. Nhìn xem, con gái không rõ sống chết, cha ruột cũng nào quan tâm, mẹ kế thì khỏi phải nói, hả hê chưa biết đến chừng nào. Mà khi gả vào Vương phủ lại bị trượng phu lạnh nhạt… Thử hỏi con bé còn có điều gì lưu luyến ở nơi này nữa không!”

"Mẫu phi... nhi thần biết sai rồi..." Tiêu Cẩn dập đầu xuống đất, tiếng động khô khốc vang lên.

"Muộn rồi." Tần Thái phi thở dài, xoay người trở lại với bức tượng Phật, một lần nữa lần tràng hạt.

"Từ nay về sau, đừng đi làm phiền con bé nữa. Hãy để nó sống cuộc đời tự do mà nó muốn. Nếu con còn chút lương tâm thì hãy dùng cái mạng này mà giữ gìn giang sơn cho tốt, để nó có đi đến đâu trên mảnh đất Đại Khải này, cũng được bình an."

Nhiếp chính vương Tiêu Cẩn trở thành một vị thần hộ mệnh tàn nhẫn và điên cuồng nhất của triều đình Đại Khải.

Hắn chỉnh đốn quân đội, thanh trừng tham quan, mở mang bờ cõi, khiến cho đất nước thái bình thịnh trị, bách tính an cư lạc nghiệp. Người ta nói hắn là một vị minh quân không ngai, nhưng người trong Vương phủ đều biết, hắn chỉ là một cái xác không hồn.

Hắn không nạp thêm bất kỳ một Trắc phi hay thiếp thất nào. Hậu viện Vương phủ trống rỗng, chỉ có Uyển Đình quanh năm đóng chặt cửa. Có những đêm sầu muộn, hắn đều đến Uyển Đình, ngồi đó ngẩn ngơ rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Dải lụa màu xanh nhạt trên cổ tay hắn, qua năm tháng đã sờn rách, phai màu, nhưng chưa một ngày nào hắn tháo xuống. Hắn không đi tìm nàng nữa, hắn ghi nhớ lời cảnh cáo cuối cùng của nàng ở Giang Nam. Hắn chỉ dùng mạng lưới mật vệ của mình để âm thầm bảo vệ nàng từ xa, nghe ngóng từng tin tức nhỏ nhất về vị Quỷ Thủ Y Thánh.

Hôm nay nghe tin nàng ở Mạc Bắc cứu một ngôi làng khỏi dịch bệnh, ngày mai nghe tin nàng ở Đông Hải bẻ gãy tay một tên ác bá. Nàng sống rất tốt, rất rực rỡ, hoàn toàn không có một chút bóng dáng nào của quá khứ.

Hắn biết nàng rực rỡ như vậy, thế nhưng hắn không khống chế được bản thân mình. Hắn không làm được.

Chương 8:

Thịnh Kinh vào mùa đông năm ấy chứng kiến một sự kiện vô tiền khoáng hậu, đủ để ghi vào sử sách Đại Khải.

Giữa điện Kim Loan nguy nga lộng lẫy, Nhiếp chính vương Tiêu Cẩn từng một tay che trời, dẹp loạn tứ phương đang quỳ thẳng lưng trước Hoàng đế. Trên tay hắn là chiếc khay đồng đặt khối binh phù thống lĩnh ba quân.

Giọng hắn trầm thấp, vang vọng khắp đại điện:

"Nay giang sơn đã định, triều đình vững mạnh, thần nguyện giao trả binh quyền, từ quan quy ẩn, mong bệ hạ chuẩn tấu."

Cả triều đình xôn xao, Hoàng đế kinh hãi đứng bật dậy, các vị đại thần xì xầm bàn tán. Nhưng ánh mắt của Tiêu Cẩn vẫn bình thản như thường.

Sau khi rời khỏi Hoàng cung, Tiêu Cẩn trở về phủ. Hắn đem toàn bộ tài sản tích lũy nửa đời người đổi thành ngân phiếu. Một nửa hắn dâng lên mẫu thân là Tần Thái phi để bà dưỡng lão, một nửa hắn sai người lập các trạm cứu tế, phát chấn cho dân nghèo khắp thiên hạ. Hắn rũ bỏ triều phục, thay vào đó là một bộ y phục giản đơn. Hành trang duy nhất của Tiêu Cẩn là một thanh trường kiếm và một con hắc mã.

Trước khi đi, hắn đến Từ Ân Đường dập đầu ba cái trước mẫu thân. Tần Thái phi nhìn đứa con trai tóc đã điểm vài sợi bạc, gương mặt hốc hác đầy sương gió, chỉ thở dài một tiếng:

"Đi đi. Con muốn đuổi theo nó, thì phải chuẩn bị tinh thần bị gió quật, mây tản."

Tiêu Cẩn cúi đầu, giọng khàn đặc: "Nhi thần hiểu.”

Hắn xoay người bước ra khỏi phủ, chính thức dấn thân vào giang hồ vạn dặm, bắt đầu hành trình truy thê đầy khổ hạnh và điên cuồng suốt ba năm trời.

Chương 4: C4 - Bốn Bể Là Nhà | Gió Tháng Tám