Chương 4
C4
Chương 4:
Giang Ly vội vàng quay ngược trở lại, hỏi thầy thuốc có biết nơi ở của Chúc Minh Yên hay không. Thầy thuốc khựng lại một chút rồi chỉ hướng đi cho Giang Ly. Giang Ly cảm ơn ông rồi ôm A Duy thất tha thất thểu tìm đến nơi ở của Chúc Minh Yên. Toà nhà Chúc Minh Yên ở khá lớn, cánh cổng đóng chặt, Giang Ly bước tới gõ mấy lần lên cửa. Mãi một lát sau mới có một cô gái trẻ tuổi bước ra mở cửa, trên gương mặt còn vương nét mệt mỏi, hai mắt hơi sưng đỏ. Cô gái ghé đầu ra ngoài cửa hỏi:
“Cô muốn tìm ai?”
Giang Ly nuốt nước miếng, ấp úng nói:
“Cho hỏi đây có phải nơi ở của Chúc Minh Yên không?”
Cô gái thoáng giật mình, lập tức lấy lại vẻ tỉnh táo, quét mắt nhìn người phụ nữ trước mắt, lúc này trên tay còn đang ôm một đứa bé, mà đứa bé kia…
Cô gái gật đầu.
“Đúng vậy.”
Giang Ly nín thở, hỏi một câu:
“Chúc Minh Yên…”
Cô gái mở rộng cửa, giọng điệu bình thản.
“Cô vào đi. Vào trong rồi nói.”
Giang Ly đi theo cô gái trẻ vào trong tòa nhà, bước chân càng lúc càng chậm. Đến khi nhìn thấy trên bàn thờ đặt bài vị của Chúc Minh Yên thì hai chân nhũn ra, suýt chút nữa thì quỳ sụp xuống. Cô gái nhanh tay lẹ mắt đỡ một bên cánh tay, dìu nàng đứng dậy. Giang Ly đi đến trước bàn thờ, đứng ngay phía sau cô gái trẻ. Cô gái đốt một nén hương rồi đưa cho Giang Ly. Giang Ly nhận lấy, bước về phía trước, một tay ôm A Duy, tay còn lại run rẩy cắm xuống một nén hương. Trước mắt trở nên mờ ảo, hai mắt cũng mờ nhòe lúc nào không hay. Nàng hít mấy hơi thật sâu rồi mới quay sang nói với A Duy.
“Đây là mẹ Chúc Minh Yên của con.”
A Duy nhìn nàng rồi lại nhìn lên bàn thờ bằng ánh mắt ngơ ngác. Giang Ly không nhịn được nữa, nước mắt chảy xuống thấm ướt hai gò má.
Cô gái trẻ dẫn Giang Ly về căn phòng trước đây của Chúc Minh Yên. Cô gái giới thiệu mình tên là Đại Nha, nhưng sau này Chúc Minh Yên cứu nàng thoát khỏi cặp cha mẹ như sói như hổ, đã chê cái tên ấy không hay nên đặt cho nàng một cái tên khác là Uyển Thanh. Uyển Thanh cũng lấy họ của Chu Minh Yên làm họ của mình, gọi là Chu Uyển Thanh.
Giang Ly nhìn hai mắt sưng húp của Uyển Thanh, trong lòng cũng hiểu được phần nào. Lúc này Uyển Thanh giơ tay lau nước mắt, chậm rãi nói.
“Vốn dĩ định lo liệu xong đám tang và công việc ở xưởng dệt rồi mới đi tìm cô. Không ngờ lại có thể gặp nhau ở đây.”
Uyển Thanh đưa một chiếc hộp gỗ đến trước mặt Giang Ly, bảo đây là đồ Chúc Minh Yên muốn gửi. Giang Ly khựng lại một chút rồi mới vươn tay mở chiếc hộp. Đến lúc mở ra, thấy bên trong là giấy tờ của một cửa tiệm. Uyển Thanh lập tức lên tiếng.
“Chị Minh Yên nói, đây là cửa tiệm để cho Tưởng Duy. Cho dù đứa bé không phải con của chị ấy, cho dù chỉ nuôi dưỡng chưa đầy hai năm…”
“Về phần cô, chị Minh Yên nói nếu cô không ngại thì có thể tới xưởng dệt làm việc cùng mọi người. Chị ấy biết tay nghề của cô rất khéo léo, chỉ là…”
Giang Ly khẽ gật đầu.
“Ta hiểu.”
Dừng một chút rồi mới hỏi:
“Về chuyện của Tưởng Duy, cô có biết gì không?”
Uyển Thanh chăm chú nhìn người trước mặt, gương mặt thanh tú đã dần hiện lên dấu vết phong sương. Một lát sau mới khẽ gật đầu, giọng khàn đặc. Nàng kể ngày ấy được Chúc Minh Yên nhặt về chưa bao lâu, nhưng đi đâu Chúc Minh Yên cũng dẫn nàng theo, một phần là để nàng dần tiếp xúc với công việc, phần khác là để nàng đừng bó mình một chỗ mà nghĩ đến những chuyện không vui.
Ngày đó trên đường từ xưởng dệt trở về nhà khi đã là chiều muộn, Chúc Minh Yên thấy cha của Giang Ly cùng một người đàn ông và một người phụ nữ rời đi rất gấp gáp, dáng vẻ còn lén lút giống như sợ bị người khác trông thấy. Chúc Minh Yên có cảm giác không lành, lập tức phất tay bảo Uyển Thanh trở về trước, nhưng Uyển Thanh không chịu, một mực níu lấy Chúc Minh Yên. Thế là hai người bám theo sau những kia đến một ngồi nhà hoang cách rất xa làng Bình Thuỷ.
Chờ cho ba người vào trong phòng. Chúc Minh Yên mới rón rén bước về phía sau căn phòng. Cuối cùng lại bị tiếng gào khóc đau đớn của Giang Vi làm cho bàng hoàng. Đến khi nghe thấy tiếng trẻ con khóc, Chúc Minh Yên mới hiểu ra chiêu trò của người làm cha đạo mạo kia. Nhưng phải đến khi nghe thấy hai người đàn ông trò chuyện về kế hoạch thả trôi sông đứa bé, lồng ngực Chúc Minh Yên mới ngừng đập trong thoáng chốc, cảm giác buồn nôn dâng tràn trong cổ họng. Uyển Thanh đứng bên cạnh tái mét mặt mặt, khẽ nắm lấy bàn tay cứng đờ lạnh ngắt của Chúc Minh Yên.
Hai người đàn ông nhận lấy đứa bé từ tay bà đỡ rồi bước ra khỏi phòng ngay tức khắc. Lúc Chúc Minh Yên dợm bước theo hai kẻ kia thì lại nghe thấy bà đỡ nói người mẹ đã cạn kiệt sức lực, băng huyết, ra đi rồi. Sau gáy Chúc Minh Yên như có tảng đá nặng nề đập xuống, đau đớn không chịu nổi. Hai hàng nước mắt chậm rãi chảy xuống ướt đẫm gương mặt. Nàng cắn răng nín nhịn, thấy hai người đàn ông kia chỉ khựng lại trong thoáng chốc rồi ôm đứa bé đi thẳng.
Chúc Minh Yên giơ tay lau nước mắt, bước theo. Bọn họ đặt đứa bé vào trong một chiếc giỏ rồi thả trôi theo dòng nước, xong xuôi lập tức rời đi. Ánh mắt Chúc Minh Yên chưa từng rời khỏi đứa bé. Đợi cho hai kẻ kia rời đi, Chúc Minh Yên lập tức nhảy xuống dòng nước, dùng hết sức để đuổi theo đứa bé. Lúc này trời đã sẩm tối, tầm nhìn đã không còn rõ ràng, nhưng Chúc Minh Yên biết phải đưa đứa bé lên bờ thật nhanh. Nếu không, có thể sẽ mất nó mãi mãi. Kết quả là Chúc Minh Yên đã cứu được. Cứu được cả cuộc đời của nó.
Uyển Thanh đứng trên bờ cuống quýt không thôi. Đến khi nhìn thấy Chúc Minh Yên ôm một bọc vải ra khỏi giỏ bước lên bờ thì mới thở ra một hơi nhẹ nhõm. Đêm đó trở về, Chúc Minh Yên sốt mấy ngày liền khiến Uyển Thanh vô cùng lo lắng.
Đến khi Chúc Minh Yên khoẻ hơn một chút, nàng bắt đầu gác lại phần nào công việc, giao lại cho người khác và Uyển Thanh cách quản lý rồi giành thời gian ấy chăm sóc đứa bé vô cùng cẩn thận. Lúc ấy, Chúc Minh Yên cũng quyết định chuyển nhà lên trên trấn.
Một ngày nọ Chúc Minh Yên đang ôm đứa bé sưởi nắng trong sân, Uyển Thanh chạy vào, hớn hở ngắm nhìn gương mặt trắng trẻo nhỏ xíu, vui thích không thôi, buột miệng hỏi.
“Chị, tên Tưởng Duy có ý nghĩa gì vậy?”
Chúc Minh Yên khựng lại một chút, ánh mắt thoáng u buồn, khàn giọng nói:
“Mẹ đứa bé là Giang Vi mà. Giang Vi - Tưởng Duy…”
Uyển Thanh ồ lên một tiếng.
“Oà, đọc rất giống.”
Sau đó nghĩ đến chuyện ngày hôm ấy, vẻ mặt lại như quả dưa thối.
Giang Ly nghe đến đây, trên mặt đã giàn giụa nước mắt. Một người ngoài, thậm chí coi nàng như kẻ thù lại là người cứu vớt cuộc đời của cốt nhục nhà nàng. Mà người thân ruột thịt lại tìm cách hại chết nó. Giang Ly quỳ sụp xuống khóc nức nở, đến khi khó có thể lấy lại hơi thở, mới thấy gương mặt nhỏ nhắn của A Duy đang luống cuống trước ánh mắt đã mờ nhoè của nàng.
Uyển Thanh chờ Giang Ly ổn định cảm xúc lại một chút rồi mới chậm rãi lên tiếng.
“Cả nhà họ Giang, có lẽ đứa bé cũng chỉ còn lại người thân duy nhất là cô. Nhưng cuộc sống của cô đã quá vất vả. Gánh vác công việc nhà chồng như vậy, đâu thể đặt thêm việc nuôi dạy một đứa trẻ lên vai khiến gánh nặng của cô không có hồi kết.”
Giang Ly đã hoàn toàn sụp đổ, hai mắt luôn nhìn vào khoảng không vô định. Uyển Thanh ngồi xổm trên sàn nhà, hai tay khẽ nắm hai bên bả vai Giang Ly, giọng đã khàn đặc.
“Chị ấy kể rất nhiều về cô. Chị ấy nói, đơn giản chỉ là ghét những người sống giả dối, và cả những người ép bản thân phải sống theo khuôn phép mục ruỗng của người khác.”
“Trước khi ra đi, chị ấy nói muốn thấy cô sống cuộc đời thuộc về chính mình. Cũng muốn Tưởng Duy trưởng thành thật tốt.”
“Nếu cô không ngại, hãy đến xưởng dệt, ở đó cô có thể học những điều mới, cũng có thể học cách quản lý. Dù sao cô cũng cần quản lý cửa tiệm thay cho Tưởng Duy cho đến khi nó trưởng thành.”
Giang Ly nhắm nghiền mắt, ép cho dòng nước mắt chảy xuống. Một lát sau mới ngước mắt nhìn Uyển Thanh, khẽ gật đầu.
Trên suốt quãng đường ngồi xe lừa trở về, Giang Ly hoàn toàn mơ hồ, hai tay run rẩy ôm lấy A Duy thật chặt. Gương mặt của đứa bé giống Giang Vi đến vậy, nhưng đó lại là điều mà nàng chưa từng nghĩ đến. Hay nói đúng hơn, là không dám nghĩ đến.
………
Khi trở về đến làng Bình Thuỷ cũng đã là chiều muộn. Giang Ly bế A Duy đến mộ của Giang Vi, trùng hợp là lại thấy người đàn ông kia cũng có mặt ở đó. Đã trôi qua mấy năm, trên gương mặt người đàn ông đã hằn thêm dấu vết của năm tháng, vẻ tiều tụy khó mà che giấu được. Người đàn ông thấy Giang Ly ôm một đứa bé đến bên mộ thì ánh mắt không giấu nổi vẻ tò mò. Nhưng cuối cùng hắn cũng không lên tiếng, chỉ gật đầu chào hỏi với Giang Ly rồi lầm lũi quay đầu rời đi.
Hắn vừa đi được hai bước, Giang Ly mới bình thản cất tiếng. Đây số lần hiếm hoi Giang Ly trò chuyện cùng người này kể từ khi Giang Vi qua đời.
“Đứa bé này… là con của Giang Vi.”
Người đàn ông khựng lại bước chân, toàn thân cứng nhắc, ngay cả khi quay đầu cũng vô cùng khó khăn. Đến khi bước đến bên mộ, đứng trước mặt Giang Ly, hai mắt hắn đã hằn những tia máu đỏ ngầu.
“Không lừa ta phải không?”
Giang Ly chỉ thoáng liếc qua hắn, khàn giọng mở miệng.
“Có người đã cứu sống nó. Nhưng người đó cũng đã ra đi rồi.”
Người đàn ông ngửa mặt nhìn trời, một dòng nước mắt trào ra. Sau đó hắn cúi đầu nhìn đứa bé đã ngủ say đang nép trong lòng Giang Ly, đến cánh môi cũng trở nên run rẩy. Giang Ly nhìn hắn, hỏi:
“Có muốn bế không?”
Đáy mắt hắn thoáng hiện vẻ hoảng hốt, khựng lại vài giây mới gật đầu một cách cứng ngắc. Giang Ly nhẹ nhàng đưa đứa bé đang ngủ say về phía trước. Hắn chạm phải đứa bé, hai tay run rẩy như phải bỏng, mất một lúc lâu mới có thể ổn định tâm tình. Hắn nhìn đứa bé trong lòng không hề rời mắt, càng nhìn hai mắt lại càng nóng lên. Giang Ly quay người đi về phía khác, để lại không gian riêng cho một nhà ba người bọn họ.
Sau lưng, gió gõ vào từng thân tre rào rào. Giang Ly chậm rãi bước về phía trước.
Giang Vi, em có thấy không, con trai em còn sống. Hôm nay con trai đến thăm em rồi.
………..
Rất lâu sau, người đàn ông mới bế đứa bé bước ra ngoài. Giang Ly đang ngồi bên một phiến đá, lập tức đứng dậy giơ tay đón lấy đứa bé. Người đàn ông lưu luyến không muốn rời nhưng không thể làm khác được, đành phải trao đứa bé cho nàng.
Giang Ly ôm A Duy trong lòng, hơi ấm và mùi hương con trẻ xộc thẳng vào khoang mũi khiến trái tim đau âm ỉ của Giang Ly được xoa dịu phần nào. Nàng hít mũi rồi nói.
“Người mẹ đã cứu cuộc đời A Duy đặt tên cho nó là Tưởng Duy.”
Người đàn ông nghe cái tên này, trái tim lại đau nhức một cách khó hiểu.
Giang Ly cúi đầu nhìn A Duy, tiếp tục nói:
“Ta sẽ nuôi nấng A Duy. Sau này đến tuổi học vỡ lòng sẽ gửi nó đi học. Nếu ngươi muốn, có thể đến thăm nó. Đợi nó lớn hơn một chút, ta sẽ nói rõ từng chuyện với nó.”
Người đàn ông kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Giang Ly. Sau giây phút hoảng hốt, sự vui mừng lan tràn trong mắt hắn. Hắn liên tục gật đầu, hai mắt cũng đỏ hoe.
……..
Hai năm sau, Giang Ly dắt A Duy trở về thôn Bình Thuỷ, dân làng trông thấy đều trợn trừng mắt. Giang Ly lấy người chồng tú tài chưa được mấy năm thì đã trở thành quả phụ. Khi chồng còn sống không sinh được con, đến khi chết rồi lại móc đâu ra một đứa trẻ đã lớn thế này?
Giang Ly không thèm bận tâm đến ánh nhìn của đám người hóng chuyện. Nàng dẫn A Duy bước thẳng về phía nhà họ Giang. Vừa đi đến đầu cổng đã nghe thấy tiếng ho sù sụ của cha Giang vọng ra từ trong nhà. Giang Ly dẫn A Duy đi và trong phòng, thấy ông đang nằm trên chiếc giường tre, bên cạnh vẫn còn mấy cuốn sách sờn cũ. Giang Ly cười nhạo, trong sách nhiều đạo lý như vậy, rốt cuộc là chắt lọc được tinh tuý ở đâu mà có thể đang tâm ra tay với một đứa trẻ.
Cha Giang thấy Giang Ly dắt một đứa trẻ đi vào phòng thì trước hết là kinh ngạc, sau đó nhíu chặt mày.
Giang Ly ngồi xổm xuống, hai tay vuốt ve hai bên má mềm mịn của A Duy.
“Con giới thiệu mình với ông đi.”
A Duy ngơ ngác nhìn Giang Ly, hỏi:
“Mẹ ơi, đây là ai ạ?”
Giang Ly mỉm cười.
“Là ông cụ tốt bụng ở thôn khác đã từng giúp đỡ chúng ta.”
A Duy hiểu ra, nghiêm túc cúi đầu.
“Cháu chào ông ạ. Cháu tên là Tưởng Duy. Mẹ cháu là Giang Vi.”
Người đàn ông trợn tròn mắt, ánh mắt già nua xoáy sâu vào gương mặt non nớt của đứa bé. Gương mặt giống với Giang Vi đến vậy… Làm sao có thể? Làm sao có thể? Ông vội vàng chống người dậy, định túm lấy tay của đứa bé, trong miệng lẩm bẩm không ngừng.
“Giang Ly, làm sao có thể? Làm sao có thể như vậy?”
Giang Ly túm tay A Duy kéo về phía sau mình, chậm rãi lên tiếng.
“Có vẻ như ông đây bị bệnh rồi, để ta đi gọi trưởng tộc đến giúp ông.”
Vừa dứt lời đã lập tức bế A Duy lên bước thẳng ra khỏi ra họ Giang. Sau lưng là quá khứ muốn chôn vùi thật sâu, trước mắt là tương lai đáng để mong đợi. Mong đợi vào sự cố gắng của bản thân, tạo nên cuộc đời thuộc về riêng mình, đón chờ những ngày mai tươi sáng.
Tưởng Duy, bước về phía trước thôi. Đừng phụ lòng những người đã hết lòng tin tưởng, yêu thương chúng ta. Cũng đừng phụ chính mình.
(Kết thúc)