Chương 2
C2
Chương 2:
Tiếng thoi của Chúc Minh Yên bấy giờ đã trở thành một thứ nhịp tim mới của làng Bình Thủy. Người ta không còn nghe thấy những tiếng chửi bới, khinh miệt dành cho nàng nữa. Thay vào đó là những tiếng thì thầm to nhỏ đầy đố kỵ xen lẫn sợ hãi. Xưởng tằm của Chúc Minh Yên đã dựng thêm hai gian lán gỗ đàng hoàng ở cuối bãi bồi. Những tấm lụa màu vàng mỡ gà, màu xanh rêu mềm như nước dòng Thủy Bình mùa thu xếp chồng lên nhau trong những chiếc rương gỗ long não thơm phức.
Sự trỗi dậy của một kẻ không cha không mẹ, sống ngoài rìa lề thói quy củ như Chúc Minh Yên là một cái tát thầm lặng nhưng đau đớn vào cái gọi là sĩ diện hão của nhà họ Giang.
Một buổi tối, cha gọi Giang Ly vào thư phòng. Căn phòng không thắp đèn dầu, chỉ có một nén hương vòng cháy dở tỏa ra làn khói trắng đục, quánh đặc. Ông ngồi sau chiếc bàn viết, gương mặt hốc hác khuất trong bóng tối, giọng nói khản đặc nhưng vẫn mang cái uy nghiêm cố chấp của một người bề trên.
"Tấm thêu của nhà họ Lý trên trấn đã xong chưa?"
"Thưa cha, còn vài đường chỉ viền, ngày mai xong xuôi con sẽ mang đi giao."
Giang Ly quỳ gối trên nền gạch lạnh, đầu cúi thấp theo đúng quy củ.
"Ừm." Ông ho khan một tiếng dài, tiếng ho như xé rách lồng ngực gầy guộc.
"Hôm nay, bà mối bên làng Vạn có sang đây. Nhà họ Hứa... người ta đánh tiếng muốn hỏi cưới con cho cậu cả nhà họ. Nhà họ Hứa là dòng dõi thư hương, dẫu đến hiện giờ có sa sút chút ít nhưng vẫn là nhà có gia phong đàng hoàng. Cậu cả nhà họ năm nay cũng vừa qua kỳ thi Hương..."
Giang Ly cảm thấy sống lưng mình lạnh ngắt. Nàng không ngước lên, đôi bàn tay giấu trong tay áo lam siết chặt vào nhau đến mức các đốt ngón tay đau nhức. Nàng biết nhà họ Hứa. Cậu cả nhà họ Hứa, Hàn Đình, là một kẻ quanh năm bệnh tật, hai mắt mờ đục vì đọc sách dưới ngọn đèn dầu lụi, thân hình gầy gò như một cây sậy khô đung đưa trước gió. Nhưng điều quan trọng hơn là, người trong vùng này đều biết rằng, đến nay nhà họ Hứa chỉ còn là cái vỏ rỗng, nợ nần chồng chất vì thói sĩ diện hão của những ông già thích chơi chữ.
"Cha..." Giang Ly khẽ gọi, giọng nói có một chút run rẩy mà nàng không thể kiểm soát.
"Định nói điều gì?"
Giọng cha nàng đột ngột đanh lại, ánh mắt ông từ trong bóng tối nhìn xoáy vào đỉnh đầu nàng như muốn thiêu đốt.
"Cứ nhìn cái ngữ họ Chúc kia xem? Cậy có vài đồng tiền dơ bẩn của đám thương buôn mà dám nghênh ngang đi lại giữa làng, coi khinh người khác, phá hoại nề nếp. Nhà họ Giang ta dẫu có phải ăn cám, cũng tuyệt đối không thể để con cái sống một cuộc đời không có thể thống như thế được. Cuộc hôn nhân này, ta đã định rồi. Sang xuân, người ta sẽ đem lễ vật sang."
Giang Ly nhắm mắt lại. Dường như bóng tối trong thư phòng lại đặc hơn, nặng hơn, ép xuống vai nàng như một tấm bia đá cổ. Nàng không phản kháng cũng không khóc lóc. Sự phục tùng đã biến thành bản năng, sợi xiềng xích mà chính nàng cũng tự nguyện đeo vào cổ mình để giữ lấy thế giới mong manh, giả tạo mà cha nàng gọi với cái tên hoa mỹ là thanh cao.
"Mọi chuyện xin nghe theo lời cha sắp đặt."
Giang Ly nghe thấy âm thanh của chính mình vang lên, xa lạ và lạnh lẽo như tiếng của chiếc bình gốm nứt vỡ rơi xuống dưới tận giếng sâu.
Đám cưới của Giang Ly diễn ra vào buổi sáng sớm, khi sương muối còn đọng dày trên những ngọn cỏ mương. Không có kèn trống rộn rã, không có lụa đỏ giăng đầy nhà. Sính lễ của nhà họ Hứa mang sang chỉ vỏn vẹn có một đôi gà gầy, hai vò rượu nhạt và một khay trầu cau đã héo mặt. Giang Ly mặc bộ hỉ phục bằng vải thô nhuộm đỏ thẫm do chính tay mình cắt may, trên đầu cài chiếc trâm bạc cũ kỹ, ấy cũng là món di vật duy nhất mà người mẹ quá cố để lại.
Giang Ly bước đi khép nép sau chiếc kiệu thô sơ không có rèm che, chân giẫm lên những lối đi đầy bùn đất để về nhà chồng. Nàng cố tự an ủi mình rằng, dẫu nghèo khó, dẫu phu quân có ốm yếu bệnh tật, nhưng nàng được gả cưới đàng hoàng, đúng phận sự của một nữ tử nhà lành.
Cùng năm đó, Triệu viên ngoại giàu có trên trấn mời bà mối đến nhà Chúc Minh Yên, có ý muốn rước nàng về làm thiếp. Cả làng Bình Thủy dỏng tai chờ xem phận nữ mồ côi không nơi nương tựa ấy quỳ gối tạ ơn trời đất để đổi đời. Nhưng Chúc Minh Yên đã làm một việc chấn động. Nàng thẳng tay hắt gáo nước vo gạo dưới chân bà mối, ném trả sính lễ ra đường, buông một câu đanh thép:
"Chúc Minh Yên ta thà ở vậy dệt lụa nuôi thân, cũng tuyệt đối không khom lưng làm thứ đồ chơi sưởi ấm giường cho kẻ khác!"
Đám phụ nữ trong làng được dịp bĩu môi, rủa sả nàng là thứ cao số, kiêu ngạo hão huyền rồi sẽ có ngày chết rục xương trong xưởng tằm. Nhưng Chúc Minh Yên không chết rục xương. Nàng ở lại làng, xắn quần vải thô lội bùn, tự tay phát hoang vạt đồi đá sỏi để trồng dâu.
Khi Giang Ly đang chật vật vuốt thẳng từng nếp áo lam sờn rách để giữ thể diện cho người chồng bệnh tật, thì tiếng thoi dệt từ nhà Chúc Minh Yên đã gõ nhịp đều đặn vào khoảng không sớm tối, làm lung lay cả trật tự cũ kỹ của làng Bình Thủy. Nàng không cần thanh cao, nàng là kẻ thô thiển sống tự do tự tại như một cây tùng đứng giữa gió xoáy, dùng tiền bạc từ mồ hôi xương máu mình làm ra để vả vào miệng đời cay nghiệt.
Chương 4:
Mùa đông năm đầu tiên sau khi Giang Ly xuất giá, xưởng tằm của Chúc Minh Yên đã dựng thêm ba gian lán gỗ đàng hoàng ở cuối bãi bồi. Những tấm lụa đủ sắc màu màu vàng mỡ gà, màu xanh rêu mềm như nước dòng Thủy Bình mùa thu xếp chồng lên nhau trong những chiếc rương gỗ thơm phức. Người trong làng trước đây khinh miệt nàng, giờ đây lại đon đả, khép nép xin cho con gái nhà mình vào làm công ở xưởng dệt.
Một buổi chiều muộn, Giang Ly cõng gùi củi khô từ núi Trúc Sơn xuống đến bến sông. Cái lạnh cắt vào da thịt, đôi giày vải đã rách mũi, để lộ ngón chân cái thâm tím vì dầm sương. Ngay trên bến, Chúc Minh Yên đang đứng kiểm tra lứa lụa đại hàn để giao cho thương hội trên trấn. Nàng mặc chiếc áo lụa màu xanh nền nã, thần thái tự do tự tại. Khi chiếc gùi trên lưng Giang Ly vang lên tiếng gãy khô khốc, Chúc Minh Yên ngước mắt nhìn.
Bốn mắt nhìn nhau. Một bên là sự thảm hại được bọc trong lớp vỏ thanh cao cố hữu, một bên là sự kiêu hãnh của kẻ tự nắm giữ vận mệnh cuộc đời. Chúc Minh Yên nhìn lướt qua đôi vai gầy guộc đang run lên của Giang Ly, nàng khẽ thở dài, rút một thỏi bạc từ trong túi áo ra, đặt lên thành bồ củi.
"Ta mua hết đống củi này. Coi như ta giúp nương tử tú tài có thêm chút tiền mọn."
Nhìn đồng bạc sáng loáng ấy, lòng tự trọng nghèo nàn của Giang Ly bỗng chốc bùng lên như ngọn lửa gặp dầu sôi. Nàng hất mạnh chiếc gùi sau lưng, thỏi bạc rơi xuống nền đất cát, lăn mấy vòng rồi dừng lại dưới chân Chúc Minh Yên.
"Chúc Minh Yên, ngươi đừng cậy có tiền mà sỉ nhục người khác! Tiền của ngươi sạch sẽ lắm sao? Giang Ly ta dẫu có phải chết rét, cũng không thèm nhận sự bố thí từ kẻ không nề nếp quy củ, không nói đạo lý như ngươi.”
Chúc Minh Yên không giận, nàng thản nhiên cúi xuống nhặt đồng bạc lên, thổi nhẹ lớp bụi bám trên đó. Đôi mắt phượng của nàng nhìn xoáy vào Giang Ly, lạnh lùng và tỉnh táo đến đáng sợ.
"Nề nếp quy củ? Đạo lý? Giang Ly ơi là Giang Ly, ngươi giữ cái đó để làm gì khi bụng ngươi đang kêu réo ầm ĩ, khi căn nhà của ngươi gió lạnh lùa tứ phía? Ngươi mở miệng ra là chê ta không nề nếp quy củ, không nói đạo lý, chê tiền của ta dơ bẩn, nhưng chính cái thứ thanh cao hão huyền của nhà ngươi mới là thứ đang bóp nghẹt mạng sống của ngươi đấy. Để rồi xem, rốt cuộc cái lồng kính quy củ mà cha ngươi dựng lên sẽ bảo vệ được ngươi, hay sẽ thiêu sống chính bản thân ngươi!"
Chúc Minh Yên quay lưng đi, tà áo lụa xanh khuất dần sau rèm xe ngựa. Giang Ly đứng trơ trọi giữa bến sông lộng gió, nước mắt bất lực giàn giụa hai bên gò má. Giang Ly ghét Chúc Minh Yên, nhưng làm sao đây, có vẻ như không cần Chúc Minh Yên nói, chính Giang Ly cũng đã cảm nhận được sự vụn vỡ bên trong từ chính bản thân mình rồi.
Chương 5:
Cuộc sống sau hôn nhân của Giang Ly tại nhà họ Hứa đúng như những gì nàng đã dự liệu, nếu không muốn nói là còn tồi tệ hơn. Hàn Đình là một người hiền lành, quanh năm suốt tháng chỉ biết ôm lấy những quyển sách sờn cũ, nhai chữ thay cơm, thân hình ngày một gầy gò, tiếng ho khan liên miên xé rách những đêm đông tĩnh lặng. Mọi gánh nặng cơm áo gạo tiền trong cái nhà nợ nần ấy đều đổ dồn lên đôi vai gầy của Giang Ly. Nàng phải vừa chăm sóc người chồng bệnh tật và mẹ chồng già cả, vừa thức thâu thêu thùa may vá để kiếm từng đồng xu lẻ trả nợ cho cha chồng quá cố.
Thế nhưng, có lẽ bi kịch thực sự của cuộc đời lại đến từ chính ngôi nhà mà nàng sinh ra và lớn lên.
Mùa đông năm thứ hai sau khi Giang Ly xuất giá, Hàn Đình trở bệnh nặng, nằm liệt giường không thể dậy nổi. Đúng lúc Giang Ly đang điên cuồng tìm cách vay mượn tiền mua thuốc trên trấn thì lại nghe thấy có người nói với nàng về tin tức của Giang Vi.
Người đó nói rằng Giang Vi bị bệnh nên cha Giang đã đưa nàng đến một nơi khác tĩnh dưỡng. Trực giác của một người chị mách bảo Giang Ly rằng có điều gì đó khuất tất, tàn khốc đang bị che giấu sau danh nghĩa tĩnh dưỡng ấy. Bất chấp lời can ngăn của mẹ chồng và sự yếu ớt của Hàn Đình, Giang Ly điên cuồng chạy về nhà họ Giang giữa một đêm mưa gió bão bùng.
Căn nhà nhỏ của nhà họ Giang tối đen như mực, chỉ có phòng của cha Giang thắp một ngọn đèn dầu leo lét. Khi Giang Ly lao vào, tóc tai rũ rượi, quần áo ướt sũng nước mưa, thấy cha Giang đang chậm rãi chỉnh lại nếp áo sờn cũ phẳng phiu, gương mặt ông lạnh lùng như một pho tượng đá không có tình người.
"Cha! Giang Vi đâu? Em ấy mắc bệnh gì? Sao người không nói cho con biết bệnh tình của em ấy? Hiện giờ em ấy đang ở đâu, cho con đi gặp em ấy!"
Giang Ly quỳ sụp xuống, ôm lấy chân cha, tiếng khóc nghẹn ngào hòa lẫn cùng tiếng mưa dai dẳng gõ vào vách tường ẩm ướt. Cha Giang không cúi xuống nhìn nàng, ông tàn nhẫn hất chân ra khiến Giang Ly ngã nhào xuống nền đất lạnh ngắt. Giọng nói của ông cất lên, trầm thấp nhưng chứa đựng sự tàn độc thấu xương.
"Gia môn bất hạnh! Thứ con gái bôi tro trát trấu vào mặt tổ tiên! Nó không mắc bệnh gì cả. Nó đã mang thai! Là cốt nhục với một gã thợ săn nghèo kiết xác trên núi Trúc Sơn!"
Bên tai Giang Ly như có tiếng sét đánh ngang qua, lùng bùng không nghe rõ chữ. Giang Vi, em gái nàng… mang thai sao?
"Tiếng nhơ này mà đồn ra ngoài, nhà họ Giang ta còn mặt mũi nào đứng ở cái làng này nữa?"
Cha Giang bước lại gần chiếc bàn viết, nơi đặt một khay lễ hỏi bằng bạc sáng loáng. "Lão đồng sinh trên trấn muốn tìm một người bạn đời, đã cho người đến nhà mai mối. Thế mà nó dám làm ra cái trò bại hoại gia phong này! Thứ nghiệt chủng trong bụng nó không được phép tồn tại, danh tiếng của nhà họ Giang cũng không thể bị hủy hoại trong tay nó!"
Giang Ly kinh hoàng nhận ra sự thật trần trụi. Thứ mà bản thân bảo vệ và coi trọng luôn bị bóp chết trong chính tay ông.
"Cha, em ấy là con ruột của người mà! Đứa bé trong bụng cũng là máu mủ của chúng ta! Xin người rộng lòng, để cho em ấy thành thân cùng người kia, đừng đối xử với em ấy như vậy!"
Giang Ly gào thét trong tuyệt vọng, móng tay cào cấu xuống nền đất đến bật máu.
"Chát!"
Một cái bạt tai nổ đom đóm mắt giáng thẳng xuống mặt Giang Ly, khóe môi nàng bắt đầu rỉ máu. Cha nàng đứng thẳng người, ánh mắt không một chút dao động.
"Ngỗ nghịch! Dám buông lời vô lễ với bề trên.”
Giang Ly hoàn toàn chết lặng. Lời tiên tri tàn nhẫn của Chúc Minh Yên đã ứng nghiệm vào chính mùa đông năm ấy, nhưng nạn nhân không phải là Giang Ly, mà là em gái Giang Vi mà nàng yêu thương hơn cả sinh mạng.
Giang Vi mang thai. Đứa trẻ là cốt nhục của nàng với một gã thợ săn nghèo kiết xác trên núi Trúc Sơn. Đối với một gia đình coi trọng danh tiếng hơn cả mạng sống như nhà họ Giang, đây là một tội ác tày trời, một sự sỉ nhục bôi tro trát trấu vào mặt tổ tiên.
Để chặn đứng những lời đồn đãi của dân làng trong những lúc trà dư tửu hậu và cũng để giữ sạch cái danh hão "gia phong lỗi lạc", cha Giang Ly đã làm ra một việc tàn độc. Ông nhốt Giang Vi vào một gian nhà hoang phế nằm cách xa nơi ở của gia đình, dựng lên màn kịch đưa nàng đi tĩnh dưỡng. Ông bỏ mặc nàng tự sinh tự diệt trong cái lạnh thấu xương, chờ ngày nàng sinh nở xong xuôi sẽ đưa trở về, sau đó ép gả nàng làm kế thất cho một lão đồng sinh góa vợ trên trấn.
Kết quả sau những lần cầu xin là ông đã tàn nhẫn nhốt nàng vào phòng chứa củi, khóa chặt bằng xích sắt. Suốt một ngày trời bị giam lỏng không một hạt cơm gáo nước, Giang Ly áp tai vào vách gỗ mục, bất lực nghe tiếng gió rít qua khe cửa như tiếng khóc than tuyệt vọng của chính em gái.
Nhưng nỗi đau thể xác không bằng sự tra tấn tinh thần khủng khiếp. Mỗi khi đêm về, khi không gian xung quanh tĩnh lặng đến mức nghe thấy cả tiếng tuyết rơi lộp bộp bên ngoài, Giang Ly lại áp tai vào vách gỗ mục, cố gắng lắng nghe tiếng động phát ra từ bên ngoài. Tâm trí nàng tràn ngập những hình ảnh về em gái tội nghiệp. Nàng tưởng như bản thân đang nghe thấy Giang Vi gọi tên mình trong từng tiếng gào thét tuyệt vọng, tiếng khóc than của em gái đang một mình chống chọi với giá lạnh và nỗi sợ hãi ở một nơi hoang phế. Nàng dùng đôi bàn tay rướm máu, móng tay gãy nát cào cấu điên cuồng vào cánh cửa gỗ khóa chặt, nhưng đáp lại nàng chỉ có sự im lặng tàn nhẫn của người cha. Sự tàn độc của nhà họ Giang được dựng lên bằng những lề thói cổ hủ, sẵn sàng nghiền nát mạng sống của chính con cái mình để bảo vệ cái vỏ bọc "thanh cao" giả tạo.
Một ngày sau được thả ra, Giang Ly điên cuồng chạy đi tìm kiếm Giang Vi nhưng không có kết quả. Nàng đờ đẫn quay trở về nhà chồng, nhìn thấy mẹ chồng và Hàn Đình thì hai mắt càng thêm đau nhức. Giang Ly mệt mỏi ngồi gục trong góc phòng, lúc này mới bật khóc nức nở.
Ngày ngày trôi qua, Giang Ly vẫn phải trở về với guồng quay thực tại. Chăm sóc gia đình nhà chồng, sáng lên núi lấy củi, hái rau, về đến nhà nấu cơm giặt giũ, nuôi gà, tối đến căng mắt thêu thùa kiếm thêm từng đồng bạc lẻ. Nhưng nàng chưa bao giờ từ bỏ ý định tìm kiếm Giang Vi. Mỗi tháng sẽ dành ra vài ngày hì hục chạy đến những vùng hẻo lánh cách xa dân làng, không ngơi ý định tìm kiếm.
Cho đến mấy tháng sau, nỗ lực của Giang Ly cũng đã được đền đáp, nhưng cách thức đền đáp lại quá đỗi tàn nhẫn. Bởi lẽ đã có tin tức về Giang Vi, nhưng lại là tin nàng khó sinh mà mất. Giang Ly hoàn toàn sụp đổ, hai chân mềm nhũn quỳ sụp xuống đất, lồng ngực căng tức đau đớn không chịu nổi, như thể có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Nhưng bàng hoàng qua đi, nàng lập tức vùng dậy chạy về phía nhà họ Giang.
Lúc đến cổng nhà, nàng thấy một người đàn ông lạ mặt có vẻ ngoài hoang dã, ánh mắt rã rời đau đớn như con thú bị thương. Nhưng nàng không kịp nghĩ ngợi nhiều, tức khắc lao vào trong nhà.
Khi nhìn thấy cha Giang và trưởng tộc đứng ở trong phòng, giữa nhà là thi thể của Giang Vi, lúc này Giang Ly mới điên cuồng lao tới, hung dữ chất vấn.
“Tại sao lại thế này? Tại sao lại thế này! Các người nói đi!”
Cha Giang thấy vậy thì nhíu chặt mày, vết nhăn trên trán được dịp tụ lại cùng một chỗ. Ông trầm giọng quát:
“Ăn nói cho tử tế! Ai dạy con ăn nói như vậy!”
Giang Ly cười nhạo, nhưng vẫn cố nín nhịn, chỉ hỏi:
“Đứa bé đâu?”
Tộc trưởng quay đầu nhìn Giang Ly, hỏi: “Đứa bé nào? Sau khi Giang Vi khó sinh mà mất, đứa bé cũng không còn nữa rồi.”
Giang Ly cảm thấy trái tim như đã ngừng đập, khó khăn mở miệng.
“Vậy thi thể của đứa bé đâu rồi?”
Tộc trưởng liếc nhìn nàng, nói: “Nói nhỏ một chút. Sao có thể mang thi thể đứa bé về nơi này được. Chẳng phải sẽ khiến dân làng đều biết hay sao?”
Mắt Giang Ly hằn những tia máu đỏ, nước mắt không nhịn được mà trào ra, cắn răng rít ra từng chữ.
“Các người g,i,ế,t người còn không sợ. Lại sợ dân làng biết sự tồn tại của một đứa trẻ xấu số sao!”
Cha Giang trợn trừng mắt, giơ tay lên định giáng cho nàng một cái tát nhưng Giang Ly đã nhanh tay hơn. Nàng túm lấy cổ tay cha Giang rồi hất xuống thật mạnh, ánh mắt nhìn ông vô cùng căm hận.
“Có ai biết loại người mở miệng ra là nhân lễ nghĩa trí tín như các người, là một giuộc đạo đức giả hay không? Có ai biết các người khiến người ta buồn nôn lắm hay không?!”
Nói rồi nàng quay người chạy ra ngoài cửa, đến cổng thì phát hiện người đàn ông lạ mặt vẫn còn đứng ở vị trí cũ, ánh mắt đã mất đi tiêu cự, hoàn toàn không có sức sống. Giang Ly thở hắt ra một hơi, không không hắn, chỉ hỏi:
“Có thể cùng khiêng con bé với ta được không? Ta muốn chôn cất ngay bây giờ.”
Người đàn ông ngớ người, mất vài giây mới quay người nhìn đến. Ánh mắt rã rời đau đớn đã hằn những tia máu đỏ dày đặc. Hắn nuốt nước bọt, đáp: “Được.”
Hai người cùng bước vào trong nhà. Cha Giang và tộc trưởng đang nói chuyện thì bắt gặp cảnh tượng hai người muốn rời quan tài của Giang Vi. Tộc trưởng lập tức lên tiếng:
“Làm gì đó?”
Giang Ly không thèm để tâm, cũng không lên tiếng đáp lại, chỉ chăm chú làm việc của mình. Cha Giang thấy nàng lầm lì, làm lơ cả trưởng bối thì tức giận vô cùng, lập tức bước lại gần, hùng hổ dạy dỗ.
“Hỗn xược, không có phép tắc! Ngươi định làm gì? Còn kẻ này là ai?”
Giang Ly đã quá mệt mỏi, lúc này chỉ ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt ông ta.
“Tốt nhất là các người ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Chẳng phải các người sợ nhất là thanh danh bị vấy bẩn sao? Các người ngại, nhưng ta không ngại. Ta sẽ nói cho cả dân làng cùng biết, nếu còn chưa đủ thì sẽ lên từng trấn rỉ tai từng người. Như thế đã hài lòng chưa?”
Hai người kia vô cùng tức tối nhưng đành phải ngậm miệng. Cha Giang không nhịn được lại nói một câu.
“Ngươi là con gái, chuyện chôn cất…..”
Giang Ly lạnh nhạt lên tiếng cắt ngang.
“Lại càng không mượn các người ở đây giả mèo khóc chuột. Buồn nôn!”
Nói xong, nàng lập tức ra hiệu cho người đàn ông kia khiêng một đầu quan tài, nàng đứng ở phía sau, khiêng một đầu còn lại. Cứ như thế, hai người bước ra khỏi nhà, chật vật rất lâu mới tìm được một khoảng đất trống rộng rãi, bên cạnh là rừng cây, có tiếng gió tạt vào nhánh cây phát ra âm thanh rì rầm. Người đàn ông hỏi Giang Ly, có thể chôn Giang Vi ở cạnh nhà của hắn không. Tuy không thể cưới nàng, nhưng hai người đã như vợ chồng, hắn hy vọng có thể chôn cất nàng gần bên mình. Giang Ly ngước đầu nhìn trời, rối bời quan đi, tâm trạng lại hoàn toàn trống rỗng. Giang Vi có nhà mà không thể về, còn cha mà như không có cha, Giang Ly lại đã gả về nhà chồng, chung quy cũng là không có chốn về. Nàng thở dài một hơi, gật đầu đồng ý.
Hai người đào hố chôn lấp xong, Giang Ly quỳ trước mộ rất lâu, lúc này nước mắt mới trào ra như đê vỡ. Nàng cứ quỳ sụp như thế, trong lòng thầm xin lỗi em gái không biết bao nhiêu lần. Xin lỗi vì không thể tìm ra nàng sớm hơn, xin lỗi vì đã không ở bên trong những tháng ngày suy sụp nhất. Nếu có kiếp sau, chỉ mong nàng đầu thai vào một gia đình ấm êm hạnh phúc, không cần của ăn của để, có cha mẹ nâng niu đã là tốt lắm rồi.
Người đàn ông quỳ gối bên cạnh không lên tiếng. Đến khi Giang Ly loạng choạng đứng dậy, hắn mới khàn giọng nói.
“Xin lỗi.”
“Xin lỗi vì đã phá huỷ cuộc đời của nàng ấy.”
Giang Ly hơi khựng lại một chút, cuối cùng cũng không lên tiếng đáp lại, nhìn thẳng về phía trước mà đi.