Chương 4

C4

Người ngoài nhìn vào sự yên ổn của nhà họ Cảnh sau vụ án Vạn Đạt tiêu cục, kẻ thì nói tổ tiên nhà này tích đức, người lại bảo ta cao số, khắc chết trượng phu nhưng lại vớ được vận may hiếm có. Họ làm sao hiểu được, cái gọi là vận may hay bình an trên đời này, chưa bao giờ là thứ từ trên trời rơi xuống.

Khi vụ án tiêu cục Vạn Đạt cấu kết với phản tặc biên thùy vỡ lở, mười mấy gia đình của các tiêu sư chính thức trong huyện bị niêm phong tài sản, già trẻ nhỏ trong nhà bị xích sắt giải đi lưu đày trong đêm, tiếng khóc than vang động cả một vùng trời. Đêm đó, ta ngồi dưới đèn dầu, nhìn tờ định án tử của Cảnh Triệt mà lòng lạnh ngắt, nhưng đầu óc lại tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Cảnh Triệt đi chuyến vận chuyển đó thực chất chỉ là một "áp tiêu ngắn hạn" ăn lương theo ngày, tên của hắn không nằm trong sổ chính thức của tiêu cục mà chỉ nằm trong danh sách tùy tùng của tiêu đầu. Khi hắn gặp nạn dưới hẻm núi Tam Sơn, hai gã sai nha mang thẻ bài về báo tử, ta đã lập tức dùng bạc để lo lót cho thông lại nha môn, thúc ép họ đóng dấu, hoàn tất hồ sơ gạch tên xóa tịch của Cảnh Triệt với kết luận: “Tử vong do băng cướp địa phương sát hại khi đang đi đường”.

Hồ sơ đó đã được đóng dấu lưu kho trước khi vụ án mưu phản bùng nổ.

Đến khi triều đình hạ lệnh triệt hạ Tiêu cục Vạn Đạt, Huyện lệnh huyện Hoài An lật lại sổ sách địa phương thì thấy tên Cảnh Triệt đã chết từ ba tháng trước vì một vụ cướp thông thường. Lão Huyện lệnh là kẻ tham lam nhưng lại nhát gan, lão biết nếu bây giờ báo cáo lên trên rằng địa bàn của mình có một gã phu đồng lõa với phản tặc, triều đình sẽ quở trách lão tội quản lý lỏng lẻo, để phản tặc hoành hành mà không hề hay biết, chiếc mũ quan trên đầu lão coi như xong. Vì để giữ vững cái ghế của mình, lão Huyện lệnh đã chọn cách nhắm một mắt mở một mắt, giữ nguyên hồ sơ Cảnh Triệt là một nạn nhân bị cướp đường đáng thương.

Chính cái chết hợp pháp và đúng thời điểm mà ta chốt hạ ngày đó đã trở thành bùa hộ mệnh vô hình, chặt đứt mọi sợi dây liên lụy của vụ án kia với nhà họ Cảnh. Ta đã dùng mạng sống của một "người chết" để che chở cho những người còn sống.

Thế nhưng bùa hộ mệnh ấy chỉ linh nghiệm khi Cảnh Triệt thực sự là một cái xác không hồn nằm dưới vực sâu. Giờ đây, hắn bằng xương bằng thịt đang đứng ở sau nhà ta, gánh nước, bổ củi dưới cái tên A Cửu. Đó là một khối thuốc nổ có thể nổ tung bất cứ lúc nào nếu có kẻ châm ngòi. Và kẻ châm ngòi ấy, không ai khác chính là Lý Cường.

Sau thất bại nhục nhã ở chuồng vịt mấy tháng trước, Lý Cường như một con thú dữ bị thương, lúc nào cũng rình rập quanh nhà họ Cảnh để tìm cơ hội trả thù. Sự xuất hiện của người làm thuê chân thọt tay què tên A Cửu lập tức thu hút sự chú ý của hắn.

Lý Cường là kẻ lưu manh có tiếng, ánh mắt như mắt rắn độc. Hắn đứng ngoài rào thưa nhìn gã thợ mới vung rìu bổ củi, nhìn dáng vẻ kia khiến trong đầu hắn bắt đầu nảy sinh nghi ngờ. Hắn nhớ đến gã thanh niên Cảnh Triệt trước đây từng dùng một tay xách bọc hàng nặng năm mươi cân mà sắc mặt không hề thay đổi. Gã A Cửu này tuy râu ria xồm xoàm, mặt mũi đầy sẹo, cánh tay trái tàn phế, nhưng nhìn khung xương và thần thái lạnh lùng của kẻ từng trải kia, làm sao có thể là một gã lưu dân đói rách thông thường được?

Hơn nữa, thái độ của người nhà họ Cảnh đối với gã thợ này vô cùng kỳ lạ. Ngày thường bà Cảnh là người độc miệng, ghét bỏ người ngoài, vậy mà có lần Lý Cường bắt gặp bà ta lén lút đặt một củ khoai lang nướng to nhất vào rổ của gã A Cửu kia. Ánh mắt bà ta nhìn gã dâng lên bao nỗi xót xa của người làm mẹ.

Nghi ngờ như cỏ dại mùa mưa, điên cuồng mọc lên trong lòng Lý Cường. Hắn quyết định lập một cái bẫy để vạch trần bộ mặt thật của "người chết trở về".

Cơ hội đến vào giữa tháng Mười, khi triều đình ban xuống sắc lệnh tiến hành tổng kiểm tra hộ tịch toàn quốc để thu thuế mùa thu và truy bắt đào binh, lưu dân bất hợp pháp. Nha môn phủ huyện phái một đội tổng giáp và sai nha xuống từng thôn làng để kiểm tra nghiêm ngặt. Kẻ nào không có hộ tịch rõ ràng, không có giấy thông hành của quan phủ địa phương, lập tức sẽ bị gông cổ giải lên huyện, nhẹ thì phạt lao dịch khổ sai ba năm, nặng thì khép vào tội gian tế, chém đầu thị chúng.

Buổi chiều hôm đó, lò dầu nhà họ Cảnh đang bận rộn thì một tiếng quát lớn vang lên từ ngoài cổng:

"Người đâu, bao vây toàn bộ nhà họ Cảnh cho ta! Một con ruồi cũng không được lọt ra ngoài!"

Lý Cường đi cùng một viên Tổng giáp của nha môn huyện và bốn gã sai nha tay lăm lăm xích sắt, gậy gỗ bặm trợn bước vào sân viện. Dân làng đang xếp hàng gánh lạc thấy thế thì hoảng sợ, dạt hết sang hai bên bờ, bắt đầu xầm xì bàn tán.

Ta từ trong lò dầu bước ra ngoài, sắc mặt không chút hoang mang, khẽ cúi đầu hành lễ với viên Tổng giáp:

"Dân nữ Trần Minh Di, bái kiến Tổng giáp đại nhân. Không biết đại nhân mang binh lính đến lò dầu nhỏ bé của ta là có việc gì?"

Viên Tổng giáp hất hàm, chưa kịp nói gì thì Lý Cường đã nhảy ra, chỉ thẳng tay vào mặt ta, giọng cười vô cùng đắc ý:

"Trần Minh Di. Ngươi bớt giả vờ giả vịt đi. Hôm nay Tổng giáp đại nhân phụng mệnh triều đình đi soát hộ, tra xét lưu dân. Ta đã báo với quan phủ, nhà họ Cảnh các ngươi chứa chấp lưu dân không rõ, thân phận khả nghi, rất có thể là phản tặc đào binh từ biên thùy trốn về!"

Nói rồi, hắn quay sang phía đống củi sau nhà, hét lớn: "Kẻ kia! Gã thọt kia, mau lăn ra đây cho đại nhân tra xét!"

Tay Cảnh Triệt cầm chiếc rìu bổ củi, bước chân khập khiễng, chậm rãi từ sau chái nhà bước ra. Hắn lẳng lặng đứng giữa sân, đầu cúi thấp, cánh tay trái tàn phế vẫn quấn dải vải xám buộc chặt vào hông như mọi ngày. Đôi mắt hắn nheo lại dưới làn tóc rối, lóe lên sát khí lạnh lùng nhìn về phía Lý Cường.

Viên Tổng giáp bước tới trước mặt Cảnh Triệt, dùng cây gậy gỗ thọc mạnh vào bả vai hắn rồi quát:

"Tên kia, ngẩng mặt lên. Ngươi tên là gì? Quê quán ở đâu? Mang hộ tịch và giấy thông hành ra đây!"

Cảnh Triệt không động đậy, cũng không nói lời nào, làm ra bộ dạng của một người câm điếc.

Lý Cường cười ha hả: "Đại nhân nhìn xem, gã này giả câm giả điếc để trốn tránh câu hỏi của ngài đấy. Để ta lột cái bộ mặt giả dối này của hắn ra!"

Hắn lao tới, dùng một lực rất mạnh giật phắt chiếc khăn vải trên đầu Cảnh Triệt xuống, đồng thời thò tay định xé dải vải quấn trên cánh tay trái của hắn để lộ vết sẹo. Lý Cường đinh ninh rằng, dưới sự bức bách của quan binh, Cảnh Triệt sẽ không kiềm chế được mà ra tay phản kháng, lộ ra võ công tiêu sư, hoặc hắn sẽ bị ép phải thừa nhận thân phận. Chỉ cần hắn mở miệng nói một câu, hoặc thực sự ra tay, nhà họ Cảnh sẽ lập tức vạn kiếp bất phục.

"Dừng tay!"

Một tiếng quát thanh mảnh vang lên cắt đứt hành động của Lý Cường. Ta bước lên phía trước một bước, đứng chắn ngay trước mặt Cảnh Triệt, ánh mắt ta nhìn Lý Cường như nhìn vật chết.

"Lý Cường, ngươi nói gã người làm này của ta là lưu dân không rõ nguồn gốc, là phản tặc đào binh? Ngươi dựa vào cái gì mà dám ở trước mặt Tổng giáp đại nhân ngậm máu phun người, quấy rối việc làm ăn của nhà họ Cảnh ta?"

"Ta dựa vào cái gì à?" Lý Cường nghiến răng cười lạnh.

"Cả cái xóm này ai mà chẳng biết gã này xuất hiện đột ngột cách đây nửa năm! Hắn không có tên trong sổ tịch thôn Hoài An, mặt mũi thì đầy sẹo đao kiếm. Trần Minh Di, ngươi giỏi biện bạch thì mang hộ tịch của hắn ra đây xem nào! Nếu không có, hôm nay các người phạm vào tội chứa chấp tội phạm, đi tù mọt gông!"

Mẹ Cảnh từ trong nhà chạy ra, thấy xích sắt sai nha thì sợ đến mức bủn rủn chân tay, ngã ngồi dưới đất khóc lóc. Cảnh Hy nắm chặt vạt áo ta, hai mắt đỏ hoe vì lo sợ. Cảnh Triệt đứng sau lưng ta, bàn tay phải nắm cán rìu đã siết chặt đến mức gân xanh nổi cuồn cuộn. Hắn đang chuẩn bị cho tình huống xấu nhất: nếu ta không đỡ nổi, hắn sẽ dùng một rìu chém chết Lý Cường và gã Tổng giáp này rồi ôm ta bỏ trốn.

Thế nhưng, ta lại khẽ bật cười, sau đó thò tay vào trong áo, lấy ra một tờ giấy màu vàng nhạt, trên đó có đóng dấu triện đỏ của nha môn huyện Hoài An, mực dấu còn rất mới. Ta dùng hai tay cung kính dâng tờ giấy lên trước mặt viên Tổng giáp:

"Tổng giáp đại nhân minh giám. Minh Di ta làm ăn lương thiện, sao dám làm điều phạm pháp? Đây là Hợp đồng thuê người làm và Tờ khai của người làm thuê này, chính tay ta đã mang lên nha môn huyện nộp tiền và làm thủ tục đăng ký từ ba tháng trước. Trên này có chữ ký và dấu mộc của chính Huyện thừa đại nhân.”

Viên Tổng giáp kinh ngạc, giật lấy tờ giấy mở ra xem. Lý Cường cũng biến sắc, ghé mắt nhìn vào. Trên tờ giấy viết rõ ràng:

“Lưu dân tên gọi A Cửu, quê quán phủ San, do gặp nạn lũ lụt mà lưu lạc đến huyện Hoài An. Thân thể tàn phế, tay chân có tật, được lò dầu nhà họ Cảnh nhận làm người làm quét dọn, thời hạn ba năm. Nhà họ Cảnh đã nộp đủ năm lượng bạc tiền bảo hộ lưu dân theo đúng luật pháp triều đình.”

Bên dưới tờ giấy có dấu triện đỏ chói của nha môn huyện Hoài An sừng sững như ngọn núi, thứ này không thể làm giả được.

"Cái... Cái này làm sao có thể?!"

Lý Cường lắp bắp, hai mắt trợn ngược lên như mắt cá chết. Hắn không ngờ ta lại đi trước hắn một bước xa đến như vậy. Từ ba tháng trước, khi lò dầu vừa có tiền dư, việc đầu tiên ta làm không phải là mua thêm ruộng đất, mà là lên huyện, dùng năm lượng bạc để mua cho Cảnh Triệt một danh phận hợp pháp dưới cái tên A Cửu.

Triều đình cho phép các hộ gia đình khấm khá bỏ tiền nộp "tiền bảo hộ" để thu nhận lưu dân làm người làm thuê, miễn là đóng đủ thuế thân cho người đó. Ta đã biến Cảnh Triệt từ một gã lưu dân thành một người làm thuê hợp pháp"được quan phủ bảo hộ.

Ta nhìn Lý Cường, ánh mắt lạnh lùng:

"Lý Cường, ngươi cấu kết với chú của ngươi là Lý Chính, ngày thường chèn ép dân nghèo ta không thèm đôi co. Nhưng hôm nay, ngươi lại dám báo quan phủ, vu khống một người làm thuê có giấy tờ hợp pháp của Huyện thừa đại nhân là phản tặc. Là ngươi đang khinh thường chức trách của Huyện thừa đại nhân, hay là đang muốn khiêu khích uy nghiêm của nha môn huyện?!"

Viên Tổng giáp xem xong tờ định ước, sắc mặt lập tức thay đổi từ lạnh lùng sang kính nể. Gã biết kẻ có thể tùy tiện lên huyện xin được chữ ký của Huyện thừa đại nhân và làm được tờ định ước này chắc chắn phải có mối quan hệ làm ăn không nhỏ với các thông lại trên huyện. Gã quay ngoắt sang, giáng một cái tát nảy lửa vào mặt Lý Cường khiến gã lưu manh ngã nhào xuống đất.

"Mẹ kiếp! Ngươi dám lừa gạt bản chức, mạo báo quân tình để giải quyết thù oán cá nhân à?!"

Viên Tổng giáp giận dữ đạp thêm một cú vào bụng Lý Cường khiến hắn đau đớn kêu rên như lợn bị chọc tiết.

"Giấy tờ của người ta rõ ràng thế này, dấu triện của nha môn rõ rành rành, ngươi dám bảo là phản tặc? Ngươi muốn hại bản chức bị Huyện thừa đại nhân quở trách có đúng không?!"

"Đại nhân bớt giận... tiểu nhân đáng chết... tiểu nhân nhìn nhầm..."

Lý Cường ôm đầu bò dưới đất khóc lóc van xin, không còn một chút kiêu ngạo nào như ban đầu bước vào cửa.

Viên Tổng giáp quay sang phía ta, chắp tay cười giả lả: "Cảnh chưởng quầy bớt giận, là do bản chức nghe lời phiến diện của kẻ tiểu nhân này nên mới có chút hiểu lầm. Việc soát hộ của nhà họ Cảnh coi như hoàn tất, giấy tờ rất hợp lệ. Chúng ta đi đến thôn khác."

Nói rồi, gã Tổng giáp phất tay để bốn gã sai nha dắt theo Lý Cường đang xám ngoét như tro tàn, lật đật kéo nhau chạy ra khỏi cổng nhà họ Cảnh như chạy trốn.

Dân làng chứng kiến màn lật ngược tình thế này thì ai nấy đều nhìn ta bằng ánh mắt đầy sự kinh sợ và sùng bái. Khi sân viện dần lấy lại sự yên tĩnh, mẹ Cảnh và Cảnh Hy thở phào nhẹ nhõm bước vào nhà. Ta đứng một mình giữa sân, chậm rãi gấp tờ giấy kia bỏ lại vào trong áo.

Một bóng người khập khiễng tiến lại gần sau lưng ta. Cảnh Triệt đứng đó, hắn nhìn tấm lưng mảnh mai nhưng kiên cường của thê tử mình dưới ánh hoàng hôn. Hắn chậm rãi hạ chiếc rìu bổ củi xuống đất, giọng nói khàn đặc.

"Minh Di... hóa ra từ ba tháng trước, nàng đã chuẩn bị con đường sống này cho ta rồi sao?"

Ta không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt đáp lại:

"Không phải chuẩn bị cho huynh, là ta chuẩn bị cho nhà họ Cảnh này. A Cửu, mạng của huynh trị giá năm lượng bạc của ta, từ ngày mai làm việc chăm chỉ vào để trả nợ. Lò dầu không nuôi kẻ vô dụng."

Nói rồi, ta sải bước bước vào trong nhà, bỏ lại Cảnh Triệt đứng một mình giữa sân dưới ánh chiều tà. Nhưng lần này, hắn không còn cảm thấy cay đắng nữa. Hắn một mực nhìn theo bóng lưng người phía trước, đôi mắt đen sâu thẳm rực lên một ngọn lửa điên cuồng. Hắn biết, đời này kiếp này, dù sống hay chết, hắn đều bị người phụ nữ này trói chặt vào lòng bàn tay rồi.

Chương 6:

Sau cái ngày Lý Cường bị Tổng giáp nha môn tát thẳng mặt giữa sân nhà họ Cảnh, gã lưu manh ấy hoàn toàn rụt cổ, không còn dám lảng vảng quanh nhà ta nửa bước. Mà khi mánh khóe của Lý Cường bị chặt đứt, lò dầu của ta bước vào chuỗi ngày bình yên và phát triển nhanh chóng chưa từng có.

Vụ lạc mùa đông thu hoạch rầm rộ, từng đoàn xe kéo của nông dân từ khắp làng trên xóm dưới nườm nượp đổ về cửa ngõ nhà chúng ta. Tiếng vồ gỗ nện vào nêm máy ép dầu kêu "cạch, cạch, cạch" thâu đêm suốt sáng, khói từ bếp rang lạc bốc lên nghi ngút, nhuộm cả một vùng trời hoàng hôn một mùi hương béo ngậy, ngọt ngào của dầu mới. Ta phải thuê thêm ba người làm khoẻ mạnh trong làng để phụ trách việc rang lạc và gánh bã, còn Cảnh Triệt lúc này vẫn dưới cái tên người làm A Cửu được ta cất nhắc lên làm Tổng quản kho.

Sự sắp xếp này của ta nhìn bên ngoài thì có vẻ như là một sự ưu ái, nhưng thực chất là một nước cờ tính toán kỹ lưỡng. Dù Cảnh Triệt tàn phế một tay, chân bước đi khập khiễng, nhưng hắn lại có một thứ mà những người nông dân trong làng không bao giờ có được, đó là thủ pháp quản lý kho trạm và ánh mắt sắc bén của một kẻ từng lăn lộn ở tiêu cục lớn.

Hắn dùng một cánh tay phải lành lặn cầm một mẩu than củi vạch lên vách kho những ký hiệu kiểm kho vô cùng tinh vi. Hàng nào nhập trước xuất trước, hàng nào lạc mẩy để riêng ép dầu thượng hạng, hàng nào lạc lép để ép dầu loại hai, hắn đều sắp xếp ngăn nắp đến mức ngay cả một con chuột cũng không có cửa bò vào cắn phá.

Kỳ lạ hơn nữa là chiếc máy ép dầu bằng gỗ thông khổng lồ của ta. Sau nửa năm hoạt động liên tục, các khớp nối bằng mộng tre bắt đầu lỏng lẻo, lực ép giảm đi rõ rệt, lượng dầu cho ra ít hơn trước. Đang lúc ta đau đầu tính chuyện bỏ tiền thuê thợ mộc trên huyện xuống sửa với giá đắt đỏ, thì đêm đó Cảnh Triệt lén lút một mình vác rìu bước vào lò dầu.

Sáng hôm sau khi ta thức dậy, chiếc máy ép dầu đã thay đổi hoàn toàn. Hắn không dùng mộng tre thông thường mà dùng những thanh chốt bằng gỗ nghiến già đục rãnh so le, kết hợp với một hệ thống ròng rọc tre đơn giản treo trên xà nhà để trợ lực khi quật vồ. Ta đứng nhìn người thợ thử máy, chỉ cần hắn vung vồ nện nhẹ một nhát, lực nêm đóng xuống đã mạnh gấp đôi trước kia, những dòng dầu vàng óng ả chảy ra xối xả dưới đáy bệ gỗ.

"Thủ pháp này... huynh học từ đâu?" Ta khoanh tay đứng tựa vào cửa lò dầu, ánh mắt dò xét nhìn nhìn phía hắn.

Cảnh Triệt dội một gáo nước lạnh lên bả vai trong sương sớm rồi quay đầu nhìn ta, đôi mắt khẽ cong lên thành một nụ cười ấm áp:

"Năm xưa khi đi áp tiêu qua vùng Thục Địa, ta từng thấy quân lính triều đình sửa chữa bánh xe của máy bắn đá và xe công thành bằng cách này. Ta thấy kết cấu của bệ gỗ thông này có điểm tương đồng, nên mạo muội sửa thử, không ngờ lại giúp ích được cho bà chủ."

Ta nhìn những giọt mồ hôi đọng trên trán hắn, nhìn cánh tay trái quấn vải xám buông thõng nhưng sống lưng lại thẳng tắp như thân tùng. Ta quay người đi, chỉ để lại một câu:

"Coi như huynh hữu dụng. Tháng này ta thưởng thêm tiền lương cho huynh."

Hắn không đòi hỏi tiền bạc, hắn chỉ cần được đứng ở một góc sân, nhìn ta bận rộn tính toán sổ sách, nhìn mẹ mình ăn ngon ngủ yên, nhìn tiểu muội vui vẻ xúng xính váy áo mới. Đối với một người đàn ông từng bước một bước ra khỏi đống xác chết ở hẻm núi Tam Sơn, sự bình yên này chính là thứ xa xỉ nhất mà hắn sẵn sàng dùng cả mạng sống để đánh đổi.

Thế nhưng, những ngày bình yên ấy đột ngột bị phá vỡ vào một đêm cuối tháng Mười một, khi một trận bão tuyết đầu mùa tràn về bờ sông Hoài. Đêm đó, gió rít lên từng hồi qua khe cửa, tuyết rơi dày phủ trắng xóa cả rặng tre già đầu xóm. Ta đang ngồi trong buồng, quấn chiếc chăn bông cũ, đang cố gắng dùng những ngón tay đông cứng để gảy bàn tính thì đột nhiên nghe thấy tiếng ho húng hắng của mẹ chồng ở gian nhà bên cạnh, theo sau đó là một tiếng "bịch" nặng nề cùng tiếng gậy gỗ đập xuống nền đất lạnh.

Ta vội vàng buông bàn tính, cầm ngọn đèn dầu lao sang phòng bà. Lúc này mẹ chồng đang ngã quỵ bên cạnh giường, khuôn mặt nhăn nheo xám ngắt, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực, hơi thở đứt quãng, khó khè đầy đau đớn. Căn bệnh hen suyễn mãn tính của bà gặp phải cái lạnh đột ngột của trận bão tuyết đã tái phát một cách dữ dội.

"Mẹ! Người làm sao thế này?!" Cảnh Hy từ chiếc giường nhỏ bên cạnh choàng tỉnh giấc, lao vào ôm lấy bà khóc nức nở.

Ta đặt tay lên trán bà, nóng ran như một hòn than đượm lửa. Bà đã lên cơn sốt cao, nếu không lập tức có thuốc cắt cơn hen và hạ sốt, chắc chắn thân thể già nua này của bà không trụ nổi qua đêm nay. Nhưng hiệu thuốc duy nhất trong vùng nằm ngoài thị trấn, cách xóm nhỏ sáu dặm đường đất gồ ghề, hiện tại trời đang bão tuyết dữ dội, đường xá tối đen như mực, không một ai dám ra đường vào lúc này.

"Tẩu tẩu! Làm sao bây giờ? Mẹ sắp không thở được nữa rồi! Tẩu cứu mẹ với!" Cảnh Hy cuống cuồng nắm lấy vạt áo ta, nước mắt con bé chảy ròng ròng trên má.

Ta nhìn khuôn mặt tím tái của mẹ chồng, lý trí trong đầu ta xoay chuyển nhanh như chớp. Ta có thể lạnh lùng, có thể thực dụng, nhưng một năm qua tuy mẹ Cảnh lẩm cẩm nhưng đã chấp nhận lui về phía sau, giao toàn quyền quyết định cho ta, bà cũng là mẹ ruột của Cảnh Triệt. Ta không thể trơ mắt nhìn bà thế này.

Ta vừa định quay người chạy đến kho lấy chiếc áo tơi bện cỏ để đi bộ lên trấn mua thuốc, thì cửa gian nhà chính đột ngột bị đẩy mạnh từ bên ngoài. Cảnh Triệt bước vào mang theo một luồng gió tuyết lạnh buốt giá. Hắn không mặc áo khoác, trên người chỉ có chiếc áo thô mỏng phủ đầy tuyết trắng, đôi mắt sáng như đuốc nhìn thẳng vào cảnh tượng hỗn loạn trong phòng. Hắn bước khập khiễng nhưng tốc độ cực kỳ nhanh lao đến bên giường, một tay khuỵu xuống đỡ lấy thân thể mẹ Cảnh, bấm mạnh vào huyệt nhân trung của bà.

"A Cửu! Ngươi làm cái gì thế? Buông mẹ ta ra!" Cảnh Hy sợ hãi hét lên định đẩy hắn ra.

"Câm miệng!" Cảnh Triệt đột ngột quát lớn một tiếng.

Âm thanh trầm thấp ấy khiến Cảnh Hy sợ hãi ngậm chặt miệng. Cảnh Triệt quay đầu nhìn ta, ánh mắt hắn chứa đựng sự khẩn cầu và kiên định chưa từng có:

"Bà chủ, bà ấy bị khi lạnh xâm nhập phế quản, phải có thuốc 'Định Suyễn Tán' và 'Cát Cánh' ngoài thị trấn mới cứu được. Đường tuyết trơn trượt, nàng đi sẽ không kịp đâu. Đưa tiền cho ta, để ta đi."

Ta nhìn hắn, hết nhìn chân rồi lại nhìn đến cánh tay trái tàn phế của hắn dưới ánh đèn dầu leo lét:

"Đường xá xa xôi lại gặp bão tuyết, chân huynh thế kia, đi thế nào được?"

Cảnh Triệt không giải thích, hắn thò tay phải giật phắt dải vải xám buộc chặt cánh tay trái của mình bấy lâu nay ra. Trước ánh mắt kinh ngạc của ta và Cảnh Hy, hắn dùng tay phải cầm lấy khớp xương bả vai trái của mình, bẻ mạnh một cái "rắc" thật vang.

Tiếng xương cốt va vào nhau nghe rợn người. Cảnh Triệt nghiến răng, bờ môi cắn chặt đến mức bật máu, trên trán nổi đầy gân xanh. Nhưng ngay sau âm thanh rùng rợn ấy, cánh tay trái vốn dĩ buông thõng bấy lâu nay của hắn đột nhiên cử động được. Hắn chậm rãi giơ bàn tay trái lên, nắm chặt lại thành một nắm đấm đầy sức mạnh.

"Huynh... cánh tay của huynh..." Ta chấn động, sững sờ nhìn thẳng vào hắn.

Cảnh Triệt hít một hơi thật sâu để nén cơn đau thấu xương, giọng cũng đã khàn đặc:

"Cánh tay này của ta không phải bị phế, mà là năm ngoái khi rớt xuống vực sâu bị trật khớp bả vai nghiêm trọng, lại có mảnh xương vụn găm vào kinh mạch. Một năm qua ta cố tình không chữa, dùng dải vải buộc chặt để che mắt thiên hạ, giả làm phế nhân. Hôm nay, ta không giấu nàng nữa."

Hắn quỳ sụp xuống trước mặt ta, hai cánh tay lành lặn giơ lên: "Minh Di, đưa bạc cho ta! Ta bảo đảm trong vòng một canh giờ sẽ mang thuốc về đây!"

Ta nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình, lồng ngực ta phập phồng kịch liệt. Ta không chần chừ, lập tức thò tay vào rương lấy ra một thỏi bạc lớn đặt vào lòng bàn tay hắn.

"Cầm lấy! Đi đường cẩn thận, ta ở nhà đợi huynh!"

Cảnh Triệt nắm chặt thỏi bạc, ánh mắt nhìn ta đầy sự cảm kích. Hắn đứng phắt dậy, quay người lao vút ra ngoài màn đêm bão tuyết, bóng dáng nhanh nhẹn, vững vàng như một con báo săn mồi trong đêm.

Một canh giờ trôi qua dài tựa thế kỷ. Trong phòng, ta và Cảnh Hy liên tục thay khăn ấm đắp lên trán mẹ Cảnh, đốt thêm hai bếp than củi để giữ ấm. Tiếng gió rít ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, đập vào cửa sổ đinh tai nhức óc. Cảnh Hy ngồi bó gối ở góc giường, nàng nhìn ta bằng ánh mắt hoang mang, dè dặt hỏi:

"Tẩu tẩu... gã A Cửu kia... rốt cuộc là ai? Sao gã lại liều mạng vì mẹ chúng ta như thế? Còn có, dáng chạy của gã lúc nãy... giống Đại ca quá..."

Ta ngồi bên bếp lửa, tay cầm thanh củi gảy nhẹ đống tro tàn, ánh lửa phản chiếu vào đôi mắt của ta thành hai đốm sáng nhỏ:

"Cảnh Hy, có những chuyện biết ít một chút thì mạng sống sẽ dài thêm một chút. Muội chỉ cần nhớ kỹ, hắn là người cứu mạng mẹ, thế là đủ."

Nàng mím môi, gật gật đầu, không dám hỏi thêm câu nào nữa.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân nặng nề nện trên tuyết vang lên từ ngoài sân. Cửa phòng bật mở, Cảnh Triệt lao vào, toàn thân phủ một lớp tuyết dày trắng xóa trông như một người tuyết vừa bước ra từ rừng rậm. Mặt đỏ ửng vì lạnh, hơi thở phả ra thành từng luồng khói trắng đậm đặc, nhưng hai bàn tay lại bao bọc cẩn thận một bọc giấy khô ráo ở trước ngực.

"Thuốc... thuốc đây..." Cảnh Triệt đổ sụp xuống cạnh bếp lửa, tay run rẩy đưa bọc thuốc cho ta.

Ta đón lấy thuốc, lập tức đổ vào niêu sắc ngay trên bếp than. Sau một lát đã ngửi được mùi thuốc nồng đậm. Ta cùng Cảnh Hy đổ bát thuốc ấm vào miệng mẹ Cảnh. Sau tác dụng của thuốc, tiếng thở khò khè của bà nhỏ dần, sắc mặt tím tái bắt đầu khôi phục lại chút huyết sắc, hơi thở trở nên ổn định, dần chìm vào giấc ngủ.

Thấy mẹ mình đã qua khỏi cơn nguy kịch, lúc này Cảnh Triệt mới thả lỏng cơ thể mà ngã ngồi vào vách tường, một tay ôm lấy bả vai trái vừa bẻ khớp, từng giọt mồ hôi to bằng hạt đậu chảy dài trên má.

Ta bảo Cảnh Hy ở lại trông bà rồi xách hũ rượu thuốc đến, ra hiệu cho Cảnh Triệt: "Đi theo ta ra phòng ngoài."

Trong gian nhà chính tối tăm, ta thắp một ngọn đèn dầu nhỏ. Cảnh Triệt ngồi trên chiếc ghế gỗ dài, cởi bỏ vạt áo bên trái, để lộ ra bả vai sưng tấy, một vệt bầm tím lớn như quả trứng gà lan rộng quanh khớp xương.

Ta đổ rượu thuốc ra lòng bàn tay mình, hai bàn tay áp vào nhau xoa mạnh rồi dứt khoát áp thẳng vào vết thương trên vai Cảnh Triệt, sau đó dùng lực xoa bóp một cách mạnh mẽ.

"Ưm..." Cảnh Triệt khẽ hừ, thân thể run lên vì đau nhưng vẫn không né tránh, đôi mắt sâu thăm thẳm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang ở khoảng cách gần của ta.

"Huynh điên rồi sao?" Ta vừa xoa bóp vừa mắng, ngón tay chợt run rẩy.

"Tự tay bẻ lại khớp xương, nếu không cẩn thận sẽ phế luôn cánh tay này thật đấy! Cảnh Triệt, tưởng bản thân mình đồng da sắt à?"

Cảnh Triệt nhìn ta, ánh mắt dịu dàng đến mức dường như có thể tan chảy cả tuyết lạnh. Đột nhiên hắn đưa bàn tay phải còn lại ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang xoa bóp của ta, kéo nhẹ một chút. Ta không kịp phòng bị, cả cơ thể mất đà lao thẳng vào lòng Cảnh Triệt, mặt ta áp sát vào lồng ngực săn chắc, ấm nóng đang phập phồng dữ dội.

"Minh Di, ta không điên."

Cảnh Triệt ôm chặt lấy eo ta, giọng điệu trầm thấp rót thẳng vào tai ta.

"Một năm qua ta trốn chui trốn lủi, nếm mật nằm gai, nhìn nàng một mình chịu khổ chịu nhục, ta thực sự rất đau lòng. Đêm nay, nếu ta không liều mạng, ta làm sao xứng đáng làm nam nhân của nàng? Làm sao xứng đáng với năm lượng bạc nàng bỏ ra để mua mạng cho ta?"

Ta áp mặt vào lồng ngực hắn, nghe tiếng nhịp tim đập mạnh mẽ, dồn dập. Lớp vỏ bọc lý trí đến mức tàn nhẫn ta tự dựng lên để bảo vệ mình trong suốt một năm qua bỗng chốc sụp đổ. Nước mắt lẳng lặng tuôn rơi, thấm đẫm chiếc áo thô của Cảnh Triệt. Ta đưa hai tay ôm lấy bờ vai hắn, khóc nức nở như một đứa trẻ.

"Cảnh Triệt... chàng là đồ khốn..." Ta vừa khóc vừa mắng.

"Chàng có biết một năm qua một mình ta đã phải sống thế nào không? Cả thôn xóm này mắng ta bạc tình, Lý Cường rình rập cướp vịt, quan phủ dọa tịch thu gia sản... Ta sợ lắm, nhưng ta không dám khóc... Khóc rồi sẽ yếu đuối, yếu đuối rồi thì phải chống đỡ thế nào đây.”

Cảnh Triệt ôm chặt lấy ta, bàn tay thô ráp vuốt ve mái tóc ta, nước mắt hắn cũng rơi xuống vai ta.

"Ta biết... ta biết hết... lỗi của ta, tất cả là lỗi của ta... Từ nay về sau, có ta ở đây, không ai có thể bắt nạt nàng được nữa. Trời sập xuống, có ta gánh rồi."