Chương 5
C5
Sương tuyết của trận bão đầu đông rồi cũng tan dần theo những tia nắng hanh vàng. Sau đêm giông bão ấy, lò dầu nhà họ Cảnh lại càng ăn nên làm ra, tiếng nện vồ gỗ vang lên đều đặn, mang theo mùi thơm của dầu lạc bao trùm cả một góc xóm nhỏ.
Mối quan hệ giữa ta và Cảnh Triệt đã không còn sự xa cách, đề phòng như những ngày đầu. Giữa hai chúng ta có một sự ngầm hiểu đầy ăn ý, trước mặt người ngoài, hắn vẫn là người làm thuê tên A Cửu, nhưng khi cánh cửa phòng chính khép lại, hắn chính là bờ vai vững chãi nhất, là người cùng ta bàn tính từng đường đi nước bước để mở rộng xưởng dầu.
Thế nhưng, bình yên trong thời loạn lạc luôn là thứ mong manh nhất. Kẻ thù mà ta lo sợ bấy lâu nay, rốt cuộc đã lần theo mùi tiền mà tìm đến.
Đêm ba mươi Tết, mưa xuân rơi lất phất khiến cho con đường đất trong làng trở nên nhầy nhụa. Giữa lúc cả nhà đang quây quần bên mâm cơm tất niên ấm áp, tai của Cảnh Triệt đột nhiên khẽ động. Hắn buông đôi đũa xuống, ánh mắt dịu dàng bỗng chốc co rụt lại, lóe lên sát khí lạnh người.
Cảnh Triệt ra hiệu cho mẹ Cảnh và Cảnh Hy vào buồng trong, rồi khẽ thầm thì vào tai ta:
"Có kẻ lẻn vào kho dầu. Hơi thở rất nặng, là người có võ công, còn mang theo cả hung khí."
Tim ta đập nhanh hơn một nhịp, chậm rãi đứng dậy, với lấy chiếc áo choàng khoác lên người, trong áo đã giấu sẵn một con dao găm nhỏ.
"Đi thôi, xem thử là thần thánh phương nào."
Khi hai chúng ta bước vào kho dầu, dưới ánh sáng mờ nhạt của ngọn đèn treo trên xà nhà, một bóng người to lớn bặm trợn đang đứng hiên ngang giữa những vại dầu lớn. Kẻ đó mặc một bộ quần áo dạ hành đã cũ, khuôn mặt hung dữ có một vết sẹo dài kéo từ đuôi mắt xuống tận cằm. Ngay khi nhìn thấy Cảnh Triệt, gã lập tức cười nhạo, giọng nói trầm khàn vô cùng đắc ý:
"Cảnh nhị đệ, quả nhiên là nhà ngươi chưa chết. Hèn chi một năm qua Đại ca tìm khắp nơi không thấy xác, hóa ra là trốn ở cái xó xỉnh này, lại còn có một cô vợ xinh đẹp, giàu có thế này cơ đấy!"
Cảnh Triệt nhìn rõ mặt kẻ đó, bàn tay siết chặt thành nắm đấm, nghiến răng nhả ra hai chữ: "Vưu Châu!"
Vưu Châu nguyên là Phó tiêu đầu của Tiêu cục Vạn Đạt, năm xưa đã trực tiếp nhận tiền của phản tặc để ép các tiêu sư đi vào con đường buôn lậu vũ khí. Khi tiêu cục bị triệt hạ, gã đã nhanh chân ôm một bọc bạc bỏ trốn, giờ đây tiêu xài hết tiền, gã tình cờ nghe ngóng được chuyện lò dầu nhà họ Cảnh có gã thợ què tài giỏi nên mò tới đây để thám thính.
"Nhà ngươi phúc lớn mạng lớn thật đấy, rơi xuống hẻm núi Tam Sơn mà không chết."
Vưu Châu bước tới hai bước, con dao găm trên tay gã lóe lên ánh sáng lạnh lẽo.
"Nhưng Cảnh nhị đệ à, có biết cái đầu của ngươi hiện tại trên nha môn đáng giá bao nhiêu không? Nếu ta đem cái mạng của ngươi và cả nhà họ Cảnh này lên báo quan, tội chứa chấp phản tặc sẽ khiến cái lò dầu này biến thành tro bụi chỉ trong phút chốc."
Cảnh Triệt định lao lên, nhưng ta đã kịp thời bước lên một bước, dùng thân hình của mình chắn ngay trước mặt hắn. Ta nhìn Vưu Châu, khóe môi nhếch lên một nụ cười giễu cợt:
"Vưu đại ca, ngươi nghèo túng đến mức phải đi tống tiền một góa phụ và một gã phế nhân sao? Nói đi, ngươi muốn bao nhiêu bạc thì mới chịu ngậm miệng lại?"
"Ha ha ha. Cảnh chưởng quầy quả nhiên là người sảng khoái!"
Vưu Châu cười lớn, ánh mắt tham lam quét qua từng vại dầu.
"Năm trăm lượng bạc! Đưa đủ năm trăm lượng, ta sẽ lập tức biến mất, coi như chưa từng thấy Cảnh Triệt tồn tại trên đời này. Bằng không, ngày mai các người cứ chờ ra pháp trường chịu chém đi!"
Năm trăm lượng bạc là toàn bộ số tiền mồ hôi nước mắt mà ta tích lũy được từ lò dầu trong suốt một năm qua, là vốn liếng để ta chuẩn bị mua thêm đất đai và mở rộng xưởng vào mùa xuân tới.
"Được, năm trăm lượng, ta đưa." Ta bình thản đáp, quay sang nhìn Cảnh Triệt: "A Cửu, vào trong kho lấy chiếc rương gỗ đựng bạc ra đây cho Vưu đại ca."
Cảnh Triệt nhìn ta bằng ánh mắt phức tạp, nhưng hắn hoàn toàn tin tưởng thê tử mình, lập tức cúi đầu đi vào trong kho tối. Vưu Châu thấy ta đồng ý dễ dàng như vậy thì vô cùng đắc ý. Gã buông lỏng cảnh giác, cất con dao găm vào bao, hai mắt sáng rực chờ đợi đống bạc trắng.
Thế nhưng, làm sao gã có thể hiểu được tư duy của một người làm kinh doanh. Đối với ta, tiền có thể chi, nhưng tuyệt đối không bao giờ chi cho kẻ thù để chuốc lấy mối họa vô đơn chí. Tống tiền lần một ắt sẽ có lần hai, cách duy nhất để bịt miệng một kẻ biết quá nhiều, chính là biến gã thành một kẻ không bao giờ có thể nói được nữa.
Khi thấy Cảnh Triệt vừa bước ra, tay cầm chiếc rương gỗ, Vưu Châu hăm hở lao tới định giật lấy. Đúng lúc gã đưa hai tay ra, ta đột nhiên quát lớn một tiếng:
"Ra tay!"
"Rắc!"
Một tiếng động kinh hoàng vang lên. Cảnh Triệt không hề dùng tay phải, mà là cánh tay trái vốn dĩ tàn phế của mình đột ngột vung lên như một gọng kìm bằng sắt, chộp lấy cổ tay của Vưu Châu, bẻ ngược ra sau một góc chín mươi độ. Vưu Châu chưa kịp hét lên vì đau đớn thì chân phải của Cảnh Triệt đã quét một đường vào đầu gối gã, khiến gã phó tiêu đầu to lớn quỳ sụp xuống nền đất bụi, bả vai bị giữ chặt không thể nhúc nhích.
Võ công của Cảnh Triệt vốn là hàng thật giá thật, nay cánh tay trái đã hoàn toàn bình phục, đối phó với một gã Vưu Châu đã bị mỹ tửu làm hao mòn thân thể là chuyện dễ như trở bàn tay.
"Trần Minh Di! Con khốn... các người dám giết người diệt khẩu sao?!"
Vưu Châu đau đớn gào lên, mồ hôi hột chảy ròng ròng. "Giết ta rồi, quan phủ cũng sẽ không tha cho các ngươi đâu!"
Ta chậm rãi bước tới, nhặt con dao găm của gã dưới đất lên, dùng lưỡi dao lạnh ngắt nhẹ nhàng vỗ vào khuôn mặt đầy sẹo của gã, giọng nói trầm thấp nhưng đầy tàn nhẫn:
"Ai nói ta sẽ giết ngươi? Giết ngươi ở đây chỉ làm bẩn lò dầu của ta thôi."
Ta quay sang nhìn Cảnh Triệt, ánh mắt quyết đoán: "Trói gã lại, nhét giẻ vào miệng. Đêm nay, ta sẽ tặng cho Huyện lệnh đại nhân một món quà Tết thật lớn."
Sáng mùng một Tết, khi tiếng pháo đón năm mới vừa dứt, cửa nha môn huyện Hoài An đã bị gõ dồn dập. Ta đường hoàng bước vào công đường, phía sau là Cảnh Triệt đang kéo theo Vưu Châu bị trói như một con lợn, toàn thân đầy vết thương bầm dập. Người ngồi trên công đường hôm nay là Huyện lệnh đại nhân, lão đang ngáp ngắn ngáp dài vì bị phá hỏng giấc ngủ đầu năm, sắc mặt vô cùng khó coi.
"Dân nữ Trần Minh Di, bái kiến Huyện lệnh đại nhân." Ta quỳ xuống hành lễ.
"Cảnh chưởng quầy, ngày đầu năm mới ngươi mang gã bặm trợn này đến nha môn của bản quan làm gì?" Huyện lệnh nhíu mày hỏi.
Ta ngẩng đầu lên, nâng cao giọng để toàn bộ nha sai và những người dân đang hiếu kỳ ngoài cửa đều nghe rõ:
"Khởi bẩm đại nhân, đêm qua gã hung đồ này lẻn vào lò dầu của dân nữ để ăn trộm bạc, bị người làm của dân nữ là A Cửu phát hiện. Trong lúc chống trả, người làm của dân nữ đã dũng cảm thu phục và bắt giữ. Sau khi tra xét, dân nữ kinh hoàng phát hiện ra, gã này chính là Vưu Châu - Phó tiêu đầu khét tiếng của Tiêu cục Vạn Đạt, trước đó đã tham gia vào vụ án buôn lậu vũ khí của phản tặc biên thùy và đang bị triều đình truy nã gắt gao!"
"Cái gì?!" Huyện lệnh nghe đến hai chữ "phản tặc Vạn Đạt", chiếc mũ quan trên đầu suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Sắc mặt lão lập tức trắng bệch, kinh hãi nhìn Vưu Châu dưới đất.
Vưu Châu được tháo giẻ trong miệng ra, gã điên cuồng gào lên: "Đại nhân! Đừng nghe ả ta nói bậy! Tên què kia chính là Cảnh Triệt. Hắn là tiêu sư của Vạn Đạt, vẫn chưa chết! Ả ta chứa chấp phản tặc..."
"Câm miệng!"
Một tiếng đập kinh đường mộc nảy lửa của Huyện lệnh đã cắt đứt lời Vưu Châu. Lúc này trong lòng lão Huyện lệnh đang sợ hãi đến mức run rẩy. Lão thừa biết cái tên Cảnh Triệt đã được lão đóng sổ xóa tịch từ một năm trước để che đậy sai sót với triều đình. Bây giờ nếu để tên Vưu Châu này bới móc chuyện đó ra, chiếc mũ quan của lão coi như xong, thậm chí cả nhà lão cũng sẽ liên lụy vì tội giấu giếm thông tin tai mắt của phản tặc.
Để bảo vệ chính mình, Huyện lệnh phải biến Vưu Châu thành một kẻ điên, một gã trộm cắp nói năng xằng bậy.
Lão Huyện lệnh chỉ thẳng tay vào mặt Vưu Châu, quát lớn: "Gã hung đồ to gan! Ngươi là phản tặc triều đình truy nã, đêm ba mươi Tết mò vào nhà dân ăn trộm bị bắt tại trận, giờ lại còn dám ngậm máu phun người, vu khống cho người dân lương thiện và người làm của nhà họ Cảnh để tìm đường thoát tội sao?! Người làm A Cửu của nhà họ Cảnh có Khế ước lao động rõ ràng do Huyện thừa đại nhân đích thân ký duyệt, thân phận trong sạch, làm sao có thể là cái gã Cảnh Triệt đã chết trận từ một năm trước?"
Lão quay sang nhìn viên thông lại, gằn giọng ra lệnh: "Vụ án Tiêu cục Vạn Đạt mưu phản đã có định án của Bộ Hình. Gã Vưu Châu này là tội phạm sổng lưới, nay bắt được tại địa bàn huyện Hoài An, lập tức tống vào đại lao, đánh một trăm gậy, khép vào tội tử hình. Còn nhà họ Cảnh có công bắt tội phạm truy nã, thưởng cho ba mươi lượng bạc!"
"Đại nhân anh minh." Ta cung kính dập đầu.
Vưu Châu trố mắt nhìn cảnh tượng trước mặt, gã không ngờ rằng hệ thống quan liêu thối nát mà gã định dùng để hại nhà họ Cảnh, giờ đây lại bị ta biến thành chiếc máy chém tiễn gã lên đoạn đầu đài. Gã gào thét thảm thiết khi bị đám sai nha kéo sền sệt vào trong ngục tối, hoàn toàn kết thúc mối họa của cuộc đời Cảnh Triệt.
Mùa xuân năm sau, vạn vật đâm chồi nảy lộc, rặng tre già đầu làng nhuộm một màu xanh mướt mát.
Vụ án Tiêu cục Vạn Đạt hoàn toàn chìm vào dĩ vãng, về sau không còn ai nhắc đến nữa. Giờ đây lò dầu của nhà họ Cảnh đã mở rộng gấp ba lần, trở thành xưởng sản xuất dầu lạc lớn nhất huyện Hoài An, cung cấp dầu cho khắp các tửu lầu, phủ đệ của các quan viên trên tỉnh.
Đồng tiền vạn năng cùng với danh tiếng của Cảnh chưởng quầy đã giúp ta làm được một việc cuối cùng. Ta mang ba mươi lượng bạc lên nha môn, làm lại một hộ tịch mới cho người làm thuê tên A Cửu dưới danh nghĩa một người ở phương xa đến định cư.
Ngày nhận được tờ hộ tịch mới, ta tổ chức một bữa tiệc nhỏ trong nhà. Đêm hôm đó, dân làng kéo đến chúc mừng, ai nấy đều xì xầm bàn tán đầy vẻ ngưỡng mộ pha lẫn tiếc nuối:
"Kìa, các bà nhìn xem, Cảnh chưởng quầy giàu có thế kia, vậy mà cuối cùng lại quyết định tái giá với gã làm thuê què quặt A Cửu đấy."
"Bà thì biết cái gì. Tuy tên A Cửu bị tật một chút, nhưng một năm qua trung thành tận tụy, lại có công bảo vệ xưởng dầu, cứu mạng bà Cảnh. Cảnh chưởng quầy thông minh như thế, chọn hắn làm trượng ohu để giữ vững cơ nghiệp là đúng đắn nhất rồi."
Họ làm sao biết được, đằng sau những lời bàn tán ấy là một tình yêu đã đi qua vạn dặm đao kiếm và sinh tử để tìm về bên nhau.
Trong căn buồng cưới mới được trang hoàng đơn giản nhưng ấm áp bằng hai cây nến đỏ, ta mặc chiếc áo mới, trên đầu cài cây trâm gỗ mà Cảnh Triệt tự tay đẽo gọt. Cảnh Triệt bước vào, sống lưng thẳng tắp, đôi mắt đen sâu thẳm tràn ngập niềm hạnh phúc vô bờ.
Hắn bước đến bên cạnh ta, nhẹ nhàng cầm lấy đôi bàn tay đầy vết chai sạn của ta rồi đặt vào lòng bàn tay ấm áp của mình, giọng nói trầm thấp không giấu nổi xúc động:
"Minh Di, hai năm trước, ta tưởng mình đã chết ở hẻm núi Tam Sơn. Hai năm sau, cảm ơn nàng đã dang tay cứu vớt mạng sống này của ta, cho ta một danh phận đường hoàng để được đứng bên cạnh nàng."
Ta ngước mắt nhìn phu quân mình, nụ cười trên môi ta rạng rỡ và dịu dàng như trăm hoa nở rộ đón xuân sang:
"Cảnh Triệt, chàng nhớ cho kỹ, mạng của chàng là do Trần Minh Di ta bỏ tiền ra mua, cơ nghiệp này cũng là do ta tự tay gầy dựng. Từ nay về sau, chàng phải ngoan ngoãn làm phu quân của ta, cùng ta trông coi giang sơn nhỏ bé này, nghe rõ chưa?"
"Tuân lệnh, bà chủ của ta."
Cảnh Triệt khẽ mỉm cười, cúi đầu thổi tắt ngọn nến đỏ. Đêm xuân nồng đượm buông xuống trên bến sông Hoài, khép lại những giông bão của quá khứ, mở ra một chương mới ngập tràn hạnh phúc của đôi phu thê chúng ta.
(Kết thúc)