Chương 2

C2

Người ta thường nói "Trước cửa nhà góa phụ lắm chuyện thị phi". Câu này quả thực chẳng sai chút nào.

Tròn ba ngày hung tin đưa về, ta dựng một tấm bài vị bằng khúc gỗ xoan đẽo vội, bên trên viết mấy chữ: “Bài vị của Cảnh Triệt”. Không kèn không trống, không thuê thầy cúng bái, cũng chẳng có linh cữu để mà tiễn đưa. Cả tang lễ rút gọn lại trong một bát cơm trắng cùng mấy nén nhang mua trên trấn.

Mẹ chồng khóc đến khàn cả giọng, mắt sưng húp như hai quả mận chín, nằm bẹp trên giường không dậy nổi. Cảnh Hy vừa nhóm bếp vừa sụt sùi, nhìn ta bằng ánh mắt đong đầy u uất và oán hận. Trong mắt hai người họ, sự bình tĩnh của ta chính là tội ác lớn nhất. Nhưng ta không rảnh để tâm đến việc họ có suy nghĩ gì. Ba lượng bạc đổi từ bộ hỷ phục, sau khi mua gạo, bột mì và muối, trong túi ta hiện tại còn đúng hai lượng bạc và mấy đồng lẻ.

Nếu chỉ ngồi ăn không thì chưa đầy hai tháng sẽ sạch bách số tiền này. Đến lúc đó, cả ba mạng goá bụa này chỉ còn nước dắt nhau ra sông Hoài mà gieo mình. Ta là con gái nhà họ Trần, từ trong xương tủy ta có sự kiêu hãnh của một thương nhân, ta có thể chịu nghèo, chịu khổ, nhưng tuyệt đối không chịu chết nhục như vậy.

Sáng ngày thứ tư, khi sương mù còn giăng mờ lối, ta đã thắt chặt vạt áo, đi thẳng sang xóm bên tìm Trương lão hán. Trương lão hán là một thợ cày già trong vùng, vợ mất sớm, nuôi một đứa con trai khờ khạo. Ông lão có một con trâu già nhưng khỏe mạnh, tính tình lại thật thà, kiệm lời, ngày thường đều bị người trong tộc nhà họ Cảnh chèn ép, quỵt tiền công cày thuê.

Thấy ta đứng trước ngõ, Trương lão hán có chút ái ngại, hạ chiếc cuốc xuống rồi hỏi:

"Nương tử, cô tìm lão có việc gì thế? Chuyện của Cảnh Triệt... ta cũng có nghe qua, đúng là tội nghiệp cho một thanh niên tốt."

Ta cúi đầu chào ông rồi thẳng thắn vào việc chính: "Trương thúc, ta muốn thuê thúc mang trâu sang cày nốt ba mẫu ruộng hoang phía sau nhà họ Cảnh. Ruộng đó bỏ hoang đã lâu, cỏ dại mọc cao quá đầu gối, gốc rễ bám sâu, với sức của một mình ta thì không cày nổi."

Trương lão hán sững sờ, đôi mắt mở to nhìn ta: "Cô muốn cày ruộng hoang sao? Cái khoảnh đất ấy toàn đắt cằn cỗi lại nằm sát bìa rừng, chuột bọ rắn nhiều vô kể. Trước đây khi cha Cảnh Triệt còn sống gieo lúa vụ chiêm còn chẳng thu nổi mấy đấu thóc nên mới bỏ hoang đấy. Giờ Cảnh Triệt mất rồi, cô gánh vác thế nào được đây?"

"Gánh không được cũng phải gánh." Ta móc từ trong dải áo ra ba mươi đồng, đặt vào bàn tay thô ráp, nứt nẻ như vỏ cây già của ông.

"Đây là tiền cọc trước. Ta thuê thúc cày đất lên, bừa cho tơi ra trong vòng ba ngày. Sau khi xong việc, ta sẽ thanh toán nốt ba mươi đồng còn lại. Thúc thấy như vậy có được không?"

Nhìn thấy tiền ngay trước mặt, mắt Trương lão hán sáng lên. Ở cái làng nghèo này, người ta toàn đổi công hoặc khất nợ đến cuối mùa, ít ai đưa tiền mặt sòng phẳng như ta. Ông cụ nắm chặt tiền, gật đầu cái rụp:

"Được! Nể tình cô sòng phẳng, sáng mai ta dắt trâu qua ngay. Có điều, cỏ hoang nhiều quá, ta cày lật lên xong, cô phải tự dọn rễ cỏ đấy."

"Việc đó thúc cứ yên tâm."

Ngày hôm sau, tiếng trâu và tiếng quát "họ... hò" của Trương lão hán vang lên trên mảnh ruộng hoang nhà họ Cảnh. Dân làng đi ngang qua, ai nấy đều dừng bước như xem trò khỉ trong rạp xiếc. Bọn họ khoanh tay trước ngực, bĩu môi cười nhạo:

"Đúng là đồ điên. Đàn ông thanh niên lực lưỡng còn chẳng ăn thua với ba mẫu ruộng cằn kia, phụ nữ góa chồng tay trói gà không chặt lại bày đặt ra vẻ."

"Chắc là ra vẻ để lừa thiên hạ đấy mà. Để xem trụ được mấy ngày."

Ta mặc kệ những lời đàm tiếu ấy. Bản thân quấn một chiếc khăn vải thô lên đầu che nắng, tay cầm một chiếc cào sắt ba răng, chân trần lội xuống bùn đất. Đất ruộng hoang vừa được lưỡi cày lật lên bốc mùi nồng hắc của rễ cỏ thối và bùn đen qua nhiều năm. Rễ cỏ tranh, cỏ gấu đan xen vào nhau dày đặc như một tấm lưới sắt dưới lòng đất.

Ta dùng cào cào lên từng mảng, hai tay rướm máu vì rễ cỏ sắc nhọn đâm vào. Đôi bàn tay của ta vốn dĩ mười tám năm qua chỉ cầm bút lông vẽ tranh, gạt bàn tính sổ sách, nay chỉ sau một ngày đã phồng rộp lên những bọng nước đỏ hồng. Mỗi lần bóp chặt cán cào, những nốt phồng ấy lại vỡ ra, nước vàng lẫn máu chảy ra vô cùng đau rát.

Tối về đến nhà, ta mệt đến mức xương cốt toàn thân rã rời như bị chặt ra từng mảnh. Ta ngồi bên thềm giếng, múc nước lạnh dội lên đôi bàn tay đang sưng tấy.

Cảnh Hy bước ra định múc nước nấu cơm, nhìn thấy đôi bàn tay đầy máu và bùn đất của ta thì sững người lại. Nàng mím môi, trong ánh mắt phức tạp kia có chút sợ hãi, có chút thương hại, nhưng nhiều hơn là sự bướng bỉnh cứng đầu.

"Tẩu... tẩu làm thế để cho ai xem?"

Cảnh Hy lầm bầm, giọng lí nhí.

"Cả làng đang cười vào mặt nhà chúng ta kìa. Họ bảo Đại ca vừa mất, tẩu đã không giữ thể diện cho huynh ấy, cứ lao ra đường phơi mặt cho đám đàn ông nhìn."

Ta ngước mắt nhìn thẳng vào em chồng mười bốn tuổi, ánh mắt không hề có chút độ ấm:

"Cảnh Hy, thể diện có ăn được không? Nếu ngày mai ta không phơi mặt ra ruộng, s ẽ lấy cái gì để nhét vào cái miệng của muội cùng miệng của mẹ? Sĩ diện của người nghèo là thứ vô dụng nhất trên đời. Có giỏi thì ngày mai muội ra đồng dọn cỏ thay ta, còn không thì im miệng vào bếp nấu cơm đi."

Con bé bị ta mắng cho đỏ bừng mặt, vừa khóc vừa giậm chân chạy vào nhà.

Từ trong buồng, tiếng thở dài thườn thượt và tiếng tụng niệm lầm rầm cầu khấn của mẹ chồng vọng ra ngoài. Bà không mắng ta nữa, vì bà biết rõ, bát cơm bốc khói nghi ngút bà ăn một ngày ba bữa đều đổi bằng máu và mồ hôi trên đôi tay đang của đứa con dâu góa bụa này.

Sau khi dọn sạch cỏ hoang trên ba mẫu ruộng, ta không gieo lúa. Đất này quá cằn cỗi, trồng lúa chỉ có nước bù lỗ tiền giống. Ta quyết định trồng lạc và khoai lang. Đây là hai loại cây dễ sống, chịu được đất cát pha thô.

Đồng thời, tận dụng phần rạch nước sâu dẫn từ sông Hoài chảy qua góc ruộng, ta thuê Trương lão hán chặt tre đóng một cái hàng rào thưa quây lại thành một cái chuồng vịt nhỏ. Ta dùng một lượng bạc còn lại ra chợ mua năm mươi con vịt giống nhỏ về thả.

Người nuôi vịt trong vùng đều nói ta liều mạng, vịt con mùa này dễ đổ bệnh chết hàng loạt. Nhưng ta có bí quyết của riêng mình. Năm xưa khi gia đình chưa phá sản, cha ta từng sở hữu vài trang trại lớn ở ngoại ô Kinh thành, ta đã đọc qua không ít sách chọn giống và chăn nuôi của các nông quan triều đình. Ta tự mình lên rừng hái lá tía tô, ngải cứu giã nhỏ trộn vào thức ăn cho vịt để phòng bệnh, tối đến thì thắp một ngọn đèn dầu nhỏ trong chuồng để sưởi ấm cho chúng.

Tháng Sáu, nắng hạ đổ xuống vùng đồng bằng sông Hoài. Ba mẫu lạc của ta đã lên xanh mướt, hoa lạc màu vàng nhỏ li ti trải dài thành một thảm lụa đẹp đẽ. Dưới sự chăm sóc tỉ mẩn của ta, đàn vịt năm mươi con không chết một con nào, con nào con nấy lông mọc trắng muốt, bắt đầu đẻ những quả trứng đầu tiên vỏ xanh dày dặn.

Chính vào lúc gia cảnh nhà họ Cảnh có chút khởi sắc thì rắc rối lại tìm đến cửa.

Hôm đó là một buổi chiều muộn, ta đang đứng dưới ao thì nghe tiếng Cảnh Hy khóc thét lên từ phía chuồng vịt trên bờ. Ta vội vàng cầm chiếc liềm cắt cỏ bám đầy bùn đất, ba bước thành một vỗi vã lao lên bờ ruộng.

Tại cửa chuồng vịt, ba gã đàn ông lực lưỡng, mặt mũi bặm trợn đang đứng nghênh ngang. Kẻ cầm đầu là Lý Cường chuyên gán nợ, bảo kê chợ cá trên trấn, cũng là một kẻ lưu manh khét tiếng có họ hàng xa với Lý chính làng này. Hắn đang xách hai con vịt béo nhất đàn của ta trên tay, miệng cười gian manh.

"Chà, góa phụ nhà họ Cảnh nuôi vịt khéo gớm nhỉ. Nhìn con nào con nấy béo mầm. Cảnh đại tẩu này, trượng phu nhà cô chết một năm nay, khoảnh ao này là thuộc đất chung của làng, cô tự ý quây hàng rào nuôi vịt mà chưa hỏi qua ý kiến của huynh đệ ta là không đúng luật đâu đấy."

Cảnh Hy đứng nép sau góc chuồng, mặt cắt không còn một giọt máu, khóc lóc rấm rứt không thôi. Ta bước tới, đứng chắn trước mặt Cảnh Hy, lưỡi liềm trong tay ta giơ ngang ngực. Mũi liềm sắc bén lóe lên ánh thép lạnh dưới ánh mặt trời. Sắc mặt ta bình thản đến đáng sợ, không có một chút sợ hãi nào của một người phụ nữ yếu thế:

"Lý Cường, thả vịt xuống đi."

Lý Cường nhìn thấy ta, đôi mắt ti hí của hắn đảo qua đảo lại trên khuôn mặt lam lũ nhưng vẫn giữ được nét thanh tú của ta, hắn liếm môi cười gian xảo:

"Nếu ta không thả thì sao? Cô định dùng cái liềm cắt cỏ kia chém ta à? Một goá phụ mà thôi, không có đàn ông chống lưng thì cứng đầu được với ai? Hôm nay ta cứ bắt vài chục con vịt này về nhắm rượu đấy, cô làm gì được ta? Hay là... cô theo ta về trấn, hầu hạ ta một đêm, xong xuôi rồi gì chuyện gì cũng dễ nói."

Hai gã tay sai đi sau bật cười hô hố vô cùng bỉ ổi.

Ta không nói một lời thừa thãi. Chỉ lùi lại một bước, xoay người nắm lấy cánh tay Cảnh Hy, gằn giọng nói với nàng:

"Cảnh Hy, chạy ngay lên đường lớn, hét thật to lên cho ta: Lý Cường cướp tài sản của quân gia, định mưu sát thân quyến của binh sĩ triều đình!”

Lý Cường nghe thấy hai chữ "quân gia" và "binh sĩ triều đình" thì nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ lại. Hắn quát lớn:

"Mụ điên kia, ngươi nói bậy bạ gì đó? Cảnh Triệt chỉ là một gã phu áp tiêu quèn, liên quan gì đến quân gia?"

Ta tiến lên một bước, dí thẳng mũi liềm vào sát ngực áo hắn, giọng nói sắc như dao:

"Là ngươi mắt mù hay là tai điếc? Thứ mà Tiêu cục Vạn Đạt áp tải năm ngoái là chuyến hàng của Vương phủ đến biên thùy, có sắc lệnh kiểm duyệt của Binh bộ. Cảnh Triệt bỏ mình khi đang bảo vệ quân nhu của triều đình, hồ sơ vụ án còn lưu giữ tại nha môn, có chữ ký định án của Huyện lệnh đại nhân! Tuy chàng chết nhưng danh nghĩa vẫn là dân phu tử trận vì công vụ. Thân quyến của chàng được luật pháp triều đình bảo hộ."

Ta nhìn thẳng vào mắt gã lưu manh, từng chữ nói ra nặng tựa ngàn cân:

"Hôm nay ngươi cướp vịt của ta, chính là cướp đồ của cô nhi quả phụ nhà binh. Ngươi bước ra khỏi mảnh ruộng này thử xem, ngày mai ta sẽ lên thẳng cửa nha môn đánh trống kêu oan, đem tờ định án của quan phủ có nét chữ của ta ra đối chất. Để xem cái ghế Lý chính của chú họ ngươi có đỡ nổi cái đầu của ngươi khi mang tội danh mưu sát cô nhi góa phụ quân gia không!"

Khuôn mặt Lý Cường từ đỏ tía chuyển sang xám ngoét như tro tàn. Hắn là kẻ lưu manh chuyên bắt nạt kẻ yếu, nhưng lại sợ nhất là đụng chạm đến quan phủ và luật pháp triều đình, nhất là những tội danh dính dáng đến quân đội, binh lính. Hắn nhìn chằm chằm vào ánh mắt điềm tĩnh không một chút gợn sóng của ta, biết mình đã đụng phải một gốc cây cứng.

"Mẹ kiếp... con mụ góa phụ này ghê gớm thật."

Lý Cường lầm bầm chửi rủa, tay run lên ném phịch hai con vịt xuống đất. Hắn nhổ một bãi nước miếng rồi vẫy tay nói với hai gã đàn em:

"Đi! Hôm nay đen đủi, không chấp góa phụ."

Ba gã lưu manh hậm hực quay người, ba bước dồn một bước đi thật nhanh khỏi bờ ruộng như đang chạy trốn. Lúc này Cảnh Hy mới dám thở phào một hơi, nhào đến ôm lấy chân ta mà khóc nức nở. Ta cúi xuống vuốt tóc con bé, nhẹ nhàng nói:

"Đừng khóc nữa, đuổi vịt vào chuồng đi.”

Mùa thu năm đó, ba mẫu lạc của ta cho thu hoạch lớn. Từng củ lạc mập mạp, vỏ trắng ngần, phơi khô đầy ắp cả ba chiếc rương lớn trong nhà.

Nếu mang số lạc thô này bán cho các thương lái trên trấn, giá sẽ bị ép xuống rất thấp. Ta tính toán kỹ lưỡng, quyết định làm một việc táo bạo hơn, chính là mở lò ép dầu lạc thủ công ngay tại nhà. Trong vùng này, người dân muốn dùng dầu lạc toàn phải đi bộ mười mấy dặm lên huyện mua với giá đắt đỏ, nếu ta mở lò ép dầu tại chỗ, vừa tiêu thụ được lạc của mình, vừa có thể nhận ép thuê cho dân làng để lấy tiền công.

Ta dùng số tiền bán trứng vịt và một ít bạc tích lũy được, thuê cánh thợ mộc giỏi trong vùng đóng một chiếc máy ép dầu bằng gỗ thông loại lớn theo bản vẽ trong trí nhớ của ta. Đó là một hệ thống khổng lồ, dùng các nêm gỗ lớn để đóng chặt ép dầu ra từ những bao lạc chất lượng tốt.

Quy trình ép dầu khá cầu kỳ và đòi hỏi sự tỉ mỉ tuyệt đối. Lạc sau khi phơi khô sẽ được mẹ chồng và Cảnh Hy chọn lọc bỏ những hạt mốc, sâu mọt, không đều. Sau đó ta cho lên chảo gang lớn rang tới khi mùi thơm bốc lên nức mũi. Lạc rang xong mới xếp vào lòng bệ gỗ thông để ép thành dầu.

"Cạch! Cạch! Cạch!"

Ta tự mình cầm chiếc vồ gỗ nặng mười mấy cân, dùng hết sức bình sinh quật mạnh vào các nêm gỗ để tạo lực ép. Mỗi một nhát vồ nện xuống, thân gỗ thông ại vang lên những tiếng rên rie nặng nề. Mồ hôi ta chảy ra như tắm, thấm đẫm chiếc áo thô sờn, bắp tay và vai ta mỏi nhừ đến mức run rẩy. Nhưng rồi, từ khe hở dưới đáy bệ gỗ, những giọt dầu lạc đầu tiên màu vàng óng ánh như mật ong, đặc sánh và thơm nức bắt đầu chảy ra, nhỏ tí tách vào chiếc chậu sành đặt sẵn bên dưới.

Mùi hương ngọt ngào, béo ngậy của dầu lạc mới ép bay theo gió, lan tỏa khắp xóm nhỏ.

"Ra dầu rồi! Tẩu tẩu, ra dầu rồi kìa!"

Cảnh Hy reo lên, nhảy cẫng lên vì sung sướng, hai mắt sáng lấp lánh nhìn dòng dầu vàng óng.

Mẹ Cảnh sụt sùi ngồi bên bếp lửa nhìn chậu dầu lạc đầy ắp, nhưng lần này là những giọt nước mắt hạnh phúc:

"Triệt nhi, con dâu giỏi biết bao... Nhà họ Cảnh chúng ta sống rồi, không sợ chết đói nữa rồi..."

Chỉ trong vòng một tháng sau khi lò dầu hoạt động, danh tiếng lò dầu lạc nhà họ Cảnh đã vang xa khắp làng trên ngõ dưới. Người dân nườm nượp gánh lạc đến nhờ ta ép thuê, tiếng vồ gỗ vang lên thâu đêm suốt sáng. Gia cảnh nhà họ Cảnh từ nghèo rớt mồng tơi, nợ nần chồng chất, giờ đây sau một năm đã trở nên khấm khá, trong nhà lúc nào cũng có cơm gạo trắng tinh, hũ gạo luôn đầy ắp, tiền đồng rủng rỉnh trong rương.

Thế nhưng, đúng vào cái ngày tròn một năm ngày mất trên giấy tờ của Cảnh Triệt, khi cuộc sống của chúng ta vừa mới bình yên và sung túc trở lại thì một biến cố kinh hoàng khác lại ập đến. ..........

Tháng Ba năm sau, vừa vặn tròn một năm ngày nha môn gửi tờ định án tử của Cảnh Triệt về làng.

Xóm nhỏ bên bờ sông Hoài năm nay đã thay da đổi thịt, mà thay đổi lớn nhất chính là nhà họ Cảnh. Ngôi nhà tranh vách đất dột nát năm xưa giờ đã được ta thuê thợ dỡ bỏ, thay vào đó là một ngôi nhà ba gian khang trang lợp ngói, tường bao bằng gạch nung vững chãi che gió chắn mưa. Khoảng sân trước nhà đã được lát đá sạch sẽ. Góc sân đặt mười mấy vại sành cỡ lớn, bên trong chứa đầy dầu lạc vàng óng, đậy lạt tre kín mít, mùi thơm béo ngậy đặc trưng của lò dầu nhà họ Lục thoang thoảng bay trong không khí, trở thành hương vị đặc trưng của vùng này.

Chiều hôm đó, lò dầu vừa nghỉ sau một ngày dài hoạt động hết công suất. Cảnh Hy dắt đàn vịt trắng hơn một trăm con từ bờ ao về chuồng, tiếng vịt kêu "cạp cạp" rộn rã cả một góc vườn. Mẹ Cảnh ngồi dưới hiên nhà, vừa lựa những hạt lạc mập mạp để làm giống cho vụ sau, vừa thấp giọng trò chuyện với mấy thím hàng xóm sang chơi.

Ta đứng bên giếng nước, múc một gáo nước lạnh dội sạch chiếc tạp dề đẫm mồ hôi và muội than rồi dùng khăn vải lau khô hai bàn tay. Đôi bàn tay này đã không còn dáng vẻ của một tiểu thư từng được ăn sung mặc sướng, giờ đây lòng bàn tay chai sần, những vết sẹo do rễ cỏ tranh và nêm gỗ cọ xát đã hóa thành những đường vân thô ráp, nhưng nó mang lại cho ta sự tự tin mà không một loại trang sức vàng bạc nào có thể sánh bằng. Đó là minh chứng cho việc ta tự dùng sức mình để đứng vững giữa cuộc đời này.

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ rực cả dòng sông Hoài phía xa. Giữa khung cảnh yên bình, đượm mùi khói bếp ấy, một bóng người lảo đảo xuất hiện ở đầu ngõ, ngược ánh mặt trời chậm rãi đi về phía cổng nhà chúng ta.

Ta là người đầu tiên nhìn thấy hắn. Ban đầu, ta chỉ tưởng đó là một gã hành khất phương xa đói rách đi ngang qua xin bát cháo loãng. Nhưng khi bóng hình ấy càng lúc càng gần, bước chân của ta đột ngột khựng lại, gáo dừa trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất.

Đó là một người đàn ông rách rưới đến thảm hại. Hắn mặc một chiếc áo ngắn rách nát không ra hình thù, để lộ lồng ngực gầy trơ xương, loang lổ những vết sẹo đao kiếm, sẹo bỏng co quắp, sần sùi như da trăn. Dường như một bên cánh tay trái của hắn bị thương tật, buông thõng một cách không tự nhiên, quấn bằng một dải vải xám bẩn thỉu đẫm những vệt dịch vàng rỉ ra. Hắn khập khiễng lê từng bước chân rỉ máu trên nền đất, một bên giày rách toạc lộ cả ngón chân cái thâm đen vì tụ máu. Mái tóc rối bù như tổ quạ, râu ria xồm xoàm che khuất nửa khuôn mặt, chỉ có đôi mắt là sáng quắc, sâu hoắm, vừa mệt mỏi lại vừa chứa đựng một sự khát khao, cố chấp đến điên cuồng.

Hắn đứng sững lại trước cánh cổng gạch kiên cố của nhà họ Cảnh. Đôi mắt hắn ngơ ngác nhìn ngôi nhà ngói đỏ, nhìn một loạt vại sành đựng dầu, nhìn đàn vịt trắng muốt đang rỉa lông ngoài chuồng, rồi cuối cùng, ánh mắt gã dừng lại trên gương mặt của ta.

Bốn mắt nhìn nhau giữa buổi chiều tà rực lửa. Tim ta đập thình thịch một tiếng thật lớn, máu nóng trong người như đông cứng lại, rồi ngay sau đó là một luồng khí lạnh chạy dọc từ sống lưng lên đến đỉnh đầu. Bản năng và trí nhớ của ba tháng thành hôn ngắn ngủi đang gào thét trong đầu ta: Người này là Cảnh Triệt! Người đàn ông đã bị quan phủ kết án tử một năm trước, phu quân tưởng như đã nát vụn dưới vực sâu Tam Sơn, thực sự chưa chết! Hắn đã bò từ cõi chết trở về!

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, một vạn câu hỏi nảy ra trong đầu ta: Một năm qua hắn đã đi đâu? Tại sao hắn lại bị thương nặng như thế này? Làm thế nào mà hắn có thể sống sót dưới vực sâu vạn trượng?

Thế nhưng, ngay sau cú sốc tinh thần ban đầu, lý trí của ta lại một lần nữa giành quyền kiểm soát đại não. Ta không nhào tới ôm hắn khóc lóc thảm thiết, cũng không quỳ sụp xuống đất tạ ơn đất trời đất. Ánh mắt ta nhanh chóng đảo qua những vết thương trên người Cảnh Triệt, đó không phải là vết thương do té ngã thông thường, mười phần thì có đến tám phần là vết thương do đao kiếm bè cánh chém phạt, và dải vải quấn tay kia là loại vải thô chuyên dụng của quân đội biên thùy.

Cảnh Triệt hiện tại là một "người chết" trên giấy tờ của quan phủ. Nếu hắn đột ngột xuất hiện một cách quang minh chính đại với thân phận Cảnh Triệt mình đầy vết thương nhạy cảm thế này, chuyện gì sẽ xảy ra? Nha môn sẽ kéo đến tra hỏi, kẻ thù đã truy sát hắn hoặc tiêu cục có thể sẽ tìm đến xóm nhỏ này. Lò dầu ta vất vả dựng lên, cuộc sống bình yên của mẹ chồng và em chồng ta vừa mới có được sẽ lập tức tan thành mây khói. Kẻ xấu trong vùng như Lý Cường sẽ lập tức mượn cớ này để tố cáo nhà họ Cảnh.

Ta không thể đánh cược toàn bộ sản nghiệp và mạng sống của cả nhà vào một phút bốc đồng.

Cảnh Triệt đứng trước cửa cổng, hắn nhìn ta rất lâu, đôi môi khô nẻ, đóng vảy máu khẽ run rẩy. Dường như hắn cũng bị sự thay đổi của ngôi nhà làm cho chấn động, khiến hắn không dám tin vào mắt mình. Hắn nhìn thê tử giờ đây ăn mặc gọn gàng, thần thái tự tin, đứng thẳng tắp bên giếng nước. Đột nhiên hắn cảm thấy bản thân mình giống như một bóng ma bẩn thỉu từ địa ngục bò về phá vỡ cảnh thái bình trên trần gian.

Hắn ngập ngừng nuốt một ngụm nước bọt, cổ họng phát ra những tiếng khàn đặc, thô ráp như tiếng cát sỏi cọ xát vào nhau.

"Làm phiền một chút... Đây... đây có phải nhà họ Cảnh không?"

Tiếng nói của hắn tuy nhỏ nhưng lại rơi vào khoảng sân yên tĩnh, khiến mẹ chồng và mấy thím hàng xóm đang ngồi trước hiên nhà giật mình quay đầu lại nhìn. Cảnh Hy cũng dừng tay đang cho vịt ăn, ngơ ngác nhìn gã hành khất kỳ dị ngoài cổng. Do râu ria che khuất và thân hình gầy sút đi một nửa, lại thêm ánh hoàng hôn ngược sáng, họ tạm thời chưa nhận ra hắn là ai, chỉ thấy một kẻ rách rưới đầy sát khí đáng sợ.

Ta nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Cảnh Triệt, ánh mắt bình thản. Ta hít một hơi thật sâu, nén chặt mọi cảm xúc xuống đáy lòng rồi đột ngột quay đầu lại phía gian nhà chính, cất giọng gọi lớn.

"Mẹ, Cảnh Hy. Ngoài cổng có người đến xin việc làm cho lò dầu!"

"Cái gì?!"

Cảnh Triệt đứng chết lặng tại chỗ. Đôi mắt hắn trợn ngược, nhìn ta bằng ánh mắt đầy sự bàng hoàng, kinh ngạc không thể tin nổi. Hắn tưởng rằng khi hắn sống sót trở về sau một năm chịu bao tủi nhục, gạt huyết lệ để bò về đến nhà, hắn sẽ nhận được vòng tay ấm áp, tiếng khóc mừng rỡ của thê tử và mẹ. Hắn tưởng rằng hắn sẽ được đường hoàng bước vào ngôi nhà của mình, cởi bỏ bộ quần áo rách rưới này ra để làm một gia chủ thực thụ.

Vậy mà người vợ kết tóc luôn mang theo chiếc thẻ bài đẫm máu của hắn bên mình để làm động lực sống sót lại nhìn hắn bằng ánh mắt thản nhiên, nói hắn là "người đến xin việc".

Rõ ràng đây là nhà của hắn! Đất này là đất tổ tiên hắn để lại! Người phụ nữ đang ngồi ở hiên kia là mẹ ruột sinh ra hắn! Cô nương kia là tiểu muội mà hắn yêu thương! Tại sao bây giờ hắn muốn bước chân vào chính ngôi nhà của mình lại phải lấy danh nghĩa là một người đi xin việc làm?

"Minh Di, nàng... nàng nói cái gì? Ai xin việc?"

Mẹ Cảnh lật đật chống gậy đứng dậy, khập khiễng bước ra sân. Mấy thím hàng xóm cũng hiếu kỳ đứng lên ngó nghiêng. Ta không để Cảnh Triệt có cơ hội mở miệng tự bộc lộ thân phận. Ta sải bước dài tiến về phía cánh cổng, cơ thể ta đứng chắn ngay trước mặt hắn, dùng tấm lưng của mình che bớt tầm nhìn của những người trong sân. Ta hạ thấp giọng, thanh âm cực nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe thấy:

"Nếu huynh còn muốn mẹ và tiểu muội được sống yên ổn, nếu huynh không muốn ngày mai nha môn mang xích sắt đến gông cổ đi vì tội danh không rõ ràng, thì hãy câm miệng lại cho ta! Hiện tại huynh là lưu dân tên A Cửu đến xin làm phu khuân vác cho lò dầu. Muốn vào nhà thì gật đầu."

Cảnh Triệt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt gần trong gang tấc của ta. Hắn ngửi thấy hương hoa nhài nhẹ nhàng trộn lẫn với mùi dầu lạc thơm ngậy trên người ta, nhìn thấy nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt ta, xác định đây chính là Trần Minh Di gia cảnh sa sút từng e ấp dưới tấm khăn voan đỏ. Nhưng ánh mắt của nàng lúc này không có chút gì là hoảng loạn, nàng lý trí đến mức tàn nhẫn.

Sự kiêu ngạo của một người đàn ông đã phải liều mạng sống sót khiến lồng ngực Cảnh Triệt phập phồng kịch liệt. Hắn nắm chặt bàn tay phải còn lành lặn, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, khớp xương kêu lên những tiếng răng rắc. Hắn rất muốn đẩy phắt người phụ nữ kia ra, lao vào sân ôm lấy mẹ mình gã mà gào lên: "Con là Cảnh Triệt!"

Nhưng hắn không phải kẻ ngu. Một năm lưu lạc giang hồ, nếm trải đủ mọi mưu mô chước quỷ, hắn hiểu rất rõ ý tứ trong lời nói của ta. Hắn biết thân phận hiện tại của mình nhạy cảm đến mức nào. Chuyến áp tiêu năm ngoái của tiêu cục Vạn Đạt thực chất liên quan đến một âm mưu tranh đoạt tài sản khổng lồ của một vị Vương gia biên thùy. Mà hắn là người duy nhất sống sót nắm giữ bí mật quân nhu. Nếu tung tích của hắn bị bại lộ trong lúc này, không chỉ hắn phải chết mà ngay cả nhà họ Cảnh mới vừa khởi sắc này cũng sẽ bị san phẳng thành bình địa.

Nhìn lại ngôi nhà lợp ngói đỏ, nhìn mâm cơm nóng hổi Cảnh Hy đặt trên bàn gỗ ở gian nhà chính, lại nhìn sắc mặt hồng hào không còn vẻ hốc hác đói rách của mẹ mình... Cảnh Triệt từ từ buông lỏng nắm đấm. Hắn hiểu, một năm qua nếu không có người phụ nữ trước mặt này chèo chống, có lẽ mẹ và tiểu muội hắn đã chết rục ở xó xỉnh nào đó từ lâu rồi. Nàng có quyền kiêu ngạo, và nàng có lý do để bắt hắn phải tuân theo quy luật của nàng.

Chương 2: C2 - Minh Di | Gió Tháng Tám