Chương 3
C3
Chương 3:
Một buổi chiều muộn, khi Lâm An dắt A Diên sang nhà trưởng thôn có chút việc, Từ Thanh ở nhà dọn dẹp lại buồng ngủ. Khi lau bụi trên chiếc bàn gỗ, ánh mắt nàng lại va phải phong thư của Dương Quân Lâm đặt góc bàn. Nửa tháng qua, cuộc sống bận rộn và sự chăm sóc thầm lặng của Lâm An đã khiến nàng tạm thời quên đi sự hiện diện của nó. Nhưng hôm nay, sự tò mò và uẩn khúc dồn nén bấy lâu lại trỗi dậy. Từ Thanh ngồi xuống ghế, hít một hơi thật sâu rồi mở phong thư ra.
Nàng lật giở tờ giấy kia, bên trong chỉ có vỏn vẹn mấy dòng chữ, nét chữ phóng khoáng nhưng ẩn chứa sự tính toán lạnh lùng.
“Lâm huynh, lần này ta lên Kinh thi cử, tương lai chưa rõ sẽ ra sao, khó lòng chu toàn chuyện gia đình ở quê nhà. Từ Thanh nhà nhọ Từ hiền lành nhưng tính tình mạnh mẽ, nếu sau này nàng ấy biết chuyện của ta trên huyện, không chịu chấp nhận mà làm ầm làm ĩ, khiến bản thân không còn đường lui… mong huynh nể tình xưa nghĩa cũ với ta, đón nàng ấy về, giúp nàng một lần, cho nàng một chốn dung thân. Dương Quân Lâm bái tạ.”
Cạch.
Tờ giấy rơi khỏi tay Từ Thanh, đập vào cạnh bàn rồi lướt xuống nền đất lạnh lẽo. Toàn thân nàng run rẩy, máu trong người như đông cứng lại. Từ Thanh chết lặng, hai tai ù đi như có tiếng sấm nổ ngang đầu. Nàng lập tức hiểu ra tất cả. Hóa ra không phải Lâm An vô tình cầu thân. Hóa ra cuộc hôn nhân này hoàn toàn nằm trong sự “sắp xếp” và “gửi gắm” của Dương Quân Lâm!
Không biết Dương Quân Lâm bắt đầu dây dưa với Chu tiểu thư từ khi nào, nhưng hắn đã chuẩn bị sẵn đường lui cho chính mình và cho cả nàng. Hắn sợ nàng lên huyện làm ầm ĩ, làm ảnh hưởng đến thanh danh và tiền đồ làm rể nhà viện trưởng của hắn, nên đã tìm trước cho nàng một người có thể dang tay chào đón nàng, một chốn dung thân để nàng có thể cậy nhờ. Mà người đàn ông lầm lì Lâm An kia cưới nàng chỉ vì một lời nhờ vả, vì lòng thương hại đối với một cô nương bị người ta bỏ rơi!
Một luồng khí lạnh thấu xương từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu. Đây là cú đâm thứ hai, tàn nhẫn và đau đớn không kém gì trận mưa ở huyện thành hôm ấy. Từ Thanh cảm thấy lồng ngực mình nghẹn ứ, nực cười đến mức vừa cười xong đã muốn khóc lên thật to.
Hôn sự đầu tiên của nàng với Dương Quân Lâm, nàng là người bị bỏ lại, bị lừa dối suốt ba năm trời như một kẻ ngốc. Hôn sự thứ hai này, nàng tưởng mình đã tìm được một bến đỗ bình yên để sống qua ngày, hóa ra lại là một sự sắp đặt, một sự ban ơn được định đoạt từ trước bởi chính kẻ đã phản bội nàng.
Nàng chưa từng là người được lựa chọn thật sự. Nàng chỉ là một món hàng, một gánh nặng được người ta chuyền tay nhau từ người này sang người khác để đổi lấy sự thanh thản và cái danh nghĩa khí!
Tiếng cổng tre vang lên lạch cạch. Một mình Lâm An bước vào sân, A Diên đã được hắn gửi lại chơi bên nhà trưởng thôn. Lâm An vừa bước vào phòng trong, nụ cười hiếm hoi trên môi chưa kịp tắt hẳn thì đã khựng lại khi nhìn thấy sắc mặt trắng bệch không một giọt máu của Từ Thanh cùng với phong thư nằm trơ trọi trên mặt đất.
Không gian trong phòng trong nháy mắt rơi vào sự im lặng kỳ quái. Từ Thanh ngước mắt lên nhìn hắn. Đôi mắt nàng đỏ hoe nhưng không có nước mắt, chỉ có một sự thất vọng và tổn thương sâu sắc đến tột cùng. Nàng khàn giọng hỏi, giọng nói run rẩy đến mức không thành tiếng:
“Lâm An, huynh cưới ta… là vì hắn nhờ vả sao? Vì huynh thương hại một cô nương bị bỏ rơi như ta, muốn làm người tốt để tích đức có đúng không?”
Lâm An nhìn nàng, đôi mắt đen sâu thẳm dao động dữ dội. Gương mặt hắn lộ rõ vẻ căng thẳng, cơ mặt khẽ giật giật. Hắn bước lên một bước, định nhặt lá thư lên nhưng Từ Thanh đã lùi lại một bước, ánh mắt tràn đầy sự đề phòng và kháng cự. Lâm An dừng lại, hắn hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt nàng, giọng nói trầm thấp nhưng vô cùng kiên định.
“Không phải.”
Hắn nhặt tờ giấy lên, đặt lại lên bàn rồi quay sang nhìn Từ Thanh, chậm rãi nói rõ từng câu từng chữ.
“Quả thật ta quen biết Dương Quân Lâm từ trước. Năm xưa cha hắn từng có ơn chỉ dạy ta biết chữ, phong thư này là hắn gửi cho ta qua trạm dịch vào hai tháng trước. Ta biết chuyện hôn sự của hai người, cũng biết chuyện hắn có quan hệ với nhà họ Chu ở trên huyện thành.”
Từ Thanh cười khổ, cuối cùng nước mắt cũng tràn ra khỏi bờ mi.
“Vậy nên huynh thương hại ta. Huynh thấy ta đáng thương, thảm hại nên mới mang sính lễ đến cưới ta ngay sau khi ta xé hôn thư giữa ta và hắn?”
“Từ Thanh, nàng nghe cho kỹ đây.”
Lâm An tiến lên vài bước, hai tay giữ chặt lấy bả vai gầy guộc của nàng, ép nàng phải nhìn vào mắt mình. Ánh mắt hắn lúc này không còn sự lạnh nhạt thường ngày, mà là một sự chân thành và nghiêm túc đến rát bỏng.
“Ta cưới nàng không phải vì hắn nhờ vả. Ta là Lâm An, không ai có thể ép ta làm chuyện ta không muốn, càng không có chuyện ta vì một lời nhờ vả của kẻ khác mà đem hạnh phúc cả đời của mình và A Diên ra làm trò đùa. Nếu ta chỉ muốn giúp nàng vì tình xưa nghĩa cũ với nhà họ Dương, ta có thể lặng lẽ cho nàng bạc, có thể nhờ trưởng thôn giúp đỡ nàng. Ta có trăm nghìn cách để giúp nàng có cuộc sống tốt hơn mà không cần phải dùng đến danh nghĩa phu thê.”
Từ Thanh ngẩn người, tiếng khóc nghẹn lại trong cổ họng. Lâm An buông vai nàng ra, hắn quay người nhìn ra cửa sổ, bóng lưng cao lớn của hắn bỗng chốc đượm vẻ cô độc và thâm trầm. Hắn chậm rãi nói, giọng nói phảng phất sự đau thương của quá khứ.
“Nàng biết vợ trước của ta mất như thế nào không?”
Từ Thanh lắc đầu, trong thôn chỉ đồn nàng ấy bị bệnh mà mất.
“Nàng ấy là người từ vùng bên gả qua đây.” Lâm An nói, giọng trầm xuống. “Nhà nàng ấy nghèo, ép nàng ấy gả cho ta để lấy tiền sính lễ nuôi Đại ca nàng ấy. Sau khi gả về đây, nàng ấy luôn sống trong cảm giác tội lỗi và tự ti. Nàng ấy nghĩ mình là gánh nặng của ta, nghĩ ta cưới nàng ấy chỉ vì thương hại. Nàng ấy không dám ăn no, không dám mặc ấm, có bệnh cũng giấu không nói vì sợ tốn tiền của ta. Cho đến khi bệnh nặng không thể giấu được nữa, nàng ấy nắm tay ta khóc, nói kiếp này làm khổ ta rồi, rồi cứ thế mà đi.”
Lâm An quay lại nhìn Từ Thanh, ánh mắt hắn chất chứa một thứ cảm xúc ấm áp và sâu sắc mà nàng chưa từng nhìn thấy ở bất kỳ ai.
“Sau khi nàng ấy mất, ta mới hiểu ra một điều: Một người bị bỏ lại phía sau, một người luôn sống trong sự ghẻ lạnh và toan tính, họ sẽ dần mất đi dũng khí để sống, không còn dám mong chờ bất cứ điều gì nữa.”
“Hôm ấy, khi ta đứng ở gốc cây đầu làng, nhìn thấy nàng từ huyện thành trở về, toàn thân ướt sũng, đôi mắt trống rỗng như người mất hồn. Rồi nghe tin nàng tự tay xé hôn thư giữa những lời chửi rủa của người đời… Từ Thanh, khoảnh khắc đó ta nhận ra ngay. Nàng chính là kiểu người như vậy. Nàng bị người ta treo lơ lửng trên cao suốt ba năm, cuối cùng bị rớt xuống bùn đen một cách tàn nhẫn nhất.”
Hắn bước đến gần nàng, đưa bàn tay thô ráp khẽ gạt đi giọt nước mắt trên má nàng.
“Ta cưới nàng, không phải vì thương hại, càng không phải vì sự cậy nhờ của Dương Quân Lâm. Là vì ta đau lòng. Ta muốn cho nàng một mái nhà, muốn đem cảm giác ‘được trân trọng’, ‘được lựa chọn’ trả lại cho nàng. Ta muốn nàng biết rằng, trên đời này, nàng xứng đáng được một người đường đường chính chính rước về nhà, chứ không phải là một món đồ bị người ta đùn đẩy qua lại.”
Từ Thanh đứng lặng người. Từng lời nói của Lâm An như những dòng nước ấm dội vào tảng băng lạnh giá trong lòng nàng, khiến nó tan chảy thành từng mảnh. Nàng nhìn người đàn ông trước mặt, lồng ngực phập phồng, một cảm xúc chưa từng có bừng lên trong tim.
Mùa thu trôi qua nhanh chóng, những cơn mưa lạnh đầu đông bắt đầu kéo đến, nhuộm xám cả bầu trời thôn Đại Mạch. Sau ngày hôm đó, cuộc sống ở nhà họ Lâm đã có một bước chuyển biến ngầm sau khi nói rõ mọi chuyện. Từ Thanh không còn nhắc đến phong thư kia nữa, nàng dành trọn tâm trí vào việc chăm sóc gia đình, nhưng trong lòng nàng, hình bóng của Lâm An đã không còn đơn thuần là một người chung sống qua ngày.
Cho đến một ngày giữa đông, khi tuyết đầu mùa bắt đầu rơi lác đác, thôn Đại Mạch bỗng nhiên xôn xao bởi một sự kiện: Dương Quân Lâm trở về.
Hắn đi trên một chiếc xe ngựa khá sang trọng, mặc áo lông cáo ấm áp, phong thái càng thêm phần nho nhã, quý khí. Nghe nói hắn đã vượt qua kỳ thi trên huyện với thành tích xuất sắc, danh tiếng vang xa, lần này trở về làng là để tảo mộ cha và thu dọn một số đồ đạc cũ để chuẩn bị chính thức định cư trên huyện thành, chuẩn bị cho kỳ thi mùa xuân năm sau tại Kinh đô.
Sự trở về của hắn lập tức thu hút sự chú ý của cả thôn. Người ta lại bắt đầu đem chuyện cũ ra bàn tán, ánh mắt nhìn về phía nhà họ Lâm đầy vẻ tò mò như muốn xem kịch vui. Từ Thanh đang đứng ngoài sân phơi mấy tấm áo bông dày của Lâm An thì tiếng bước chân quen thuộc dừng lại ngoài cổng tre. Nàng ngẩng đầu lên. Dương Quân Lâm đứng đó, cách một bờ giậu thưa. Hắn nhìn Từ Thanh, ánh mắt phức tạp vô cùng, có hoài niệm, có tội lỗi, có một chút xót xa và cả sự khiên cưỡng. Hắn nhìn thấy nàng búi tóc kiểu phụ nữ đã có chồng, mặc bộ y phục thô sơ màu xanh xám, nhưng gương mặt lại hồng hào hơn trước, không còn vẻ hốc hác, sầu muộn của ba năm chờ đợi.
Hắn không vào sân, chỉ đứng ngoài cổng, thấp giọng gọi một tiếng: “Thanh Nhi.”
Từ Thanh buông vạt áo xuống, sắc mặt bình thản đến lạ lùng. Nàng bước đến gần cổng tre, giữ một khoảng cách đúng mực, nhàn nhạt đáp:
“Dương công tử, gọi ta là Lâm phu nhân hoặc Từ thị là được. Danh xưng kia không thích hợp nữa.”
Dương Quân Lâm nghe vậy, lồng ngực khẽ thắt lại, gương mặt thoáng hiện vẻ đau đớn. Hắn nhìn quanh căn nhà gỗ mộc mạc, nhìn đống củi được xếp ngay ngắn dưới hiên, rồi hạ giọng nói:
“Nàng… sống tốt không? Lâm huynh đối xử với nàng có tốt không? Ta thấy sính lễ hắn mang đến hôm ấy… Ta xin lỗi, Thanh Nhi. Khoảnh khắc nhìn thấy nàng đứng trong mưa hôm đó, ta đã biết mình sai rồi. Nhưng ta không có lựa chọn nào khác. Nhà họ Chu có ơn với ta, viện trưởng có thể giúp ta tiến thân vào triều đình… Ta không thể từ bỏ cơ hội này.”
Từ Thanh nhìn hắn, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cảm giác nực cười và mỉa mai. Điểm khiến cho người ta đau lòng nhất ở Dương Quân Lâm không phải là việc hắn biến thành một kẻ đại ác bất nhân. Hắn không phải kẻ xấu xa hoàn toàn. Hắn thật sự từng có tình cảm với nàng, từng có những năm tháng thanh xuân chân thành với nàng, muốn cưới nàng làm vợ. Nhưng hắn lại là kẻ ích kỷ, do dự và sĩ diện. Hắn muốn dựa vào nhà họ Chu để có được có tiền đồ rộng mở, nhưng lại tiếc nuối đoạn tình cảm thanh mai trúc mã thuần khiết với nàng. Hắn muốn cả hai, chọn cách kéo dài thời gian để không phải đóng vai kẻ ác, cuối cùng lại là kẻ gây tổn thương sâu sắc nhất cho người con gái đã hy sinh vì hắn suốt bao năm.
“Dương công tử.” Từ Thanh cắt ngang lời hắn, đôi mắt trong vắt nhìn thẳng vào khuôn mặt nho nhã kia. “Ta chỉ muốn hỏi huynh một câu.”
“Nàng nói đi.” Dương Quân Lâm vội vã đáp, ánh mắt lộ vẻ mong chờ.
“Nếu hôm ấy ta không chứng kiến cảnh tượng kia ở huyện thành, sau khi trở về không chủ động xé hôn thư, không tuyệt tình tuyên bố từ hôn, thì huynh định để ta đợi bao lâu nữa? Huynh định để ta ở cái thôn Đại Mạch này gặm nhấm những bức thư chứa đầy sự dịu dàng của huynh, chờ đợi đến khi tóc bạc da mồi, hay là chờ đến ngày huynh rước Chu tiểu thư qua cửa, rồi mới cho người về ban cho ta một danh phận thiếp thất đầy nhục nhã?”
Dương Quân Lâm nghe xong, toàn thân run lên, đôi môi mím chặt. Hắn há miệng định nói gì đó, nhưng lại không thể thốt ra thành lời. Hắn ú ớ, ánh mắt đảo quanh, trốn tránh cái nhìn trực diện của nàng.
Bởi vì ngay chính bản thân hắn cũng biết rõ câu trả lời. Hắn đã không còn ý định quay lại đón nàng từ rất lâu rồi. Từ khoảnh khắc hắn nhận miếng ngọc bội của Chu tiểu thư, hắn đã vạch sẵn ranh giới giữa mình và cô nương xuất thân từ thôn quê này. Hắn chỉ hèn nhát, không dám nói ra lời chia tay, muốn để thời gian và sự im lặng khiến nàng tự hiểu lấy, rồi tự rút lui.
Từ Thanh khẽ thở dài, một tiếng thở nhẹ nhõm như trút bỏ được gánh nặng ngàn cân treo lơ lửng trong lòng bấy lâu nay.
“Dương Quân Lâm, điều làm ta đau khổ nhất suốt thời gian qua không phải là vì huynh thay lòng đổi dạ. Con người ai cũng có mưu cầu riêng, huynh muốn trèo cao, đó là lựa chọn của huynh. Thứ làm ta đau nhất là việc huynh biến ta thành một kẻ ngốc, để ta tự sinh tự diệt trong sự im lặng tàn nhẫn của chính mình, bắt ta phải tự mình nhìn thấu sự phản bội để rồi tự xé hôn thư, gánh chịu mọi búa rìu dư luận của người đời.”
Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng nói kiên định và thanh thoát: “Hôm nay huynh trở về, thấy ta sống tốt, huynh thấy tội lỗi nên muốn đến hỏi han để lòng mình được thanh thản đúng không? Vậy thì ta nói cho huynh biết, ta sống rất tốt. Lâm An chưa từng hứa sẽ cho ta vinh hoa phú quý, chưa từng viết những lời thơ hoa mỹ. Nhưng huynh ấy chưa bao giờ để ta phải đứng chờ trong mưa, chưa từng để ta phải đoán xem ngày mai mình có bị bỏ rơi hay không. Huynh đi con đường của mình đi, từ nay về sau, đừng xuất hiện trước mặt ta nữa.”
Nói xong, Từ Thanh dứt khoát quay người đi vào nhà, tiếng cửa gỗ đóng lại “rầm” một tiếng, cắt đứt hoàn toàn ánh nhìn thất thần của Dương Quân Lâm. Hắn đứng lặng ngoài cổng tre một lúc lâu, tuyết đầu mùa rơi xuống bờ vai ấm áp của hắn đến mức lạnh ngắt. Hắn biết giờ phút này đã vĩnh viễn mất đi người con gái từng yêu hắn bằng cả sinh mệnh.