Chương 4
C4
Chương 4:
Dương Quân Lâm rời thôn Đại Mạch ngay ngày hôm sau, nghe nói chuyến đi này của hắn sẽ không bao giờ quay trở lại vùng đất nghèo khó này nữa. Những lời đàm tiếu trong thôn cũng theo cái lạnh của mùa đông mà dần dần lắng xuống.
Từ Thanh bắt đầu thực sự nhập tâm vào cuộc sống tại nhà họ Lâm, không còn chút gượng gạo hay phòng bị nào nữa.
Nàng bắt đầu cải tạo lại mảnh đất trống sau nhà gỗ. Lâm An giúp nàng cuốc đất, rào dậu, nàng thì gieo xuống những hạt giống rau cải mùa đông, rau muống và vài bụi hành hoa. Nàng cũng mở lại khung cửi, nhờ Lâm An đóng cho một cái giá phơi khung thêu thật chắc chắn dưới hiên nhà. Tay nghề thêu thùa xuất sắc của Từ Thanh nhanh chóng đến tai mọi người, quả là tiếng lành đồn xa, các bà các cô ở các thôn lân cận bắt đầu tìm đến tận nhà đặt nàng thêu khăn trùm đầu cô dâu, áo yếm, đồ cho trẻ con, giúp kinh tế gia đình bọn họ ngày một khấm khá.
Mỗi ngày, sau khi làm xong việc nhà, Từ Thanh lại ngồi bên bậu cửa sổ, thắp một ngọn đèn nhỏ, kiên nhẫn dạy cho A Diên nhận biết từng chữ cái đơn giản trên những mảnh gỗ thừa mà Lâm An bào nhẵn cho con bé.
“Chữ này nghĩa là nhà.”
Từ Thanh cầm ngón tay nhỏ nhắn của A Diên, vạch từng nét trên thớ gỗ.
“Nhà là nơi có cha, có A Diên, có ta, có mái nhà che chở khi trời đổ mưa.”
A Diên ngước đôi mắt trong veo lên nhìn nàng, nhoẻn miệng cười toe toét, hai chiếc răng thỏ lộ ra vô cùng đáng yêu: “Mẹ ơi, nhà chúng ta ấm áp vô cùng, A Diên thích nhất là được ở nhà với mẹ và cha.”
Lâm An ngồi ở góc sân, tay cầm đục đang đẽo gọt một chiếc chân ghế gỗ. Hắn ngẩng đầu nhìn hai bóng người bên cửa sổ, ánh đèn dầu ấm áp bao bọc lấy họ, tiếng cười nói giòn tan của con gái hòa cùng giọng nói dịu dàng của Từ Thanh vang vọng khắp gian phòng nhỏ. Khóe môi của người đàn ông luôn lầm lì, lạnh lùng ấy khẽ cong lên một độ cong ôn hòa, trong mắt ngập tràn sự thỏa mãn và bình yên.
Từ Thanh dần nhận ra rằng, một mái nhà thực sự không phải là nơi được xây dựng bằng những lời hứa hẹn to tát, hoa mỹ về một tương lai xa vời, vinh hoa phú quý. Mái nhà thực sự là nơi có những chi tiết rất đỗi bình dị. Là khi trời đổ mưa giông, có người luôn nhớ chạy ra sân thu dọn quần áo phơi cho nàng trước. Là khi nàng bị nhiễm lạnh, ho sù sụ trong đêm, có người sẽ lập tức bật dậy, thức cả đêm đun nước gừng, sưởi ấm đôi bàn tay lạnh ngắt của nàng trong lòng bàn tay thô ráp của mình. Là nơi nàng có thể hoàn toàn thả lỏng tâm trí, không cần cố gắng suy đoán xem người kia có còn cần mình nữa hay không, ngày mai mình có bị bỏ lại phía sau trơ trọi một mình hay không.
Sự rung động của Từ Thanh đối với Lâm An diễn ra một cách âm thầm nhưng mãnh liệt, tựa như mạch nước ngầm chảy qua lòng đất khô cằn.
Nàng bắt đầu để ý đến những thói quen của hắn. Nàng chú ý thấy lòng bàn tay và các ngón tay của hắn đầy những vết chai sần, thô ráp do nhiều năm dùng rìu và đục gỗ, nhưng khi chạm vào nàng hay A Diên lại vô cùng nhẹ nhàng, cẩn trọng như sợ làm họ đau. Nàng chú ý thấy mỗi khi ăn cơm, lúc nào Lâm An cũng múc cho nàng và con gái phần cơm trắng dẻo ngon nhất ở phía trên, còn bản thân hắn thì lẳng lặng ăn phần cơm cháy vàng, cứng ngắc ở đáy nồi. Nàng chú ý thấy những đêm đông rét mướt, dẫu chăn màn trong nhà đã được bổ sung thêm nhờ tiền thêu thùa may vá của nàng, Lâm An vẫn luôn là người thức dậy nửa đêm, lặng lẽ nhường phần chăn dày nhất của mình đắp cho A Diên và nàng, còn hắn thì nằm co rụt người trên chiếc trường kỷ gỗ ngoài gian phòng khách.
Đây là kiểu rung động rất đời, không có mật ngọt chết người, không có thề non hẹn biển. Nó thấm vào từng thớ thịt, từng hơi thở, khiến Từ Thanh hiểu thế nào là được yêu thương một cách đường đường chính chính, thế nào là cảm giác được một người trân trọng từ tận đáy lòng.
......
Cuối đông năm ấy, thôn Đại Mạch hứng chịu một trận thiên tai chưa từng có. Một trận mưa bão lớn kéo dài suốt ba ngày ba đêm kèm theo gió lớn gầm rú bạt mạng. Nước sông dâng cao, làm ngập úng toàn bộ những đồng ruộng hoa màu vụ đông của người dân trong thôn. Sấm chớp đùng đoàng, gió rít qua các khe cửa nghe như tiếng gào rú của dã thú. Căn nhà gỗ của nhà họ Lâm nằm ở cuối thôn, sát bên bìa rừng nên phải hứng chịu luồng gió mạnh nhất.
Đến đêm thứ hai, một phần mái nhà ở gian bếp do bị gió bão quật mạnh đã bị tốc ngói, nước mưa bắt đầu dột xuống xối xả, làm tắt ngúm bếp lửa. Tồi tệ hơn, đứa nhỏ A Diên do thể trạng yếu, lại bị nhiễm lạnh từ trận bão nên đột ngột phát sốt cao. Con bé nằm trên giường, mặt mày đỏ gay, mê sảng gọi “Mẹ ơi, con lạnh, con sợ…”.
Lâm An gần như thức trắng hai ngày hai đêm trước đó để cùng dân làng đắp đê ngăn lũ cứu đồng ruộng. Khi hắn trở về nhà với thân hình ướt sũng, mệt mỏi rã rời thì thấy cảnh tượng trong nhà hỗn loạn: Gian bếp ngập nước, Từ Thanh đang vừa khóc vừa dùng khăn ướt lau người cho A Diên đang co giật vì sốt cao.
“Lâm An! A Diên sốt cao quá, người con bé nóng như hòn than vậy!”
Từ Thanh nhìn thấy hắn, nước mắt vốn kìm nén bấy lâu lập tức trào ra. Trong khoảnh khắc nhìn thấy dáng người cao lớn của hắn bước vào cửa, nỗi sợ hãi tột cùng trong lòng nàng bỗng chốc tìm được chỗ dựa.
Lâm An không dừng lại một giây nào. Hắn lập tức lao đến bên giường, sờ trán con gái, sắc mặt biến đổi. Hắn quay sang nhìn Từ Thanh, giọng nói trầm ổn, dứt khoát mang theo sức mạnh trấn định lòng người.
“Thanh Nhi, nàng ở nhà trông con, giữ ấm cho con bé. Ta lên mái nhà sửa lại chỗ dột trước, nếu không nước mưa tràn vào phòng trong thì con bé không chịu nổi đâu. Sửa xong ta sẽ cõng A Diên lên trên trấn khám bệnh.”
Nói rồi, Lâm An không màng đến thân hình đang kiệt sức, hắn vác thang tre, ôm theo mấy tấm gỗ và ngói dự phòng lao thẳng ra ngoài trời mưa bão mịt mù.
Từ Thanh ở trong phòng, vừa chăm sóc A Diên vừa nơm nớp lo sợ nghe tiếng gió rít gào bên ngoài. Tiếng bước chân nặng nề của Lâm An trên mái nhà vang lên giữa tiếng mưa gầm rú.
Rắc!
Một tiếng động lớn vang lên, kèm theo tiếng vật nặng ngã xuống. Một góc xà nhà cũ do bị nước mưa thấm lâu ngày đã bị gãy, khi Lâm An đang cố định tấm gỗ đã bị thanh xà đập trúng bả vai, suýt chút nữa ngã từ trên mái nhà xuống sân. Hắn nén đau, gầm lên một tiếng, dùng hết sức bình sinh của một người thợ mộc gánh vác gia đình, đóng chặt chiếc đinh cuối cùng để che lấp lỗ hổng dột trên mái nhà.
Khi Lâm An từ trên thang tre bước xuống rồi loạng choạng vào phòng, một bên vai áo của hắn đã rách bươm, máu tươi hòa cùng nước mưa đỏ thẫm nhuộm đỏ cả một mảng áo thô. Gương mặt hắn tái nhợt vì kiệt sức và đau đớn, nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc nhìn về phía giường.
“Đã hết dột chưa?”
Từ Thanh nhìn thấy mảng máu trên vai hắn, tim nàng như ngừng đập. Lần đầu tiên trong đời, nàng cảm nhận được một nỗi sợ hãi tột cùng, không phải sợ bị bỏ rơi, mà là sợ mất đi người đàn ông này. Nàng lao đến ôm chặt lấy hắn, khóc nức nở.
“Hết dột rồi, hết dột rồi! Chàng làm sao vậy, chảy nhiều máu thế này!”
Đêm muộn, sau khi Lâm An kiên trì cõng A Diên băng qua con đường bùn lầy lên trấn mua được thuốc hạ sốt, ba người họ mới trở về được căn nhà gỗ. A Diên uống thuốc xong đã dần cắt sốt, hơi thở dần ổn định và ngủ thiếp đi ngon lành.
Trong phòng ấm áp, tiếng mưa bên ngoài đã nhỏ dần. Từ Thanh ngồi bên giường, cẩn thận dùng rượu thuốc lau rửa và băng bó vết thương trên bả vai cho Lâm An. Vết thương do thanh xà đập vào sưng đỏ một mảng lớn, máu rỉ ra ngoài thịt da. Bàn tay nàng run rẩy, mỗi lần chấm bông thuốc, nàng lại khẽ thổi nhẹ vì sợ hắn đau. Lâm An ngồi im như một pho tượng, cơ bắp săn chắc khẽ căng lên nhưng không hề kêu một tiếng. Hắn nhìn chăm chú vào gương mặt đang đầm đìa nước mắt và lo lắng của Từ Thanh.
Từ Thanh thắt nút dải băng gạc xong, nàng ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn, khẽ hỏi một câu mà nàng đã giấu kín trong lòng bấy lâu nay.
“Lâm An… Nếu hôm ấy, sau khi ta xé hôn thư, chàng không mang sính lễ đến cưới ta, thì cuộc đời ta bây giờ sẽ ra sao? Nếu chàng không cưới ta thì sao?”
Lâm An im lặng rất lâu. Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn phản chiếu ánh đèn dầu nhảy nhót, chất chứa một sự dịu dàng và kiên định đến tận cùng. Hắn đưa bàn tay không bị thương lên, nhẹ nhàng bao bọc lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn đang run rẩy của nàng, trầm thấp đáp:
“Ta cũng không biết.”
Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp, câu nói chậm rãi nhưng đánh mạnh vào tận sâu thẳm tâm hồn Từ Thanh.
“Chỉ là lúc nhìn nàng đứng cô độc trong sân nhà họ Từ hôm ấy, giữa những lời chửi rủa, chỉ trỏ của người đời, bóng lưng của nàng gầy guộc và kiên cường đến mức khiến người ta đau lòng… Ta nghĩ, nếu lúc đó ta không đưa nàng đi, nếu ta không đường đường chính chính rước nàng về nhà họ Lâm này, thì có lẽ… Ta không muốn nàng phải đứng chờ một người quay đầu lại nữa.”
Nước mắt Từ Thanh rơi lã chã, thấm đẫm mu bàn tay của Lâm An.
Đây không phải là một lời tỏ tình hoa mỹ, không có non hẹn biển thề. Nhưng nó là câu nói chân thành nhất, tàn nhẫn mà ấm áp nhất mà nàng từng được nghe trong đời. Nó xé toạc mọi vết thương cũ, rồi dùng sự chân thành, dùng tấm lòng bao bọc, chở che của một người đàn ông đích thực để chữa lành tất cả. Nàng khẽ rúc đầu vào lồng ngực vững chãi của hắn, lắng nghe tiếng tim đập mạnh mẽ, đều đặn của hắn. Nàng biết, cuộc đời mình từ nay đã tìm được bến đỗ thực sự.
.....
Mùa xuân năm sau đến muộn, nhưng khi nó đến, cả thôn Đại Mạch như bừng tỉnh sau một giấc ngủ đông thật dài. Những mầm non xanh mướt đâm chồi nảy lộc trên những cành cây khẳng khiu, nắng ấm rải vàng trên những con đường làng rộn rã tiếng chim ca.
Một buổi sáng trời trong gió mát, Từ Thanh đem chiếc hộp gỗ cũ từ trong buồng ra ngoài sân. Chiếc hộp gỗ chứa đựng toàn bộ quá khứ của nàng, gần bốn mươi bức thư của Dương Quân Lâm gửi về suốt ba năm qua, từng mặt giấy đã có phần ố vàng, ghi lại những lời hỏi han ôn hòa, dịu dàng và cả câu hỏi được thốt ra như một thói quen: “Cây hồng sau nhà đã kết quả hay chưa?”
Từ Thanh ngồi xổm bên chiếc kiềng ba chân giữa sân, nơi Lâm An đã đốt sẵn một đống lửa nhỏ bằng những mảnh dăm bào gỗ bách thơm phức. Nàng cầm từng bức thư lên, không mở ra đọc lại nữa, chỉ nhìn qua dòng chữ quen thuộc một lần cuối rồi dứt khoát thả chúng vào đống lửa.
Ngọn lửa bùng lên, nhanh chóng liếm trọn những tờ giấy mỏng manh. Nét chữ nho nhã của Dương Quân Lâm biến thành những vệt tàn tro đen thẫm, theo gió xuân bay lên không trung rồi biến mất không một dấu vết. Lúc này trong lòng Từ Thanh không còn một chút oán hận, cũng không còn một chút tiếc nuối hay hoài niệm nào nữa.
Cuối cùng nàng đã hoàn toàn hiểu ra. Dương Quân Lâm quả thật từng dành tình cảm cho nàng, đoạn tình cảm thuở thiếu thời ấy là thật. Nhưng có những thứ tình cảm chỉ đủ để khiến người ta nhớ về như một kỷ niệm đẹp của quá khứ, mà không đủ sâu sắc, không đủ kiên cường để cùng nhau vượt qua những giông bão, toan tính của cuộc đời thực tại. Sự phản bội của hắn đã đẩy nàng xuống vực sâu, nhưng cũng chính sự dứt khoát của nàng và sự xuất hiện của Lâm An đã kéo nàng trở lại với ánh sáng mặt trời.
Nàng không cần phải oán hận hắn nữa, vì giờ đây hắn đã trở thành một người hoàn toàn xa lạ trong cuộc đời nàng.
Căn nhà gỗ của nhà họ Lâm sau trận bão năm ngoái đã được Lâm An sửa sang lại toàn bộ. Phần mái nhà dột được thay bằng những tấm ngói mới tinh, chắc chắn, xà nhà được gia cố bằng gỗ bách ngàn năm không mối mọt.
Ở một góc sân, Lâm An đã tự tay bứng một cây hồng non từ trên núi về trồng. Mùa xuân này, cây hồng đang đâm những chiếc lá non màu xanh mướt, tràn đầy sức sống. Sau này, khi mùa thu đến, nó sẽ kết ra những quả hồng chín mỏ mọng, đỏ rực cả một góc sân, nhưng đó sẽ là cây hồng của riêng nhà họ Lâm, của riêng nàng và hắn, không còn liên quan gì đến lời hẹn ước của người cũ nữa.
“Mẹ ơi! Xem con bắt được cái gì này!”
Tiếng gọi lảnh lót, giòn tan của A Diên vang lên từ phía cổng tre. Con bé chạy vội vào sân, hai má hồng hào vì chạy nhảy, trên tay cầm một chiếc chong chóng bằng tre do Lâm An mới làm cho. A Diên sà vào lòng Từ Thanh, dụi dụi cái đầu nhỏ vào vai nàng, gọi “Mẹ” một cách vô cùng tự nhiên và thân thiết. Từ Thanh mỉm cười, lấy tay quệt mồ hôi trên trán con gái, chỉnh lại chiếc áo mới thêu hoa đào mà nàng chính tay may cho con bé.
Dưới hiên nhà ấm áp, Lâm An đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ lớn do chính tay hắn đục đẽo. Trên người hắn mặc chiếc áo thô sạch sẽ, tuy một bên bả vai còn vết sẹo mờ của trận bão năm ngoái nhưng dáng người vẫn sừng sững, vững chãi như núi đá. Hắn cầm con dao khắc, cẩn thận gọt giũa một chiếc lược gỗ bằng gỗ đào thơm, định bụng tối nay sẽ tặng cho Từ Thanh để nàng chải tóc.
Từ Thanh ngồi bên bậu cửa sổ quen thuộc, đặt khung thêu lên đùi. Ánh nắng xuân ấm áp, dịu nhẹ chiếu nghiêng qua ô cửa, bao bọc lấy bờ vai gầy nhưng ấm áp của nàng. Nàng vừa đi những đường chỉ thêu thêu một đôi chim uyên ương hồ điệp rực rỡ, vừa thỉnh thoảng ngước mắt lên nhìn người đàn ông đang ngồi dưới hiên và đứa con gái đang chạy nhảy quanh sân.
Không có những lời hứa hẹn lớn lao, chấn động trời đất. Không có vinh hoa phú quý, kiệu hoa lộng lẫy hay danh phận phu nhân huyện thành cao sang.
Chỉ có một cảm giác bình yên, vững chãi và chân thật đến từng hơi thở. Sau rất nhiều năm tháng thanh xuân cô độc đứng chờ một người quay đầu dưới mái hiên đầy mưa lạnh, cuối cùng Từ Thanh nàng cũng đã gặp được một người, một người đàn ông lầm lì nhưng chưa bao giờ và sẽ không bao giờ để nàng phải chờ đợi thêm một lần nào nữa. Mái nhà này, cuộc hôn nhân này, chính là bến đỗ định mệnh viên mãn nhất của cuộc đời nàng.
(KẾT THÚC)