Chương 2
C2
Chương 2:
Đêm đó, Từ Thanh trở về thôn Đại Mạch khi trời đã tối mịt. Người nàng ướt đầm đìa, sắc mặt tái nhợt như ma quỷ. Nàng không khóc lóc, không ầm ĩ. Việc đầu tiên nàng làm sau khi bước vào căn buồng tối tăm của mình là thắp nến lên, mở chiếc hộp gỗ nhỏ lấy ra tờ hôn thư đã ố vàng theo thời gian. Trên đó có chữ ký của hai bên gia đình, có dấu vân tay đỏ chứng giám cho lời thề ước thanh mai trúc mã.
Từ Thanh nhìn chằm chằm cái tên “Dương Quân Lâm”, ngón tay khẽ miết qua từng nét chữ nho nhã kia. Rồi hai tay nàng cầm hai đầu tờ giấy, dùng lực xé mạnh một cách dứt khoát.
Xoẹt. Tiếng giấy rách vang lên trong đêm tối tĩnh mịch. Tờ hôn thư biến thành hai nửa, rồi bốn nửa, cuối cùng thành những mảnh vụn rơi lả tả trên mặt bàn. Mẹ Từ đẩy cửa bước vào, mang theo bát nước gừng ấm. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, bà sững sờ, bát nước gừng trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất.
“Thanh Nhi! Con… con đang làm cái gì thế này? Đó là hôn thư của con và Quân Lâm mà!”
Mẹ Từ lao đến, run rẩy nhặt những mảnh giấy vụn lên, nước mắt rơi lã chã. Từ Thanh lên tiếng, giọng nói phẳng lặng không một gợn sóng:
“Mẹ, con và huynh ấy không thành được nữa. Từ nay về sau, Từ Thanh con và Dương Quân Lâm không còn bất kỳ quan hệ nào.”
Mẹ Từ cảm thấy chân tay rụng rời, bà khóc lớn, vừa đập giường vừa mắng nàng hồ đồ.
“Con điên rồi sao? Nó là tú tài, tương lai làm quan! Con đợi nó ba năm, cả cái thôn này ai cũng biết con là người của nhà họ Dương. Bây giờ con tự xé hôn thư, danh tiếng mất hết, một nữ tử bị hủy hôn, thanh danh bị huỷ hoại thì còn ai muốn cưới nữa? Con muốn sống cô độc cả đời, để người ta chỉ trỏ đến c,h,ế,t sao?”
Từ Thanh im lặng đứng đó, nhìn ánh nến nhảy nhót trước tầm mắt. Sự im lặng của nàng giống như một tảng đá ngàn năm, mặc cho bão tố của người mẹ trút xuống. Một lúc lâu sau, khi tiếng khóc của mẹ Từ đã khản đặc, nàng mới khẽ chớp mắt, đáp lại bằng một câu nói cực kỳ bình thản.
“Vậy thì không gả nữa.”
Tin tức Từ Thanh chủ động xé hôn thư, tuyên bố hủy bỏ hôn ước với Dương tú tài giống như một tảng đá lớn rơi thẳng xuống thôn Đại Mạch yên bình. Trong thôn lập tức dậy sóng. Đi đến đâu cũng nghe thấy tiếng bàn tán, xầm xì. Người ta bảo Từ Thanh chịu không nổi cô đơn, bảo nàng không biết điều, Dương tú tài sắp thi đỗ đến nơi rồi mà còn giở chứng tiểu thư. Cũng có kẻ độc miệng ác ý suy đoán có phải nàng đã làm chuyện gì khuất tất, bị người nhà họ Dương phát hiện nên mới phải tự từ hôn để giữ chút thể diện cuối cùng hay không.
Danh tiếng của nhà họ Từ tụt dốc không phanh. Thể trạng của mẹ Từ vốn yếu ớt, nay lại chịu áp lực nặng nề từ những lời đàm tiếu của xóm giềng, tức giận đến mức uất ức, ngã bệnh nằm liệt giường.
Từ Thanh một tay lo liệu thuốc thang cho mẹ, một tay gánh vác việc đồng áng, giặt giũ thêu thùa. Mỗi khi đi qua đường làng, những ánh mắt khinh bỉ, những cái chỉ trỏ của những bà thím trong thôn đổ dồn về phía nàng, nhưng Từ Thanh vẫn dựng thẳng sống lưng, mắt nhìn thẳng về phía trước, chưa từng cúi đầu.
Cho đến nửa tháng sau, một sự việc xảy ra khiến cả thôn Đại Mạch chấn động thêm một lần nữa. Bà mối vương có cái miệng dẻo nhất vùng đột nhiên dắt theo một toán người mang sính lễ đầy ắp tiến vào sân nhà họ Từ. Sính lễ không tính là quá sang trọng nhưng cực kỳ thực tế: hai bao gạo ngon, một vại dầu, mấy súc vải thô dày dặn, một con lợn sữa và mười lượng bạc trắng phau. Người cầu thân là Lâm An.
Nhắc đến Lâm An, người trong thôn Đại Mạch ai nấy cũng phải lắc đầu. Hắn là người đàn ông góa vợ sống cô độc ở căn nhà gỗ cuối thôn, sát bên bìa rừng. Lâm An lớn hơn Từ Thanh sáu tuổi, dáng người cao lớn, vạm vỡ nhưng tính tình lầm lì, lạnh nhạt, quanh năm suốt tháng chẳng nói quá ba câu với người ngoài. Hắn làm nghề thợ mộc, thỉnh thoảng lại vào rừng săn bắn, trên người luôn phảng phất mùi gỗ thông và sát khí của dã thú. Điều quan trọng nhất là, hắn còn mang theo một đứa con gái nhỏ chưa đầy bốn tuổi, tên A Diên. Người vợ trước của hắn đã đổ bệnh mà mất từ hai năm trước.
Người trong thôn nhìn thấy sính lễ thì nhao nhao bàn tán: “Từ Thanh đúng là hết đường chọn lựa rồi nên mới phải gả cho một gã góa vợ, lại còn phải làm mẹ kế.”
“Lâm An kia hung dữ đáng sợ, bộ dạng như hộ pháp, Từ Thanh gả qua đó chắc chắn chịu thiệt, ngày tháng sau này khó sống rồi.”
Ngay cả bản thân Từ Thanh cũng nghĩ như vậy. Nàng đồng ý hôn sự này không phải vì tình yêu, càng không phải vì sính lễ. Nàng chỉ cần một lối thoát để mẹ nàng có thể yên tâm dưỡng bệnh, để dập tắt những lời đàm tiếu ác ý đang bóp nghẹt gia đình nàng. Hơn nữa, một người có trái tim đã chết lặng như nàng, gả cho ai mà chẳng giống nhau.
Đám cưới diễn ra vô cùng đơn giản. Không có kèn trống rộn rã, không có tiệc rượu linh đình, Từ Thanh mặc bộ y phục màu đỏ cũ kỹ, tự mình bước lên chiếc xe bò nhỏ của Lâm An để về nhà chồng.
Đêm tân hôn, căn nhà gỗ của Lâm An yên ắng lạ thường. Lâm An không uống rượu say, sau khi tiếp vài người hàng xóm qua loa thì hắn bước vào trong buồng. Ánh đèn dầu trong phòng tân hôn tỏa ra ánh sáng vàng vọt.
Đứa bé A Diên đã ngủ say từ lúc nào trên chiếc giường nhỏ ở góc phòng. Từ Thanh ngồi bên mép giường lớn, đầu đội khăn voan đỏ, bàn tay siết chặt tà áo. Lâm An bước đến, dùng một thanh tre khẽ vén khăn voan của nàng lên. Gương mặt Từ Thanh thanh tú nhưng đượm vẻ u buồn dưới ánh đèn. Lâm An nhìn nàng một lượt, đôi mắt đen sâu thẳm của hắn không có chút gợn sóng, giọng nói trầm thấp, khàn khàn.
“Nàng mệt rồi, nghỉ ngơi sớm đi. Ta ra ngoài sân thu dọn công cụ.”
Nói xong, hắn lập tức quay người bước ra ngoài, để lại một mình nàng trong căn phòng lạ lẫm. Từ Thanh khẽ thở phào một hơi nhẹ nhõm. Nàng đứng dậy, định bụng qua xem đứa nhỏ A Diên một chút, đắp lại tấm chăn mỏng cho con bé. Khi nàng nhẹ nhàng nâng đầu A Diên lên để chỉnh lại chiếc gối rơm, ngón tay nàng bỗng chạm phải một vật gì đó cứng cứng dưới lớp gối.
Từ Thanh tò mò rút ra. Đó là một phong thư được viết bằng loại giấy đắt tiền. Dưới ánh đèn dầu, nét chữ trên phong thư đập vào mắt nàng, khiến tim nàng thắt lại một cơn nhói buốt. Nét chữ nho nhã, bay bổng, vô cùng quen thuộc. Là chữ của Dương Quân Lâm.
Phong thư này không phải gửi cho nàng, mà người nhận là Lâm An. Từ Thanh run rẩy mở lá thư ra, ánh mắt nàng lướt nhanh xuống dòng ghi ngày tháng ở cuối thư. Ngày tháng trên đó… lại sớm hơn bức thư cuối cùng Dương Quân Lâm gửi cho nàng đúng hai tháng.
Hai tháng trước, khi Dương Quân Lâm vẫn còn viết thư hỏi nàng cây hồng sau nhà đã kết quả chưa, thì hắn đã viết phong thư này gửi cho Lâm An. Từ Thanh chưa kịp đọc nội dung bên trong thì tiếng bước chân trầm nặng ngoài cửa vang lên. Lâm An đã thu dọn xong xuôi và bước vào phòng.
Nhìn thấy phong thư trên tay Từ Thanh, bước chân của người đàn ông cao lớn ấy đột nhiên khựng lại giữa không trung. Gương mặt luôn điềm tĩnh, lạnh nhạt như băng đá của hắn, lần đầu tiên xuất hiện một vẻ luống cuống, bối rối không thể che giấu. Hắn mím chặt môi, đôi tay to bản đầy vết chai sần khẽ co lại.
Từ Thanh cầm lá thư, đứng lặng người nhìn Lâm An. Trong căn phòng tân hôn tĩnh mịch, nàng nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Từ khoảnh khắc đó, Từ Thanh đột nhiên hiểu ra, Lâm An biết Dương Quân Lâm. Và cuộc hôn nhân tưởng chừng như là sự chắp vá, đường cùng này, có lẽ chưa từng đơn giản như nàng nghĩ.
Lâm An đứng ở cửa một lúc lâu, ánh mắt đảo qua phong thư trong tay Từ Thanh rồi lại nhìn sang gương mặt đang tái đi của nàng. Hắn không bước tới giật lấy lá thư, cũng không lớn tiếng giải thích, chỉ khẽ thở dài một tiếng, đóng cửa lại để ngăn làn gió lạnh ngoài sân lùa vào phòng.
“Nàng… đừng nghĩ nhiều.” Lâm An đè thấp giọng nói, thanh âm như tiếng gỗ va vào nhau, trầm đục và khô khốc. “Đêm đã muộn, ngủ trước đi. Ngày mai ta sẽ nói cho nàng biết.”
Từ Thanh nhìn hắn, hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải bình tĩnh lại. Nàng cẩn thận gấp lá thư lại, đặt nó lên chiếc bàn gỗ cạnh giường rồi lẳng lặng đi đến bên giường nhỏ của A Diên, nằm xuống cạnh đứa bé. Lâm An nhìn bóng lưng gầy guộc của nàng, không nói thêm lời nào, hắn tự giác thổi tắt đèn dầu, đi đến chiếc trường kỷ bằng gỗ thô ở gian ngoài, nằm xuống ngủ.
Đêm tân hôn trôi qua trong sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở.
Ngày hôm sau, cuộc sống ở nhà họ Lâm bắt đầu một cách bình lặng đến mức khiến Từ Thanh ngỡ ngàng. Không có quy củ khắt khe của mẹ chồng, cũng không có những lời mắng chửi hay đòi hỏi.
Nhà họ Lâm nằm ở cuối thôn, ba mặt bao bọc bởi cây cối và vách núi, tách biệt hẳn với sự ồn ào của làng xóm. Căn nhà gỗ tuy mộc mạc nhưng được dựng vô cùng chắc chắn, mái ngói dày dặn, trong sân xếp đầy những khúc gỗ bách, gỗ thông thơm phức. Từ Thanh thức dậy từ sớm theo thói quen. Khi nàng bước ra gian bếp, bếp lò đã được nhóm sẵn, ngọn lửa đỏ bập bùng sưởi ấm cả gian phòng ám khói đen. Một nồi cháo ngô đang sôi sùng sục trên bếp, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ.
Lâm An đang ở ngoài sân, hắn mặc một chiếc áo cộc tay thô, để lộ cánh tay rắn chắc đầy những vết sẹo nhỏ do vết dao khắc gỗ để lại. Hắn đang dùng rìu bửa củi, tiếng phập phập vang lên đều đặn. Thấy Từ Thanh đi ra, hắn dừng rìu, quệt mồ hôi trên trán, nhàn nhạt nói:
“Nước ấm trong chum ta đã múc sẵn rồi, nàng rửa mặt đi rồi ăn cháo. Củi khô ta đã xếp đầy dưới hiên, mùa này trời hay mưa, đừng ra ngoài nhặt củi.”
Từ Thanh ngẩn người nhìn chum nước đầy ắp, bốc lên làn khói trắng mờ ảo. Hắn biết nàng sợ lạnh, biết tay nàng vì thêu thùa quanh năm nên mùa đông thường bị nứt nẻ, nên đã chu đáo đun nước nóng từ sớm.
Lâm An không biết nói những lời ngọt ngào, dịu dàng kiểu văn nhân như Dương Quân Lâm. Hắn làm việc gì cũng lẳng lặng, giống như một cái cây đại thụ cắm rễ sâu vào lòng đất, lẳng lặng che mưa chắn gió.
Mấy ngày tiếp theo, Từ Thanh dần thích nghi với nhịp sống ở nhà họ Lâm. Cuộc sống ở đây xoay quanh những thứ rất đỗi đời thường và vụn vặt: nhóm bếp, sửa lại mấy thanh tre trên mái nhà dột, giặt giũ quần áo thô nặng của Lâm An, đi chợ đổi vải lấy muối. Nàng phát hiện ra một điều: ở cạnh Lâm An, nàng không cần phải suy đoán.
Trước đây ở cạnh Dương Quân Lâm, nàng luôn phải cẩn thận từng li từng tí. Hắn nói một câu, nàng phải nghĩ xem ẩn ý phía sau là gì; hắn viết một bức thư, nàng phải đoán xem hắn có đang chê bai xuất thân nông thôn nghèo khó của nàng hay không. Nhưng Lâm An thì khác. Hắn thấy nàng thức khuya thêu thùa, sẽ lặng lẽ đi vào đốt thêm một ngọn đèn dầu, hoặc đặt lên bàn một đĩa hạt dẻ rang nóng hổi rồi quay người đi ra. Hắn lên huyện bán đồ mộc xong, khi trở về, trong giỏ tre bao giờ cũng có thêm vài cuộn chỉ thêu ngũ sắc đúng loại nàng cần, kèm theo một bọc đường phèn cho nàng ngậm khi ho.
Hắn không nói lời hay ý đẹp, nhưng từng hành động của hắn đều mang lại cho nàng một cảm giác chân thật và vững chãi đến kỳ lạ.
Mắt xích quan trọng nhất kết nối hai người họ lại chính là đứa nhỏ A Diên. A Diên là một đứa trẻ cực kỳ nhạy cảm. Con bé có đôi mắt to tròn nhưng lúc nào cũng đượm vẻ sợ hãi, dè chừng. Sau đó, Từ Thanh mới biết, khi mẹ ruột của A Diên bệnh mất, con bé đã ngồi bên linh cữu khóc suốt ba ngày ba đêm, tận mắt chứng kiến người mẹ thân yêu biến thành một cái xác lạnh ngắt rồi bị chôn vùi dưới lòng đất sâu. Kể từ đó, A Diên luôn sống trong nỗi sợ hãi tột cùng bị bỏ rơi.
Ban đầu, A Diên rất sợ Từ Thanh. Mỗi lần Từ Thanh đến gần, con bé lại trốn sau lưng Lâm An, lén lút nhìn nàng bằng ánh mắt cảnh giác. Từ Thanh không vội vã. Nàng dùng sự kiên nhẫn và dịu dàng nhất của mình để tiếp cận đứa trẻ. Nàng may cho A Diên một chiếc túi gấm nhỏ thêu hình con thỏ con ngộ nghĩnh, nàng dùng rơm bện thành những con cào cào, châu chấu sống động như thật. Khi nấu ăn, nàng luôn múc cho A Diên phần cháo mềm nhất, ấm nhất.
Trời mưa dầm dề, Lâm An phải lên núi kiểm tra bẫy thú. Trong nhà chỉ còn lại hai người. A Diên ngồi bó gối ở góc giường, nhìn sấm chớp đùng đoàng ngoài cửa sổ, bả vai nhỏ bé run lên bần bật. Từ Thanh nhẹ nhàng bước tới, ngồi xuống bên cạnh, ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của con bé vào lòng, lấy tay vỗ nhẹ lên lưng nó theo nhịp điệu đều đặn.
A Diên rúc đầu vào lồng ngực ấm áp của Từ Thanh, ngửi mùi hương bồ kết thoang thoảng trên áo nàng. Đột nhiên, con bé ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy hỏi:
“Người… sau này người có đi không? Người có giống như mẹ lúc trước, ngủ thiếp đi rồi không bao giờ tỉnh lại nữa, bỏ lại A Diên một mình không?”
Từ Thanh sững sờ. Câu hỏi ngây thơ nhưng đầy tổn thương của đứa trẻ như một mũi kim đâm thẳng vào tim nàng. Nàng nhìn xoáy vào đôi mắt ngập nước của A Diên, chợt nhận ra đứa bé này giống nàng biết bao. Đều là những kẻ từng bị bỏ lại phía sau, đều là những người phải sống trong sự bất an, luôn nơm nớp lo sợ một ngày nào đó người mình tin tưởng nhất sẽ biến mất không một dấu vết.
Từ Thanh ôm chặt A Diên hơn, nước mắt nàng khẽ rơi xuống tóc con bé. Nàng ghé sát tai nó, kiên định nói:
“Không đi. Ta không đi đâu cả. Ta sẽ ở đây, cùng A Diên và cha của con, chúng ta sẽ ở bên nhau.”
Lâm An đứng ngoài hiên nhà, cả người đẫm nước mưa, tay cầm con thỏ rừng vừa bẫy được. Hắn đã nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại trong phòng. Bàn tay hắn siết chặt thanh gỗ cửa, đôi mắt sâu thẳm gợn lên những đợt sóng cảm xúc mãnh liệt. Hắn đứng yên trong bóng tối dưới mái hiên, thật lâu sau mới nâng tay quệt đi vệt nước lạnh trên mặt.