Chương 1

C1

Chương 1:

Mùa thu năm ấy đến rất muộn. Sau mấy trận mưa phùn kéo dài, con đường đất dẫn vào thôn Đại Mạch bị bánh xe bò nghiền nát thành từng vệt lầy lội. Nước đọng trong ổ gà phản chiếu bầu trời xám đục, thi thoảng có gió thổi qua làm mặt nước run lên từng đợt sóng gợn lăn tăn.

Từ Thanh ngồi bên cửa sổ vá áo. Ánh sáng buổi sớm nhạt nhòa rơi lên đầu ngón tay nàng. Mũi kim xuyên qua lớp vải cũ đã mềm đi vì giặt quá nhiều lần, để lại những đường chỉ nhỏ đều tăm tắp. Nàng làm việc rất chăm chú, đến mức không nghe thấy tiếng bước chân vang lên ngoài sân. Cho đến khi mẹ nàng lên tiếng:

“Con à, có thư.”

Động tác trong tay nàng khựng lại. Rất nhanh, nàng cúi đầu cắt đứt sợi chỉ thừa, đặt áo sang một bên rồi mới đứng dậy. Người đưa thư là tiểu nhị trong huyện. Cậu ta cười cười đưa phong thư rồi quay người đi ngay. Mẹ nàng đứng ở cửa nhìn theo một lúc mới quay sang nhìn con gái.

“Lại là hắn sao?”

Từ Thanh gật đầu. Nàng nhận thư, đầu ngón tay vô thức vuốt qua nét chữ bên ngoài. Chữ của Dương Quân Lâm rất đẹp. Từ nhỏ hắn đã học giỏi hơn người khác trong thôn, đến cả tiên sinh dạy học cũng nói hắn có tương lai xán lạn. Khi còn bé, hắn thường ngồi dưới gốc hòe đầu làng viết chữ, còn nàng ngồi bên cạnh thêu khăn tay. Khi ấy hắn từng cười nói:

“Sau này ta thi đỗ rồi, sẽ mua cho nàng loại vải tốt nhất.”

Nàng khi đó chỉ cúi đầu cười. Nàng chưa từng nghĩ mình sẽ gả cho một người có công danh. Nhưng sau này hai nhà định hôn ước. Dương Quân Lâm lên huyện học. Nàng ở lại thôn Đại Mạch. Và rồi ba năm trôi qua.

Ba năm trước, Dương Quân Lâm khăn gói lên huyện theo học tại thư viện danh tiếng nhất vùng, chuẩn bị cho kỳ thi mùa xuân. Trước khi đi, hắn đứng dưới cây hồng già sau nhà nàng, nắm chặt lấy bàn tay thô ráp vì làm lụng của nàng, mắt ánh lên vẻ kiên định:

“Thanh Nhi, đợi ta thi xong, công thành danh toại, ta nhất định sẽ mang kiệu hoa đến cưới nàng. Đời này kiếp này, Dương Quân Lâm ta sẽ không phụ nàng.”

Lời nói ấy như một mồi lửa, sưởi ấm cho Từ Thanh qua ba mùa đông rét mướt. Thôn Đại Mạch nghèo, nhà họ Từ lại càng nghèo, chỉ là một gia đình nông hộ bình thường. Trong khi đó, Dương Quân Lâm là thư sinh duy nhất trong vùng có hy vọng đỗ đạt, cha hắn từng là tú tài, dẫu đã khuất nhưng danh tiếng vẫn còn. Người trong thôn ai cũng bảo Từ Thanh có phúc phận tu từ kiếp trước, sau này chắc chắn sẽ làm phu nhân huyện thành, nở mày nở mặt.

Nàng tin. Ba năm qua, nàng vừa chăm sóc mẹ già đau ốm, vừa thêu thùa đến mờ cả mắt để tích cóp từng đồng, thỉnh thoảng lại nhờ người quen gửi lên huyện cho hắn chút lộ phí, mứt hồng cùng áo ấm. Thư của hắn gửi về vẫn đều đặn mỗi tháng một bức. Nét chữ nho nhã, lời lẽ ôn hòa, thân thuộc. Hắn viết huyện thành năm nay mưa nhiều, viết việc học bận rộn áp lực, và cuối thư, bao giờ cũng hỏi một câu rất tự nhiên:

“Cây hồng sau nhà có kết quả không?”

Giống hệt như mọi năm, không có nửa chữ thay lòng. Từ Thanh vuốt ve phong thư đặt cạnh hộp trang điểm. Nàng tự an ủi mình, hắn không nhắc đến ngày cưới là vì bận chuyện học hành, vì nghèo khó, vì áp lực khoa cử đè nặng trên vai. Hắn là người sống có trách nhiệm, muốn ổn định rồi mới cho nàng một danh phận đàng hoàng. Nàng không nên ích kỷ thúc ép hắn.

Nghĩ đến đây, Từ Thanh cầm thư trở vào phòng. Ngoài cửa sổ, mưa bụi vẫn lất phất bay, cây hồng sau nhà vừa nhú mấy chiếc lá non xanh nhạt. Nàng ngồi xuống bên bàn gỗ, chậm rãi mở bức thư ra. Trong thư vẫn là những lời quen thuộc. Hắn hỏi nàng mùa này có còn ho khi trở trời hay không. Hỏi mẹ nàng đau lưng đã đỡ chưa. Cuối thư, hắn viết:

“Ta ở huyện vẫn còn nhiều việc chưa xong. Đợi thêm ít lâu nữa, ta sẽ trở về.”

Vẫn là câu ấy. Ba năm nay, hắn luôn viết như vậy.

Năm đầu tiên là: “Đợi ta thi xong.”

Năm thứ hai là: “Đợi công việc ổn định.”

Bây giờ thành: “Đợi thêm ít lâu nữa.”

Không có ngày cụ thể, không có lời hứa rõ ràng, cũng không nhắc tới hôn sự. Từ Thanh nhìn phong thư rất lâu. Nàng cũng không phải cô nương ngốc. Từ nhỏ đến lớn, nàng nhìn thấy quá nhiều chuyện trong thôn rồi. Các cô nương chờ đợi vị hôn phu đi tìm kiếm công danh sự nghiệp ở nơi xa. Đợi đến lúc tuổi xuân hao mòn. Đợi đến khi người kia có cuộc sống mới ở một nơi khác. Cuối cùng vẫn chỉ đổi được một câu “không còn phù hợp”. Nàng hiểu những điều này, chỉ là nàng chưa từng nói ra, bởi vì nàng đã lựa chọn tin tưởng.

Nàng từng nghĩ Dương Quân Lâm sẽ không như vậy. Bởi năm mười sáu tuổi, trước lúc lên huyện, hắn đã đứng dưới gốc hòe nói với nàng rằng:

“Thanh Nhi, đợi ta.”

Khi ấy ánh mắt hắn vô cùng nghiêm túc, nghiêm túc đến mức khiến nàng tin tưởng suốt ba năm trời. Mẹ nàng bước vào phòng, thấy nàng ngồi im lập tức thở dài.

“Lại không nói khi nào về sao?”

Từ Thanh gấp thư lại.

“Không nói.”

Mẹ nàng im lặng một lúc rồi mới ngồi xuống mép giường.

“Thanh Nhi.”

“Vâng?”

“Con có từng nghĩ… có lẽ hắn không muốn quay lại nữa không?”

Ngoài sân có tiếng gió lùa qua hàng tre. Từ Thanh cúi đầu. Một lúc lâu sau nàng mới nhẹ nhàng lên tiếng:

“Nếu không muốn quay lại, sao còn gửi thư cho con?”

Mẹ nàng không trả lời, bởi bà cũng hiểu, đáng sợ nhất không phải bị bỏ rơi một cách rõ ràng. Mà là người kia vẫn ôn hoà đúng mực với con gái mình, vẫn hỏi han, vẫn giữ một sợi dây mỏng manh không đứt. Để con gái bà không nỡ buông tay.

……..

Sáng sớm, Từ Thanh thức dậy từ lúc gà chưa gáy canh ba. Nàng thắp lên ngọn đèn dầu leo lét, ngồi bên khung cửi, cẩn thận đi những đường chỉ cuối cùng trên tấm khăn tay gấm tuyết. Trên mặt khăn thêu một đôi chim nhạn bay về hướng Nam, từng mũi kim đều đặn, tỉ mẩn. Hôm nay là ngày nàng lên huyện bán đồ thêu.

Thu dọn xong đồ thêu, Từ Thanh sửa sang lại mái tóc, cài chiếc trâm bạc kiểu dáng đơn giản lên búi tóc. Chiếc trâm này là món quà duy nhất Dương Quân Lâm tặng nàng trước khi đi, tuy đã có phần xỉn màu nhưng được nàng lau chùi vô cùng cẩn thận. Nàng sẽ cong khoé miệng, xách giỏ bước ra khỏi cửa, hướng về phía huyện thành.

Huyện thành sầm uất hơn thôn quê gấp trăm lần, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lọc cọc trên đường đá vang lên không ngớt. Từ Thanh đem đồ thêu đến cửa tiệm quen thuộc, chưởng quỹ đánh giá cao tay nghề của nàng nên trả giá khá tốt. Cầm mấy xâu tiền đồng trong tay, nàng thầm nghĩ, lát nữa sẽ ghé tiệm thuốc mua cho mẹ thang thuốc bổ, rồi mua ít giấy mực tốt cho Dương Quân Lâm. Hắn thấy nàng chắc chắn sẽ rất ngạc nhiên và vui mừng.

Thế nhưng, người tính không bằng trời tính. Giữa trưa, bầu trời bỗng chốc đầy mây đen, một trận mưa rào ập xuống nhanh chóng và dữ dội. Từ Thanh không mang theo ô, đành ôm chặt bọc đồ che cho mấy xâu tiền và gói thuốc, chạy vội vào trú dưới mái hiên của một cửa hàng vải vóc. Trận mưa mùa thu mang theo cái lạnh thấu xương, nàng khẽ co rụt bả vai, đưa mắt nhìn sang tửu lâu đối diện bên đường.

Tửu lâu đó tên là Toàn Đức Lâu, nơi các văn nhân mặc khách trên huyện thường lui tới. Dưới mái hiên rộng lớn chạm trổ đầy hoa văn của tửu lâu, có mấy người đang đứng tránh mưa. Từ Thanh chỉ vô tình lướt mắt qua, nhưng rồi ánh mắt nàng lập tức khựng lại, toàn thân như bị đóng băng tại chỗ.

Giữa đám đông quần áo lụa là, có một nam tử mặc trường bào màu xanh nhạt. Dáng người hắn cao ráo, khí chất nho nhã, chính là vị hôn phu Dương Quân Lâm mà nàng ngày đêm mong nhớ. Hắn đang đứng cạnh một cô nương.

Cô nương kia mặc một chiếc váy lụa màu hồng cánh sen, khuôn mặt trắng trẻo mịn màng, trên đầu cài bộ bộ diêu bằng vàng tinh xảo, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ cao quý của tiểu thư đài các. Hai người đứng cạnh nhau nhưng không thân mật quá mức, giữ một khoảng cách chừng nửa bước chân theo đúng lễ nghi. Nhưng chiếc áo khoác ngoài bằng vải bông dày dặn của Dương Quân Lâm lúc này đang nằm trên vai cô nương ấy.

Từ Thanh nhìn chằm chằm. Nàng biết chiếc áo đó. Đó là chiếc áo chính tay nàng thức ba đêm liền để may vá, từng đường kim mũi chỉ ở cổ áo đều do nàng tự tay gia cố vì sợ hắn bị gió lạnh thổi buốt cổ. Giờ đây, nó đang che chở cho một người con gái khác.

Cô nương kia khẽ rùng mình vì lạnh, Dương Quân Lâm lập tức nghiêng người, che chắn hướng gió thổi cho nàng. Cô gái ấy cười rộ lên, đôi tay thon dài, trắng trẻo quen thuộc kéo kéo tay áo của hắn rồi cúi đầu, ngón tay ngọc ngà vân vê miếng ngọc bội treo bên hông hắn. Miếng ngọc bội ấy có màu sắc rất đẹp, treo bằng dây tơ hồng thắt nút đồng tâm khéo léo. Đó là thứ mà Từ Thanh chưa từng nhìn thấy, cũng chưa từng có đủ tiền để mua tặng hắn.

Dương Quân Lâm cúi đầu nghe nàng nói chuyện. Gương mặt hắn tràn ngập sự dịu dàng, kiên nhẫn và cả một chút dung túng mà Từ Thanh chưa bao giờ được chứng kiến. Mấy người bạn đồng môn đứng bên cạnh cười nói, tiếng cười vượt qua màn mưa rào rạt lọt vào tai Từ Thanh.

“Dương huynh và Chu tiểu thư đúng là tài tử giai nhân, trời sinh một cặp. Trận mưa này thật biết chiều lòng người, giữ chân một cặp trai tài gái sắc ở lại đây.”

Dương Quân Lâm không phủ nhận, chỉ khẽ mỉm cười, tai hơi đỏ lên, phong thái đúng mực của một người quân tử đang thẹn thùng. Từ Thanh đứng giữa cơn mưa hắt vào từ rìa mái hiên. Nước mưa lạnh ngắt bắn lên tà áo thô sơ của nàng, thấm vào da thịt, lạnh thấu tận tim gan. Nàng không bước tới, cũng không cất tiếng gọi hắn.

Bởi vì ngay trong khoảnh khắc Dương Quân Lâm ngẩng đầu lên tìm người đánh xe ngựa, ánh mắt hắn đã xuyên qua màn mưa dày đặc và dừng lại trên người nàng. Bốn mắt nhìn nhau. Từ Thanh thấy rõ đồng tử của Dương Quân Lâm co rụt lại. Gương mặt hắn trong nháy mắt trở nên trắng bệch, vẻ hoảng hốt và chột dạ hiện rõ mồn một. Nhưng hắn không tiến lại gần. Hắn nhìn tà áo sũng nước của nàng, nhìn giỏ tre thô mộc nàng đang ôm trong tay, rồi lại liếc nhìn cô nương bên cạnh mình. Hắn đứng im tại chỗ.

Màn mưa như một bức tường vô hình ngăn cách hai thế giới. Một bên là tửu lâu tráng lệ, áo quần là lượt, tài tử giai nhân; một bên là mái hiên rách nát, cô độc, thô kệch và nghèo túng.

Từ Thanh đứng trong mưa rất lâu, lâu đến mức đôi chân tê dại, đầu óc trống rỗng. Nàng đột nhiên nhận ra một chuyện rất kỳ lạ, một sự thật tàn nhẫn được che giấu dưới lớp vỏ bọc thánh hiền.

Nếu một người thật sự vô tội, nếu giữa hắn và vị tiểu thư kia chỉ là sự tình cờ, hai người hoàn toàn trong sạch, thì theo bản năng, hắn sẽ giải thích ngay từ lúc nhìn thấy nàng. Hắn sẽ chạy băng qua đường, che ô cho nàng, giới thiệu nàng với mọi người, hoặc ít nhất là bước đến hỏi nàng có lạnh không.

Nhưng hắn đã nhìn thấy, và hắn chọn cách im lặng, chọn cách đứng yên dưới mái hiên cao sang kia để bảo vệ thể diện của mình, bảo vệ mối quan hệ mập mờ với vị tiểu thư quyền quý.

Hắn không phản bội nàng theo kiểu dắt tay một người khác về làng đòi từ hôn. Hắn cũng không đủ dứt khoát, không đủ can đảm chịu tiếng ác để buông tay Từ Thanh. Hắn chọn cách kéo dài. Hắn dùng những bức thư dịu dàng, dùng câu hỏi về cây hồng sau nhà để ru ngủ nàng, để nàng tự nguyện chôn vùi thanh xuân nơi thôn quê hẻo lánh, chờ đợi một cái bánh vẽ không bao giờ rơi từ trên trời xuống cả.

Và chính sự chậm trễ ấy, chính sự sự hèn nhát ấy, mới là thứ giết chết một đoạn tình cảm chậm rãi và đau đớn nhất.

Mưa dần ngớt. Dương Quân Lâm đỡ Chu tiểu thư lên xe ngựa của nhà họ Chu. Chiếc xe ngựa sang trọng lăn bánh, hắn đi theo bên cạnh, từ đầu đến cuối không hề quay đầu nhìn lại mái hiên nơi nàng đứng dù chỉ một lần.

Từ Thanh nhìn chiếc trâm bạc rơi xuống vũng nước đục ngầu bên chân, phản chiếu bầu trời xám xịt. Nàng không nhặt nó lên nữa.