Chương 3

C3

Chương 5:

Sau cuộc gặp gỡ với Chương Chi, mạng lưới tin tức vô hình của Tô Lê bắt đầu chuyển hướng. Nàng không chỉ thu thập tin tức có quy mô lớn, mà còn đi sâu vào các ngõ hẻm lầy lội để tìm kiếm những "tàn dư", ấy là hững người qua đường đã bị bánh xe quyền lực của Chu Uyên nghiền nát nhưng còn may mắn giữ được hơi thở.

Nơi đầu tiên Tô Lê đến là một xóm chài nghèo bên bờ sông ngoài thành. Mùi bùn đất hôi thối và mùi cá ươn bốc lên nồng nặc. Nàng đi theo sự chỉ dẫn của một gã phu xe, dừng lại trước một túp lều rách nát dựng bằng vài tấm lá cọ mục. Bên trong lều, một bà lão mù hai mắt đang ngồi co quắp trên ổ rơm, đôi tay gầy guộc như cành củi khô đang sờ soạng một chiếc áo yếm cũ kỹ của con gái.

"Bà cụ Trương." Tô Lê khẽ gọi, bước vào trong lều, đặt xuống một bọc lương khô và vài thỏi bạc vụn bên cạnh bà lão.

Bà lão giật mình, đôi mắt mờ đục ngước lên hoảng loạn: "Ai... ai đó? Bà lão này không còn tiền đâu... Con gái ta chết rồi... chết ở Hầu phủ rồi..."

Tô Lê ngồi xuống bên cạnh bà, giữ chặt lấy đôi bàn tay đang run rẩy của bà cụ. Giọng nàng dịu dàng nhưng chứa đựng sức mạnh trấn tĩnh kỳ lạ:

"Bà à, ta là con gái Tô phu tử. Ta đến đây không phải để đòi nợ, ta đến để giúp bà viết đơn cáo trạng, cho con gái bà một lời giải thích."

Nghe đến hai từ con gái, bà cụ Trương khựng lại. Nước mắt từ hai hốc mắt khô khốc chảy ra, loang lổ trên gương mặt nhăn nheo. Ba năm trước, con gái bà đi giặt đồ thuê, lọt vào mắt xanh của Chu Uyên, bị bắt vào phủ làm tì thiếp. Chưa đầy hai tháng, xác cô nương ấy được vớt lên từ giếng sau vườn. Hầu phủ chỉ quăng ra hai lượng bạc nói là do nàng bất cẩn, rồi lệnh cho tay sai đánh gãy chân trượng phu nhà bà khi ông đến đòi công lý. Sau đó ông lão cũng nằm liệt giường uất ức mà chết, bà lão cũng khóc đến mù lòa cả hai mắt.

"Lời giải thích ư? Đòi thế nào được đây… trời ơi là trời." Bà cụ Trương nghẹn ngào. "Bọn họ là quan lớn, là trời trên đầu chúng ta... bách tính thấp cổ bé họng như kiến hôi, ai có thể thấu nổi?"

"Hoàng đế thấu." Tô Lê ghé sát tai bà cụ, giọng nói chợt lạnh như băng tuyết.

"Nhưng muốn Hoàng đế thấu, chúng ta không thể đến nha môn khóc lóc ầm ĩ. Chúng ta phải nhẫn nại. Bà à, ta cần dấu tay của bà vào tờ cáo trạng này. Ta cần bà hứa với ta, từ nay đến mùa thu, dù có chuyện gì xảy ra, bà cũng phải ăn thật no sống thật tốt. Đến ngày ấy, ta sẽ đưa bà ra trước công đường, bắt Chu Uyên phải quỳ xuống trước linh vị của con gái bà."

Cô gái nhỏ nhắn nhưng đôi mắt rực lửa căm hờn. Bà cụ Trương nhe nàng nói như vậy, như tìm thấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng. Bà run rẩy gật đầu, để mặc Tô Lê ấn ngón tay cái của mình vào hũ mực đỏ rồi ấn mạnh xuống tờ giấy mỏng manh.

Rời khỏi xóm chài, Tô Lê tiếp tục đi đến một lò rèn cũ ở phố Tây. Ở đó có một người thợ rèn tên Trần Thiết, từng là tay thợ giỏi nhất Kinh thành nhưng hiện tại chỉ có thể quai búa bằng tay trái. Tay phải của hắn đã bị người của Hầu phủ phế bỏ vì hắn từ chối dâng nộp thanh bảo kiếm trong nhà cho Chu Uyên.

Trần Thiết nhìn tờ cáo trạng từ Tô Lê đặt bên cạnh lò than hồng, chỉ có thể cười cay đắng: "Cô nương, nhà họ Trần ta ba đời làm thợ rèn, chỉ biết dùng búa nói chuyện. Một tờ giấy mỏng này thì làm được gì?"

"Búa của chú chỉ đập nát được sắt, còn tờ giấy này có thể đập nát cả phủ Hoài An Hầu."

Tô Lê đứng trong làn khói lửa mịt mù của lò rèn, bóng dáng nàng nhỏ bé nhưng kiên định như một bức tượng đá.

"Chú Trần, chú có muốn dùng lại bàn tay phải của mình để tự tay ký vào bản án của Chu Uyên không?"

Trần Thiết nhìn chằm chằm vào Tô Lê. Quai hàm hắn bạnh ra, những thớ cơ trên cánh tay trái nổi lên cuồn cuộn. Hắn không nói một lời, giật lấy cây bút lông từ tay nàng, dùng tay trái vụng về nhưng dứt khoát ký tên mình lên tờ giấy cáo trạng.

Cứ như thế, suốt ba tháng ròng rã, Tô Lê âm thầm thu thập được hơn mười tờ cáo trạng của các nạn nhân. Mỗi tờ cáo trạng là một huyết án, là tiếng khóc xé lòng phát ra từ góc tối Kinh thành. Nàng gom tất cả lại, cất giấu kỹ lưỡng trong một chiếc hộp sắt chôn dưới nền đất học đường. Đó là những viên gạch đầu tiên nàng dùng để xây dựng đoạn đầu đài cho kẻ thù.

Chu Uyên có hai điểm yếu lớn nhất: Một là háo sắc, hai là thích khoe mẽ những món đồ độc nhất vô nhị để chứng tỏ đẳng cấp của mình. Hắn khinh miệt những thứ tầm thường, nhưng lại cực kỳ điên cuồng với những báu vật mang tính độc tôn. Tô Lê quyết định dùng điểm yếu này để giăng ra một cái bẫy.

Tại một góc khuất của Kinh thành, Tô Lê tìm đến một thư sinh nghèo tên là Hứa Mặc. Hứa Mặc học hành giỏi giang nhưng gia cảnh nghèo khó, mẹ già lại đang bệnh nặng cần tiền mua thuốc. Hắn có một biệt tài là phục chế và sao chép tranh cổ của tiền triều giống đến mức người thường khó có thể phát hiện ra.

"Hứa huynh, huynh có thể vẽ lại bức Giang Sơn Gấm Vóc của Chiêu Tự không?" Tô Lê đặt lên bàn mười lượng bạc bảo thạch.

Hứa Mặc kinh hãi: "Bức tranh đó đã thất lạc từ trăm năm trước, sao mà tiểu sinh vẽ lại được chứ?"

Tô Lê rút ra một bản thảo do chính nàng phác họa dựa trên những tài liệu ghi chép lịch sử nghệ thuật mà nàng ghi nhớ từ kiếp trước, cộng với các kỹ thuật tạo hiệu ứng xưa cũ của hiện đại.

"Ta sẽ chỉ cho huynh cách làm. Dùng nước trà đặc để ngâm giấy bản, dùng tro than củi mịn để chà xát lên các nếp gấp tạo độ sờn tự nhiên, và dùng mực muội đèn trộn với lòng trắng trứng để tạo sắc đen của những năm tháng xa xưa trước đó."

Dưới sự hướng dẫn của Tô Lê, ròng rã mấy tháng trời, một bức tranh cổ tuyệt tác đã ra đời. Nếu không kiểm tra thật kỹ, ngay cả những bậc thầy giám định tranh ở Kinh thành cũng khó lòng phát hiện ra đây là đồ giả.

Bước tiếp theo là tìm "người cầm mồi nhử". Qua mạng lưới phu xe, Tô Lê biết được có một vị thương nhân buôn lụa từ phương Nam mới đến Kinh thành tên là Cao Tiễn. Người này có một thân phận cực kỳ đặc biệt mà ít ai biết đến. Ông ta là thông gia bí mật, thông qua một mối quan hệ họ hàng xa của Lâm đại nhân, cũng chính là Ngự sử trung thừa. Lâm đại nhân vốn là người cương trực, ghét bọn cường hào ác bá như kẻ thù, luôn tìm cơ hội để buộc tội bọn công hầu ngang ngược.

Tô Lê ngầm cho người tiếp cận Cao Tiễn, bán lại bức tranh cổ này cho ông ta với giá rẻ, kèm theo lời dặn:

"Đây là báu vật quý giá, xin ngài hãy giữ kín chuyện này, lỡ lọt vào tay giới quyền quý Kinh thành thì không giữ nổi."

Cao Tiễn có được bức tranh quý, hớn hở như bắt được vàng, quả nhiên không nén nổi kiêu hãnh, đem đến lầu Thính Vũ mà Chu Uyên thường xuyên lui tới để chiêm ngưỡng cùng vài người bạn trong một phòng riêng. Mồi đã thả xuống, cá ắt cắn câu.

Tin tức về bức "Giang Sơn Gấm Góc" của tiền triều xuất hiện ở lầu Thính Vũ nhanh chóng lọt vào tai Chu Uyên. Với tính cách ngạo mạn và tham lam, hắn lập tức dẫn theo đám gia nô hung hãn xông thẳng vào phòng riêng của Cao Tiễn.

"Mang bức tranh kia ra đây cho bổn thế tử!" Chu Uyên đạp bay bàn rượu, mắt trợn ngược nhìn bức tranh đang trải trên đó.

Cao Tiễn hoảng hốt, vội vàng ôm lấy bức tranh: "Thế tử gia! Đây là đồ riêng của ta, không thể dâng tặng được!"

"Đồ riêng cái chó gì! Ở Kinh thành này, thứ gì tốt đẹp đều là của phủ Hoài An Hầu!"

Chu Uyên cười lớn, hất hàm ra lệnh: "Đánh! Đánh cho đến khi lão già này chịu buông tay ra thì thôi!"

Gia nô Hầu phủ như hổ đói vồ mồi, xông vào đấm đá Cao Tiễn túi bụi. Cao Tiễn vốn là một thương nhân gầy yếu, làm sao chịu nổi trận đòn roi tàn nhẫn. Ông bị đánh gãy ba xương sườn, đầu be bét máu, bất tỉnh nhân sự ngay tại chỗ. Chu Uyên ngạo mạn giật lấy bức tranh, cười hả hê rồi nghênh ngang rời đi trước sự chứng kiến của hàng chục con mắt ở thanh lâu.

Hắn không biết rằng, ở một góc tối hành lang lầu Thính Vũ, một gã phu xe ăn mặc rách rưới đã lặng lẽ chứng kiến từ đầu đến cuối, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.

Đêm đó, tin tức Cao Tiễn bị đánh thập tử nhất sinh và bị cướp mất bảo vật truyền đến phủ Ngự sử trung thừa Lâm đại nhân. Lâm đại nhân nghe xong, đập bàn đứng phắt dậy, tức giận đến mức râu tóc dựng ngược. Tấm khiên bảo hộ của phủ Hoài An Hầu đã xuất hiện vết nứt đầu tiên. Và người cầm búa đập vỡ nó vẫn đang ung dung ngồi trong gian học đường nghèo, khẽ gạch một đường đỏ lên bản kế hoạch của mình.

Chương 6:

Sau cái bẫy hoàn hảo tại lầu Thính Vũ, bức tranh giả "Giang Sơn Gấm Vóc" đã thuận lợi rơi vào tay Chu Uyên, kéo theo sự phẫn nộ đỉnh điểm của Ngự sử trung thừa Lâm đại nhân. Tuy nhiên, Tô Lê biết rõ một nguyên tắc trong quản trị rủi ro: Áp lực càng lớn, phản lực càng mạnh. Một Hầu phủ nắm giữ quân công và năm vạn binh không thể chỉ bị đánh sập bằng một tấu chương của quan Ngự sử.

Trong căn phòng hẹp ngập tràn mùi giấy bản và mực muội đèn, Tô Lê đang ngồi trước một tấm sơ đồ lớn phức tạp hơn gấp bội. Trên bàn, những thẻ tre khắc chữ được xếp thành từng cụm: Binh bộ, Hộ bộ, Ngoại thương, Biên quân.

"Chúng ta mới chỉ kích động được văn thần."

Ngón tay Tô Lê gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt phản chiếu ánh nến chập chờn.

"Nhưng vương bài của Hoài An Hầu là võ tướng. Nếu Hoàng đế vội vã buộc tội, Hoài An Hầu hoàn toàn có thể lấy lý do 'biên thùy bất ổn' để ép triều đình phải thỏa hiệp. Lúc đó, Lâm đại nhân sẽ trở thành vật tế thần, còn chúng ta..."

Chương Chi ngồi trong góc tối, tay vẫn mài thanh đao ngắn. Từng tiếng xoẹt, xoẹt lạnh lẽo vang lên đều đặn trong không gian tĩnh mịch. Hắn ngước đầu lên:

"Dạo này Hình bộ có động thái lạ. Binh Bộ Thượng Thư vốn là học trò cũ của cha Hoài An Hầu. Bản tấu chương của Lâm đại nhân vừa đệ lên chiều nay đã bị giữ lại ở Nội các để tìm hiểu thêm."

"Đó là điều nằm trong dự tính."

Tô Lê không hề bất ngờ. Nàng đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm đặc quánh.

"Cơ chế tự bảo vệ của thế gia rất mạnh. Muốn phá vỡ nó, phải cắt đứt mạch máu kinh tế của chúng mới được. Chu đại ca, huynh có biết tại sao năm ngoái biên quân phía Bắc lại thiếu hụt mười vạn lượng quân nhu không?"

Bàn tay đang mài đao của Chương Chi khựng lại, ánh mắt đông cứng: "Triều đình báo do thiên tai, đường vận chuyển bị tuyết phủ."

"Sai rồi." Tô Lê quay lại, nụ cười mang theo sự lạnh lùng.

"Số tiền đó chưa từng rời khỏi Kinh thành. Nó được chuyển đổi thành các chứng thư ẩn danh thông qua hiệu cầm đồ Vĩnh Lợi ở Phố Tây, sau đó dùng để mua đứt ba mỏ quặng sắt lậu ở Sơn Tây. Hoài An Hầu đang bí mật đúc vũ khí riêng."

Chương Chi đứng phắt dậy, chiếc ghế gỗ ma sát với nền đất phát ra tiếng động chói tai: "Đúc vũ khí riêng? Đây là tội mưu phản! Muội lấy bằng chứng từ đâu?"

Tô Lê chỉ tay ra ngoài cửa: "Từ những phu xe đường dài. Ba tháng qua, họ không chỉ chở hàng. Ta nhờ họ ghi chép lại tần suất, trọng tải và hướng đi của các xe chở quặng thô tiến vào các trang trại ngoại ô của Hầu phủ. Sau đó, ta đối chiếu với lượng than tiêu thụ bất thường của các lò rèn quanh vùng. Kết quả định lượng cho thấy lượng sắt thô biến mất không khớp với lượng công cụ nông nghiệp được bán ra. Số lượng chênh lệch đủ để trang bị cho một vạn giáp binh."

Chương Chi nhìn Tô Lê, trong lòng dâng lên một nỗi chấn động không thể diễn tả bằng lời. Nữ tử này không dùng võ công, không dùng quyền thế, nàng chỉ dùng những con số vụn vặt, những mẩu tin tầm thường của những kẻ dưới đáy xã hội để bóc trần một âm mưu động trời mà mật thám của triều đình cũng phải đau đầu nhức óc.

Tô Lê trầm giọng: "Bây giờ, huynh cần phải gặp một người."

Người mà Tô Lê muốn Chương Chi gặp là Trương Vũ, gã tay sai trung thành và đắc lực nhất của Chu Uyên.

Trương Vũ vốn là một kẻ vô lại, nhờ có chút võ nghệ và tàn nhẫn nên được Chu Uyên trọng dụng, chuyên lo việc dọn dẹp hậu quả các vụ cưỡng đoạt dân nữ và quản lý sổ sách ngầm tại sòng bạc Tam Kim. Trong mắt người ngoài, Trương Vũ là một con chó dữ của Hầu phủ. Nhưng trong tệp dữ liệu phân tích của Tô Lê, Trương Vũ có một điểm yếu chí mạng. Hắn cực kỳ hiếu thảo với người mẹ già đang bị bệnh liệt giường ở quê nhà, hơn nữa hắn còn đang lén lút tích cóp tiền để chuộc thân cho một kỹ nữ ở thanh lâu.

Đêm mưa, tại một căn nhà hoang ở ngoại thành, Trương Vũ bị trói chặt trên một chiếc ghế gỗ. Đầu hắn đầy máu, hơi thở hổn hển sau một trận phục kích bất ngờ của Chương Chi.

"Chương Chi! Ngươi là cái thá gì ở Hình bộ mà dám bắt ta?" Trương Vũ nhổ ra một ngụm máu, cười gằn. "Thế tử gia biết chuyện này, ngày mai cái đầu của ngươi sẽ bị treo trên cổng thành!"

Chương Chi không nói lời nào, chỉ thản nhiên ném một chiếc bọc nhỏ xuống đất. Chiếc bọc bung ra, bên trong là một chiếc vòng ngọc thạch rẻ tiền và một xấp ngân phiếu trị giá hai ngàn lượng. Trương Vũ nhìn thấy chiếc vòng ngọc, sắc mặt lập tức biến đổi, sự hung hãn biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn tột cùng:

"Ngọc nương... Các ngươi đã làm gì Ngọc nương và mẹ ta rồi?!"

Lúc này, Tô Lê bước ra từ trong bóng tối của căn nhà hoang. Chiếc nón cói che khuất nửa gương mặt, nhưng giọng nói bình thản của nàng lại như một lưỡi dao cứa vào lòng hắn.

"Trương Vũ, hai ngàn lượng bạc này là số tiền ngươi lén bòn rút từ sòng bạc Tam Kim suốt hai năm qua để chuẩn bị đưa Ngọc nương rời khỏi Kinh thành đúng không? Ngươi nghĩ Chu Uyên không biết sao? Hắn biết chứ. Nhưng hắn chưa giết ngươi vì ngươi còn giá trị lợi dụng. Ngươi có biết số phận của những kẻ biết quá nhiều bí mật của Hầu phủ sau khi hết giá trị là gì không?"

Mồ hôi trên người Trương Vũ vã ra như tắm. Hắn là kẻ làm việc trong bóng tối, hắn quá hiểu sự tàn bạo của Chu Uyên.

"Ngươi... ngươi là ai?"

"Ta là người có thể tìm thần y chữa bệnh cho mẹ ngươi, cho Ngọc nương của ngươi một thân phận trong sạch ở phương Nam, và cho ngươi một con đường sống."

Tô Lê ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt sắc sảo nhìn thấu tâm can đối phương.

"Phủ Hoài An Hầu sắp sụp đổ rồi, Trương Vũ. Tấu chương mưu phản đã nằm trên bàn của Hoàng đế. Ngươi muốn làm vật chôn cùng Chu Uyên, hay muốn cầm hai ngàn lượng này cùng gia đình cao chạy xa bay?"

Trương Vũ run rẩy. Hắn nhìn xấp ngân phiếu rồi nhìn vết sẹo lạnh lẽo trên tay Chương Chi. Hắn biết mình không có tư cách để mặc cả.

"Các ngươi... muốn ta làm gì?"

"Rất đơn giản." Tô Lê mỉm cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt.

"Ta muốn ngươi quay lại Hầu phủ, tìm cơ hội tráo đổi cuốn sổ tay ghi chép việc vận chuyển sắt thô của Hoài An Hầu bằng một cuốn sổ khác. Trong cuốn sổ đó, mọi tội trạng đúc vũ khí sẽ được quy trách nhiệm hoàn toàn cho một mình Chu Uyên và Binh Bộ Thượng Thư - người đang cố tình dìm bản tấu chương của Lâm đại nhân."

Một mũi tên trúng hai đích. Tô Lê không chỉ muốn giết Chu Uyên, nàng muốn mượn thế lực của vụ án này để nhổ tận gốc cả vây cánh của Hầu phủ trong triều đình, dọn sạch mọi chướng ngại vật cho sự an toàn tuyệt đối của gia đình nàng trong tương lai.

……..

Đêm rằm tháng Giêng, Kinh thành rực rỡ như một dải ngân hà sa xuống hạ giới. Mười dặm phố dài giăng đèn kết hoa, hàng ngàn chiếc đèn lồng đủ hình dáng từ hoa sen, thỏ ngọc cho đến rồng bay phụng múa tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ, làm mờ đi cả ánh trăng lạnh trên cao. Người người chen chúc tấp nập, tiếng nói tiếng cười của tài tử giai nhân hòa lẫn với tiếng rao lảnh lót từ những sạp hàng rong.

Trong gian phòng nhỏ của nhà họ Tô, Tô Lê đứng trước chiếc gương đồng. Nàng nâng chiếc khăn thấm đẫm nước ấm pha rượu gừng, chậm rãi lau sạch lớp hóa trang trên mặt. Lớp bột nghệ xỉn màu trôi đi, những vết tàn nhang chấm bằng tro củi được tẩy sạch, trả lại làn da trắng ngần mịn màng như ngọc thạch. Dưới ánh nến, dung nhan thực sự của nàng lộ ra, đẹp đến mức dường như làm lu mờ cả vạn ánh đèn hoa đăng ngoài phố.

Nàng thay vào một bộ váy lụa màu hồng nhạt phối áo khoác trắng như tuyết, tóc búi kiểu thiếu nữ, chỉ cài một cây trâm bạc hình dáng hoa mai đã cũ.

"A Lê, con..."

Tô phu tử từ bên ngoài bước vào, định gọi con gái xuất phát, nhưng khi nhìn thấy gương mặt thật của nàng, ông hoàn toàn chết lặng. Đôi mắt già nua của vị tú tài nghèo run rẩy, vừa kinh ngạc vừa dâng lên một nỗi sợ hãi tột cùng.

"Mặt của con... những vết kia..."

"Cha, đều là giả. Con tự biến mình thành thế này để lánh nạn."

Tô Lê quay lại, khẽ mỉm cười, nắm tay của nàng siết chặt giấu sau ống tay áo rộng.

"Nhưng trốn mãi không phải là cách. Đêm nay là thời hạn cuối cùng. Cha, lát nữa ra phố, dù có chuyện gì xảy ra, cha phải nhớ kỹ lời con nói, tuyệt đối không được liều mạng đối đầu trực diện, chỉ cần kéo dài thời gian, tự có người cứu chúng ta."

Tuy rằng Tô phu tử cổ hủ nhưng ông không phải kẻ ngốc. Nhìn dung nhan khuynh thành của con gái rồi nhớ lại những lời cảnh báo suốt năm vừa qua, ông lập tức hiểu ra điều gì. Sống lưng ông lạnh toát nhưng cuối cùng vẫn đứng thẳng dậy, chỉnh lại vạt áo nho sĩ:

"Cha hiểu rồi. Đi thôi."

Tô Lê chủ động dẫn cha đến ngã tư phố Chu Tước sầm uất nhất và cũng là nơi mạng lưới phu xe, khuân vác của nàng đã phục sẵn từ chiều dưới danh nghĩa người đi xem hội. Nàng đứng dưới một tàng cây hòe cổ thụ, tay cầm một chiếc đèn hoa đăng hình cá chép nhỏ.

Nhan sắc của nàng như một thỏi nam châm khổng lồ. Chỉ trong vòng nửa nén hương, xung quanh cây hoa hòe đã vây kín những ánh mắt dòm ngó. Người ta xầm xì, kinh ngạc cảm thán, không biết vị tuyệt thế giai nhân này là thiên kim nhà ai mà lại lạc lối ở chốn này. Và kẻ mà nàng chờ đợi, cuối cùng cũng đến.

Tiếng roi da quất vào không khí vang lên chan chát, đám gia nô phủ Hoài An Hầu thô bạo gạt đám đông ra để mở đường cho một đoàn người ngựa. Chu Uyên ngồi trên mình ngựa cao, mặt đỏ gay vì men rượu, ánh mắt phong lưu quét qua đám đông một lượt. Bỗng nhiên ánh mắt hắn khựng lại. Giữa bao nhiêu người, hắn nhìn thấy Tô Lê.

Dưới ánh đèn lồng mờ ảo, cô gái ấy đứng đó như một vị tiên tử lạc lối xuống trần gian, trong trẻo, thoát tục, hoàn toàn khác biệt với đám kỹ nữ phấn son nồng nặc ở thanh lâu. Dục vọng chiếm đoạt trong lòng tên ác bá lập tức bùng lên như dầu sôi gặp lửa lớn. Hắn nhớ mang máng từng gặp một nữ tử có vóc dáng này ở ngoại ô, nhưng gương mặt chi chít mụn nhọt lúc đó làm sao so được với cực phẩm trước mắt này?

"Bắt lấy nàng cho bổn thế tử!"

Chu Uyên cười khùng khục, thanh âm dâm đãng, chỉ tay thẳng về phía Tô Lê.

"Đưa về phủ, đêm nay bổn thế tử muốn động phòng!"

"Dừng tay. Kinh thành dưới chân thiên tử, ai cho phép các ngươi ngang nhiên cướp đoạt dân nữ!"

Tô phu tử lập tức bước lên, dang hai tay che chắn trước mặt con gái, gương mặt gầy gò đỏ bừng vì tức giận.

"Lão già thối tha, mau cút ra chỗ khác!" Gã tay sai Trương Vũ xông xáo lao lên, giơ chân đạp thẳng vào ngực Tô phu tử.

Bịch!

Tô phu tử ngã nhào xuống đất, khóe miệng cũng đã rỉ máu. Cảnh tượng trước mắt hoàn toàn trùng khớp với hai dòng chữ trong nguyên tác. Theo lẽ thường, tiếp đến sẽ là cảnh Tô phu tử liều chết ôm chân ngựa rồi bị giẫm chết, còn Tô Lê bị bọn chúng bắt đi. Nhưng Tô Lê không để điều đó xảy ra. Nàng không khóc lóc gào thét vô ích. Ngay khi Trương Vũ định bước lại gần, Tô Lê bỗng giơ cao chiếc đèn cá chép trong tay lên, xoay ngược cán đèn ba vòng.

Đó là tín hiệu.

"Đánh người! Gia nô Hầu phủ đánh c,h,ế,t người rồi!" Một tiếng hô lớn, khàn đặc vang lên từ trong đám đông. Đó là giọng của phu xe bến tàu.

"Quan lại quyền quý g,i,ế,t người rồi bớ người ta! Bọn họ không coi mạng dân đen chúng ta ra gì!"

Ngay lập tức, hơn năm mươi phu xe, thợ rèn, phu khuân vác áo quần thô kệch, thân hình lực lưỡng từ bốn phương tám hướng đồng loạt ùa ra. Họ dùng chính đòn gánh, cán cuốc, sọt tre và những nắm đấm thô kệch của những người lao động chân tay làm vũ khí cho riêng mình. Hàng trăm bách tính xung quanh vốn đã uất hận Hầu phủ từ lâu, nay thấy đám đông nổi dậy, máu nóng trong người cũng bùng lên ngay tức khắc. Một trận bạo động hỗn loạn chưa từng có nổ ra ngay giữa phố Chu Tước.

"Mẹ kiếp! Làm phản à! Người đâu, đánh chết lũ tiện dân này cho ta!" Chu Uyên hoảng hốt, rút kiếm định chém bừa bãi.

Nhưng đám đông quá đông, gạch đá, giày rách, rau củ thối từ khắp nơi bay tới tấp vào mặt hắn và đám gia nô. Trong lúc xảy ra hỗn loạn, ba người phu xe trung thành đã nhanh chóng kéo Tô phu tử đang bị thương vào sâu trong ngõ hẻm, nơi có một chiếc xe ngựa che rèm kín đáo của Tô Lê đã đợi sẵn từ trước.

Tô Lê nhìn lại đống hỗn độn ngoài phố một lần cuối, đôi mắt nàng lạnh lùng và lý trí đến tột cùng. Nàng đã thay đổi được nút thắt đầu tiên: Cha nàng còn sống. Bây giờ, đến lượt nàng lật tung bàn cờ của Chu Uyên.