Chương 4

C4

Vụ bạo động ở phố Chu Tước ngay trong đêm Thượng Nguyên như một cái tát nảy lửa vào triều đình. Hàng ngàn bách tính tham gia ẩu đả, có đến mười gia nô Hầu phủ bị đánh chấn thương, ngay cả Thế tử Chu Uyên cũng bị một viên gạch bay vỡ đầu, phải chật vật trốn về phủ.

Sáng sớm hôm sau, Hoài An Hầu Chu Thế Kiệt tức giận lôi Chu Uyên vào thư phòng, tát hắn một cái nổ đom đóm mắt:

"Nghịch tử! Ai cho phép ngươi gây ra chuyện lớn như vậy vào đêm hội? Hiện tại triều đình đều đang nhìn vào nhà chúng ta!"

Chu Uyên ôm mặt, ngạo mạn lên tiếng: "Cha sợ cái gì? Chỉ là một đám kiến hôi theo bầy, sai binh lính đến bắt vài kẻ chém đầu làm gương là xong rồi! Cha nắm trong tay ba vạn đại quân ở biên thùy, đến cả Hoàng đế còn phải nể cha ba phần!"

"Ngươi thì biết cái gì!"

Hoài An Hầu nghiến răng, trong lòng dâng lên một điềm báo bất an. Hắn biết, dạo gần đây Hoàng đế đang rục rịch muốn thu hồi binh quyền của các cựu thần, phủ Hoài An Hầu chính là cái gai trong mắt Thiên tử.

Hắn đoán không sai. Một tuần sau vụ bạo động ngoại ô, bầu không khí tại điện Kim Loan ngột ngạt đến mức khiến người ta nghẹt thở. Bằng chứng giả do Tô Lê biên soạn, thông qua bàn tay của Trương Vũ và sự phối hợp của Chương Chi ở Hình bộ, đã thuận lợi dâng thẳng lên Hoàng đế.

Hoàng đế lật xem cuốn sổ cái ghi chép việc đúc vũ khí lậu, sắc mặt từ xanh mét chuyển sang tím tái. Trên đó ghi rõ: Chu Uyên đứng tên mua quặng sắt, Binh Bộ thượng thư ký giấy thông quan cho xe chở hàng dưới danh nghĩa 'vật liệu xây dựng cung điện', và một phần số vũ khí đó đã được chuyển về biên thùy cho Hoài An Hầu.

"Hoài An Hầu. Binh Bộ Thượng thư. Các ngươi giải thích thế nào về việc này?!"

Hoàng đế đập mạnh cuốn sổ xuống bàn, âm thanh vang dội như sấm truyền. Binh Bộ Thượng Thư kinh hãi, quỳ sụp xuống, liên tục dập đầu.

"Bệ hạ! Thần oan uổng! Thần chưa từng ký những giấy tờ này! Đây là giả mạo! Là có kẻ hãm hại thần!"

"Giả mạo ư?"

Chương Chi bước ra vào lúc này bước ra, giọng nói lạnh lùng, dứt khoát dâng lên một xấp chứng từ khác.

"Bệ hạ, thần đã kiểm tra các con dấu trên giấy thông quan tại các cửa ải, hoàn toàn trùng khớp với thủ bút và ấn riêng của Thượng thư đại nhân. Ngoài ra, mật thám Hình bộ cũng đã bắt giữ tay sai thân tín của Chu Uyên là Trương Vũ khi hắn đang định tẩu tán mười vạn lượng bạc trắng ra khỏi Kinh thành. Trương Vũ đã nhận tội, khai nhận toàn bộ quá trình đúc vũ khí lậu dưới sự chỉ đạo của Chu Uyên và sự bảo hộ của Binh Bộ Thượng Thư!"

Hoài An Hầu Chu Thế Kiệt đứng bên cạnh, toàn thân run rẩy không ngừng. Hắn nhìn cuốn sổ, nhìn Binh Bộ Thượng Thư đang khóc lóc thảm thiết, lập tức hiểu ra mình đã rơi vào một cái bẫy liên hoàn được giăng ra một cách hoàn hảo. Cái bẫy này không chỉ nhắm vào đứa con trai ngu xuẩn của hắn, mà nhắm vào toàn bộ vây cánh kinh tế, chính trị của phủ Hoài An Hầu tại Kinh thành.

"Bệ hạ... Thần..."

Hoài An Hầu định lên tiếng nhưng Lâm đại nhân không cho hắn cơ hội đó. Ngự sử trung thừa Lâm đại nhân bước ra khỏi hàng quan viên, quỳ sụp xuống đất, giọng nói vang dội khắp đại điện:

"Bệ hạ! Thần có tấu chương muốn khởi tấu Thế tử phủ Hoài An Hầu là Chu Uyên cậy thế làm càn, mưu hại người lương thiện, cướp đoạt dân nữ, dung túng gia nô đánh đập bách tính ngay giữa Kinh thành vào đêm Thượng Nguyên, coi thường luật pháp triều đình!"

Phủ Hoài An Hầu có vây cánh trong triều, một vị đại thần lập tức đứng ra đỡ lời:

"Lâm đại nhân, chỉ là đám thanh niên trẻ tuổi va chạm ngoài phố thôi, có cần phải phóng đại thành chuyện quốc gia đại sự thế không?"

"Phóng đại ư?!" Lâm đại nhân cười lạnh, rút ra một xấp cá trạng dày cộm từ trong tay áo, giơ lên cao quá đầu.

"Bệ hạ! Đây không phải là một vụ va chạm nhỏ! Đây là mười hai tờ thư máu của mười hai gia đình. Ba năm qua, Chu Uyên cưỡng đoạt mười một nữ tử, trong đó có sáu người chết không rõ ràng, phế bỏ tay chân của thợ rèn Trần Thiết, đánh chết trượng phu nhà họ Trương. Chưa hết, gần mười ngày trước, hắn còn ngang nhiên cướp đoạt bức tranh cổ tiền triều 'Giang Sơn Gấm Vóc' của thương nhân phía Nam, đánh người ta đến mức gãy ba xương sườn hiện vẫn đang hôn mê bất tỉnh! Tất cả đều có chữ ký, dấu tay, nhân chứng vật chứng đầy đủ!"

Cả đại điện xôn xao. Vây cánh của phủ Hoài An Hầu có mạnh đến đâu cũng không ngờ Lâm đại nhân lại có thể gom góp được những chứng cứ chí mạng nhanh đến thế.

Lâm đại nhân tiếp tục lên tiếng, thanh âm trầm khàn nhưng vang dội.

"Bệ hạ! Ngoài thành hiện có hơn ba ngàn bách tính, phu xe, thợ rèn đang quỳ gối trước cổng Đại Nội, dâng huyết thư khóc than về tội ác của Chu Uyên. Lòng dân đã phẫn nộ đến cực điểm. Nếu triều đình không nghiêm trị Hầu phủ, e là bách tính sẽ nổi loạn, quốc cơ lung lay!"

Ngay lúc đó, vị quan nhỏ Chương Chi của Hình bộ bước lên phía trước, dâng lên một cuốn sổ cái.

“Bệ hạ, thần là Mục sự Hình bộ Chương Chi. Thần đã bí mật tra xét các hiệu cầm đồ và sòng bạc ngầm của phủ Hoài An Hầu, phát hiện lượng bạc tham ô từ kho lương thực biên thùy năm ngoái đều được chạy qua các cơ sở này. Tổng số tiền lên đến ba mươi vạn lượng bạc trắng.”

Đòn này mới thực sự là đòn chí mạng. Cướp đoạt dân nữ chỉ là tội dân sự, nhưng tham ô quân lương, rửa tiền, và quan trọng hơn cả là đúc vũ khí riêng, đây chính là tội mưu phản, trực tiếp chạm vào vảy ngược của Hoàng đế.

Hoàng đế ngồi trên ngai vàng, sắc mặt âm trầm như nước. Ngài vốn đang thiếu một cái cớ để nhổ cái đinh mang tên Hoài An Hầu này, nay chứng cứ về tội ác đều được dâng lên một cách hoàn hảo, chặt chẽ không một kẽ hở. Thiên tử mượn cớ lòng dân phẫn nộ, đập mạnh tay xuống long án:

"Truyền chỉ của trẫm! Hoài An Hầu dung túng cho con trai làm loạn, tham ô quân nhu, bãi miễn mọi chức vụ, thu hồi toàn bộ binh quyền của Hoài An Hầu Chu Thế Kiệt, giam vào đại ngục chờ ngày xét xử. Chu Uyên tội ác tày trời, lột bỏ tước vị, xử trảm thị chúng tại Phố Tây vào mùa thu. Binh Bộ Thượng Thư bãi chức, đày tới biên thùy ba ngàn dặm!"

Bản án tối cao hạ xuống. Một Hầu phủ lừng lẫy, nắm giữ vận mệnh biên cương lại sụp đổ hoàn toàn chỉ trong một buổi sáng ngắn ngủi. Bánh xe định mệnh của nguyên tác đã bị bẻ gãy một cách tàn nhẫn dưới bàn tay của một kẻ vô danh.

Chương 7:

Kinh thành xảy ra biến loạn, phủ Hoài An Hầu sụp đổ chỉ trong một đêm không chỉ khiến bách tính kinh hãi mà còn giáng một đòn nặng nề lên phủ Tề Vương.

Tại mật thất phủ Tề Vương, mùi hương trầm nồng nặc không che giấu được bầu không khí áp lực. Một nam tử mặc gấm bào màu tím đậm ẩn hiện trong bóng tối, dung nhan tuấn tú như điêu khắc nhưng đôi mắt lại sâu thẳm, lạnh lùng tựa chim ưng. Đó chính là Tề Vương Nguỵ Tử Hành, chiến thần của triều đình, người sở hữu hào quang nam chính của thế giới này.

"Đã tra ra chưa?" Giọng Nguỵ Tử Hành trầm thấp, tay khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn ngọc ban chỉ ở ngón cái.

Người đang quỳ dưới đất là thủ lĩnh ám vệ của Vương phủ, trên trán túa mồ hôi lạnh:

"Chủ tử, mọi manh mối công khai đều chỉ về phía Ngự sử trung thừa Lâm đại nhân và Mục sự Hình bộ Chương Chi. Nhưng... thuộc hạ phát hiện có điểm bất thường. Những chứng cứ về việc đúc vũ khí lậu và rửa tiền của Hầu phủ được thu thập quá sạch sẽ, giống như có một bàn tay vô hình đã dọn sẵn cỗ cho hai người bọn họ chỉ việc bưng lên."

Nguỵ Tử Hành đứng dậy khiến vạt áo khẽ lay động. Hắn đi tới bên bản đồ phân bố thế lực Kinh thành, ánh mắt dừng lại ở khu gần trung tâm Kinh thành.

"Lâm đại nhân là người chính trực nhưng thiếu mưu mẹo, Chương Chi chỉ là một chức quan nhỏ không đủ khả năng dùng tay che trời."

Nguỵ Tử Hành cười lạnh, nụ cười chứa đựng sự khát máu của kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực.

"Có kẻ đang mượn tay triều đình để nhổ cái gai mang tên Hoài An Hầu. Kẻ này... không thuộc về thế lực của Thái tử, cũng không thuộc về bổn vương. Một thế lực thứ ẩn danh ngay dưới chân thiên tử, vậy mà mạng lưới mật thám của bổn vương lại không hề hay biết? Tra! Tra từ những hiệu cầm đồ, những sòng bạc bị triệt hạ, xem ai là kẻ đầu tiên tiếp cận các nạn nhân!"

Cùng lúc đó, tại phủ Thượng thư, nữ chính nguyên tác Khương Ngọc Doanh cũng đang ngồi trước khung thêu. Nàng là đệ nhất tài nữ Kinh thành, không những thông minh xinh đẹp mà còn thấu hiểu lòng người. Lúc này đây, những ngón tay thon dài của nàng đang gảy nhẹ những sợi tơ rối.

"Tiểu thư, phủ Hoài An Hầu đã bị tịch thu gia sản, Chu Uyên bị giam vào ngục tối chờ ngày xử trám. Hoài An Hầu đúc vũ khí riêng, cũng không thoát được kết cục kia." Nha hoàn thân tín khẽ bẩm báo.

Khương Ngọc Doanh thở dài một tiếng, đôi mắt u uất nhìn về phía hoa viên đầy lá rụng:

"Chu Uyên chết là đáng tội. Nhưng dạo này cha ta đứng ngồi không yên. Người nói, người đứng sau vụ án này có mắt nhìn đại cục cực kỳ đáng sợ. Hắn dùng lòng dân làm lá chắn, dùng luật pháp làm lưỡi đao, một kích chí mạng không cho Hoài An Hầu có cơ hội dùng binh quyền phản kháng. Kẻ có tư duy bộc phá thế này, rốt cuộc là thần thánh phương nào?"

Tô Lê biết việc mình bị Tề Vương chú ý chỉ là vấn đề thời gian. Hệ thống thông tin của một vương gia nắm binh quyền không phải là hư danh. Thay vì trốn tránh để rồi bị động, nàng quyết định chủ động lộ diện, nhưng theo cách của một kẻ nắm đằng chuôi.

Một buổi chiều muộn, tại lầu Thính Vũ từng chứng kiến sự kiêu ngạo của Chu Uyên, nay đã đổi chủ dưới danh nghĩa thương hội Vô Danh.

Khương Ngọc Doanh nhận được một bức thư thư mời ẩn danh, bên trong chỉ vỏn vẹn một dòng chữ:

"Muốn giải vây cho phủ Thượng thư trước sự nghi ngờ của Tề Vương, giờ Dậu đến lầu Thính Vũ."

Cha của Khương Ngọc Doanh vốn có chút qua lại với Hoài An Hầu, nay Hầu phủ sụp đổ, Tề Vương đang nghi ngờ phủ Thượng thư lòng mang hai hướng. Khương Ngọc Doanh muốn cứu gia đình, chấp nhận mạo hiểm một mình đến hẹn.

Khi nàng bước vào gian phòng đã định trước, người ngồi đó không phải là một vị mưu sĩ râu tóc bạc phơ như nàng vẫn tưởng tượng, trái lại là một thiếu nữ trẻ tuổi, dung mạo thanh lệ thoát tục, đang thong dong tự tay pha một bình trà hoa cúc.

"Khương tiểu thư, mời ngồi." Tô Lê không ngẩng đầu, ngón tay thanh mảnh đẩy một tách trà về phía đối diện.

Khương Ngọc Doanh khựng lại, ánh mắt tràn đầy sự cảnh giác: "Cô nương là ai? Bức thư đó là do cô viết ư?"

"Ta là Tô Lê, con gái của một tú tài nghèo suýt chút nữa đã chết dưới vó ngựa của Chu Uyên."

Lúc này Tô Lê mới ngước lên, đôi mắt lá liễu không có sự rụt rè của kẻ dưới, sắc mặt vẫn bình thản như mặt hồ không gió.

"Và cũng là người đã biên soạn cuốn sổ đúc vũ khí lậu được đặt trên bàn của Hoàng đế."

Khương Ngọc Doanh chấn động, chiếc khăn lụa trong tay siết chặt: "Là cô? Một nữ tử như cô lại có thể..."

"Nữ tử thì sao?"  Tô Lê ngắt lời.

"Khương tiểu thư là đệ nhất tài nữ, thông kinh sử, tường thi ca, những thứ đó đang giúp cô làm đẹp lòng các đấng nam nhi trên bàn tiệc. Còn ta, ta chỉ nhìn thấy mạch đập của Kinh thành này qua từng gánh rau, từng chuyến xe ngựa, đúng là những chuyện vặt vãnh. Nhưng ta cảm thấy nữ tử có thể làm được rất nhiều chuyện. Có những chuyện Khương tiểu thư chưa từng làm, không có nghĩa là cô không thể làm."

Sắc mặt Khương Ngọc Doanh biến đổi, đột nhiên đứng phắt dậy: "Ta cũng không có ý này…"

Cuộc hội thoại giữa Tô Lê và Khương Ngọc Doanh còn đang dang dở thì cửa phòng bật mở. Một luồng gió lạnh thốc vào, kèm theo đó là sát khí ngập tràn. Tề Vương Nguỵ Tử Hành bước vào, thanh trường kiếm bên hông khẽ rung lên. Theo sau hắn là mười vị ám vệ tinh nhuệ, phong tỏa toàn bộ lầu Thính Vũ. Hắn đã lần theo dấu vết của Khương Ngọc Doanh để tìm đến tận đây.

"Bổn vương không nhìn lầm, quả nhiên Khương đại tài nữ có qua lại với thế lực ngầm."

Ánh mắt Nguỵ Tử Hành như chim ưng khóa chặt vào Tô Lê.

"Còn cô nương này... Tô thị? Thật khiến bổn vương bất ngờ. Một con cá nhỏ lại có thể khuấy động cả Kinh thành."

Khương Ngọc Doanh hoảng hốt: "Vương gia, việc này không liên quan đến cha ta!"

Tô Lê vẫn ngồi yên, thậm chí nàng còn chậm rãi nhấp một ngụm trà, hành động này khiến Nguỵ Tử Hành nhíu mày.

"Vương gia, dùng kiếm để nói chuyện với một nữ tử không có võ công, xem ra danh hiệu Chiến thần của ngài có chút hư danh." Tô Lê ngước mắt lên, đối diện trực diện với sát khí của hắn.

"Gan lớn lắm."

Nguỵ Tử Hành cười gằn, lưỡi kiếm ra khỏi vỏ nửa tấc, đặt ngay sát cổ Tô Lê.

"Bổn vương chỉ cần một cái phất tay là mạng lưới Vô Hình của cô sẽ tan thành mây khói. Nói! Ai đứng sau lưng cô? Thái tử? Hay là thế lực tiền triều?"

"Không ai cả. Đứng sau lưng ta là bách tính nghèo đói khắp Kinh thành và những vùng lân cận."

Tô Lê không hề né tránh lưỡi kiếm lạnh ngắt.

"Vương gia, ngài giết ta dễ như trở bàn tay. Nhưng nếu ta chết, ngày mai, toàn bộ hệ thống vận chuyển lương thực từ bến tàu vào nội đô sẽ đình công. Phu xe sẽ chặn đứng các cửa ngõ Kinh thành. Quân nhu của ngài đang chuẩn bị chuyển ra biên cương phía Bắc sẽ bị trì hoãn mười ngày. Ngài có đánh cược nổi không?"

Nguỵ Tử Hành khựng lại, lưỡi kiếm dừng trên không trung. Đôi mắt hắn híp lại, lộ ra sự kinh ngạc tột độ. Nàng biết về việc hắn chuẩn bị điều quân ra biên thùy? Đây là bí mật!

"Cô đang uy hiếp bổn vương?"

"Không, ta đang đưa ra một giao dịch sòng phẳng với ngài."

Tô Lê đẩy một chiếc hộp gỗ nhỏ trên bàn về phía hắn.

"Trong này là toàn bộ bản đồ bố phòng và các mỏ quặng lậu của phủ Hoài An Hầu ở Sơn Tây mà thuộc hạ của ngài chưa tìm ra. Ta tặng nó cho ngài để ngài lập công lớn với Hoàng đế, chính thức tiếp quản năm vạn quân biên thùy. Đổi lại..."

Nàng đứng dậy, đối diện với hào quang nam chính trong nguyên tác, lý trí của nàng hoàn toàn lấn lướt trước áp lực vương quyền của hắn.

"...Đổi lại, phủ Tề Vương phải ký một hiệp ước kinh tế bí mật với thương hội Vô Danh. Toàn bộ việc vận chuyển quân nhu, lương thực của quân đội ngài sau này đều giao cho thương hội của ta độc quyền quản lý. Ngài có vương quyền ở tầng trên, ta có tiền tệ và thông tin ở tầng dưới. Chúng ta nước sông không phạm nước giếng. Ngài làm chuyện quốc gia đại sự của ngài, ta làm chủ cuộc đời tự do của ta."

Nguỵ Tử Hành nhìn cô nương trẻ tuổi xinh đẹp trước mặt, trong lòng dâng lên một sự chấn động chưa từng có trong đời. Nữ tử này không thèm khát thanh danh, không mong cầu vinh hoa phú quý. Nàng dùng những thông tin chí mạng để ép một vị vương gia phải cùng ngồi xuống đàm phán chuyện làm ăn.

Nguỵ Tử Hành quay sang nhìn Khương Ngọc Doanh lúc này đang nhìn Tô Lê với ánh mắt phức tạp, có ngưỡng mộ, và có cả… hổ thẹn. Hắn chậm rãi thu kiếm vào vỏ, ánh mắt nhìn Tô Lê chuyển từ sát khí sang ngầm tán thưởng.

"Tô Lê... Cô thực sự là một nữ nhân không đơn giản. Được! Bổn vương chấp nhận giao dịch này. Nhưng cô phải nhớ kỹ, nếu cô dám phản bội bổn vương, dù có phải lật tung mọi ngóc ngách, bổn vương cũng sẽ lấy đầu cô cho bằng được."

"Vương gia yên tâm."

Tô Lê mỉm cười.

"Ta chỉ thích kiếm tiền và sống một đời tự do, không thích làm bia đỡ đạn cho trò chơi vương quyền của các ngài."

Sau khi hai người rời đi, Tô Lê mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Ban đầu nàng biến nữ chính Khương Ngọc Doanh thành mồi nhử để kéo nam chính Nguỵ Tử Hành đến bàn đàm phán.

Tô Lê thừa biết mạng lưới mật thám của Tề Vương đang theo sát mọi động tĩnh của phủ Thượng thư và cá nhân Khương Ngọc Doanh. Nếu Tô Lê tự mình đến gõ cửa phủ Tề Vương để xin đàm phán, nàng sẽ ở vị thế của kẻ bề dưới, nhìn theo hướng nào cũng đều thấy bất lợi. Do đó, nàng dùng Khương Ngọc Doanh làm mồi nhử. Nàng biết chắc chắn khi mình hẹn Khương Ngọc Doanh đến, Tề Vương sẽ lập tức bám theo dấu vết để tìm tới. Bằng cách này, Tô Lê có thể lật ngược thế cờ, buộc một vị Chiến thần cao cao tại thượng phải tự mình tìm đến địa bàn của nàng để đàm phán trên một vị thế sòng phẳng.

Vốn dĩ Tô Lê cũng không muốn dính líu đến vũng nước đục như triều đình. Nhưng để thương hội Vô Danh có thể danh chính ngôn thuận kinh doanh đường dài, nàng cần một cái ô che chắn về mặt luật pháp và cả chính trị. Suy đi tính lại, cuối cùng nàng đã nghĩ đến bọn họ.

……

Mùa thu Kinh thành đến bằng những cơn gió heo may se lạnh, lá phong nhuộm đỏ rực cả một góc trời ngoại ô. Hôm nay là ngày hành hình Chu Uyên. Hàng ngàn bách tính vây kín pháp trường Phố Tây. Họ cầm theo trứng thối, lá cải, gạch đá đứng chờ từ sớm. Khi chiếc xe tù áp giải Chu Uyên đi qua, những tiếng chửi rủa, oán hận vang lên như sấm dậy.

Chu Uyên của ngày hôm nay không còn chút dáng vẻ nào của vị Thế tử ngạo mạn năm xưa. Hắn mặc áo tù sẫm màu rách rưới, tóc tai bù xù, gương mặt hốc hác, đôi mắt ngây dại khi nhận ra bản thân đang đối diện với cái chết. Dưới sự chăm sóc đặc biệt  của Chương Chi, chuỗi ngày giam cầm trong ngục tối Hình bộ đã hoàn toàn mài mòn ý chí của hắn.

Ở một góc xa của pháp trường, có một cô gái đội chiếc mũ có rèm che bằng lụa mỏng màu đen lẫn trong đám đông bách tính. Nàng mặc một bộ y phục giản dị, đứng cạnh một bà lão mù hai mắt và một người đàn ông cụt tay phải. Đó là Tô Lê, bà cụ Trương và thợ rèn Trần Thiết.

"Chém! Chém chết tên ác bá đó đi!"

Dù bà cụ Trương không nhìn thấy nhưng nghe tiếng xôn xao xung quanh như sấm dậy, đôi bàn tay gầy guộc nắm chặt lấy tay Tô Lê, nước mắt rơi lã chã.

"Con ơi... hương hồn con dưới suối vàng có thể nhắm mắt được rồi..."

Trần Thiết dùng bàn tay trái còn lại vỗ mạnh vào thanh đao rèn giắt bên hông, ngửa mặt lên trời cười lớn một tiếng, giọt nước mắt của người đàn ông trào qua khóe mắt.

Thùng!

Tiếng trống canh ba vang lên. Viên quan giám trảm ném thanh lệnh tiễn xuống đất, lạnh lùng hô:

"Giờ cử tử đã đến! Hành hình!"

Lưỡi đao của đao phủ vung lên, phản chiếu tia sáng lạnh ngắt dưới ánh mặt trời mùa thu rồi dứt khoát hạ xuống. Máu tươi bắn tung tóe trên nền đất pháp trường. Tiếng reo hò mừng rỡ của bách tính vang dội cả một vùng trời. Tên ác bá trong Kinh thành, kẻ đáng ra sẽ sống nhởn nhơ và đẩy gia đình Tô Lê vào chỗ chết trong nguyên tác, giờ đây đã đầu lìa khỏi cổ.

Tô Lê đứng yên tại chỗ. Trong tâm trí nàng, dường như hai dòng chữ đen tối, ngột ngạt định đoạt số phận của nàng trong cuốn tiểu thuyết gốc vừa bị một bàn tay vô hình xé nát, biến thành những tro bụi bay biến vào hư không.

Nàng không còn là một Tô thị đoản mệnh nhảy xuống giếng tự vẫn làm nền cho hào quang của người khác. Nàng là Tô Lê. Nàng đã dùng chính bộ óc của một người bình thường để bẻ gãy bánh xe định mệnh ấy.

Nàng ngửa mặt nhìn trời, sau đó quay người, dìu bà cụ Trương bước ra khỏi đám đông náo nhiệt.

Cách đó không xa, Chương Chi thong thả đứng dưới bóng một cây liễu già, y phục xanh sẫm bay phần phật trong gió thu. Hắn nhìn Tô Lê, không bước lại gần, chỉ khẽ gật đầu một cái thay cho lời chào và sự kính trọng dành cho người đồng minh sắc sảo của mình.

Tô Lê mỉm cười đáp lễ rồi dứt khoát bước đi. Trên nền đất pháp trường, ngôi mộ của Chu Uyên sẽ được dựng lên, nhưng trong thế giới của Tô Lê, ngôi mộ trống định mệnh dành cho nàng và cha nàng đã vĩnh viễn biến mất. Bình minh của cuộc đời tự do thực sự, giờ mới chính thức bắt đầu.

Chương 8:

Mùa thu năm mười bảy tuổi đến đúng hẹn, nhưng không có tiếng khóc nhục nhã bên giếng hoang, cũng không có cái chết tức tưởi của Tô tú tài. Chỉ có tiếng reo hò dậy đất của bách tính tại pháp trường Phố Tây khi cái đầu của Chu Uyên lìa khỏi cổ.

Mưa cuối thu mang theo sự se lạnh của đất trời phương Bắc trút xuống những mái ngói rêu phong ngoại ô Kinh thành. Trận bão tố quét qua phủ Hoài An Hầu dần lắng xuống, biến thành những câu chuyện trà dư tửu hậu của người đời những lúc rảnh rỗi. Nhưng đối với gian nhà nhỏ của nhà họ Tô, cuộc sống như vừa trải qua một cuộc tái sinh thực sự.

Tô Lê ngồi bên bậu cửa sổ, làn gió mát lùa vào lật giở những trang sổ chép tay trên bàn. Nàng mặc một bộ váy mộc mạc màu xanh trúc, tóc búi lỏng bằng một cây trâm mộc. Gương mặt thanh tú, trong trẻo không một tì vết phơi bày dưới ánh sáng ngày mới. Nhan sắc tuyệt mỹ ấy không còn là tấm bùa gọi quỷ, bởi vì kẻ muốn dùng quyền lực để chà đạp nó đã hóa thành tro bụi dưới nền đất cũ. Quan trọng hơn, Tô Lê của hiện tại đã không còn là một kẻ cô độc, không sức phản kháng dưới đáy xã hội nữa rồi.

"A Lê, thím Vương mang qua cho chúng ta một rổ lê ngọt đầu mùa này."

Tô phu tử bước vào, sắc mặt ông hồng hào hơn trước rất nhiều. Vết thương từ đêm hội hoa đăng đã lành hẳn, giờ đây chỉ còn một chút ho khan khi trái gió trở trời. Biến cố ấy không khiến vị nho sĩ già gục ngã. Nhìn con gái thông tuệ, lý trí của mình, Tô phu tử không còn coi nàng là một nữ tử yếu đuối cần bao bọc theo giáo điều xưa cũ. Ông tự hào để nàng tham gia vào việc quản lý học đường, thậm chí đôi khi còn hỏi ý kiến nàng về những việc ngoài xã hội.

"Cha, con đang tính toán lại sổ sách của học đường." Tô Lê đón lấy quả lê từ tay ông, khẽ mỉm cười.

"Tháng này, số lượng trẻ con trong ngõ đến học chữ tăng lên gấp đôi. Các gia đình phu xe, thợ rèn đều muốn gửi con đến. Họ nói, học chữ từ Tô phu tử để sau này biết đạo lý, biết viết cáo trạng bảo vệ mạng sống giống như vụ án ở phố Chu Tước năm ấy."

Tô phu tử vuốt râu, thở dài một tiếng đầy cảm khái: "Mấy đời đọc sách thánh hiền, cha cứ nghĩ chỉ cần giữ mình thanh cao là đủ. Qua chuyện của Chu Uyên, cha mới hiểu thế nào là 'Người có đạo nghĩa thì được nhiều người giúp đỡ'. Chính những bách tính lam lũ ngoài kia mới là bức tường thành vững chắc nhất che chở cho nhà họ Tô ta."

Tô Lê gặm một miếng lê ngọt, vị thanh mát lan tỏa nơi đầu lưỡi. Nàng nhìn ra con ngõ nhỏ, tiếng đọc sách trong trẻo của lũ trẻ bắt đầu vang vọng. Bản án đoản mệnh đã kết thúc, nhưng hành trình sinh tồn của nàng ở thời đại này thì giờ đây mới thực sự bắt đầu. Nàng không có ý định làm một cô nương an phận thủ thường, rõ ràng nàng đang hướng tới một mục tiêu xa hơn: Kinh doanh hệ thống thông tin và chuỗi cung ứng hàng hóa phương Nam.

Mùa đông, tuyết đầu mùa rơi lất phất trên những nhành liễu khô bên sông hộ thành. Tại một quán trà nhỏ vắng lặng nơi góc phố, Chương Chi ngồi đợi sẵn bên chiếc bàn gỗ mộc. Hôm nay hắn không mặc quan phục, chỉ khoác một chiếc áo bào màu xám giản dị, bên hông đeo một thanh trường kiếm. Vết sẹo trên tay trái hắn ẩn hiện dưới lớp tuyết mỏng vừa rơi vào ống tay áo.

Tô Lê bước vào, tháo chiếc mũ rèm che xuống, để lộ gương mặt rạng rỡ như đóa mai nở trong tuyết lạnh. Nàng ngồi xuống đối diện hắn, tự nhiên rót cho mình một chén trà ấm.

"Nghe nói huynh sắp rời Kinh thành?" Tô Lê hỏi, giọng nàng bình thản như hỏi chuyện một người bạn cũ.

"Ừm."

Chương Chi nhìn nàng, ánh mắt có chút lay động trước dung nhan không còn che giấu của đối phương, nhưng rất nhanh đã trở lại vẻ trầm mặc thường ngày.

"Hoàng thượng ban chỉ dụ, điều ta về Giang Nam nhậm chức Thông phán, chuyên trách quản lý hình ngục và kiểm tra sổ sách thuế khóa của các châu phủ phía Nam."

"Giang Nam là nơi đất lành, nhưng cũng là hũ mật đầy dòi bọ. Thuế muối, thuế lụa ở đó thối nát không kém gì kho lương thực biên thùy."

Tô Lê nâng chén trà, khói trắng bay nghi ngút làm mờ đi ánh mắt của nàng.

"Huynh mang theo tính khí cương trực, thanh liêm này tới, e là sẽ có nhiều kẻ ăn không ngon ngủ không yên."

"Ta có thanh kiếm này, và có những thứ muội từng dạy ta." Chương Chi khẽ chạm tay vào ngón tay có vết sẹo của mình.

"Tư duy phân tích số liệu thông qua mạng lưới tai mắt ngầm... Ta đã dùng nó để huấn luyện một đội sai dịch thân tín tại Hình bộ. Lần này đi Giang Nam, ta muốn dẹp bớt vài tên tham quan ô lại, trả lại một chút công bằng cho bách tính."

Hắn dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Tô Lê, giọng đè xuống thấp hơn: "A Lê, muội có muốn đi Giang Nam cùng ta không? Nơi đó phong cảnh hữu tình, cách xa Kinh thành thị phi, rất hợp cho phu tử dưỡng bệnh. Và... ta cũng có thể che chở cho muội."

Lời đề nghị của Chương Chi rất thành khẩn, không có sự hoa mỹ của những lời thề non hẹn biển, chỉ có sự che chở thực tế của một người đàn ông trưởng thành đầy lý trí. Hắn biết nàng xinh đẹp, biết nàng thông minh, và hắn cũng biết bản thân trân trọng nàng.

Tô Lê nhìn Chương Chi, ánh mắt nàng ấm áp nhưng chứa đựng sự từ chối dịu dàng mà dứt khoát. Nàng đặt chén trà xuống, khẽ lắc đầu:

"Chương đại ca, ơn che chở của huynh, suốt đời Tô Lê không quên. Nhưng con đường của huynh là con đường làm quan, là đại diện cho vương pháp triều đình. Còn con đường của ta... con luôn đứng từ góc nhìn của dân chúng.”

Nàng rút từ trong bọc ra một tấm bản đồ nhỏ được vẽ bằng mực đen rồi đẩy về phía hắn: "Đây là mạng lưới các trạm dịch, thương hội và các chưởng quầy trung thực dọc tuyến đường từ Kinh thành về Giang Nam mà mạng lưới phu xe của ta đã thiết lập được trong nửa năm qua. Huynh cầm lấy, đến Giang Nam nếu cần điều tra tin tức ngầm hay vận chuyển tài liệu mật, cứ tìm đến những địa chỉ này. Đổi lại, ta muốn nhờ huynh dùng quyền của Thông phán để bảo hộ cho đoàn thuyền buôn vải vóc mang cờ hiệu 'Vô Danh' sau này khi cập bến Giang Nam."

Chương Chi nhìn tấm bản đồ rồi lại nhìn nụ cười tự tin, rực rỡ của cô nương trước mắt. Hắn chợt hiểu ra, Tô Lê không cần bất kỳ một người đàn ông nào che chở. Nàng tự làm một cây đại thụ, tự tìm ánh sáng và tự bám rễ sâu vào lòng đất. Mối quan hệ giữa hắn và nàng, từ đầu đến cuối, đẹp nhất và bền vững nhất chính là sự đồng hành của hai người có cùng chí hướng.

Hắn cười khổ: "Được. Ta nhận tấm bản đồ này. Đoàn thuyền 'Vô Danh' của muội đến Giang Nam, ta bảo đảm không một tên quan nào dám ho he sách nhiễu."

Hắn đứng dậy, chỉnh lại trường kiếm, dứt khoát bước ra ngoài màn tuyết trắng xóa. Bóng dáng hắn khuất dần nơi cuối phố, hiên ngang và cô độc, nhưng đầy hoài bão.

Một mình Tô Lê ngồi lại quán trà, thong dong uống hết chén trà đã nguội.

Lúc này, tiếng loa báo của binh lính triều đình vang lên dồn dập từ phía đường lớn nội đô. Tề Vương vừa lập được công lớn ở biên cương, đang dẫn đầu đoàn quân chiến thắng tiến vào Kinh thành để nhận phong thưởng, chính thức bước vào giai đoạn quyết liệt nhất của cuộc tranh đoạt hoàng vị cùng các Hoàng tử. Chắc hẳn nữ chính Khương Ngọc Doanh đang trang điểm lộng lẫy, đứng trên lầu cao để chờ đón anh hùng của đời mình.

Tiếng vó ngựa dồn dập, tiếng tung hô của vạn dân làm rung chuyển cả những bức tường thành cổ kính.

Nhưng tất cả những hào quang vĩ đại cũng những mưu mô quyền lực đẫm máu ấy đều không chạm được đến góc quán trà nhỏ nơi Tô Lê đang ngồi. Nàng thản nhiên mở cuốn sổ tay ra, dùng bút lông gạch thêm một nét mực vào danh sách chuỗi cung ứng vải vóc mùa đông cho bách tính ngoại thành.

Họ có giang sơn rực rỡ, có vương quyền tối thượng cho riêng mình. Còn một kẻ qua đường vô danh như nàng đang nắm giữ cuộc đời tự do tự tại, mạch đập sinh tồn của bản thân và hàng vạn con người bình thường dưới đáy thời đại. Đường lớn dưới chân nàng rộng mở, rực rỡ ánh bình minh, không cần làm bệ đỡ hay đá lót đường cho bất kỳ ai.

Tô Lê đã thoát khỏi trang sách định mệnh ấy, tự tay viết nên một chương mới cho cuộc đời mình. Một chương truyện dài, rực rỡ và tự do tự tại giữa đất trời bao la.

(Hết)