Chương 2

C2

Chương 3:

Mùa hạ đến bằng một trận mưa rào xối xả kéo dài ba ngày ba đêm, làm ngập trắng những con ngõ nhỏ ngoại ô Kinh thành.

Nước rút đi, để lại một bầu không khí oi bức, ngột ngạt đến khó thở. Qua những mẩu tin vụn vặt từ các phu xe chuyển về, Tô Lê biết Chu Uyên đã về đến Kinh thành được nửa tháng. Hắn vừa về đã lập tức bao trọn lầu danh tiếng nhất ở sông Tần Hoài, đánh trọng thương một thư sinh vì dám nhìn thẳng vào kiệu của hắn. Cốt truyện gốc đang vận hành một cách chính xác đến mức tàn nhẫn.

Một buổi chiều, Tô Lê đội chiếc nón cói cũ, xách theo một giỏ tre nhỏ đi ra vùng đồi hoang ngoại ô để hái lá ngải cứu về làm thuốc chống muỗi cho học đường. Gương mặt nàng hôm nay được bôi một lớp vỏ sồi dày hơn, trông vừa xám xịt lại vừa có phần khắc khổ.

Tiếng vó ngựa dồn dập từ phía xa vọng lại, kèm theo tiếng chó sủa dữ tợn và tiếng cười đùa tục tĩu của một nhóm đàn ông. Tô Lê nhíu mày, nhanh chóng lùi sát vào bụi rậm bên đường, cúi đầu thật thấp.

"Chạy đi đâu! Mau đuổi theo cho bổn thế tử! Con cáo bạc này mà sẩy mất thì các ngươi cứ chuẩn bị lột da đi là vừa!"

Một giọng nói trẻ tuổi nhưng khàn đặc, mang theo sự ngạo mạn và tàn nhẫn vang lên bên tai. Tô Lê không cần ngẩng đầu cũng biết kẻ đó là ai.

Vút! Ào!

Một con cáo nhỏ màu xám bạc, mình đầy vết thương lao ra khỏi bụi rậm ngay trước mặt Tô Lê. Nó kiệt sức, ngã quỵ xuống bãi cỏ, đôi mắt nhỏ hoảng loạn nhìn nàng như đang cầu cứu. Ngay sau đó, ba con chó săn to lớn, nanh vuốt sắc nhọn ùa tới, lao thẳng về phía bụi rậm nơi Tô Lê đang đứng.

"Tránh ra! Đồ tiện dân thối tha!"

Một chiếc roi da dài mang theo tiếng gió rít quất thẳng xuống. Tô Lê nghiêng người né tránh theo bản năng, nhưng chiếc roi vẫn sượt qua vai nàng, làm rách một mảng áo thô, để lại một vệt máu đỏ tươi trên bả vai trái. Nàng ngã xoài ra đất, chiếc nón cói văng ra xa, để lộ gương mặt lỗ chỗ mụn nhọt.

Chu Uyên thúc ngựa dừng lại ngay trước mặt nàng. Hắn mặc một bộ cẩm y màu tím sẫm thêu chỉ vàng lộng lẫy, gương mặt tuấn tú nhưng đôi môi mỏng khẽ mím lại đầy vẻ khinh miệt, cơ trên mặt khẽ giật vì phấn khích sau cuộc đi săn. Hắn nhìn xuống Tô Lê đang bò dưới đất rồi liếc nhìn con cáo bạc đã bị chó săn cắn chết dưới chân nàng.

"Mẹ kiếp, một con mụ xấu xí làm bẩn mắt bổn thế tử!"

Chu Uyên nhổ một bãi nước bọt xuống đất, gương mặt lộ rõ sự chán ghét tột cùng khi nhìn thấy làn da sần sùi và những vết ban đỏ trên mặt Tô Lê. Hắn giơ roi lên, định quất thêm một roi cho bõ tức vì đã cản đường đi săn của hắn.

"Thế tử gia, xin ngài bớt giận. Chỉ là một con mụ hái thuốc nghèo khổ thôi, đánh chết lại tốn công dọn dẹp, lỡ giờ lành vào cung gặp Hoàng hậu nương nương." Một gã tay sai gầy gò đứng bên cạnh vội vã khuyên can.

Chu Uyên hừ lạnh, hạ roi xuống, giật dây cương khiến con ngựa lồng lên, suýt chút nữa giẫm nát tay Tô Lê.

"Coi như ngươi phúc lớn mạng lớn. Đi thôi!"

Đoàn người ngựa rầm rộ rời đi, để lại một làn bụi mù mịt và mùi máu tanh nồng của con cáo đã chết. Tô Lê từ từ ngồi dậy từ vũng bùn. Nàng không khóc cũng không run rẩy. Chỉ đưa tay lên quệt vệt máu trên vai, ánh mắt nhìn theo bóng lưng của Chu Uyên lạnh lùng như nhìn một vật thể chết.

Trong nguyên tác, nàng gặp hắn ở phố đèn lồng, dưới dung nhan thật sự, và đó là khởi đầu của mọi bi kịch. Hôm nay, nàng gặp hắn trong bộ dạng xấu xí nhất, hắn chán ghét nàng, nhục mạ nàng, rồi cứ thế bỏ đi.

Lớp hóa trang đã cứu mạng nàng một lần. Nhưng Tô Lê biết, đây chỉ là giải pháp tạm thời. Chu Uyên sống ở Kinh thành, học đường của cha nàng cũng ở Kinh thành, thế giới này nhỏ bé vô cùng, sự trốn chạy không bao giờ có thể kéo dài mãi mãi. Bản án một năm vẫn treo trên đầu nàng và cha.

Nàng đứng dậy, nhặt chiếc nón cói lên đội lại lên đầu, thu dọn những cây ngải cứu rơi vãi vào giỏ tre. Khí lạnh từ vết thương trên vai thấm vào da thịt, nhưng đầu óc nàng chưa bao giờ tỉnh táo đến thế.

"Không thể trốn được nữa rồi." Tô Lê lẩm nhẩm, ánh mắt hướng về phía những bức tường thành cao ngất của nội đô Kinh thành.

"Phải chủ động nhổ tận gốc cái gai này thôi."

Chương 4:

Kinh thành về đêm chia làm hai nửa rõ rệt. Nửa nội đô đèn hoa rực rỡ, tiếng đàn sáo từ các thanh lâu tửu quán vọng ra tận sông dài, mà nửa ngoại ô lại chìm vào bóng tối đặc quánh, chỉ có tiếng chó sủa ma quái và tiếng gió rít qua những khe cửa tồi tàn.

Trong gian học đường nhỏ của nhà họ Tô, đèn dầu tỏa ra ánh sáng mù mịt.

Tô Lê ngồi đối diện với một người đàn ông mặc một bộ y phục xanh sẫm đã sờn cũ ở gấu áo. Người này khoảng hai mươi sáu tuổi, dáng người cao gầy nhưng vững chãi. Gương mặt hắn góc cạnh, trầm mặc, nổi bật nhất là vết sẹo dài từ mu bàn tay trái kéo ngược vào trong ống tay áo. Đó là vết tích của một lần đỡ đao thay cho Tô phu tử trong một vụ cướp đường năm xưa.

Hắn là Chương Chi, một Mục sự (người quản lý ghi chép) trung cấp tại Hình bộ.

"Phu tử đã ngủ rồi sao?"

Chương Chi hạ thấp giọng, thanh âm trầm thấp có chút khàn. Hắn vừa đi tuần tra ngục tối về, trên người vẫn còn thoang thoảng mùi ẩm mốc của giấy tờ cũ và mùi máu tanh nồng đặc trưng của chốn lao tù.

"Cha ta uống thuốc xong đã ngủ rồi."

Tô Lê rót một chén trà đẩy về phía hắn. Hôm nay nàng vẫn giữ nguyên lớp hóa trang trên mặt, đôi mắt lá liễu ẩn sau bóng tối.

"Chương đại ca, hôm nay ta hẹn huynh đến đây, không phải việc của cha, mà là việc của ta."

Chương Chi ngước mắt nhìn nàng. Hắn vốn là người ít nói, quanh năm làm việc với cái chết, những vụ án oan sai và sự thối nát của quan trường khiến đôi mắt hắn mang vẻ lạnh lùng, thấu tỏ. Hắn biết Tô Lê từ nhỏ, nhưng nửa năm trở lại đây, hắn luôn cảm thấy dường như con gái của ân sư đã biến thành một người khác. Sự rụt rè, yếu đuối ngày xưa biến mất, thay vào đó là sự bình tĩnh đến mức kỳ lạ.

"Có chuyện gì ư?" Chương Chi hỏi thẳng.

Tô Lê không vòng vo. Nàng thò tay vào trong bọc, rút ra một cuốn sổ tay đóng bằng giấy bản thô mỏng manh được ghim lại rất gọn gàng bằng chỉ đen. Nàng đặt nó lên bàn, đẩy về phía vị quan Hình bộ.

"Đây là cái gì?" Chương Chi lật mở trang đầu tiên. Ngay lập tức, đôi chân mày rậm của hắn nhíu chặt lại.

Bên trong không phải là thơ ca hay những dòng nhật ký sướt mướt của nữ nhi. Đó là một bản đồ mạng lưới quan hệ và số liệu kinh tế được vẽ bằng những đường nét kỳ lạ nhưng lại dễ hiểu.

Sơ đồ phân bổ tài sản ngầm của phủ Hoài An Hầu tại Khu vực phía Nam Kinh thành:

Hiệu cầm đồ Vĩnh Lợi (Phố Tây): Nơi tiêu thụ đồ trộm cắp và làm sạch tiền bẩn thông qua hình thức cầm cố giá trị thấp.

Sòng bạc Tam Kim ( Đường Trường Bạch): Nơi thu thập nợ xấu, ép buộc bách tính gán nợ đất đai.

Chu Uyên: Lịch trình di chuyển cố định (Mùng 5 và 20 hàng tháng đến lầu Thính Vũ, ngày rằm ra ngoại ô săn bắn). Mối quan hệ mật thiết: Gã tay sai tên Trương Vũ (chuyên lo việc dọn dẹp hậu quả các vụ cưỡng đoạt dân nữ).

Chương Chi lật giở từng trang, ngón tay có vết sẹo khẽ run lên. Những thông tin này chính xác và chi tiết đến mức ngay cả những nha dịch lâu năm của Hình bộ cũng chưa chắc đã nắm được. Bên trên ghi rõ tên tuổi, thời gian, địa điểm, và thậm chí cả số lượng bạc chảy qua các sòng bạc ngầm của phủ Hầu mỗi tháng.

"Muội lấy những thứ này từ đâu ra?"

Chương Chi ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao nhìn thẳng vào Tô Lê.

"A Lê, muội biết mình đang chạm vào cái gì không? Đây là Hầu phủ! Chỉ cần một dòng trong này lọt ra ngoài, cả nhà muội sẽ không có chỗ chôn!"

"Ta biết chứ." Tô Lê bình thản đối diện với ánh mắt của hắn, không hề né tránh.

"Nhưng nếu ta không làm việc này, biết đâu một ngày nào đó tai hoạ sẽ lại ập đến nhà ta.”

Chương Chi chấn động: "Muội nói bậy bạ gì đó?"

"Ta không nói bậy. Chương đại ca, huynh làm việc ở Hình bộ, huynh tự nhìn xem tên Chu Uyên đó ngang ngược đến mức nào. Hắn xem mạng người như cỏ rác, thiên hạ oán hận thấu xương nhưng không ai dám ho he vì cha hắn là nguyền quyền cao chức trọng.”

Tô Lê tiến lại gần ngọn đèn, ánh lửa soi rõ sự kiên định trong mắt nàng.

"Nhan sắc của ta, huynh biết rõ. Lớp hóa trang này không che giấu được cả đời. Một ngày nào đó hắn nhìn thấy ta, chỉ sợ sẽ xảy ra bi kịch. Ta không muốn làm một cái bóng chết bờ chết bụi để làm cái cớ cho các vị đại nhân vật vạch tội lẫn nhau. Ta muốn sống."

Chương Chi im lặng. Hắn nhìn cuốn sổ rồi lại nhìn cô nương mười sáu tuổi trước mặt. Tư duy chặt chẽ, phân tích dữ liệu và mạng lưới thu thập thông tin của nàng đã vượt xa tầm hiểu biết của một nữ tử cổ đại. Nàng không khóc lóc cầu xin sự bảo hộ của hắn, nàng đang trò chuyện với tư cách là một đối tác sòng phẳng.

"Muội muốn ta làm gì?" Chương Chi hỏi, giọng hắn đã dịu đi, mang theo một sự thỏa hiệp ngầm.

"Huynh là Mục sự của Hình bộ, huynh biết rõ quy trình lập án và những kẽ hở luật pháp mà Hầu phủ có thể dùng tiền để lấp liếm."

Tô Lê nói, từng câu từng chữ vang lên rành rọt.

"Ta sẽ cung cấp cho huynh những chứng cứ không thể chối cãi từ góc tối của xã hội. Huynh giúp ta tìm ra thời điểm và con đường pháp lý chính xác nhất để dâng thẳng những thứ này lên Thánh thượng, mượn tay Hoàng đế để nhổ tận gốc phủ Hoài An Hầu. Ban đầu chỉ có nhiêu đây, cần thêm thời gian để tìm hiểu. Chúng ta phối hợp, huynh có công lý để thăng quan tiến chức, mà ta có thể yên tâm vì có thể nhổ được mối tai họa ngầm.”

Chương Chi khẽ thở ra một hơi dài, ngón tay lướt qua vết sẹo trên tay trái. Hắn nhìn ngọn đèn dầu đang lụi dần rồi đưa tay thu cuốn sổ vào trong bọc áo.

"Được." Hắn trầm giọng đáp. "Phu tử có cô con gái như muội... là phúc hay là họa, ta chưa biết. Nhưng mạng của ta là do phu tử cứu, cho nên ta sẽ cùng muội đánh cược một lần."

Chương 2: C2 - VIẾT NÊN CHƯƠNG TRUYỆN ĐỜI MÌNH | Gió Tháng Tám