Chương 1

C1

Chương 1:

Kính đồng thời cổ đại không phẳng, soi vào góc nào cũng thấy một tầng sương mờ vàng vọt như màu nước trà để qua đêm. Nhưng dù lớp đồng có loang lổ đến mấy, vẫn không che giấu được gương mặt đang phản chiếu bên trong. Đó là dung nhan có thể khiến người ta ngạt thở.

Đôi mắt cong như lá liễu soi bóng nước mùa thu, sống mũi thanh tú thẳng tắp, và bờ môi dù không tô son vẫn mang sắc đào tươi tắn. Vẻ đẹp này không sắc sảo như những bậc phụ nhân quyền quý, trái lại trong trẻo, mỏng manh như một nhành nhài nở muộn trong sương sớm. Ấy là nhan sắc thuần khiết nhất, nhưng cũng là loại dễ khơi gợi dục vọng chiếm đoạt của đàn ông nhất.

Minh Nguyệt thở dài, khẽ chạm ngón tay lên mặt kính lạnh ngắt.

Nàng xuyên không đến thế giới này đã được vài tháng. Từ một chuyên viên phân tích dữ liệu và quản trị rủi ro của một tập đoàn tài chính hiện đại, nàng biến thành một cô gái mười sáu tuổi, con của một tú tài nghèo ở Kinh thành. Một năm qua, nàng không có hệ thống đi kèm, không có không gian tùy thân, càng không có bàn tay vàng của một vị thần nào ban phát. Thứ duy nhất nàng mang theo là ký ức về mấy dòng chữ ngắn ngủi trong một cuốn tiểu thuyết từng đọc lướt qua.

“...Năm mười bảy tuổi, con gái Tô tú tài có chút nhan sắc, bị Thế tử Chu Uyên phủ Hoài An Hầu ép hôn. Tô tú tài liều chết cản đường bị đánh c,h,ế,t ngay tại chỗ, Tô thị bị bắt vào phủ làm thiếp, nhục nhã nhảy xuống giếng sâu tự vẫn…”

Hai dòng chữ. Đúng hai dòng chữ ngắn ngủi. Nhưng là toàn bộ cuộc đời, toàn bộ giá trị tồn tại của nàng và người cha Tô tú tài trong thế giới này. Thậm chí nàng còn không được ban cho một cái tên tử tế trong nguyên tác, chỉ được gọi chung chung là "Tô thị". Nàng sinh ra xinh đẹp mỹ miều rồi cứ thế chết đi, mục đích duy nhất là làm viên đá lót đường, một cái cớ hợp thức hóa cho đại nghiệp của nam chính và nữ chính.

"Nhan sắc mỹ miều, không quyền không thế." Tô Lê lẩm nhẩm, khóe môi nhếch lên một nụ cười giễu cợt. "Ở thời đại này, đây chính là tấm bùa gọi quỷ."

Lúc này đây khi nàng mười sáu tuổi, các đường nét trên gương mặt bắt đầu trổ mã. Tô Lê từng thử để mặt mộc ra phố Đông mua vải. Kết quả, chưa đầy hai dặm đường, nàng đã bị ba gã công tử bột chặn đường buông lời trêu ghẹo, hai tên du thủ du thực bám theo đến tận ngõ, sau đó lại có ma ma của thanh lâu lảng vảng trước cửa nhà suốt mấy ngày liền.

Nàng lập tức hiểu ra quy luật. Nơi này không có pháp luật bảo vệ quyền công dân. Khi một kẻ ở dưới đáy xã hội sở hữu một báu vật vượt quá khả năng bảo vệ của họ, báu vật đó sẽ biến thành tai họa chiêu mời sói dữ.

Tô Lê kéo ngăn kéo nhỏ dưới bàn trang điểm ra. Bên trong không có phấn trang điểm cũng không có son môi, chỉ có vài hũ gốm nhỏ chứa bột nghệ khô, tro bếp mịn và nước ép từ vỏ cây sồi đun đặc.

Nàng thuần thục dùng ngón tay chấm chút bột nghệ trộn với nước vỏ cây, bôi đều lên hai bên gò má, cánh mũi rồi đến khắp mặt. Sắc da trắng ngần như sứ nhanh chóng bị xỉn đi, biến thành sắc màu vàng vọt của người bị bệnh lao lực lâu năm. Tiếp đó, nàng dùng một cây cọ nhỏ, chấm những chấm tro bếp trộn dầu mè lên mặt, tạo thành những vết tàn nhang loang lổ.

Sau mười lăm phút, người con gái làm điên đảo chúng sinh trong gương đã biến mất. Thay vào đó là một nữ tử thô kệch, da dẻ sần sùi, trông vừa nghèo khổ vừa có chút dơ dáy bẩn thỉu. Nàng thay vào một bộ váy áo bằng vải thô màu xám tro, rộng thùng thình để che đi đường cong thắt đáy lưng ong.

"A Lê, có cháo rồi, mau ra ăn thôi." Tiếng gọi hiền từ của Tô phu tử từ gian nhà ngoài vọng vào.

Tô Lê nhìn lại mình trong gương một lần cuối, ánh mắt không hề tiếc nuối. Nàng đứng dậy, vén rèm bước ra ngoài. Để sống sót qua năm mười bảy tuổi, đây là cái giá rẻ nhất mà nàng có thể trả rồi.

Chương 2:

Gian nhà ngoài của nhà họ Tô thực chất là một học đường nhỏ. Ba mặt tường trống trải, chỉ treo vài bức chữ thư pháp đã ngả màu của Tô phu tử. Giữa phòng kê năm sáu chiếc bàn gỗ thấp, mặt bàn đầy vết mực loang lổ do lũ trẻ trong ngõ cào xước.

Năm nay Tô phu tử bốn mươi lăm tuổi, tóc đã điểm bạc, gương mặt gầy gò khắc khổ nhưng đôi mắt lúc nào cũng rực sáng và ấm áp đến lạ. Ông là một tú tài nghèo, cả đời không ngửi nổi mùi luồn cúi chốn quan trường nên lui về nơi này, mở lớp dạy chữ cho con em của những gia đình nghèo khổ quanh vùng. Từ con trai người phu xe, đứa bé nhà bà thím bán rau, cho đến những đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa. Học phí đôi khi chỉ là một bó củi, một rổ trứng gà, hoặc vài thúng gạo ngô.

"Hôm nay trông sắc mặt con có vẻ đỡ hơn mấy hôm trước rồi đấy."

Tô phu tử múc một bát cháo ngô loãng đưa cho Tô Lê, nhìn lớp hóa trang đầy vết loang lổ trên mặt con gái với ánh mắt xót xa nhưng hoàn toàn nhẹ nhõm.

Ông không biết linh hồn con gái mình đã thay đổi, ông chỉ biết nửa năm trước, con gái ông đột ngột mắc một trận bạo bệnh, sau khi tỉnh lại thì dung nhan bị hủy hoại, da dẻ mọc đầy mụn rỗ. Tô phu tử từng khóc đỏ cả mắt vì thương con, nhưng Tô Lê lại an ủi ông rằng:

“Nữ nhi nhà nghèo, bộ dạng này trái lại an toàn, đỡ gieo tai họa cho cha.”

Nghĩ đến những gã ác ôn lảng vảng ngoài ngõ dạo trước, Tô phu tử đành ngậm ngùi chấp nhận số phận.

"Cha, hôm nay Lưu chưởng quỹ ở hiệu thuốc đầu phố có gửi đến hai học trò mới không ạ?"

Tô Lê vừa húp cháo vừa hỏi, tay lật giở cuốn sổ cái bằng giấy bản thô mà nàng dùng để quản lý chi tiêu trong nhà.

"Có, là hai đứa nhỏ nhà họ Lý ở bến tàu. Cha chúng bị gãy chân khi khuân vác hàng, trong nhà không có tiền, Lưu chưởng quỹ thương tình nên giới thiệu qua đây, nói là xin khất học phí đến mùa thu."

Tô phu tử thở dài. "Cảnh đời ai ai cũng khó khăn..."

Tô Lê im lặng, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn tính. Với tư duy của một chuyên viên quản trị rủi ro, nàng biết mình không thể ngồi yên chờ chết. Tên thế tử Chu Uyên kia là một mối nguy cơ có xác suất xảy ra vô cùng lớn nếu nàng không ra tay hành động. Nhưng để đối phó với một phủ Hầu tước, nàng cần một thứ vũ khí mà thời đại này coi nhẹ nhất, đó chính là thông tin.

Ai sở hữu thông tin, kẻ đó làm chủ cuộc chơi.

Sau khi ăn xong, Tô Lê mang thau ra giếng nước sau ngõ để giặt giũ. Quanh giếng là nơi tụ họp của các bà các thím trong vùng, những người chuyên đi giặt đồ thuê cho các gia đình giàu có ở nội thành. Cách đó không xa là ngã tư, nơi các phu xe ngựa, phu khuân vác ngồi nghỉ chân hóng mát.

"A Lê đấy à? Hôm nay có giặt nhiều đồ không, để thím xách hộ gàu nước."

Thím Vương bán rau ở chợ đầu ngõ là người xởi lởi. Nhà bà có đứa con trai đang học chữ miễn phí ở chỗ Tô phu tử, nên bà coi Tô Lê như con cháu trong nhà.

"Con tự làm được, cảm ơn thím Vương."

Tô Lê mỉm cười, để lộ hàm răng trắng đều đặn. Nàng ngồi xuống, vừa đập áo vò vải, vừa thản nhiên bắt chuyện:

"Thím Vương, hôm nay ở chợ có tin gì mới không ạ? Con nghe nói dạo này trong thành lộn xộn lắm."

Thím Vương lập tức hạ thấp giọng, ghé sát tai Tô Lê:

"Ôi dào, con không biết đâu. Hôm qua ta gánh rau qua phủ Thượng thư bộ Hộ, thấy người làm bên đó khóc lóc om sòm. Nghe bảo vị tiểu công tử nhà họ đi đá gà ngoài ngoại ô, va chạm với người của phủ Hoài An Hầu, bị người ta đánh gãy một chân, đến nay quan phủ còn chẳng dám ho he gì kia kìa!"

"Phủ Hoài An Hầu ư?" Ánh mắt Tô Lê khẽ động, nhịp đập của chày vẫn đập xuống đều đặn. "Họ quyền thế đến vậy sao?"

"Chứ còn gì nữa! Nghe mấy phu xe chạy đường dài bảo, Thế tử Chu Uyên của phủ đó sắp mãn hạn chịu tang lão phu nhân ở quê, chuẩn bị trở về Kinh thành rồi. Tên đó mới là ác vương thật sự, đi đến đâu gà chó không yên đến đấy. Dạo này con gái nhà lành trong thành bảo nhau bớt ra đường một chút vẫn hơn."

Tô Lê siết chặt ống tay áo ướt sũng. Chu Uyên sắp về. Mốc thời gian mười bảy tuổi đang lao đến như một cỗ xe ngựa đứt phanh.

Nàng đứng dậy, đổ nước vào chậu rồi rút từ trong túi áo ra ba đồng tiền đặt vào tay thím Vương.

"Thím Vương, con có chút việc muốn nhờ thím và các chú phu xe ở đầu ngõ."

Thím Vương hoảng hốt: "Ơ, làm cái gì thế này? Cha con dạy chữ cho thằng nhóc nhà ta không lấy tiền, ta giúp con chút việc là được rồi, lấy tiền làm gì?"

"Tiền này không phải cho thím, mà là nhờ thím mua hộ con ít trà ngon cho các chú phu xe."

Tô Lê nói, giọng điệu bình thản nhưng cực kỳ kiên định.

"Con muốn nhờ các chú ấy, từ nay trở đi, khi chạy xe qua các cổng phủ lớn như phủ Hoài An Hầu, Hình bộ hay các hiệu cầm đồ lớn, nếu thấy có xe ngựa nào lạ, hoặc có chuyện gì bất thường thì có thể lưu tâm giùm con. Con đang giúp cha ghi chép lại 'Kinh thành phong vật chí' để sau này bán cho các thư quán."

Thím Vương nghe vậy thì bán tín bán nghi, nhưng thấy lý do hợp lý, lại có tiền trà nước cho mấy người phu xe, lập tức vỗ ngực:

"Tưởng gì chứ chuyện đó dễ ợt! Mấy lão phu xe ngày nào chẳng lượn lờ khắp Kinh thành, tai vách mạch rừng, để thím dặn bọn họ cho."

Tô Lê nhìn bóng thím Vương rời đi, khóe môi khẽ cong lên. Những người phu xe, bà thím bán rau, đứa trẻ ăn xin, bọn họ là những hạt cát vô danh dưới đáy Kinh thành. Không một vị quý tộc nào thèm liếc mắt nhìn họ, không một hộ vệ nào đề phòng đến. Nhưng chính vì họ vô danh, họ có thể xuất hiện ở bất cứ đâu, nghe thấy bất cứ thứ gì.