Chương 4
Giang Uyển Như
Phần 4: Giang Uyển Như
Một buổi sáng nọ ta mang theo quầng thâm mắt xanh đen vào hầu lão phu nhân rửa mặt chải đầu. Lão phu nhân nhìn thấy ta thì giật mình hoảng hốt, quải trượng cầm trên tay cũng suýt đánh rơi xuống nền nhà. Bà nhíu mày hỏi:
“Nha đầu, sao mặt mày lại hốc hác thế kia?”
Ta quỳ xuống dập đầu, cắn răng nói: “Thưa lão phu nhân, nô tỳ không sao.”
Lão phu nhân trầm mặt, giọng đanh hơn một chút: “Mau nói. Đừng để ta phạt nặng.”
Ta lập tức dập đầu: “Lão phu nhân… nô tỳ, nô tỳ gặp phải ác mộng… thấy một người không hề quen biết.”
Lão phu nhân nhíu mày, vịn tay vào ma ma, đứng lên hỏi: “Nói rõ xem.”
“Lão phu nhân tha tội. Nô tỳ mơ thấy một cô nương mắt ngọc mày ngài nhưng miệng không ngừng rỉ máu. Suốt đêm cô nương ấy đều khóc than, nói nàng chết oan uổng, mà kẻ hạ độc giết nàng vẫn ung dung như chưa từng xảy ra chuyện gì. Nô tỳ sợ hãi… vừa nhắm mắt đã hiện lên hình ảnh cùng lời nói của nàng, chỉ mong trời mau sáng…”
Ma ma dìu lão phu nhân tức khắc nhíu mày, quay đầu nhìn lão phu nhân. Ta dừng lại một chút rồi dè dặt lên tiếng:
“Nàng nói… Giang Uyển Như ta còn có gia đình, còn cả cuộc đời phía trước. Sao có thể chết oan uổng như vậy…”
Lão phu nhân bước hụt, một tay vịn vào tay ma ma, tay còn lại chống lên mặt bàn, không ngừng run rẩy.
“Cái gì? Uyển Nhi sao? Nàng nói nàng là Giang Uyển Như sao?”
Ta dập đầu: “Thưa phải.”
Lão phu nhân hoàn toàn suy sụp, cứ thế ngã ngồi trên ghế, toàn thân không có sức lực. Miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm:
“Sao có thể? Sao có thể như vậy! Uyển Nhi của ta… sao có thể như vậy…”
Ma ma nhìn ta một lượt rồi lại nhìn lão phu nhân, cắn răng nói: “Lão phu nhân, xét về hoàn cảnh và mối quan hệ, Giang tiểu thư khó có thể có giao tình với nha đầu Tạ Vãn. Con bé cũng nói không hề quen biết nàng. Vậy tại sao lại biết rõ tên tiểu thư như vậy? Còn cả nguyên nhân cái chết kia nữa…”
“Xin lão phu nhân tha cho nô tài tội lỗ mãng…”
Lão phu nhân phất tay: “Cứ nói đi.”
“E là chuyện này không đơn giản. Lúc trước Giang tiểu thư mất, chẳng phải người cũng từng bị dày vò rất lâu sao? Một cô nương như hoa như ngọc không đau ốm bệnh tật lại có thể ra đi nhanh đến mức ấy… biết đâu nàng thực sự uất ức.”
Lão phu nhân nhắm nghiền mắt, một lát sau mở ra, thanh âm đã khàn đặc: “Sắp xếp một chút đi. Ta muốn đến chùa Thanh Vân, muốn hỏi đại sư chút chuyện.”
“Nô tài đã rõ.”
Nói rồi, ma ma kéo ta cùng ra ngoài. Vừa bước ra đến cửa thì nghe người phía sau nói: “Cả nha đầu Tạ Vãn cũng đi cùng chúng ta.”
Mỗi năm lão phu nhân đều lên chùa Thanh Vân một lần. Người người đều đến lễ Phật cầu an. Lão phu nhân lại luôn tâm niệm cầu cho ta được siêu thoát.
"Con bé ấy bạc mệnh. Nếu thật sự có kiếp sau… Lão thân chỉ mong con bé có được một đời dài lâu, bình an, vui vẻ.”
Lão phu nhân chắp tay trước tượng Phật, giọng nói đã khàn đi rất nhiều. Ta đứng sau lưng bà, khẽ cúi đầu. Nếu không phải đang mang gương mặt của A Trúc. Có lẽ lúc này đây ta đã không nhịn được mà quỳ xuống gọi bà một tiếng tổ mẫu. Không phải ruột thịt, nhưng chẳng khác nào ruột thịt.
Tiếng chuông chùa vang lên. Đại sư Minh Tuệ chậm rãi bước ra. Ánh mắt lướt qua mọi người. Cuối cùng dừng trên người lão phu nhân. Ông chắp tay nói:
“A Di Đà Phật.”
"Thí chủ lại đến cầu siêu cho Giang cô nương sao?”
Lão phu nhân chắp tay, gật đầu. Bà hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi kể lại sự việc cho đại sư nghe. Đại sư Minh Tuệ khẽ chau mày, ánh mắt vượt qua lão phu nhân, thoáng lên gương mặt ta. Mãi một lúc lâu ông mới nhẹ nhàng cất giọng:
“Mây trời tụ tán vốn tự nhiên,
Bèo mây gặp lại chốn cửa thiền.
Sinh mộc hướng Nam mầm lại mọc,
Nợ cũ rốt cuộc trả bằng duyên.”
Lão phu nhân chăm chú lắng nghe, sắc mặt hơi trầm.
Đại sư lần tràng hạt, tiếp tục nói:
"Có những oán duyên tưởng đã theo người chết xuống mồ."
"Nhưng nghiệp chưa dứt. Người chết không cam lòng."
"Người sống… Cũng chưa chắc đã ngủ yên."
Lão phu nhân ngẩn người hồi lâu, sau đó lặng lẽ cúi đầu niệm một câu Phật hiệu trước Đại sư Minh Tuệ.
Vốn dĩ chỉ nghĩ đó là lời khuyên người đời buông bỏ chấp niệm. Nhưng ở phía sau lại có người siết chặt khăn tay đến mức nhăn nhúm.
Hầu phu nhân Triệu thị. Từ đầu đến cuối, bà ta không hề ngẩng đầu. Nhưng sắc mặt đã dần tái nhợt. Người vô tội, nghe xong chỉ thấy đó là lời giảng của Phật. Nhưng kẻ có tội sẽ tự tìm thấy mình trong từng câu từng chữ.
Suốt quãng đường trở về, Triệu thị không nói một lời. Ngay cả Thẩm Dịch đi bên cạnh cũng nhận ra sự khác thường.
"Mẹ à? Người làm sao vậy?"
Triệu thị giật mình: "Không sao."
Nhưng bàn tay đang cầm tràng hạt đã ướt đẫm mồ hôi.
Đêm ấy. Trong viện chính. Đèn sáng đến tận canh ba. Triệu thị đuổi hết hạ nhân ra ngoài, chỉ giữ lại ma ma thân cận. Cửa vừa đóng, bà ta lập tức quay người, giọng nói không còn vẻ bình tĩnh thường ngày.
"Năm đó... Bà đỡ… Đã chết rồi chứ?"
Ma ma cũng sững người.
"Lão nô... thời điểm đó người vừa mới sinh, lão nô phải luôn kề cận chăm sóc. Việc phóng hoả giao cho đám người phía dưới. Lúc về bẩm báo, đã bảo thiêu rụi cả căn nhà rồi.”
Triệu thị bỗng đứng bật dậy: “Còn xác thì sao?”
“Tất cả đã bị thiêu thành tro bụi. Lúc ấy… lúc ấy nhóm người kia nói hẳn là chết hết rồi.”
Triệu thị nhắm chặt mắt. Trong đầu chỉ còn vang lên câu nói của vị đại sư.
Người chết không cam lòng. Người sống cũng chưa chắc ngủ yên.
Bà ta không tin nhân quả. Nhưng bà ta tin… Nếu bà đỡ còn sống, chỉ cần mở miệng, mọi thứ sẽ kết thúc.
"Đi tìm."
"Dù sống hay chết. Cũng phải tìm cho bằng được."
Ta khẽ cúi đầu, lặng lẽ rời đi.
Đêm rất yên tĩnh. Tiếng côn trùng kêu rả rích khắp vườn. Ta ngẩng đầu nhìn vầng trăng treo trên bầu trời xa.
Ba năm trước, ta liều mạng tìm manh mối. Cuối cùng đổi lại được một chén trà độc.
Ba năm sau, ta không tìm nữa. Bởi từ giờ trở đi, Triệu thị sẽ tìm thay ta.
Sau khi từ chùa trở về. Trong Kinh thành bỗng lan truyền một lời đồn, nói gần đây quan phủ đang bí mật truy xét một đường dây buôn dược liệu Tây Vực. Trong số những người từng qua lại với đám thương nhân ấy, hình như có vị công tử xuất thân từ Hầu phủ.
Không ai gọi thẳng tên. Nhưng càng không gọi tên, lời đồn càng lan truyền nhanh hơn nữa.
Buổi chiều, Hầu gia vừa trở về không lâu, quản gia đã bước vào thư phòng.
"Lão gia."
"Lão nô có chuyện cần bẩm báo."
Hầu gia đặt quyển công văn xuống: "Nói."
"Trong thành đang có lời đồn liên quan đến Thế tử."
Hầu gia cau mày: "Lời đồn gì?"
"Nghe nói Thế tử từng qua lại với người Miêu Cương."
Trong thư phòng bỗng yên tĩnh. Một lát sau, Hầu gia cười nhạt.
"Vô lý. Tên nhóc kia từ nhỏ lớn lên trong Kinh. Làm sao dính líu đến người Miêu Cương?"
Quản gia cũng gật đầu.
"Lão nô cũng nghĩ vậy. Chỉ là… Miệng đời khó chặn. Nếu để Ngự sử nghe được..."
Hầu gia không đáp. Ông không tin lời đồn. Nhưng ông càng không thích để người khác nắm được nhược điểm của Hầu phủ. Ông trầm ngâm một lát.
"Đi tra. Đừng kinh động đến nó."
Ba ngày sau. Hầu gia xem một lượt rồi khép sổ lại. Trong thư phòng im ắng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng ngón tay ông gõ lên mặt bàn.
Ba năm. Mỗi tháng đều có một khoản bạc được rút khỏi khố riêng của Thẩm Dịch. Số bạc ấy đều được bí mật đưa đến một huyện nhỏ cách Kinh thành hơn ba trăm dặm. Nếu chỉ có vậy, ông sẽ cho rằng con trai mình nuôi một người ngoài.
Điều khiến ông thật sự sinh nghi là Triệu thị. Cùng khoảng thời gian ấy, thỉnh thoảng cũng có những khoản bạc được lặng lẽ chuyển đến đúng nơi đó từ tư khố của Triệu thị.
Hai mẹ con cùng nuôi một người. Rốt cuộc là ai?
"Hầu gia."
Quản gia khom người bước vào.
"Người của chúng ta đã trở về."
Một nam nhân mặc thường phục cúi đầu quỳ xuống.
"Hầu gia. Thuộc hạ đã theo dõi suốt mấy ngày qua."
"Người nhận bạc không phải nam tử."
Hầu gia ngước mắt.
"Là ai?"
"Là một cô nương trẻ tuổi. Nàng ta sống một mình trong căn nhà ở ngoại ô huyện Thanh Hà. Rất ít khi ra ngoài."
"Chỉ có người của Thế tử và Hầu phu nhân đến gặp. Đưa bạc xong thì lập tức rời đi."
Hầu gia nhíu mày: "Có điều tra thân phận chưa?"
"Thuộc hạ đã hỏi. Người dân quanh đó chỉ biết nàng họ Liễu. Chuyển đến vào khoảng ba năm trước. Không ai biết quê quán."
Ba năm. Lại là ba năm. Hầu gia lặng lẽ siết chặt quyển sổ. Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu, nhanh đến mức ngay cả chính ông cũng cảm thấy vô lý. Ông lập tức gạt bỏ. Không thể nào. Hai chuyện ấy, làm sao có liên quan đến nhau được?
Hầu gia đứng dậy, chắp tay sau lưng, đi từng bước đến trước cửa sổ. Ngoài sân, ánh nắng đầu hạ vừa vặn rơi xuống mặt hồ. Yên tĩnh đến lạ. Ông bỗng nhớ tới lời đồn thổi mấy ngày trước. Thẩm Dịch từng giao dịch với người Miêu Cương.
Lúc đầu, ông chỉ cho là bịa đặt. Nhưng giờ đây ông lại không dám chắc nữa.
"Ta muốn biết cô nương ấy đang giữ bí mật gì của Thế tử."