Chương 5

Còn Ta Với Gió Trăng

Phần 5: Còn Ta Với Gió Trăng

Ta vẫn hầu hạ lão phu nhân dùng bữa, pha trà, châm hương, đỡ bà đi dạo như thường ngày. Dường như mọi chuyện trong Hầu phủ đều bình yên như cũ.

Lão phu nhân chậm rãi đặt chén trà xuống.

"Nha đầu.”

"Có nô tỳ.”

“Ngươi có thấy dạo này con dâu ta gầy đi không?"

Ta ngước mắt. Triệu thị vừa bước qua hành lang. Quả thật chỉ mới mấy ngày mà khóe mắt bà ta như đã hằn thêm vài nếp nhăn. Ngay cả bước chân cũng vội vã hơn trước.

Ta cúi đầu.

"Chắc là gần đây phu nhân ngủ không ngon."

Lão phu nhân khẽ thở dài.

"Đã bảo nó đừng nghĩ nhiều. Cứ có tâm sự là giấu trong lòng."

Ta mỉm cười. Không đáp.

Đúng lúc ấy một gã sai vặt vội vàng chạy vào, ghé sát tai ma ma của Triệu thị nói nhỏ vài câu. Chỉ trong chớp mắt, sắc mặt Triệu thị trắng bệch. Ngay cả hành lễ với lão phu nhân cũng quên, cứ thế vội vàng rời đi.

Lão phu nhân nhìn theo bóng lưng ấy, khẽ cau mày.

"Con dâu hôm nay… Hơi thất lễ rồi."

Ta rót thêm trà, giọng nói vẫn dịu dàng như thường.

"Có lẽ phu nhân thật sự có chuyện quan trọng cần xử lý."

……..

Triệu thị ngồi trong thư phòng. Trước mặt là hơn mười tờ giấy. Đều là danh sách những người từng quen biết bà đỡ năm xưa. Có người đã chết, có người chuyển đi, có người mất tung tích. Lật đến tờ cuối cùng, ma ma khẽ nói:

"Phu nhân. Có một người."

Triệu thị lập tức ngẩng đầu.

"Là ai?"

"Bà đỡ năm đó..."

"Có một người em họ. Trước kia cũng làm nghề đỡ đẻ."

"Từng có người nhìn thấy bà ta qua lại."

"Nhưng… Sau đó cũng chuyển đi."

Triệu thị siết chặt tờ giấy.

"Tìm. Dù phải đào cả vùng ấy lên cũng phải tìm cho ra."

Năm ngày sau. Một cỗ xe ngựa dừng dưới chân núi. Triệu thị bước xuống. Con đường núi sau cơn mưa còn lầy lội. Bà ta không để ma ma dìu, tự mình bước thẳng đến căn nhà gỗ cũ kỹ, khói bếp còn vấn vít chưa tan. Triệu thị nhìn chằm chằm cánh cửa, trong mắt hiện lên sát ý.

"Bà ta… ở bên trong sao?"

Ma ma gật đầu.

"Nô tỳ đã hỏi rõ. Chính là người năm đó."

Triệu thị hít sâu một hơi.

"Đi."

"Chuyện hôm nay, không được để thêm một người nào khác biết được."

Hai mươi năm. Chỉ cần nghĩ đến việc người phụ nữ ấy có thể còn sống, tim bà như bị ai bóp chặt.

Ma ma tiến lên gõ cửa. Một tiếng. Hai tiếng. Rất lâu sau cánh cửa mới chậm rãi mở ra. Một người phụ nữ tóc đã điểm bạc xuất hiện. Bốn mắt nhìn nhau. Chiếc giỏ tre trong tay bà lão rơi xuống đất. Rau dại văng đầy sân. Môi bà lão run lên.

"...Là ngươi."

Triệu thị nở nụ cười lạnh lẽo: "Khó trách. Ta tìm ngươi lâu như vậy.”

"Đúng là ngươi thật sự chưa chết."

Bà đỡ vô thức lùi lại từng bước, cho đến khi lưng chạm vào vách đất.

"Phu nhân… Ta chưa từng nói… Ta chưa từng hé nửa lời..."

Triệu thị bước vào, thuận tay đóng cửa. Ánh sáng bên ngoài lập tức bị ngăn lại. Căn phòng tối đi, chỉ còn tiếng hít thở.

"Ta tin ngươi." Triệu thị nhẹ giọng.

"Suốt hai mươi năm qua, ta vẫn luôn tin."

Bà đỡ ngẩng đầu. Trong mắt vừa lóe lên một tia hy vọng thì đã thấy ma ma bên cạnh Triệu thị chậm rãi rút ra hung khí. Đầu trâm sắc lạnh, phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt. Giọng nói của Triệu thị vẫn dịu dàng như cũ.

"Nhưng mà… Người chết mới có thể giữ được bí mật."

Sắc mặt bà đỡ trắng bệch. Bà quỳ phịch xuống, liên tục dập đầu.

"Phu nhân! Ta chưa từng hé nửa lời. Ngay cả trượng phu, con cái cũng không biết!"

“Ta chỉ muốn sống..."

Triệu thị bật cười.

"Muốn sống?"

“Từ lúc ngươi dính líu đến đứa bé là đã không còn con đường nào khác rồi.””

Bà đỡ sững người. Đôi mắt già nua mở trừng trừng.

Triệu thị bước thêm một bước: "Năm đó, đáng lẽ phải xử lý ngươi từ khi lấy đi đứa bé. Đáng tiếc ma ma bên cạnh ta ngu dốt không thể tự chủ. Đến khi về tới nơi bẩm báo với ta, quay lại thì ngươi đã khôn ngoan chạy mất.”

"Nếu xử lý ngay từ đầu, thì đâu có phiền phức đến tận hôm nay."

Bà đỡ bật khóc.

"Năm đó chính các ngươi cướp đứa bé, làm chuyện trái với đạo trời.”

"Cũng chính các ngươi đuổi cùng giết tận ta. Ta đã làm sai chuyện gì?”

Triệu thị đột nhiên quát lớn: "Câm miệng! Ngươi còn dám nhắc!"

"Nếu ngươi chết thì bí mật ấy đã chôn theo luôn rồi!"

Đúng lúc mũi trâm sắp đâm xuống. Cánh cửa gỗ bị đạp tung. Gió lạnh ùa vào. Triệu thị giật mình quay đầu. Ngoài cửa là Hầu gia. Ánh mắt chưa từng lạnh đến vậy.

Sau lưng ông là mười mấy hộ vệ đã rút đao. Trong khoảnh khắc ấy, máu trên mặt Triệu như bị thị rút sạch. Cây trâm trong tay ma ma cũng "Choang" một tiếng, rơi xuống nền đất. Cây trâm rơi xuống đất, lăn hai vòng rồi dừng lại dưới chân Hầu gia.

Trong phòng yên lặng đến đáng sợ. Triệu thị đứng chết lặng. Chỉ một thoáng sau, bà ta đã lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày. Bàn tay giấu trong tay áo khẽ siết chặt, đầu ngón tay đâm vào lòng bàn tay đến bật máu.

"Hầu gia..." Giọng bà ta run rẩy.

"Sao người lại ở đây?"

Hầu gia không đáp. Ánh mắt ông lướt qua bà đỡ đang quỳ dưới đất, lại dừng trên cây trâm.

"Câu này, phải là ta hỏi nàng mới phải."

"Một Hầu phu nhân cao quý, vượt dặm đường xa xôi tới nơi này để giết một bà lão?"

Triệu thị cắn môi.

"Bà ta… Bà ta là kẻ trộm. Thiếp nghe người trong vùng báo tin, nên mới đến hỏi cho rõ."

Bà đỡ nghe vậy thì bò đến trước mặt Hầu gia, dập đầu liên tiếp.

"Hầu gia cứu mạng! Ta không phải kẻ trộm!"

"Là phu nhân muốn giết ta!”

Triệu thị lập tức quát lớn: "Ngươi câm miệng!"

Bà đỡ sững người. Đôi mắt già nua đỏ hoe.

"Nếu không phải ta chạy nhanh… Cả nhà ta đã ôm nhau mà chết trong biển lửa rồi!”

Sắc mặt Triệu thị khẽ biến đổi. Chỉ một thoáng rất nhỏ nhưng vẫn bị Hầu gia nhìn thấy. Ông chậm rãi hỏi:

"Biển lửa?"

Bà đỡ như người sắp chết vớ được cọc, nước mắt rơi lã chã.

"Hai mươi năm trước, ta đỡ đẻ cho một người phụ nữ ở ngoài thành. Người ấy sinh một trai, một gái."

"Sau đó có người xông vào cướp đứa bé trai. Ta ngăn cản thì bị bọn họ lấy dao kề cổ, thậm chí còn lôi gia đình ta ra để đe doạ. Không còn cách nào khác..."

Triệu thị gắt lên: "Đủ rồi! Người đâu! Bịt miệng bà ta lại!"

Không một ai nhúc nhích. Bấy giờ Triệu thị mới giật mình nhận ra, những hộ vệ đứng sau Hầu gia đều là thân tín của ông. Hầu gia nhìn bà ta thật lâu. Ánh mắt ấy khiến Triệu thị lần đầu tiên cảm thấy xa lạ.

Triệu thị hít sâu một hơi rồi bỗng bật khóc. Hai hàng nước mắt lăn dài.

“Hầu gia… Thiếp không biết bà ta đang nói gì. Có lẽ tuổi già nên hồ đồ.”

Bà đỡ như muốn phát điên: “Ngươi đừng có ngậm máu phun người! Bản thân làm việc ác mà còn mạnh miệng đến vậy. Ngày đó chẳng phải ngươi sinh non, đứa bé không sống nổi nên mới tìm cách bắt đứa bé kia về nhận là con mình hay sao? Thương thay người phụ nữ kia, sinh xong thì ngất lịm, đoán chừng tỉnh lại cũng chẳng biết mình đã mất một đứa con.”

“Là ta ngu dại, lỡ miệng nói lịch trình đỡ đẻ cho ma ma thân cận của ngươi. Ta với bà ta là chỗ quen biết. Ai mà ngờ lại là kẻ ác độc như thế. Bản thân không được tốt thì phải kéo người ta xuống cùng! Ma ma thân cận của ngươi đã hỏi ta về lịch trình thì hẳn là các ngươi đã nung nấu ý đồ từ trước! Là ta không cảnh giác, mới nên nông nỗi này!”

“Ai mà ngờ được các ngươi lại ác độc như vậy chứ! Ta biết thân biết phận nên phải trốn chui trốn lủi đến một nơi xa, sống như con chó luồn cúi sợ một ngày bị các ngươi phát hiện, đến nửa lời cũng chẳng dám hé. Ta chọc gì đến các ngươi, mà các ngươi luôn lấy mạng sống của gia đình ta ra để đe doạ!”

Hầu gia đứng im nhu tạc tượng, ánh mắt lạnh lẽo. Trịnh thị run rẩy, ngẫm nghĩ một lát rồi bất ngờ chỉ thẳng vào ma ma đang đứng sau lưng.

"Hầu gia cũng đã nghe rồi đó, tất cả đều là bà ta! Chủ ý ấy là của bà ta! Thiếp không hề hay biết.”

Ma ma chấn động, không dám tin ngẩng đầu nhìn chủ tử mình.

"Phu nhân..."

Triệu thị nghiến răng: "Quỳ xuống!"

Ma ma chợt hiểu. Bà ta đã bị loại bỏ rồi.

Hầu gia thu hết tất cả vào mắt. Ông không hỏi thêm Triệu thị một câu nào nữa, chỉ lạnh nhạt nói:

"Trói hết lại."

Hai hộ vệ lập tức tiến lên. Ma ma quỳ phịch xuống đất. Trong khoảnh khắc dây thừng siết chặt cổ tay, bà ta bỗng cười. Tiếng cười khàn đặc, vừa chua chát vừa tuyệt vọng.

"Phu nhân… Nô tỳ theo phu nhân hơn hai mươi năm."

"Hôm nay, phu nhân muốn nô tỳ chết ở đây sao?”

Triệu thị tái mặt: "Ngươi câm miệng!"

Ma ma từ từ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu.

"Nô tỳ có chết cũng phải nói mọi chuyện cho rõ ràng.”

"Năm đó chính có lệnh của người, đám nô tỳ mới dám đi cướp đứa bé thay cho đứa con đã mất của người!”

Triệu thị quát lớn: "Đồ tiện tỳ! Ngươi còn dám vu oan chủ tử!"

Ma ma bỗng bật cười, tiếng cười khàn đục.

"Vu oan ư? Nô tỳ theo người hai mươi mấy năm. Hầu hạ người từng miếng ăn, giấc ngủ. Đổi lại là gì?”

Bà ngẩng đầu nhìn Hầu gia. Trong mắt không còn cầu xin, chỉ còn tuyệt vọng.

"Hầu gia. Nô tỳ đáng chết, nhưng một tay nô tỳ sao có thể che kín bầu trời.

"Năm đó. Phu nhân sinh xong thì đứa bé cũng mất, phu nhân hoàn toàn tuyệt vọng. Nô tỳ mới nghĩ ra chuyện ấy, hỏi thăm bà đỡ rồi bẩm báo lại với phu nhân."

"Nô tỳ chỉ muốn đừng tuyệt đường sống của phu nhân.”

"Bởi lúc ấy đại phu nói… thân thể phu nhân suy nhược, qua lần sinh nở này khó có không thể sinh thêm được nữa."

Triệu thị lảo đảo: "Hà ma ma!"

Ma ma như không nghe thấy.

"Nô tỳ nghĩ, nếu trong phủ có một vị tiểu thế tử, phu nhân mới có thể giữ vững địa vị."

"Nhưng nô tỳ chưa từng nghĩ sẽ giết người."

"Vốn dĩ muốn nhắm một mắt mở một mắt để bà ấy bỏ trốn, miễn là bỏ đi thật xa. Muốn để lại cho bà ấy một con đường sống."

Ma ma nghẹn lại, hai hàng nước mắt chảy dài.

"Là phu nhân… chính phu nhân nói rằng người sống thì sẽ mở miệng. Chỉ có người chết mới giữ được bí mật.”

"Nô tỳ mới làm theo lệnh phu nhân, cho người quay lại phóng hoả nhà bà đỡ.”

"Suốt hai mươi năm, nô tỳ không ngày nào ngủ yên. Chỉ sợ người ấy quay về."

Trong phòng không một ai lên tiếng. Triệu thị đứng bất động, toàn thân lạnh buốt. Hầu gia chậm rãi nhắm mắt, bàn tay đặt sau lưng siết chặt đến mức nổi gân xanh.

Ông mở mắt, giọng nói khàn đi rất nhiều.

"Triệu thị. Ta chỉ hỏi nàng một câu."

"Thẩm Dịch… Có phải con trai của ta không?"

Triệu thị run rẩy, không nói nên lời.

Một đoàn người rời khỏi căn nhà nhỏ dưới chân núi. Bà đỡ, ma ma, Triệu thị đều bị áp giải trở về. Hầu gia cưỡi ngựa đi phía trước. Suốt quãng đường ông không hề quay đầu nhìn Triệu thị lấy một lần.

Đoàn người vừa về tới Hầu phủ. Quản gia đã vội vàng chạy ra nghênh đón.

"Hầu gia! Hộ vệ Lưu Thành vừa trở về. Đã bắt được nữ nhân nhận bạc đang trên đường chạy trốn kia rồi."

"Hiện đang áp giải đến đại sảnh."

Hầu gia khựng lại. Nữ nhân ấy cũng bắt được rồi ư?

Ông chậm rãi quay đầu nhìn Triệu thị. Chỉ trong khoảnh khắc, sắc mặt bà ta trắng bệch, hai chân mềm nhũn. Nếu không có hộ vệ giữ hai bên, chỉ e đã ngã quỵ xuống đất.

Hầu gia thu hết phản ứng ấy vào mắt. Không nói một lời, chỉ chậm rãi cất bước về phía đại sảnh.

...

Đại sảnh Hầu phủ. Một cô nương quần áo xộc xệch bị trói quỳ giữa nền gạch. Nghe tiếng bước chân, nàng ta chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn. Vừa nhìn thấy Triệu thị, khoé mắt nàng như muốn nứt ra, khóe môi lại nhếch lên đầy mỉa mai.

"Phu nhân. Cuối cùng người cũng đến rồi."

Triệu thị chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, toàn thân lạnh buốt. Thẩm Dịch vội vàng chạy đến, còn chưa kịp điều hoà hơi thở, mặt trắng như tờ giấy. Cô nương kia không để ý đến hắn, chỉ nhìn Hầu gia.

“Các ngươi bắt ta làm gì?”

Hầu gia trầm giọng: “Giữa ngươi và Thế tử là quan hệ gì?”

Xuân Đào cười nhạt: “Một kẻ thấp cổ bé họng như ta và Thế tử trên cao vời vợi thì có thể có quan hệ gì?”

Hầu gia nhíu mày, sau cùng chỉ bình thản nâng tay: “Ngươi không có giá trị đủ để ta phải kiên nhẫn với ngươi đâu. Ta tống ngươi vào lao ngục, ngươi không trụ nổi một ngày.”

“Người đâu.”

Ánh mắt nữ nhân thoáng hiện vẻ căm hận, cuối cùng nghiến răng nghiến lợi:

“Đúng là gia đình quyền quý, cư xử luôn khác người thường. Một khi nghi ngờ người nhà mình, sao không bắt hắn quỳ xuống mà tra cho rõ, lại một mực áp bức những kẻ thấp cổ bé họng.”

Thẩm Dịch không nhịn được nữa, gằn từng chữ: "Ngươi câm miệng!"

Xuân Đào bật cười.

"Thế tử. Đến nước này rồi. Ngươi còn muốn chặn họng ta sao?”

Nàng quay sang Hầu gia, vẻ mặt chán ghét, chậm rãi thuật lại.

Trong tiệc thưởng hoa ba năm trước, khi nàng còn làm nha hoàn trong phủ Khương Bình Bá, có người bảo nàng dâng trà cho Giang cô nương, còn dặn là cô nương thích trà hoa quế. Nhưng trên đường đi luôn cảm giác có điều không đúng. Thử châm thì phát hiện trong trà có độc. Nàng hoảng sợ, lúc ấy mới nhận ra có kẻ dùng mạng của một nha hoàn để đạt được âm mưu.

Nàng vội vàng quay trở lại thay một chén trà khác. Ai ngờ từng đường đi nước bước đều bị người ta theo dõi. Trong lúc không kịp phòng bị, đã bị kẻ gian đánh lén. Trong lúc bọn chúng kéo lê nàng, nàng nghe thấy có người hỏi:

“Chủ tử, xử lý thế nào đây? Là một kẻ khá tinh ranh, có lẽ đã phát hiện nước trà bất ổn.”

Người kia nhàn nhạt đáp: “Dù không làm nên chuyện thì lỗi lầm vẫn là ở nàng ta. Người biết chuyện đều không thể sống sót.”

Hắn vừa dứt lời, Xuân Đào chợt vùng dậy, đạp vào đầu gối tên sai vặt, trong thoáng chốc đã lao về phía người kia nhanh như một cơn gió. Cây kim châm trong tay áo bay ra, ghim thẳng vào cổ đối phương. Khoảnh khắc ấy, ai cũng nói không nên lời.

Xuân Đào phiêu bạt từ nhỏ. Mẹ đau ốm bệnh tật bao năm, may còn có sư phụ để mắt đến nàng. Tuyệt chiêu cũng học được từ giang hồ cả. Nàng giận dữ, gằn giọng:

“Thứ ta găm vào cổ ngươi không phải một cây kim, mà là độc. Cứ giết ta đi. Ta chết, ngươi cũng phải chôn cùng.”

Thẩm Dịch quý mạng sống như vậy, đương nhiên sẽ dè chừng. Mà nàng cũng không hề nói dối. Về sau nàng dùng điều kiện này để trao đổi tiền bạc với hắn cũng vì nàng không còn cách nào khác. Căn bệnh của mẹ cần rất nhiều tiền chạy chữa, từ năm này qua năm khác, chỉ dựa vào mấy đồng lương làm nha hoàn thì chỉ như muối bỏ biển. Nàng cảm thấy nhục nhã, nhưng vẫn cắn răng cắn lợi nhận những đồng bạc ấy. Bởi có mẹ bên cạnh thật tốt biết bao, cho nên nàng vẫn nhắm mắt mà làm.

“Mọi chuyện là như vậy.”

“Ta chỉ bàng hoàng khi hay tin Giang cô nương thực sự qua đời. Thì ra số phận cô nương ấy đã định sẵn phải chết trong tay của kẻ thủ ác. Nếu ta không làm, thì sẽ có người khác thế chỗ.”

Ánh mắt Xuân Đào chĩa thẳng vào Thẩm Dịch:

“Hãm hại vị hôn thê của mình. Khắp Kinh thành này, chắc cũng chỉ có con trai của Hầu gia ngài mới làm được thôi đấy.”

“Sao nào? Giờ thì bắt hắn quỳ xuống được chưa?”

Đại sảnh lặng như tờ. Hầu gia chậm rãi quay đầu, ánh mắt dừng trên người Thẩm Dịch rất lâu. Hắn chạy đến quỳ sụp xuống mở miệng thanh minh, nhưng lại bị Hầu gia hung dữ đá thẳng vào đầu gối khiến hắn quỳ sụp xuống. Ông vung tay tát vào mặt hắn một cú như trời giáng.

Ngoài sảnh chính ầm ĩ không thôi, ta lén lão phu nhân ra ngoài quan sát. Lúc mọi chuyện sáng tỏ, ta cảm thấy toàn thân như bị rút cạn sinh lực, đến đứng cũng đứng không vững.

Ba năm trước, sau khi ta trở về từ một buổi yến tiệc, đến nửa đêm thì toàn thân đau đớn như bị nghiền ra từng mảnh, hộc máu mà chết. Không ai biết trước đó đã xảy ra những gì.

Người ngoài chỉ nói tiểu thư nhà họ Giang hồng nhan bạc mệnh, chưa kịp thành thân đã hương tiêu ngọc vẫn.

Vị hôn phu Thẩm Dịch của ta quỳ trước linh đường ba ngày ba đêm. Hắn tiều tụy đến mức khiến tất cả mọi người đều cảm động. Ngay cả ta khi biến thành linh hồn đứng bên cạnh nhìn hắn cũng từng cảm thấy xót xa. Nào ngờ người khóc thương ta cũng là người tự tay đẩy ta xuống vực sâu vạn trượng. Ta nhớ cảnh cha mẹ gục ngã bên người ta, cầu xin đại phu tìm ra nguyên nhân. Nhưng vì Thẩm Dịch dùng loại độc hiếm ở Tây Vực, thời gian phát tác chậm, khó để lại dấu vết.

Âm thanh ở sảnh chính vang lên khiến đầu ta ong ong. Ta phải chết, vì vô tình nghe được bí mật về thân phận của Thẩm Dịch. Nói như vậy cũng thật ấm ức. Ngày ấy Hầu phủ và nữ quyến nhà ta đi đến chùa Thanh Vân lễ Phật cầu bình an. Ta vừa ra khỏi cửa thiền phòng thì sư thầy đưa cho ta một bản sớ, nhờ ta đưa lại cho Hầu phu nhân.

Lúc đến nơi định giơ tay gõ cửa thì lại nghe bên trong phát ra âm thanh giận dữ đè nén.

“Tại sao mẹ không nói với con từ sớm!”

Hầu phu nhân run rẩy: “Với thân phận của con, càng ít người biết càng tốt. Con đừng như vậy. Nếu Hầu gia mà biết được, mẹ con chúng ta đều xong đời.”

Ta vội vàng lui ra ngoài, cũng không hay biết bản thân đã lọt vào tầm ngắm.

Từng đợt gió mạnh tạt vào mặt đau nhức. Lúc này lại nghe thấy tiếng hét thất thanh của lão phu nhân. Ta bừng tỉnh, thấy bà đã đến sảnh chính từ bao giờ, lúc này đây đang vung tay đánh loạn xạ trên người Thẩm Dịch, vào đánh vừa gào khóc. Bà hét lên hai tiếng rồi ngất xỉu. Toàn bộ Hầu phủ gà bay chó sủa.

Ta ngửa mặt lên trời, khóe mắt trào ra một dòng lệ nóng. Ta trở về bằng thân xác của A Trúc, chỉ muốn thúc đẩy một chút để bọn họ xử lý lẫn nhau. Duy chỉ có lão phu nhân là ta chưa từng muốn tổn thương đến bà.

………

Thẩm Dịch bị phế bỏ thân phận Thế tử, giam vào đại lao chờ xét xử. Triệu thị và những người có liên quan đến vụ tráo đổi con cũng bị tống vào lao ngục.

Đầu thu, ta đi đến mộ của mình. Tấm bia đá đã được lau sạch. Trước mộ đặt một bình rượu, trái cây, điểm tâm, và cả trà hoa quế. Có lẽ là cha mẹ đã đến. Thỉnh thoảng ta vẫn đi qua phủ nhà mình, mong có thể nhìn thấy cha mẹ đôi lần. Giờ đây tóc hai người đã lốm đốm những sợi bạc. Đã vài năm trôi qua mà trên gương mặt vẫn hằn nỗi u sầu. Là ta có lỗi, là ta khiến cho cha mẹ phải muộn phiền.

Ta ngồi xuống trước mộ. Đốt ba nén hương. Nhìn khói trắng chậm rãi bay lên, ta chỉ có thể cười khổ.

A Trúc, muội đang ở nơi nào? Có nhìn thấy ta không? Có nghe được những lời ta nói không? Nếu muội nhìn thấy, chắc hẳn sẽ chê cười. Ta chết trong tay vị hôn phu nói đời này sẽ yêu thương che chở. Mà muội thì sao? Có người chờ đợi, nguyện một lòng chở che săn sóc, muội lại chẳng thể hưởng phúc phận ấy.

Ta từng quay về thôn cũ của muội. Thấy Bùi Hành Việt sống có vẻ mỏi mệt lắm. Dường như hắn vẫn luôn sống trong dằn vặt. Ta không dám gặp mặt hắn. Bởi lẽ dáng hình này là của muội, nhưng bên trong lại không phải là A Trúc mà Bùi Hành Việt từng dốc lòng che chở.

Phải làm sao để có thể trả thân xác này lại cho A Trúc của ta đây…

Vào một buổi chiều cuối thu trước ngày hành hình, ta vào lao ngục gặp Thẩm Dịch. Hắn gầy đi nhiều, hai má hốc hác, hốc mắt lõm sâu, trông mà ghê người. Ta bước đến song cửa gỗ, lẳng lặng nhìn hắn. Thẩm Dịch nhàn nhạt ngẩng đầu nhìn về phía ta, khẽ nhíu mày, dường như không nhớ rõ ta là ai.

Ta thả một mảnh giấy vào trong góc phòng giam rồi tức khắc rời đi, không hề ngoảnh đầu nhìn lại.

Đến ngày hành hình, trời bỗng đổ cơn mưa lất phất. Thẩm Dịch ngửa đầu nhìn trời, bỗng nhiên bật cười như kẻ điên. Hắn nhớ đến những dòng chữ viết trong tờ giấy ấy.

“Đã xác nhận, ngươi là con ruột của Hầu gia.”

Năm đó ma xui quỷ khiến thế nào mà lại tráo con với đúng ngoại thất của Hầu gia. Vốn dĩ là nàng bị Hầu gia ép buộc, không toàn tâm toàn ý ở bên hắn. Cho nên sau khi sinh xong, lúc mơ màng mở mắt thì chỉ thấy một bé gái gào khóc ngay bên cạnh. Nàng quyết định mang đưa con đến một nơi thật xa không ai hay biết về quá khứ.

Thẩm Dịch ngửa mặt lên trời, vừa cười vừa khóc. Ông Trời đúng là muốn trêu ngươi hắn rồi. Thứ vốn dĩ thuộc về mình, lại ngày đêm lo được lo mất. Làm bao nhiêu chuyện ác cũng là vì sợ mất đi vị trí vốn thuộc về mình. Ha ha ha…