Chương 3
C3
Chương 3:
Mưa tạnh vào khoảng canh tư.
Ánh bình minh của ngày thứ hai trong kỳ hạn ba ngày chưa kịp ló rạng thì bầu trời Kinh thành đã bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc. Ta ngồi bất động bên bàn gỗ, ngọn nến đã lụi tàn từ lâu, chỉ còn lại một sợi khói mỏng manh, lẩn khuất trong không khí.
Đêm qua ta đã suy nghĩ rất nhiều, nhớ đến lời cha nói trước khi mất. Ống nói:
"Con à, người sống có thể nói dối bằng trăm ngàn cách, từ ánh mắt, nụ cười cho đến từng giọt nước mắt. Nhưng thi thể và chứng cứ thì không. Làm người khám nghiệm, tai có thể điếc trước lời của nhân chứng, nhưng mắt phải nhìn thấu từng dấu vết ẩn trên người thi thể."
Ta đứng dậy, chậm rãi đi lại trong gian phòng chật hẹp. Trong đầu ta, từng lời tự thú của Tạ Thế Khâm vào đêm qua liên tục bị xé nhỏ. Bàn tay bắt đầu lật mở bản hồ sơ gốc của Hình bộ, ngón tay lướt qua hai mốc thời gian được ghi bằng mực đen.
Tạ Thế Khâm nói, lão chạy đến khuê phòng thì Tạ Cẩm đã tắt thở, và vì sợ Vương phủ trả thù nên lão mới phải tìm A Thất làm thế thân. Nhưng hãy nhìn vào dòng thời gian mà xem.
Một vụ án mạng xảy ra đột ngột xảy ra vào ban đêm. Từ lúc Tạ Cẩm chết đến khi Tạ phủ phát tín hiệu báo quan và bắt được hung thủ chỉ vỏn vẹn ba canh giờ. Đây là kết quả mà Tạ Thế Khâm muốn cho mọi người và quan phủ biết. Nhưng điều mà lão thú nhận với ta lại không giống. Nghĩa là trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, một người cha đột ngột đối mặt với cái chết của con gái vào canh ba, lại có thể giữ được sự bình tĩnh đến mức thu xếp mọi chuyện chu toàn, bao gồm cả việc tìm kiếm thế thân và tạo ra một vết thương hoàn hảo chỉ trong vòng vài canh giờ?
Bằng một cách thần kỳ nào đó, một người cha vừa mới mất đi con gái đã có thể tìm được một tên thế thân với vết thương giả trên chân để giao cho quan phủ khi bình minh vừa mới hé rạng.
Tốc độ xử lý hậu quả của lão quá nhanh. Nhanh đến mức không giống một người cha bình thường. Có khi Tạ Thế Khâm dứt đau buồn một cách chóng vánh để biến cái xác còn ấm của con gái thành một bàn cờ chính trị, nương theo cái chết của Tô Cẩm để trục lợi cũng không chừng.
Ta cúi người khẽ gọi: "Đại Hoàng, lại đây."
Đại Hoàng đang nằm khoanh tròn dưới gầm bàn lập tức đứng dậy, bước đến bên ta. Ta ngồi xổm xuống, hai tay ôm lấy cái đầu sần sùi của nó, trán chạm vào trán nó, khẽ nhắm mắt lại.
“Đại Hoàng, đêm hôm ấy ngươi đã nhìn thấy những gì?”
"Tiếng động lớn... tiếng đổ vỡ của bình hoa..." Giọng nói đầy hoảng loạn của Đại Hoàng vang lên trong đầu ta.
"Ta giật đứt xích, điên cuồng lao vào phòng của tiểu thư. Lúc đó nàng đã ngã quỵ trên giường, hai mắt trợn trừng, cổ bị siết chặt gần như đã tắt thở. Một gã đàn ông lạ mặt đang hoảng hốt lùi lại. Ta lao vào cắn mạnh vào bắp chân phải của hắn. Hắn đau đớn kêu rên rồi đá văng ta ra, nhảy qua cửa sổ trốn mất..."
"Ngươi có nhìn rõ mặt hắn không?"
"Tối lắm, hắn lại quay lưng về phía... Ta chỉ ngửi thấy mùi trầm hương và cả mùi rượu nồng nặc. Khi hắn xoay người nhảy ra cửa sổ, ánh trăng chiếu vào bên mang tai hắn, ta thấy một nốt ruồi đỏ khá lớn.”
Ta nghiêng đầu suy nghĩ, sau đó hỏi Đại Hoàng:
“Đám người kia chạy vào thì tên kia cũng đã chạy trốn. Tại sao chúng biết ngươi đã cắn kẻ sát hại Tạ cô nương?”
Đại Hoàng có vẻ ủ rũ.
“Có lẽ bọn họ thấy máu rớt dưới bệ cửa sổ và sàn nhà. Sau đó còn thấy máu ở răng và quanh miệng ta nữa.”
Ký ức của Đại Hoàng chỉ dừng lại ở đó. Nó bị cú đá của Chu Uyên làm cho choáng váng, sau đó lại bị gia đinh Tạ phủ chạy vào xua đuổi. Vậy Chu thị lang đã nhập cục như thế nào? Ta cần một góc nhìn khác.
Ta quyết định đến Tạ phủ một lần nữa. Khi đang đi xung quanh viện của Tạ Cẩm thì thấy con chim sẻ xám đang đậu trên cành trúc ngoài hiên. Dường như con chim sẻ phát hiện ra, nhảy nhót một hồi rồi bay theo. Ta liếc mắt nhìn nó. Nó hiểu ý đậu lên vai ta, bắt đầu tò mò những chuyện động trời đã xảy ra.
“Sao rồi? Vẫn chưa bắt được tên xấu xí đó sao? Mau bắt đi, mau bắt đi. Hại người đã là xấu xa lắm rồi. Hắn còn suýt chút nữa dẫm ta bẹp dí nữa.”
Ta liếc mắt nhìn nó nhún nhảy trên vai, khẽ lên tiếng:
“Chính ngươi cũng thừa nhận là mình hóng hớt quên cả bay mà. Coi như ngươi phúc lớn mạng lớn đó.”
Con chim sẻ ngại ngùng dùng cánh che mặt, một lát sau mới nhích lại gần bên tai ta, nghiêng đầu kể lại những gì nó thấy từ sau khi Chu Uyên bỏ chạy.
"Lão chủ nhân nghe tiếng động chạy vào phòng... Lão thấy tiểu thư đã chết thì đứng sững sờ một lát, gương mặt lão lúc đầu rất sợ hãi. Nhưng khi lão nhìn thấy miếng ngọc bội dính máu trên tay tiểu thư, lão nhặt lên, ánh mắt đột ngột thay đổi. Lão nhìn ra cửa sổ, nhìn theo hướng gã vừa chạy trốn vẫn còn để lại vết máu. Rồi lão còn tự cười một mình nữa... Trông quái quái sao đó..."
“Ta lấy làm lạ. Cho nên hôm sau về nhà ta thử cười như vậy với vợ. Ai ngờ bị đánh cho u cả đầu. Mấy ngày trôi qua rồi mà vẫn còn sưng đây này. Không tin à, ta cho ngươi sờ!”
Ta đứng khựng lại, nhìn nó bằng ánh mắt thông cảm.
“Có một số hành động của con người, ngươi vẫn đừng nên làm theo thì hơn. Bộ mặt của con người phức tạp hơn ngươi nghĩ nhiều.”
Con chim sẻ thở dài, không biết hiểu được bao nhiêu mà gật gù có vẻ thấu tỏ lắm. Ta lại liếc nhìn nó lần nữa, hắng giọng hỏi:
“Đừng buồn. Còn đánh là còn thương mà. Vợ ngươi rất thương ngươi đấy.”
Ai ngờ con chim sẻ lại liếc nhìn ta, giọng không tốt lắm:
“Đúng là phụ nữ đúc ra từ cùng một khuôn, chỉ biết nói tốt cho nhau! Không cần an ủi ta. Ta biết đó là bạo lực gia đình!”
Ta nhìn nó bằng ánh mắt ái ngại, lập tức chuyển chủ đề:
“Sau đó lão làm gì?”
“Lão gói miếng ngọc bội lại rồi chạy thật nhanh ra phía từ đường. Ta bay theo thì thấy lão giấu nó vào trong chiếc lư hương bằng đồng lớn nhất, đặt ngay dưới bài vị của tổ tiên nhà họ Tạ... Lão còn lẩm bẩm cái gì mà… rốt cuộc ngươi cũng tự chui đầu vào rọ.”
“Một lát sau ông ta lại rơi nước mắt, nói gì mà tưởng thú vui phòng the, ai ngờ tên đó lại giết con gái lão.”
Đến lúc này, toàn bộ bức tranh tâm lý kinh hoàng của Tạ Thế Khâm đã sáng tỏ!
Có thể giải thích thế này. Chu Uyên vốn dĩ là tên ác bá bấy lâu nay thèm khát Tạ Cẩm cô nương, nhưng nàng là tiểu thư khuê các, tính tình thẳng thắn mạnh mẽ, thà chết cũng không chịu nhục. Đêm đó, gã lẻn vào định giở trò đồi bại, trong lúc tức giận giằng co đã lỡ tay siết chết nàng.
Tạ thị lang hoàn toàn bất ngờ trước cái chết của con gái. Nhưng bản chất của một kẻ quyền mưu đã khiến lão vượt qua nỗi đau trong chớp mắt. Lão biết nếu thẳng thắn báo quan, Khương Bình Vương sẽ tìm cách diệt khẩu hoặc nhấn chìm nhà họ Chu để bảo vệ Thế tử độc nhất của mình. Ngược lại, nếu lão che giấu cho Chu Uyên, tìm một kẻ thế mạng để dập tắt vụ án trước công chúng, đồng thời giữ lại miếng ngọc bội dính máu làm bằng chứng, Khương Bình Vương sẽ bị lão nắm thóp, cũng có thể đòi hỏi lợi ích từ kẻ này.
Lão không chủ mưu giết con, nhưng lão đã lạnh lùng giẫm lên xác người con gái ấy để leo lên đỉnh vinh quang. Ta mong suy đoán ấy là đúng, mặt khác cũng không muốn nó biến thành sự thật. Bởi vì như vậy chứng tỏ lòng người quá dơ bẩn.
Tô Cẩm cô nương ở dưới suối vàng biết phải làm sao đây.
***
Chiều hôm đó ta lại nói rõ ý định ra ngoài của mình.
"Thẩm cô nương, cô muốn ra ngoài sao?"
Tên bổ khoái chặn ta ngay tại cửa nha môn. Ánh mắt gã nhìn ta đầy vẻ dò xét. Ta đưa lên tấm thẻ bài của Thượng thư Hình bộ, giọng điệu bình thản:
"Kỳ hạn ba ngày chỉ còn lại hơn một ngày. Ta cần ra ngoài để xác minh hành tung của tử tù A Thất. Các ngài muốn đi theo thì cứ việc."
Nơi đầu tiên ta đến là ngõ hẻm phía Tây Kinh thành. Đây là nơi tụ tập của những sòng bạc ngầm. Ta dẫn toán bổ khoái bước vào sòng bạc xập xệ mang tên Kim Tiền Đường. Quan sát một lúc rồi ném lên bàn một thỏi bạc năm lượng, ép hỏi tiểu nhị có vết bớt đen lớn trên mặt về hành tung của A Thất vào đêm mười hai tháng Hai.
Sau một vài lời đe dọa đanh thép từ các bổ khoái, tiểu nhị sợ đến mức mềm nhũn chân, quỳ thụp xuống đất khai sạch:
"Quan lớn tha mạng! Đêm mười hai tháng Hai, A Thất quả thực có ở đây! Hắn đến từ đầu tối, uống sạch hai vò rượu rồi lăn ra bất tỉnh nhân sự dưới gầm bàn. Đến chừng canh tư, chúng ta mới khiêng hắn vứt ra ngõ sau cho rảnh nợ. Nhưng về đến nơi thì quản sự phát hiện mất đồ trên người, đoán rằng bị rơi trên đường khiêng tên A Thất kia nên mới quay lại tìm. Ai ngờ lại thấy một toán người mặc quần áo gia đinh của quan phủ, đi chiếc xe ngựa không treo đèn lao tới. Bọn họ vác A Thất đang say như chết lên xe rồi phi đi mất!"
Mảnh ghép đầu tiên hoàn thành. A Thất say khướt từ tối đến canh tư tại sòng bạc phía Tây, hắn bị người của Tạ phủ bắt đi vào khoảng đầu canh tư, hoàn toàn không có khả năng phân thân đến phủ Thị lang ở phía Đông để sát hại Tạ tiểu thư vào trước canh ba.
Rời khỏi ngõ hẻm phía Tây, ta dẫn toán bổ khoái quay trở lại con ngõ nhỏ phía sau phủ Thị lang. Qua lời dẫn dắt của bầy chim sẻ trên cây hòe già, ta lập tức tìm đến cặp vợ chồng gom rác đêm thuộc Lộ chính ty đang ở tại một túp lều rách nát ở ngoại thành.
Đối mặt với lưỡi đao của bổ khoái và lời răn đe về tội che giấu hung thủ của ta, ông lão tức thì sụp đổ, bật khóc nức nở:
"Quan lớn bớt giận! Ta nói! Đêm đó vào khoảng từ canh hai đến canh ba, khi chúng ta đang quét rác ở ngõ sau thì thấy một thanh niên trẻ tuổi, mặc y phục quý giá từ trong cửa sau Tạ phủ hốt hoảng lao ra. Hắn đi khập khiễng, một tay ôm lấy bắp chân, máu chảy nhuộm đỏ cả đôi giày dưới chân. Nhưng mà hắn chạy trốn rất nhanh."
“Ồng có thấy đặc điểm gì trên người hắn nữa không?”
Ông lão ngẫm nghĩ một hồi rồi chợt vỗ tay xuống đùi một cái: “Dưới ánh đèn mờ, dường như thấy hắn có vết gì đó bên mang tai.”
Lúc này bà lão cũng nói xen vào: "Còn nữa. Về sau chúng ta lại thấy chiếc xe ngựa của Tạ phủ vội vã trở về ngõ sau. Từ trên xe, quản gia Tạ phủ kéo một gã đàn ông say khướt đưa vào trong…”
“Chúng ta cũng chỉ biết có bấy nhiêu thôi! Xin các người tha cho hai thân già này!”
Có lẽ đó chính là lúc Tạ Thế Khâm phát hiện xác con gái và nảy ra dã tâm quyền lực. Sai người nhanh chóng tìm kiếm một kẻ thế thân, mà vừa vặn gặp được tên lưu manh A Thất, dùng kìm sắt ngụy tạo một vết thương giả khớp với vết chó cắn trên chân Chu Uyên!
Nốt ruồi đỏ bên mang tai của Chu Uyên lúc tháo chạy và chuyến xe ngựa đi bắt A Thất về Tạ phủ vào canh tư. Lúc này tất cả các mảnh vỡ của sự thật đã hoàn toàn khớp lại thành một bức tranh rõ ràng sắc nét, được chứng thực bởi thời gian và nhân chứng sống.
Ta quay sang tên bổ khoái đang đứng ngây người ra vì kinh hãi: "Lập tức lấy lời khai, ký tên lấy dấu tay của hai vị này. Sau khi xong xuôi, chúng ta mang theo những tờ khai này quay trở lại Hình Bộ."
...
Sáng ngày thứ ba của kỳ hạn.
Kinh thành đón một trận gió buốt, sương mù dày đặc tràn vào đại đường Hình bộ, quyện với mùi gỗ ẩm mốc tạo nên một bầu không khí vô cùng ngột ngạt. Hai hàng bổ khoái đứng thẳng tắp, Thượng thư Hình bộ nghiêm nghị ngồi ở vị trí cao nhất, đôi lông mày nhíu chặt.
Tạ Thế Khâm ngồi trên ghế bành vị trí bên trái, mặc bộ quan phục Thị lang tôn nghiêm. Gương mặt lão lộ rõ vẻ tiều tụy, đôi mắt trũng sâu đỏ ngầu, chuẩn diện mạo hoàn hảo của một người cha đau lòng vì con. Nếu ta không biết được một số việc, có lẽ chính ta cũng bị vẻ ngoài trung thần nghĩa sĩ này lừa gạt.
Dưới công đường, gã lưu manh A Thất đang quỳ sụp, sống lưng run rẩy. Có lẽ hắn đã nghĩ, bản thân hắn sắp chết rồi.
Chát!
Tiếng kinh đường mộc vang lên nặng nề, xé toạc sự im lặng vốn có.
"Tô Thanh Anh." Thượng thư Hình bộ trầm giọng, ánh mắt sắc như dao nhìn thẳng vào ta.
"Kỳ hạn ba ngày đã hết. Ngươi nói vụ án sát hại Tô Cẩm có uẩn khúc, hôm nay trước mặt bản quan và Tạ Thị lang, ngươi có bằng chứng đanh thép gì để lật lại bản án? Nếu chỉ là lời nói suông, tội danh quấy rối công đường cũng không khiến ngươi toàn mạng trở về được đâu.”
Ta bước lên một bước, tà áo khẽ lay động trong gió lạnh.
"Bẩm đại nhân, chức trách của người khám nghiệm là trả lại tiếng nói cho người đã khuất, tìm lại công lý cho người sống. Hôm nay, Tô Thanh Anh ta đứng ở đây, mang theo ba bản cáo trạng được có dấu tay điểm chỉ của các nhân chứng. Ta muốn chứng minh vụ án mạng tại Tạ phủ hoàn toàn là một vở kịch ngụy tạo chứng cứ một cách kinh tởm."
Tạ Thế Khâm khẽ nhích người, ánh mắt thoáng hoảng hốt, ngón tay lão gõ nhẹ lên thành ghế. Sau cùng, khóe miệng khẽ nâng lên một độ cong đầy giễu cợt:
"Tô cô nương, phủ Thị lang của ta vừa trải qua thảm kịch tang tóc. Bản quan nể tình nhà họ Tô các người là dòng dõi khám nghiệm lâu năm mới dung túng cho cô ba ngày vừa qua. Nhưng công đường Hình bộ là nơi tôn nghiêm, đừng vì chút lòng tham lập công mà kéo những kẻ đầu đường xó chợ vào đây làm trò hề."
"Là trò hề hay là lưỡi đao lấy mạng, Tạ đại nhân nghe xong sẽ rõ."
Ta quay sang Thượng thư đại nhân, hai tay dâng lên tờ khai thứ nhất:
"Bẩm đại nhân, đây là tờ khai của sòng bạc Kim Tiền Đường ở ngõ hẻm phía Tây. Đêm mười hai tháng Hai, tử tù A Thất uống rượu say khướt từ tối hôm đó đến tận canh ba tại sòng bạc. Có cả quản sự và mấy tiểu nhị trong sòng bạc đều ký tên làm chứng, chính họ đã khiêng gã A Thất đang say như chết vứt ra đống rác sau ngõ."
Ta quay đầu lại, ánh mắt khóa chặt vào gương mặt của Tạ Thế Khâm:
"Một vụ án mạng xảy ra vào trước canh ba tại Chu phủ nằm ở phía Đông Nam Kinh thành. Trong khi đó, nghi phạm ở Kim Tiền Đường từ tối cho đến khi bất tỉnh nhân sự bị người ta khiêng đến ngõ hẻm phía Tây vào đầu canh tư.”
“Tạ đại nhân, ông giải thích thế nào về việc A Thất có thể phân thân, vừa uống rượu ở phía Tây, vừa phi đến phía Đông hãm hại Tạ Cẩm cô nương?"
Mí mắt Tạ Thế Khâm khẽ giật, nhưng lão vẫn là con cáo già đã trải qua biết bao trận chiến ở chốn quan trường. Lão cười lạnh một tiếng, giọng điệu đầy khinh miệt:
"Một lũ lưu manh sòng bạc, hạng người hạ đẳng trộm cắp thành tính. Chỉ cần vài lượng bạc vụn là có thể mua chuộc được cả mớ lời khai giả. Loại chứng cứ rác rưởi này mà cũng đòi mang lên đại đường Hình bộ sao? Thật nực cười!"
"Chu đại nhân quả là người thận trọng. Ta biết trước ông sẽ nói câu này mà." Ta không hề nao núng, tiếp tục rút ra tờ khai thứ hai, giơ cao lên trước công đường.
"Vậy chúng ta hãy nói đến những nhân chứng không thể bị mua chuộc. Đêm hôm đó là thời điểm phu quét rác của Lộ chính ty đi làm việc. Vào khoảng canh hai đến canh ba, hai vợ chồng quét rác ở ngõ sau Tạ phủ đã tận mắt chứng kiến một cảnh tượng."
Không khí lúc này khiến người ta ngạt thở. Ta cố ý kéo dài giọng điệu, nhấn mạnh từng câu từng chữ một:
"Họ nhìn thấy một thanh niên mặc y phục quý giá, hốt hoảng lao ra từ cửa sau Chu phủ. Hắn đi khập khiễng, một tay ôm lấy bắp chân phải, máu chảy ròng ròng nhuộm đỏ cả đôi giày dưới chân. Dưới ánh đèn ở cửa sau, hai vị ấy đã nhìn rõ một đặc điểm nhận dạng trên cơ thể hắn.”
Ta đánh bạo lên tiếng: “Có vẻ như người này có nốt ruồi đỏ bên mang tai.”
“Từ thi thể của Tô Cẩm cô nương cho thấy kẻ thủ ác thuận tay trái. Chuyện này không phải bàn cãi.”
“Vậy trước mắt ta tổng kết ba đặc điểm về kẻ đã sát hại nàng như sau: Là người thuận tay trái, ăn mặc quý phái, có nốt ruồi đỏ bên mang tai.”
Bốp!
Tạ Thế Khâm đột ngột đập mạnh tay xuống bàn đứng bật dậy. Sắc mặt lão từ tái nhợt bỗng chốc chuyển sang xám ngoét. Chiếc ghế sau lưng lão bị lực đẩy mạnh suýt chút nữa thì đổ ngửa ra sàn.
Tạ Thế Khâm thừa hiểu nốt ruồi đỏ bên mang tai và thuận tay trái ám chỉ nhân vật lớn nào ở Kinh thành này. Cho dù lão ta không lên tiếng thì hầu như ai cũng ngợ ra kẻ này chính là Thế tử Chu Uyên của phủ Khương Bình Vương.
“Câm miệng! Toàn là lời nói nhảm của một lũ hạ nhân!” Giọng Tạ Thế Khâm bỗng chốc trở nên sắc nhọn, mất đi vẻ trầm ổn thường ngày, lần đầu tiên trong mắt lão xuất hiện sự hoảng loạn tột độ.
“Tạ đại nhân kích động như vậy làm gì? Ta còn chưa đọc lời khai của nhân chứng mà.” Giọng ta vẫn đều đặn, đanh thép như từng nhát búa nện vào tâm can lão.
“Vợ chồng phu quét rác còn khai thêm rằng, sau khoảng thời gian chứng kiến sự việc kia, họ còn thấy chiếc xe ngựa của chính Tạ phủ vội vã trở về ngõ sau. Quản gia của Tạ phủ đã kéo một gã đàn ông say khướt vào bên trong, mà người này hẳn là A Thất.”
Ta bước đến trước mặt Tạ Thế Khâm, khoảng cách chỉ còn vài bước chân, ánh mắt ta găm thẳng vào sự sợ hãi đang dâng trào trong mắt lão:
“Để ta thử đoán một chút nhé. Tạ đại nhân dùng kìm sắt rạch thịt gã lưu manh say xỉn này để ngụy tạo một vết thương giả, hòng khớp với vết cắn của Đại Hoàng trên chân của kẻ thủ ác. Ông muốn cứu Chu Uyên? Không, ông muốn dùng xác của con gái để lập nên một bàn cờ.”
Cả đại đường xôn xao, tiếng bàn tán xầm xì vang lên bốn phía. Thượng thư Hình Bộ trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn về phía thuộc cấp bấy lâu nay của mình.
Tạ Thế Khâm thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Nhưng bản chất tàn nhẫn và sự cáo già của một kẻ quyền mưu đã giúp lão tìm lại chút bình tĩnh cuối cùng. Lão cười điên cuồng, tiếng cười vang vọng khắp công đường.
"Thanh Anh, ngươi giỏi lắm! Dám dựng lên câu chuyện ly kỳ để đổ tội cho phủ Khương Bình Vương và ta. Nhưng ngươi quên mất một điều, tất cả những thứ ngươi có chỉ là lời khai của lũ dân đen nghèo khổ. Ngươi nói cái gì thì là cái đó sao? Lời khai của lũ hạ nhân không thể dùng để định tội một vị quan triều đình như thế!"
"Tạ đại nhân, nói vậy là ông không phủ nhận việc bản thân nguỵ tạo vết thương giả trên người A Thất có đúng không?”
Tạ Thế Khâm lùi lại một bước, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán, thấm đẫm cả vạt áo quan phục.
"Dù... dù chân hắn là do ta làm thì đã sao?!" Lão gào lên, giọng nói đã lạc đi vì tuyệt vọng, nhưng vẫn muốn giãy giụa đến cùng.
"Ta tức giận tra tấn hắn trước khi giao cho Hình Bộ thì có gì sai? Hắn vẫn là kẻ giết người! Ngươi cũng không có bằng chứng chứng minh Chu Uyên có mặt ở đó!"
Ta nhìn thẳng vào mặt Tạ Thế Khâm.
“Ông vẫn không chịu nhận tội sao, Tạ Thế Khâm?”
Ta nhìn lão bằng ánh mắt ghê tởm và khinh bỉ tột cùng. Bước chân ta tiến lên từng bước, ép sát vào vị trí ngồi của lão:
“Ông nhầm lẫn ở đâu sao? Rõ ràng trong lời khai của người canh gác Tạ phủ cho thấy kẻ thủ ác đã bị Đại Hoàng cắn ở bắp chân trái mà. Nếu A Thất là thủ phạm thì vết thương ở bắp chân đã có từ trước khi ông ra tay rồi. Vậy vết thương tra tấn mà ông muốn nói đến là nằm ở đâu?”
“Ông tự đóng vai một người cha đau khổ, nhưng thực chất ông lại là kẻ máu lạnh, súc sinh nhất mà ta từng gặp trên đời này.”
“Chu Uyên thèm khát Tạ Cẩm bấy lâu nay, đã lén lẻn vào khuê phòng của nàng. Con gái ông là người có khí tiết, thà chết cũng không chịu nhục. Nàng gắng sức chống trả hắn, mà hắn trong cơn say và hoảng loạn đã siết cổ nàng đến chết."
"Khi ông chạy vào phòng, Chu Uyên đã tháo chạy qua cửa sổ. Ông nhìn thấy miếng ngọc bội của hắn dính máu nằm trong tay Tạ Cẩm... dã tâm quyền lực và lòng tham vô đáy của ông đã hoàn toàn chiến thắng tình phụ tử."
Giọng ta vang lên giữa đại đường, chậm rãi nhưng nặng tựa ngàn cân:
"Ông nhận ra một đứa con gái đã chết có giá trị cao hơn một đứa con gái bị hủy hoại danh tiết. Nếu nàng sống, Khương Bình Vương vì bảo vệ danh tiếng của Thế tử độc nhất sẽ tìm cách dìm chết nhà họ Tạ. Nhưng nếu nàng chết lại khác... Chu Uyên phạm tội mưu sát, ông đưa ra điều kiện, dù có khó nuốt trôi thế nào thì Khương Bình Vương cũng sẽ gật đầu đồng ý.”
“Ngươi ngậm máu phun người! Ngọc bội nào? Chu Uyên nào? Chứng cứ đâu?! Ngươi đưa ra miếng ngọc bội đó đi rồi hãy nói chuyện với ta!"
Tạ Thế Khâm điên cuồng gào thét, hai mắt đỏ ngầu, tóc mai xõa rũ rượi như một con thú điên bị dồn vào góc tường. Ta đứng trước mặt lão, nhìn thẳng vào đôi mắt đang run rẩy của kẻ thủ ác, hạ giọng xuống thành một tiếng thì thầm đanh thép:
“Tạ Thế Khâm, ông giấu miếng ngọc bội dính máu của Chu Uyên ở một nơi mà ông nghĩ cả thiên hạ này không một ai dám chạm tới. Ông đặt nó trong chiếc lư hương bằng đồng lớn nhất, ngay dưới bài vị của tổ tiên nhà họ Tạ trong từ đường phủ Thị lang!”
“Ta xin Thượng Thư Hình Bộ khám xét nơi đó nhé?”
Ầm!
Một tiếng sét đánh ngang tai. Tạ Thế Khâm hoàn toàn sụp đổ, hai chân nhũn ra, ngã quỵ xuống mặt sàn lạnh lẽo của công đường. Lão trợn tròn mắt nhìn ta, toàn thân run rẩy, trong mắt không còn là sự giận dữ, thay vào đó là sự kinh hoàng tột độ.
Bí mật đó lão không nói với bất kỳ ai, tự tay lão giấu nó vào lúc đêm hôm khuya khoắt, tại sao ta lại có thể biết vị trí cụ thể như vậy?!
Thượng thư Hình bộ đứng bật dậy, sắc mặt biến đổi, lập tức hạ lệnh:
"Bổ khoái nghe lệnh! Ngay lập tức mang theo lệnh bài của bản quan, dẫn theo sai nha phong tỏa từ đường Tạ phủ. Lục soát toàn bộ lư hương đồng bên dưới bài vị tổ tiên Tạ phủ. Nếu tìm thấy ngọc bội dính máu của Thế tử, lập tức áp giải Tạ Thế Khâm vào đại lao, đồng thời phát lệnh truy bắt Thế tử Chu Uyên!"
"Rõ!"
Toán bổ khoái nối đuôi nhau lao ra khỏi công đường, tiếng bước chân rầm rập nghe như tiếng sấm rền.
Tạ Thế Khâm ngồi bệt dưới đất, nụ cười trên môi lão biến thành tiếng khóc vừa nghẹn ngào vừa điên dại. Lão biết, canh bạc mạng sống và quyền lực của lão đã hoàn toàn thất bại. Cuối cùng thì chiếc bẫy đong đầy nước mắt được dựng lên từ xác thịt của con gái lão lại biến thành máy chém kết liễu chính cuộc đời lão.
Ta nhìn gã lưu manh A Thất đang đờ đẫn phía đối diện, rồi ngửa mặt nhìn lên bầu trời đang dần mờ sương bên ngoài công đường. Ánh nắng ban mai đầu tiên trong ngày rọi xuống, ấm áp và rực rỡ.
Tạ Cẩm cô nương, ta sẽ để bọn họ nghe thấy tiếng khóc câm lặng của cô trong đêm mưa ấy.