Chương 2
C2
Chương 2:
Ba ngày trời giam lỏng ở nha môn Hình bộ đối với người khám nghiệm như ta mà nói, thực chất là một sự biệt lập đầy chết chóc.
Sau màn đại náo pháp trường, tuy rằng Thượng thư Hình bộ cho phép hoãn xử trảm nhưng cũng lập tức phái binh lính phong tỏa gian phòng phía Tây của ta. Lấy danh là để bảo vệ nhân chứng khỏi bị ám sát, nhưng ta thừa biết, từng hành động cử chỉ, từng bát cơm ăn, từng ngụm nước uống của ta đều nằm dưới không biết bao nhiêu con mắt. Người của Tạ phủ và cả tai mắt của những thế lực chưa lộ diện, tất cả đều đang nín thở chờ xem một kẻ khám nghiệm nhỏ nhoi này có thể giãy giụa được đến bao giờ.
"Tô cô nương, Thượng thư đại nhân có lệnh, trong vòng ba ngày, cô có quyền ra vào hiện trường vụ án tại Tạ phủ để thu thập chứng cứ. Nhưng đi đâu cũng phải có bổ khoái đi cùng."
Tên kia lạnh lùng ném xuống một tấm thẻ bài bằng sắt. Ta đón lấy, lòng bàn tay cảm nhận cái lạnh thấu xương. Ta không nói một lời, lặng lẽ dắt theo Đại Hoàng bước ra khỏi cửa lao ngục.
Kể từ sau buổi trưa hôm ấy, Đại Hoàng không rời ta nửa bước. Đám nha dịch thấy nó quấn quýt bên ta thì lấy làm lạ, nhưng bọn họ chỉ nghĩ loài vật có linh tính, biết ai là người vừa cứu mạng nó trên pháp trường. Họ đâu biết rằng, đi bên cạnh ta không phải là một con chó già vô tri, mà là một nhân chứng nắm giữ một nửa chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa sự thật.
Khuê phòng của tiểu thư Tạ Cẩm nằm ở phía Đông Nam của phủ Thị lang, cách biệt bởi một đầm sen úa tàn và những rặng trúc xanh ngắt. Khi ta đặt chân vào phòng, mùi hương trầm thoang thoảng lẫn với mùi gỗ ẩm xộc thẳng vào mũi.
Căn phòng sạch sẽ đến mức bất thường. Mọi thứ đã được thu dọn chu toàn. Chiếc giường gỗ đã được thay chăn nệm mới tinh, phẳng phiu không một nếp gấp. Sàn nhà được quét tước lau chùi sạch sẽ, không hề để lại dấu vết hỗn loạn của một vụ cưỡng bức hay sát hại. Trên bàn trang điểm, những hộp phấn son được xếp ngăn nắp, chiếc gương đồng lớn được lau chùi sáng bóng, phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của ta.
"Tô cô nương, hiện trường đã được nha môn và người nhà Tạ phủ thu dọn từ sáu ngày trước sau khi lập hồ sơ. Cô muốn tìm gì ở đây nữa?" Tên bổ khoái đi sau ta lên tiếng, giọng điệu không giấu nổi vẻ mỉa mai.
"Một tên lưu manh như A Thất vào đây, vơ vét của cải bị phát hiện thì siết cổ Tạ tiểu thư. Chứng cứ rõ rành rành, cô có bới tung ba tấc đất lên cũng chẳng thay đổi được gì đâu."
Ta không đáp lời gã. Chỉ ngồi xổm xuống, vờ như đang kiểm tra những kẽ hở trên gạch lát sàn dưới gầm giường, nhưng ngón tay ta lại âm thầm gõ nhẹ ba tiếng lên mặt đất, miệng khẽ mấp máy một chuỗi âm thanh, tần số cực thấp mà tai người thường hoàn toàn không thể nghe thấy. Đó là tiếng gọi của bầy kiến sống dưới nền móng của phủ đệ này.
Chưa đầy một nén nhang sau, từ những kẽ mạch nứt li ti, một đường kiến đen ngòm, bò lổm ngổm ra ngoài. Con kiến đầu đàn bò lên đầu ngón tay ta, râu của nó rung động liên tục, truyền vào tâm thức ta những dòng thông tin vụn vặt nhưng sắc bén:
"Nồng... Rất nồng... Đêm đó có mùi hương trầm đắt đỏ, loại hương mà chỉ những kẻ ngồi kiệu mới có... Có mùi máu của tiểu thư, và một mùi máu khác, tanh nồng, rơi từ trên cao xuống ngay góc chân giường này… Và còn có cả mùi rượu nữa."
Ta khẽ nheo mắt. Có máu của một kẻ khác rơi từ trên cao xuống góc chân giường ày ư? A Thất trên pháp trường bị thương ở bắp chân trái, hẳn là vết thương do kìm sắt tạo ra sau này, tức là đêm đó hắn không hề chảy máu tại hiện trường. Vậy ngoài máu của Tạ cẩm ra thì còn có máu của người nào?
"Cạch."
Một tiếng động nhỏ trên xà nhà đánh động ta. Ta ngước mắt lên, thấy một con chim sẻ màu xám đang đậu trên thanh xà gồ, đôi mắt tròn xoe của nó nhìn ta đầy vẻ tò mò. Ta khẽ huýt một tiếng sáo ngắn. Con chim sẻ nghiêng đầu, nhảy lách cách xuống thành cửa sổ, cất tiếng ríu rít:
"Cô nương nghe được lời ta nói sao?”
Ta gật đầu. Con chim bắt đầu nhảy nhót, miệng líu ríu:
“Này, kỳ lạ thật đấy... Người trong nhà này đều khóc, lão chủ nhân cũng khóc... Nhưng đêm đó ta thấy lão đứng ngoài cửa đấy... Lão hay cho ta ăn hạt kê, ta nhớ rõ cái bóng béo lùn của lão..."
Tim ta đột ngột hẫng một nhịp. Toàn thân ta như có một luồng điện chạy qua, các mạch máu đông cứng lại. Ta cố giữ cho giọng mình không run rẩy, khẽ đưa tay vờ như chỉnh lại cây trâm cài tóc, sau đó đè thấp âm thanh.
"Ngươi nói... lão chủ nhân? Là Tạ thị lang sao? Đêm đó ông ta đứng ngoài cửa phòng của Tạ tiểu thư?"
Con chim sẻ đập cánh, ríu rít liên hồi: "Đúng vậy, đúng vậy.”
“Ta thấy ông ấy đứng ngoài cửa không vào, mà bên trong phòng có tiếng động nên ta bay đến kẽ hở bên cửa sổ xem đã xảy ra chuyện gì. Thấy một người trẻ tuổi, cao gầy, tay chân vung loạn xạ, gầm gừ như thú dữ. Hắn bóp cổ tiểu thư... mạnh lắm, rồi tiểu thư khóc... Còn lão chủ nhân đứng ở bên ngoài nhìn chằm chằm cánh cửa chứ không vào, sau một lát thì rời đi. Đến khi tiểu thư không còn động đậy, người trẻ tuổi kia hoảng loạn nhảy qua cửa sổ chạy trốn…”
“Ta mải hóng hớt quên cả bay, suýt chút nữa thì bị hắn giẫm cho bẹp dí rồi."
Một người cha ở bên ngoài cửa, mặc kệ con gái duy nhất của mình bị kẻ khác siết cổ đến chết mà không hề có ý định cứu giúp ư? Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến toàn thân ta run rẩy, suýt chút nữa thì ngã quỵ.
Bản hồ sơ của Hình Bộ ghi như sau: Đêm đó Tạ thị lang ở trong thư phòng cách phòng của Tạ tiểu thư ba trượng, canh ba nghe tiếng người giữ cửa hô hào mới biết con gái gặp nạn.
Lời nói dối hoàn hảo. Một vở kịch hoàn hảo.
Bức màn nhung của vụ án này không chỉ che giấu một tên hung thủ quyền quý, mà nó đang che đậy một sự thật kinh tởm tột cùng về nhân tính.
Đêm hôm đó, Kinh thành đổ mưa lớn.
Tiếng mưa ầm ầm nện xuống mái ngói nha môn, tiếng gió rít qua những khe cửa gỗ cũ nghe như tiếng khóc than của những oan hồn chưa được siêu thoát. Một mình ta ngồi dưới ánh đèn dầu tù mù, trước mặt là ba bản hồ sơ cũ của những vụ án mạng có liên quan đến các vương tôn công tử trong vòng hai năm qua. Tất cả đều có một điểm chung là kết án nhanh chóng, hung thủ đều là những tên lưu manh mang tội danh "thấy sắc và tiền tài nảy lòng tham", và người ký duyệt đóng hồ sơ không ai khác chính là Hình bộ thị lang Tạ Thế Khâm.
Đại Hoàng nằm phủ phục dưới chân ta, hai tai nó đột ngột dựng đứng lên, khẽ gầm gừ một tiếng trầm đục trong cổ họng.
Có người đang đến.
Tiếng bước chân rất nhẹ bị nuốt chửng bởi tiếng mưa xối xả bên ngoài, nhưng không qua được thính giác của một con chó săn như Đại Hoàng. Cửa phòng ta không khóa, và cũng không ai ở nha môn này thèm gõ cửa phòng của người khám nghiệm nho nhỏ như ta.
"Két…"
Cánh cửa gỗ bị đẩy ra, mang theo một luồng gió lạnh ẩm ướt thổi tắt nửa ngọn nến trên bàn. Một bóng người cao gầy cầm ô giấy dầu ướt sũng nước bước vào. Người đó đưa tay kéo chiếc nón cói lên, để lộ một gương mặt già nua, hốc hác nhưng đôi mắt thì sáng quắc như đuốc nhìn thẳng vào ta.
Tạ Thế Khâm.
Lão không mang theo bất kỳ tùy tùng nào. Trên người không phải quan phục, mà chỉ là bộ đồ thường ngày sẫm màu, nhưng khí thế áp bức của một vị đại thần Tam phẩm vẫn khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt ngay tức thì.
Lão xoay người, thong thả cài chặt then cửa gỗ rồi quay lại nhìn ta. Ta đứng dậy, chắp tay hành lễ theo đúng bổn phận:
"Thanh Anh bái kiến Tạ thị lang. Đêm hôm khuya khoắt lại mưa to gió lớn thế này, không biết đại nhân đích thân đến gian phòng tồi tàn này là có điều gì chỉ giáo?"
Tạ Thế Khâm không trả lời ngay. Lão tiến từng bước đến gần bàn làm việc của ta, liếc nhìn những bản hồ sơ vụ án đang mở sẵn. Khóe miệng lão khẽ giật, tạo thành một nụ cười phức tạp, có kinh ngạc, có tự giễu, cũng có cả khinh thường:
"Thanh Anh, ngươi rất thông minh. Thông minh hơn cả người cha quá cố của ngươi. Năm xưa cha ngươi chết cũng vì quá bướng bỉnh, không biết nhìn nhận thời cuộc. Hiện giờ ngươi lại muốn đi theo vết xe đổ của ông ta sao?"
Ta vẫn không để lộ chút biểu cảm nào: "Tiểu dân chỉ làm đúng phận sự của một người khám nghiệm mà thôi. Người chết kêu oan, tiểu dân giúp họ nói những lời cuối cùng khi còn trên nhân gian, không mưu cầu điều gì khác."
"Kêu oan ư?!" Tạ Thế Khâm đột ngột cao giọng, âm thanh khàn đặc, quện với tiếng sấm rền vang ngoài trời nghe vô cùng thê lương.
"Ngươi thì biết cái gì là oan, cái gì là khiên cưỡng?! Ngươi cho rằng ngươi cứu được tên lưu manh A Thất kia trên pháp trường là ngươi đang thực thi công lý sao?!"
Ta bình thản nhìn người đối diện mất kiểm soát. Bỗng nhiên một lát sau lại có tiếng động nặng nề vang lên. Vị đại thần Tạ Thế Khâm quyền cao chức trọng, ban ngày còn nhìn ta bằng ánh mắt muốn băm vằm thành trăm mảnh, lúc này lại đột ngột quỳ sụp xuống trước mặt ta. Lão dập đầu mạnh xuống nền gạch, âm thanh nặng nề mà khô khốc vang lên theo tiết tấu. Khi lão ngẩng đầu lên, trên trán đã rỉ ra vệt máu đỏ chói mắt.
Ta kinh hãi, lùi lại một bước: "Tạ đại nhân, ngài làm gì vậy?!"
"Tô cô nương! Ta quỳ ở đây, không phải với tư cách là Hình bộ thị lang, mà là với tư cách của một người cha bất hạnh vừa mất đi đứa con gái duy nhất!"
Tạ Thế Khâm khóc. Nước mắt lão chảy dài trên những nếp nhăn xô lệch, giọng điệu nghẹn ngào, đau đớn đến mức nếu ta không nghe được lời của con chim sẻ chiều nay, có lẽ ta đã tin lão là một người cha chịu nỗi thống khổ tột cùng của nhân gian.
"Đại nhân đứng lên đi, tiểu dân phúc phận mỏng, không nhận nổi cái lạy này của ngài đâu."
Ta giơ tay định đỡ nhưng lại bị lão gạt phắt đi, hai tay bấu chặt vào gấu áo ta, giọng nói hạ thấp xuống đầy vẻ khẩn thiết:
"Thanh Anh, ngươi nói đúng. Vết thương trên chân A Thất là giả. Là ta... chính ta đã sai người dùng kìm sắt rạch chân hắn trước khi giải hắn lên Hình bộ! Chiếc trâm ngọc dạ minh châu kia cũng là ta sai người nhét vào nhà hắn!"
Lão tự thú. Sự thẳng thắn đột ngột này giống như một lưỡi dao găm sắc bén, phi thẳng vào vòng phòng thủ của ta. Tạ Thế Khâm không hề chối tội ngụy tạo chứng cứ, ngược lại còn chủ động thừa nhận. Trong thoáng chốc ta lại muốn bật cười, thực sự không nghĩ đến mọi chuyện lại xoay theo chiều hướng này.
"Tại sao?" Ta nheo mắt hỏi, giọng lạnh lùng.
"Ngài là cha ruột của Tạ Cẩm. Con gái ngài chết thảm, ngài không tìm hung thủ thật sự, lại đi tìm một kẻ thế thân vô tội ư? Công lý mà ngài nói nằm ở đâu?!"
"Công lý à?! Trong triều đại thối nát này làm gì có công lý?!" Tạ Thế Khâm cười điên cuồng, nước mắt lẫn lộn với máu trên trán chảy xuống cằm.
"Ngươi có biết hung thủ thật sự là ai không? Là Chu Uyên! Thế tử của phủ Khương Bình Vương!”
Lão đưa tay chỉ thẳng ra ngoài cửa sổ, hướng về phía Hoàng cung xa xôi. Giọng nghẹn ngào đong đầy cay đắng.
"Khương Bình Vương nắm trong tay hai mươi vạn đại quân trấn thủ biên thùy, một nửa triều thần là vây cánh của ông ta! Chu Uyên là huyết mạch duy nhất của Vương phủ! Ngươi nghĩ Hình bộ có thể bắt hắn sao? Ngươi nghĩ đương kim Thánh thượng sẽ vì mạng sống của một đứa con gái nhà Thị lang mà phế đi một vị Thế tử sao? Chưa nói đến Thánh thượng, Khương Bình Vương cũng sẽ không để ngươi được như ý nguyện, kéo con trai ông ta xuống vũng bùn!"
Tạ Thế Khâm tiến lại gần ta, hơi thở của lão nóng rực, nồng nặc mùi thuốc:
"Đêm đó, khi ta chạy đến khuê phòng của con bé, Cẩm Nhi đã ra đi rồi. Trên tay con bé còn cầm miếng ngọc bội của Chu Uyên. Lúc ấy ta đã biết ngay mọi chuyện. Nhưng ta có thể làm gì? Nếu ta làm ầm ĩ chuyện này lên, Khương Bình Vương chỉ cần phất tay một cái là có thể gán cho nhà họ Tạ một tội danh đủ để tru di cả dòng họ hơn ba trăm mạng người chúng ta rồi!"
Lão lại dập đầu một lần nữa, âm thanh nện xuống nền đất nghe chói tai vô cùng:
"Ta tìm A Thất, cho mẹ già của hắn một trăm lượng vàng để bà ấy chữa bệnh, hắn tự nguyện nhận tội để đổi lấy cuộc sống đủ đầy cho gia đình hắn sau này! Ta ngụy tạo chứng cứ, buông tha cho Chu Uyên, không phải vì ta hèn nhát, mà vì ta phải bảo vệ đại cục! Ta phải bảo vệ những người còn sống của nhà họ Tạ! Thanh Anh, con gái ta đã chết rồi, ta làm như vậy là sai sao?!"
Tạ Thế Khâm ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt tràn ngập sự khẩn cầu chân thành và bất lực:
"Thanh Anh, ta biết ngươi là người chính trực. Nhưng chính trực trong cái thế đạo này chính là tự tuông đầu vào chỗ chết! Nếu ngươi vạch trần Chu Uyên, một khi Khương Bình Vương tức giận, người đầu tiên phải chết chính là ngươi, là cả gia tộc của ngươi, và cả A Thất mà ngươi hết lòng cứu giúp!”
Tạ Thế Khâm ngửa đầu thở dài, khóe mắt già nua trào ra nước mắt, âm thành khàn đặc.
“Xem như ta cầu xin ngươi giữ im lặng. Hãy để A Thất chịu tội, để vụ án được khép lại. Ta sẽ lựa lời nói với quan trên cho ngươi, nói rằng ngươi chỉ nóng lòng muốn tìm ra kẻ thủ ác sát hại con gái ta mà nói năng không giữ lời. Sẽ không có chuyện gì đâu. Nhà họ Tạ ta sẽ luôn mang ơn ngươi. Hãy suy nghĩ vì đại cục, có được không? Đó là hàng trăm mạng người."
“Ngươi luôn coi trọng mạng người mà. Hơn ba trăm mạng người nhà họ Tạ chúng ta không đáng để ngươi suy xét lại sao?”
Không gian trong phòng bị nuốt chửng bởi sự im lặng, lúc này chỉ còn tiếng mưa rơi lộp bộp ngoài hiên.
Kịch bản của Tạ Thế Khâm quá hoàn hảo. Lão ta dựng lên câu chuyện kể về một người cha vì bảo vệ dòng tộc mà phải nuốt hận hy sinh danh dự và nỗi oan ức của con gái, chấp nhận làm kẻ đóng vai ác để đổi lấy sự bình yên cho hàng trăm sinh mạng. Nếu ta chỉ là một người khám nghiệm bình thường, nghe đến áp lực từ Khương Bình Vương và nguy cơ bị tước đi mạng sống, có lẽ ta đã dao động, đã tin rằng sự thỏa hiệp của lão là lựa chọn duy nhất. Vì người ở lại mà nuốt căm hận để kẻ thủ ác nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật cũng là bất đắc dĩ.
Nhưng lão không biết rằng, có một sự thật rất khác. Không phải lão chạy đến sau khi Tạ Cẩm chết. Như những gì con chim sẻ kia cho biết, thời điểm tên hung thủ kia ở trong phòng Tạ Cẩm, lão già này cũng có mặt ở bên ngoài. Nhưng lý do là gì? Một kẻ có tiền có thế như Chu Uyên, nói hắn tham lam tiền tài mà lẻn vào phòng thiếu nữ khuê các trộm đồ thì chẳng khác nào chuyện cười trong thiên hạ. Hơn nữa, với thân phận của Chu Uyên, có mâu thuẫn cá nhân nào không thể phất tay giải quyết, mà phải lẻn hẳn vào khuê phòng để ra tay?
Ta không biết quá nhiều về vị cô nương Tạ Cẩm này. Nhưng sau khi tìm hiểu thì biết nàng là một cô nương thông minh xinh đẹp, tính tình thẳng thắn. Nói là kẻ thủ ác kia ham mê sắc đẹp của nàng còn có thể lý giải. Lại lấy thân phận của Chu Uyên mà nói, có hạng nữ nhân nào hắn muốn mà không thể có được? Trừ phi người mà hắn muốn lại nhất quyết khước từ. Dựa vào tính cách của Tạ Cẩm thì hoàn toàn có thể xảy ra khả năng này.
Nếu đúng như những gì ta suy đoán, vậy thì Tạ Thế Khâm thực sự dung túng cho tên khốn đó giở trò với Tạ Cẩm. Mà một kẻ làm lơ trước thanh danh và oan ức của con gái, chỉ có hai khả năng. Một là bị nắp thóp, hai là vì lợi ích.
Ta nhìn Tạ Thế Khâm, trong lòng cuộn trào sự ghê tởm tột cùng, nhưng lại chỉ có thể cố ý để lộ sự sợ hãi xen lẫn do dự. Ta lùi lại hai bước, giọng run rẩy:
"Tạ đại nhân... Ngài nói hung thủ thật sự là Thế tử Chu Uyên ư? Chúng ta thực sự.. không thể động đến phủ Khương Bình Vương... đúng không?"
Tạ Thế Khâm thấy biểu cảm của ta, sâu trong đôi mắt lão lóe lên một tia đắc thắng, nhưng rất nhanh đã che giấu bằng vẻ đau khổ:
"Đúng vậy. Lấy trứng chọi đá, chỉ chuốc lấy thương vong thôi, Tô cô nương. Ngươi còn trẻ, tương lai còn dài, đừng vì một tên lưu manh không quen biết mà chôn vùi cả bản thân mình."
Ta im lặng một lúc lâu, đấu tranh tâm lý dữ dội. Cuối cùng, ta thở dài một tiếng đầy bất lực, cúi đầu nói:
"Ta hiểu rồi. Đại nhân nói đúng, người thấp cổ bé họng như ta, làm sao chống lại được Vương phủ. Sắp tới trên đại đường... ta biết phải làm thế nào rồi."
Tạ Thế Khâm đứng dậy, phủi sạch bụi đất trên đầu gối. Lão nhìn ta, nụ cười hiền hậu, từ bi của một bậc trưởng bối lại hiển hiện trên gương mặt.
"Rất tốt. Tô cô nương là người biết thời thế. Yên tâm, nhà họ Tạ ta tuyệt đối không để ngươi chịu thiệt."
Tạ Thế Khâm cầm chiếc ô giấy dầu lên rồi đẩy cửa bước ra ngoài màn mưa đen kịt.
Khi cánh cửa phòng đóng lại, nụ cười trên mặt ta lập tức biến mất, thay vào đó là một ánh mắt sắc lạnh như dao. Ta quay sang nhìn Đại Hoàng đang đứng bên cạnh, khẽ vuốt ve cái đầu lởm chởm lông của nó:
"Đại Hoàng, lão ta nghĩ lão ta đã kiểm soát được tất cả. Nhưng lão ta quên mất một điều..."
Ta đứng thẳng lưng, nhìn ngọn nến đang run rẩy trước gió.
Con quỷ này, đến tận lúc này rồi vẫn đang dùng nước mắt để giăng một chiếc bẫy bọc đường quanh cổ ta.