Chương 4

C4

Chương 4:

Khoảng thời gian chờ đợi sai nha lục soát từ đường Tạ phủ dài đằng đẵng như cả một thế kỷ.

Trong đại đường Hình bộ, không một ai ho he nửa lời. Tiếng gió thổi qua khe cửa, âm thanh thở dài của dân chúng, và cả tiếng thở dốc đầy tuyệt vọng của Tạ Thế Khâm quện vào nhau, tạo thành một khúc nhạc tang tóc đè nặng lên lồng ngực mỗi người.

Tạ Thế Khâm vẫn quỳ sụp dưới đất, đôi bàn tay gầy guộc bấm chặt vào nền đá đến mức bật máu, nhưng dường như lão không còn cảm giác đau đớn. Đôi mắt lão dại ra, nhìn chăm chăm vào khoảng không vô định. Lão đang đánh cược, đánh cược rằng toán bổ khoái kia không tìm thấy, hoặc giả... phủ Khương Bình Vương đã kịp thời nhận được tin mà ra tay can thiệp. Nhưng tính toán của lão lại đổ bể một lần nữa.

"Báooo!"

Một tiếng hô vang dội xé toạc bầu không khí ngột ngạt. Bộ khoái sải từng bước dài vào đại đường, trên mặt mướt mát mồ hôi. Trên tay hắn là một chiếc khay đồng, bên trên phủ một tấm vải gấm.

"Thượng thư đại nhân! Thuộc hạ dẫn người lục soát từ đường Tạ phủ, quả nhiên tìm thấy vật này ẩn giấu sâu dưới đáy chiếc lư hương đồng lớn nhất, ngay phía sau bài vị tổ tiên Tạ thị!"

Bộ khoái giật phắt tấm vải phủ bên trên xuống.

Một miếng ngọc bội thượng hạng, chạm khắc hoa văn tinh xảo, mang biểu tượng độc nhất của phủ Khương Bình Vương lộ ra trước mắt bao người. Điều kinh hoàng nhất là, những vệt máu khô lâu ngày trên bề mặt trắng muốt của miếng ngọc đã chuyển sang màu nâu sẫm, quánh lại thành những đường vân quỷ dị.

Chắc chắn trên đó có máu và vân tay của Tạ Cẩm.

"Tạ Thế Khâm!" Thượng thư Hình bộ gõ mạnh kinh đường mộc, âm thanh như sấm truyền.

"Vật chứng rành rành, tại sao ngọc bội của Thế tử phủ Khương Bình Vương lại nằm trong từ đường nhà ngươi? Đến nước này, ngươi còn lời nào để biện minh nữa không?!"

Tạ Thế Khâm nhìn miếng ngọc bội, đột ngột bật cười. Tiếng cười của lão ban đầu nhỏ vụn, sau đó lớn dần, vang vọng khắp đại đường như tiếng hú của một con sói già bị dồn vào đầm lầy. Lão đứng phắt dậy, mũ quan trên đầu rơi xuống, mái tóc xõa rũ rượi, gương mặt vặn vẹo đến mức đáng sợ. Lão không nhìn Thượng thư, không nhìn miếng ngọc, mà nhìn chằm chằm vào ta.

"Ha ha ha ha ha. Thanh Anh. Một đứa con gái khám nghiệm tử thi hèn mọn của nhà họ Tạ, vậy mà lại dám phá nát vương bài mưu quyền của ta!"

Lão chỉ tay vào mặt ta, giọng nói khàn đặc đầy oán hận.

“Ta không cam tâm! Ta không hề sai! Bản quan bôn ba chốn quan trường nửa đời người, chịu bao nhục nhã, chỉ thiếu một bước nữa là có thể ngồi lên vị trí cao, đưa nhà họ Tạ lên đỉnh cao vinh quang!”

Lão bắt đầu gào lên điên dại:

“Cẩm Nhi là con gái ta, mạng của nó là do ta cho! Nó thà chết chứ không chịu trao thân cho Chu Uyên, vậy thì cái chết của nó phải có giá trị! Nó chết để đổi lấy vị trí cao hơn cho cha nó, đổi lấy vinh hoa phú quý cho cả dòng họ Tạ, có gì sai à?! Ta chỉ đang tận dụng một quân cờ đã chết mà thôi! Các ngươi dựa vào cái gì mà định tội ta?!”

Ta liếc nhìn Tạ Thế Khâm, lạnh lùng lên tiếng: “Thời điểm Chu Uyên ở trong phòng Tạ Cẩm, ông cũng có mặt ở bên ngoài phòng nàng đúng không?”

Tạ Thế Khâm nhìn ta chằm chằm. Ánh mắt mọi người cũng đồng loạt nhìn về phía lão. Ta tiếp tục mở miệng:

“Mặc sức dung túng cho hành vi của Chu Uyên. Ông cũng xứng làm cha sao?”

Lúc này trong mắt Tạ Thế Khâm bất chợt loé sáng, theo sau đó lại là sự hoảng hốt khó mà phát hiện ra. Cuối cùng lão hơi cúi đầu, thanh âm khàn đặc.

“Ta biết tên khốn đó ham muốn Cẩm Nhi của ta từ lâu. Hôm đó tình cờ phát hiện hắn lẻn vào phòng của con bé, vốn dĩ chỉ định thuận nước đẩy thuyền. Ta đứng bên ngoài nghe con bé khóc rấm rứt, còn nghĩ chuyện nam nữ đều là như vậy nên đi về phòng, một lát sau mới quay lại…”

Bỗng chốc cơn buồn nôn dâng trào trong cổ họng. Ta không muốn để lão ta nói hết đã lập tức cướp lời:

“Một lát sau mới quay lại để bắt gian tại trận. Dùng vụ bê bối này để ép phủ Khương Bình Vương phải đứng ra kết thông gia, hoặc phải dùng quyền lực đẩy ông lên vị trí cao hơn. Một đứa con gái đổi lấy con đường làm quan hanh thông, đối với ông chính là món hời.”

“Nhưng không ngờ Chu Uyên lại siết cổ Tạ Cẩm đến chết. Nhưng điều đó cũng không khiến ông ngừng toan tính để bản thân có thể leo lên vị trí cao hơn.”

“Vốn dĩ ông không thể biết Đại Hoàng đã cắn vào vị trí nào của Chu Uyên. Trừ phi có manh mối mà Đại Hoàng để lại. Có đúng không?”

Tạ Thế Khâm biết đã không còn đường chối cãi. Lão nở nụ cười tự giễu, khàn giọng nói: “Đúng vậy, chỉ dựa vào máu trên bậu cửa sổ và dưới sàn thì không thể biết Đại Hoàng cắn vào vị trí nào. Nhưng ta phát hiện một mảnh vải nhỏ trong phòng. Mà loại vải này thường dùng để khâu giày. Cho nên vị trí tầm bắp chân.”

Ta bật cười khinh bỉ: “Nên ông thống nhất lời khai của người canh gác Tạ phủ. Chứ thực chất bọn họ chưa từng thấy hung thủ.”

“Ông có còn là con người nữa không, Tạ Thế Khâm!”

Cả công đường lặng ngắt như tờ. Ai nấy đều run rẩy trước sự máu lạnh, biến thái đến mức tột cùng của kẻ đang đứng trước mặt. Đến tận giây phút này, lão vẫn không hề hối hận vì đã trơ mắt đẩy con gái vào chỗ chết, lão chỉ hối hận vì đã giấu miếng ngọc bội không đủ kỹ.

Tình cha con, đạo đức, liêm sỉ... đối với một kẻ bị quyền lực làm mờ mắt, tất cả chỉ là rác rưởi không đáng một xu.

"Đồ súc sinh!" Thượng thư Hình bộ tức giận đến mức râu tóc dựng ngược, đập bàn đứng dậy.

"Tạ Thế Khâm dung túng cho hung thủ, ngụy tạo chứng cứ, tra tấn dã man dân lành, bất chấp luân thường đạo lý! Lập tức lột bỏ quan phục, giam vào thiên lao, chờ ngày xét xử!”

Hai bên bổ khoái lao vào, thô bạo lột sạch áo bào, mũ quan của Tạ thị lang. Vừa đây thôi còn là đại quan Tam phẩm, giờ phút này chỉ còn là một phạm nhân tóc tai bù xù, bị kéo lê trên nền đất. Tiếng cười điên dại của lão vẫn lẩn khuất trong hành lang tối tăm của Hình Bộ.

………

“Tô cô nương, lần này cô đã lập được công lớn." Thượng thư Hình bộ bước xuống công đường, ánh mắt nhìn ta đầy vẻ phức tạp, vừa có sự kính nể, vừa có chút kiêng dè.

“Nhưng... miếng ngọc bội này liên quan đến phủ Khương Bình Vương. Muốn bắt Chu Uyên, e rằng không dễ dàng như vậy. Vương phủ nắm giữ binh quyền, nếu chúng ta không có chứng cứ trực tiếp chứng minh vết thương trên chân hắn là do chó cắn…”

“Đại nhân yên tâm.” Sắc mặt ta bình thản, chắp tay đáp.

“Lưới trời lồng lộng, thưa dòng không lọt. Chu Uyên thuận tay trái, bên mang tai có nốt ruồi đỏ, chân phải bị Đại Hoàng cắn một vết thương rất sâu vào đêm mười hai. Cho dù phủ Khương Bình Vương có mời Thái y giỏi đến đâu, dùng thần dược gì đi chăng nữa, vết răng của chó săn cũng sẽ để lại sẹo đặc trưng.”

Ta nhìn thẳng vào vị Thượng thư đang trưng ra vẻ mặt ái ngại:

“Chỉ cần đại nhân hạ lệnh áp giải Chu Uyên lên công đường, cho phép ta đích thân nghiệm chứng vết thương trên chân phải của hắn trước mặt bàn dân thiên hạ. Lúc đó, xem phủ Khương Bình Vương lấy cái gì để che chắn.”

Thượng thư Hình bộ trầm mặc một lát, rồi ánh mắt ông bỗng trở nên kiên định.

"Bản quan thân là Thượng thư Hình bộ, nắm giữ luật pháp triều đình, tuyệt đối không dung túng cho kẻ sát nhân, cho dù kẻ đó có là Hoàng thân quốc thích! Truyền lệnh của ta, mang theo ngọc bội, phối hợp với Đại Lý Tự, bao vây phủ Khương Bình Vương, bắt giữ Thế tử Chu Uyên về thẩm tra!"

"Rõ!"

Bản án oan sai của A Thất được hóa giải ngay tại chỗ. Gã lưu manh đáng thương được đưa đi chữa trị vết thương. Khi bước qua người ta, hắn dập đầu sát đất, nước mắt giàn giụa. Ta không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Ta cứu hắn, không phải vì hắn là người tốt, mà vì luật pháp không được phép giết một kẻ vô tội để làm vừa lòng những kẻ ngồi ở trên cao.

Chiều muộn, ta quay trở lại Tạ phủ, lúc này đã bị quan phủ niêm phong. Sự xa hoa, lộng lẫy của phủ đệ Thị lang giờ đây chỉ còn lại cảnh tượng hoang tàn, thê lương đến tột cùng. Gia nhân đã bỏ trốn hoặc bị bắt giam, chỉ còn tiếng gió rít qua những khung cửa sổ trống hoác.

Ta đi vòng ra rặng trúc phía sau khuê phòng của Tạ Cẩm. Dưới gốc trúc ẩm ướt, Đại Hoàng vẫn nằm đó. Sợi xích trên cổ nó đã được ta chặt đứt từ trước, nhưng nó không chạy đi. Nó dùng đôi mắt đục ngầu, mệt mỏi nhìn về phía cánh cửa phòng Tạ Cẩm vẫn đóng chặt bấy lâu nay.

Ta bước đến, ngồi xổm xuống bên cạnh nó, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông xơ xác, bết dính nước mưa.

“Đại Hoàng, đi thôi.” Ta khẽ nói, giọng điệu dịu dàng chưa từng có.

“Người làm hại tiểu thư của ngươi sắp phải đền mạng rồi. Tạ Thế Khâm cũng đã phải trả giá. Nơi này không còn ai cần ngươi bảo vệ nữa rồi."

Đại Hoàng khẽ gầm gừ một tiếng trong cổ họng, như thể nó đã hiểu hết những gì ta nói. Nó liếm nhẹ vào mu bàn tay ta rồi dùng chút sức lực tàn tạ cuối cùng, đứng dậy, bước đi khập khiễng theo sau gót giày của ta.

Trên cành trúc, bầy chim sẻ xám ríu rít cất cánh bay vút lên bầu trời cao rộng, thoát khỏi chốn lồng giam tù túng tràn ngập oán khí này.

Con người bấy lâu nay tự xưng là anh linh của vạn vật, nhưng vì hai chữ "quyền lực" mà sẵn sàng bán đứng cốt nhục, giẫm đạp lên công lý, tàn nhẫn và máu lạnh hơn bất kỳ loài dã thú nào. Trong khi đó, một con chó già bị xích sắt giam cầm, một bầy chim sẻ vô danh, một đám kiến cỏ, lại là những kẻ duy nhất giữ lại chút tình nghĩa và sự thật cuối cùng cho linh hồn của một thiếu nữ tội nghiệp.

Ta dắt Đại Hoàng bước ra khỏi cánh cửa Tạ phủ, bóng hai chúng ta trải dài dưới ánh hoàng hôn đỏ thẫm như máu. Vụ án kết thúc, nhưng con đường đòi lại công đạo cho những tiếng khóc câm lặng trong bóng tối của người khám nghiệm tử thi mới chỉ là sự bắt đầu.

..........

Ba tháng sau, vụ án kết thúc.

Phủ Khương Bình Vương sụp đổ. Khi Hoàng quyền cảm thấy bị đe dọa bởi binh quyền và một loạt âm mưu bẩn thỉu, người làm Thiên tử sẽ không nhân nhượng. Vết sẹo co rút trên chân Thế tử Chu Uyên và miếng ngọc bội dưới đáy lư hương là quá đủ để ký vào bản án tử.

Trên đài hành hình, Chu Uyên ngồi bệt dưới đất. Hắn không khóc, ánh mắt ngây dại. Kẻ từng xem danh tiết của khuê nữ như món đồ chơi, giờ trông không khác gì một khúc gỗ mục.

Bên cạnh hắn, Tạ Thế Khâm ngồi xếp bằng, sống lưng thẳng tắp. Lão mặc áo tù nhân, tóc tai rũ rượi, đôi mắt nhìn trân trân vào khoảng không vô định. Nửa đời mưu quyền, cuối cùng đổi lại một mảnh gông cùm đặt trên cổ.

Giờ Ngọ ba khắc đã đến! Quan giám trảm phóng mạnh chiếc thẻ lệnh bằng gỗ xuống đất. Tiếng gỗ va xuống nền đài vang lên âm thanh khô khốc.

"Nợ máu đền máu! Luật pháp không dung thứ cho kẻ ác!" Tiếng hô của hàng ngàn bách tính vang dội cả một góc trời.

Đao phủ tiến lên, hớp một ngụm rượu mạnh rồi phun thẳng vào lưỡi đại đao sáng loáng. Làn sương rượu mỏng manh phản chiếu gương mặt đầy sợ hãi của Chu Uyên. Hắn bắt đầu run rẩy, tiếng khóc nghẹn ngào từ trong cổ họng phát ra ngắt quãng:

"Phụ thân... cứu con... con là Thế tử... con không muốn chết..."

Nhưng Khương Bình Vương bấy giờ đã bị tước Vương vị, giam lỏng ở phủ chờ ngày lưu đày, làm gì còn ai cứu được hắn?

Phật!

Lưỡi đao sắc bén hạ xuống trong một đường vòng cung hoàn hảo. M,á,u t,ư,ơ,i bắn tung tóe trên đài gỗ, đầu của vị Thế tử ác bá lăn long lốc dưới đất, đôi mắt vẫn trợn trừng kinh hãi. Kẻ từng siết cổ Tạ Cẩm đến chết trong đêm mưa, rốt cuộc đã phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.

Đến lượt Tạ Thế Khâm. Lão nhìn cái đầu của Chu Uyên lăn đến bên chân mình, nụ cười điên dại trên môi lão bỗng chốc tắt ngấm. Lão ngửa mặt lên trời, nước mắt già nua chảy dài qua những nếp nhăn tạo thành nếp gấp. Lão không sợ chết, lão chỉ căm hận. Hận bản thân đi sai một nước cờ, hận đứa con gái thà chết không chịu nhục đã vô tình kéo lão xuống địa ngục.

Lão nhìn thấy ta đang đứng trong đám đông dưới đài, bên cạnh là con chó già Đại Hoàng. Ánh mắt lão và ta chạm nhau. Ta không có sự thỏa mãn của kẻ chiến thắng, chỉ có sự ghê tởm khi phải nhìn một kẻ không xứng làm cha. Ta khẽ hé môi, không phát ra tiếng, nhưng Tạ Thế Khâm thừa hiểu ta đang nói gì:

"Tạ Thế Khâm, tổ tiên nhà họ Tạ dưới suối vàng, vĩnh viễn không muốn nhận ông.”

Tạ Thế Khâm há hốc miệng, định thét lên điều gì đó nhưng lưỡi đao thứ hai đã lạnh lùng hạ xuống.

Tiếng động vang lên, trần ai lạc định. Kẻ máu lạnh giẫm lên xác con gái để mưu cầu vinh hoa phú quý, cuối cùng đã nhận lấy cái chết nhục nhã nhất trước bàn dân thiên hạ. Gia sản Tạ phủ bị tịch thu, cái tên Tạ Thế Khâm vĩnh viễn bị khắc vào cột để người đời sỉ nhục.

Chiều muộn, ta dẫn Đại Hoàng đi bộ đến nghĩa trang ở ngoại ô Kinh thành. Nơi chôn cất những ngôi mộ vô danh và những linh hồn cô độc.

Giữa một gò đất hoang vu, bia mộ của Tạ Cẩm được dựng lên vô cùng giản dị. Không có danh tiếng của tiểu thư phủ Thị lang, không có hoa lệ gấm vóc, trên tấm bia đá chỉ khắc vỏn vẹn bốn chữ: Mộ của Cẩm. Nàng đã thoát khỏi gia tộc ấy, thoát khỏi sự toan tính của người cha ruột thịt.

Ta đặt một bó hoa cúc màu trắng xuống trước bia mộ rồi nhẹ nhàng đốt một nén hương. Khói hương nghi ngút bay lên, quện vào buổi chiều thu se lạnh.

Đại Hoàng bước lên phía trước hai bước, nó khẽ ngửi vào chân bia đá rồi chậm rãi nằm khoanh tròn bên cạnh ngôi mộ, khẽ phát ra những tiếng rên chua xót. Có lẽ trong tâm thức của con vật trung thành này, nó biết chủ nhân của nó đang ở đây, và nàng đã có thể yên giấc.

Gió thu thổi qua xào xạc. Ta nhìn làn khói hương uốn lượn rồi tan biến vào khoảng không. Dường như trong khoảnh khắc ấy, ta nhìn thấy bóng dáng một thiếu nữ mặc y phục màu xanh nhạt, gương mặt thanh tú không còn nét u uất, khẽ cúi đầu mỉm cười chào ta rồi quay lưng bước đi vào lối nhỏ ngập tràn ánh hoàng hôn.

"Tạ Cẩm cô nương, đi thanh thản." Ta lẩm bẩm.

Kẻ thủ ác đã đền tội, nợ máu đã trả bằng máu, dù công lý đến muộn màng nhưng chưa từng vắng mặt.

Ta chỉnh lại hộp dụng cụ khám nghiệm bên hông, khẽ gọi Đại Hoàng đứng dậy. Bóng một người một chó khuất dần trên con đường mòn ngoại thành. Ngày mai, Kinh thành sẽ lại có những vụ án mới, sẽ lại có những tiếng khóc câm lặng trong bóng tối. Và Tô Thanh Anh ta vẫn sẽ tiếp tục dùng đôi bàn tay này để vạch trần dối trá, trả lại sự thật cho nhân gian.

(Hết)