Chương 1

C1

Chương 1:

Nắng tháng Ba ở Kinh thành gắt đến mức khiến người ta sinh ảo giác. Cơn nóng hầm hập bốc lên từ những viên đá lát ở quảng trường phía Nam, quyện với mùi mồ hôi từ đám đông đang chen chúc, tạo thành một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt đến khó thở.

Ta đứng ở một góc khuất dưới bóng râm của lán che dành cho toán khám nghiệm tử thi Hình bộ, trong tay vân vê thanh đao ngắn. Là một nữ khám nghiệm cấp thấp, vị trí của ta chưa bao giờ ở nơi có ánh sáng. Người sống nhìn thấy ta thì nhổ nước bọt chê bai xui xẻo, người chết gặp ta thì coi ta là kẻ cuối cùng có thể trò chuyện. Nhưng hôm nay, ta đến pháp trường không phải để khám nghiệm, mà là để chứng kiến một người chuẩn bị biến thành xác chết.

"Giờ Ngọ ba khắc đã đến! Áp giải phạm nhân!"

Tiếng của nha dịch vang lên, chặn đứng âm thanh xì xầm bàn tán của đám đông. Tiếng xích sắt kéo lê trên mặt đất vừa nặng nề vừa tuyệt vọng.

Kẻ tử tù bị kéo lên đài cao là A Thất. Hắn gầy gò đến độ chiếc áo tù màu trắng rộng thùng thình như treo trên một bộ xương khô. Trên gương mặt chằng chịt những vết sẹo cũ mới đan xen, tóc tai bết chặt vào da đầu bởi bùn đất và máu khô từ những trận đòn roi trong ngục tối. Khi bị ấn quỳ xuống mặt sàn gỗ gồ ghề, đầu gối của hắn nện xuống nền gỗ phát ra một tiếng "cộc" khô khốc. Hắn không ngẩng đầu, hai vai run lên bần bật, miệng lẩm bẩm những lời cầu nguyện không rõ.

Xung quanh đài hành hình, tiếng bàn tán của người dân Kinh thành rộ lên như ong vỡ tổ:

"Chính là hắn sao? Kẻ đã cả gan lẻn vào phủ Tạ Thị Lang, sát hại tiểu thư Tạ Cẩm?"

"Nhìn dáng vẻ lưu manh, bần tiện thế kia thì đúng rồi chứ còn sai đi đâu được! Nghe nói hắn định giở trò đồi bại nhưng tiểu thư phản kháng, sau đó hắn nhẫn tâm siết cổ nàng đến chết, rồi còn vơ vét sạch vàng bạc trong phòng nữa."

"Tạ Thị Lang sống cả đời thanh liêm, chỉ có một mụn con gái quý như châu như ngọc, vậy mà lại chết thảm dưới tay loại súc sinh này. Đúng là trời xanh không có mắt!"

Ta đảo mắt nhìn lên hàng ghế giám trảm quan. Ngồi ở vị trí trung tâm không phải Trưởng quan Hình bộ, mà chính là cha ruột của nạn nhân - Hình bộ thị lang Tạ Thế Khâm. Hôm nay ông ấy không mặc quan phục triều đình mà diện một bộ y phục màu trắng, trên đầu quấn khăn tang. Chỉ trong vòng chưa đầy mười ngày từ khi con gái qua đời, mái tóc của vị đại thần quyền cao chức trọng này đã bạc đi trông thấy. Đôi mắt ông trũng sâu, hằn những tia máu đỏ quạch, hai tay bấu chặt vào thành ghế gỗ đến mức các đầu ngón tay trở nên trắng bệch. Ai nhìn vào cũng phải thở dài trước dáng vẻ của một người cha chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.

Ta đã lật giở hồ sơ vụ án này một lần ở nha môn. Mọi thứ hoàn hảo đến mức không ngờ.

Đêm mười hai tháng Hai, tiểu thư Tạ Cẩm bị sát hại tại khuê phòng. Người canh gác Tạ phủ khai báo, ngay khi nghe tiếng động và lao vào phòng, họ đã thấy một bóng đen nhảy qua cửa sổ bỏ chạy. Trong lúc truy đuổi, con chó săn giống Tây Vực mà Tạ phủ nuôi tên là Đại Hoàng đã lao lên cắn xé dữ dội vào bắp chân trái của hung thủ trước khi hắn kịp lao qua tường thoát thân.

Ngày hôm sau, Hình bộ bắt được A Thất tại một miếu hoang ngoại thành khi hắn đang định mang chiếc trâm ngọc gắn dạ minh châu của Tạ tiểu thư đi cầm cố. Điểm mấu chốt nhất là trên bắp chân trái của A Thất có vết rách sâu hoắm, máu thịt bầy nhầy, hoàn toàn trùng khớp với vết thương cắn mà lính canh đã miêu tả. Trước những chứng cứ đanh thép ấy, A Thất đã cúi đầu nhận tội, không một lời kêu oan.

Dường như mọi việc đã hạ màn. Kẻ thủ ác phải đền mạng, công lý được thực thi. Cho đến khi tên đao phủ lực lưỡng ngậm một hớp rượu lớn, căng lồng ngực phun một hơi vào lưỡi đao sáng quắc, chuẩn bị hô lệnh hạ đao.

"Gâu! Gâu! Gâu!"

Một tiếng sủa khàn đục và điên cuồng vang lên từ phía rìa pháp trường.

Đám đông dạt ra thành một lối đi nhỏ. Một cái bóng màu vàng sẫm lao đến với tốc độ kinh người. Đó là con chó Đại Hoàng của phủ Thị lang. Nhưng hiện tại nhìn nó không còn chút oai phong nào của loài chó săn đắt giá. Bộ lông của nó xơ xác, dính bết những vết máu khô khốc, bụng lép kẹp, xương sống nổi thành một đường gồ ghề dọc sống lưng, hai bên xương sườn hằn rõ dưới lớp da mỏng. Có vẻ như chiếc vòng cổ bằng da khảm bạc cũng đã không còn nguyên vẹn.

Binh lính canh gác pháp trường định rút kiếm ngăn cản, nhưng Tạ Thị Lang trên đài đã vội vàng hét lên:

"Dừng tay! Đó là con chó mà con gái ta yêu mến. Đừng làm hại nó!”

Đại Hoàng lao thẳng lên đài hành hình. Nhưng trái với dự đoán của tất cả mọi người rằng nó sẽ lao vào xé xác kẻ sát hại chủ nhân, con chó lại dùng hàm răng sắc nhọn của mình cắn chặt vào sợi dây thừng đang trói chặt quanh người và khuỷu tay của A Thất. Sức cắn của nó mạnh đến mức nướu răng tứa máu, tiếng dây thừng đứt phựt vang lên khô khốc.

A Thất bị bất ngờ, còn chưa kịp hiểu ra chuyện gì đã ngã chúi đầu xuống sàn gỗ. Đại Hoàng vẫn không buông tha, nó đứng chắn trước người A Thất, hai chân trước cào mạnh xuống nền gỗ, hướng về phía hàng ghế quan giám trảm mà sủa inh ỏi. Từ khóe mắt già nua của con vật xuất hiện hai dòng nước mắt đục ngầu chảy dài qua bộ lông xơ xác.

Người dân xung quanh bắt đầu bàn tán ầm ĩ:

"Chuyện gì thế này? Con chó này điên dại rồi à? Sao nó lại cứu kẻ thù đã giết chết chủ nhân chứ?"

"Chắc là nó nhớ đến cảnh tượng đêm đó nên muốn tự xé xác tên kia chăng?"

Nhưng tai của ta lại ù đi vào chính khoảnh khắc ấy. Một luồng âm thanh không thuộc về ngôn ngữ loài người xé rách màng nhĩ, vang lên từ phía chính diện, rõ ràng đến từng câu từng chữ.

Từ năm lên bảy tuổi, sau một trận sốt suýt mất mạng, ta đã phát hiện ra mình có một năng lực dị thường. Ta có thể nghe thấy “tiếng lòng" của vạn vật. Tiếng thở dài của những con trâu thồ thèm cỏ non, tiếng chửi bới của những con chuột trong ngục tối, và cả tiếng oán hận của những con chim sẻ chứng kiến những âm mưu bẩn thỉu sau những bức rèm nhung. Ta luôn giấu kín bí mật này, coi nó như một lời nguyền cần phải chôn sâu. Bởi ở thế giới này, kẻ khác biệt với đám đông sẽ không có được kết cục tốt đẹp.

Nhưng lúc này, tiếng gào khóc của Đại Hoàng lọt vào tai khiến toàn thân ta đông cứng như rơi vào hầm băng:

"Không phải hắn! Không phải kẻ này! Đêm đó ta cắn hung thủ vào chân phải! Chân phải!"

Con chó vừa sủa vừa điên cuồng cào rách cả móng, máu tươi bắn lên mặt sàn gỗ:

"Ta là chó săn được huấn luyện từ nhỏ, khi tấn công mục tiêu đang bỏ chạy, ta luôn luôn nhắm vào chân trụ để hạ gục! Kẻ đêm đó bước chân trái lên trước, chân trụ của hắn là chân phải! Ta đã dùng toàn lực cắn vào bắp chân phải của hắn, trên người hắn có mùi trầm hương! Hắn còn mặc đồ lộng lẫy, không thể nào bẩn thỉu hôi hám như thế này! Các ngươi mù hết rồi sao?! Trả thù cho tiểu thư! Trả thù cho tiểu thư của ta!"

Ta hít một hơi lạnh, mắt dán chặt vào bắp chân của A Thất. Hắn đang run rẩy co rụt người lại. Áo tù bị rách một mảng, lộ ra bắp chân trái quấn băng gạc thấm đẫm máu đã chuyển màu.

Chân trái ư?

Một con chó săn được huấn luyện nghiêm ngặt, bản năng cắn chân trụ không bao giờ thay đổi. Nếu đêm đó Đại Hoàng cắn chân phải của hung thủ, vậy tại sao vết thương của A Thất lại nằm ở chân trái? Và tại sao lời khai của lính canh Tạ phủ có mặt tại hiện trường lại đồng loạt khẳng định hung thủ bị cắn ở chân trái?

Tạ Thị Lang là Hình bộ thị lang, ông chịu trách nhiệm quản lý lao ngục và ghi chép án kiện của Vương triều này. Chẳng lẽ là trong lúc nôn nóng tìm ra thủ phạm sát hại con gái mà ông phạm phải một sai lầm sơ đẳng như vậy? Chưa tìm hiểu kỹ càng đã đưa ra kết luận? Hay là bởi vì… ngay từ lời khai của người canh gác Tạ phủ đã có vấn đề rồi?

Ta nhìn sang A Thất. Hắn không hề nhìn con chó với ánh mắt sợ hãi của một kẻ thủ ác đối diện với nhân chứng. Ánh mắt hắn trống rỗng, chứa đựng sự cam chịu cùng cực của kẻ đã bước một chân vào cửa tử nhưng vẫn cố che giấu một bí mật lớn hơn cả mạng sống.

Đao phủ đã mất kiên nhẫn, gã giơ chân đá văng Đại Hoàng ra xa, nâng đao lên lần thứ hai:

"Chém!"

Nếu đao hạ xuống, A Thất chết, vụ án này sẽ mãi mãi bị chôn vùi dưới ba tấc đất. Công lý của Tạ tiểu thư sẽ biến thành một trò hề, và kẻ thủ ác thực sự sẽ tiếp tục nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.

Đã đến bước đường này, chắc chắn có ẩn tình không hề đơn giản. Giữa đạo đức của một người khám nghiệm và sự an toàn của bản thân, ta nên lựa chọn bên nào đây?

Ta siết chặt thanh đao ngắn trong tay, nghiến chặt răng. Sống một đời cúi đầu làm kẻ thấp kém, nhưng nhìn một mạng người bị đem làm vật tế thần cho một âm mưu nhơ bẩn, ta không làm được.

"Khoan đã!"

Ta nhét thanh đao ngắn vào trong ngực áo rồi bước thẳng ra khỏi bóng râm, nâng cao giọng cắt ngang tiếng trống lệnh của pháp trường.

Sự xuất hiện của ta khiến cả pháp trường sững sờ. Đám đông nha dịch và binh lính lập tức chĩa mũi giáo vào người ta.

"Kẻ nào dám cả gan đại náo pháp trường? Muốn chết sao?!" Tên quan giám trảm đập bàn quát lớn.

Ta quỳ sụp xuống, đầu chạm đất, giọng nói đanh thép rõ ràng vang vọng khắp quảng trường:

"Khởi bẩm đại nhân, tiểu dân là Thanh Anh, người khám nghiệm tử thi thuộc ban khám nghiệm Hình bộ. Ta có chứng cứ chứng minh vụ án Tạ tiểu thư có uẩn khúc lớn, chưa thể khẳng định tử tù A Thất là hung thủ thật sự. Nếu hôm nay chém đầu hắn, Hình bộ sẽ tự tay sát hại một người vô tội, dung túng cho kẻ thủ ác nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật."

"Làm bậy!"

Tạ Thị Lang đột ngột đứng dậy. Gương mặt già nua của ông co giật mạnh, đôi mắt đỏ ngầu trừng lên nhìn ta như muốn ăn tươi nuốt sống.

"Một tên khám nghiệm vặt vãnh, dám ở nơi này luận bàn đại án của Hình bộ? Chứng cứ đã đầy đủ, phạm nhân đã nhận tội, ngươi lấy tư cách gì nói hắn vô tội?!"

"Tiểu dân lấy tư cách của một người hiểu rõ cấu tạo xương cốt và thương tích của vạn vật trên thế gian này để luận bàn."

Ta không hề né tránh ánh mắt của Tạ Thị Lang, đứng thẳng lưng, chỉ tay về phía A Thất:

"Báo cáo vụ án ghi rõ đêm mười hai tháng Hai, hung thủ bị Đại Hoàng của Tạ phủ cắn vào bắp chân trái khi bỏ chạy. Trên chân A Thất cũng có một vết thương tương tự. Nhưng thưa đại nhân, các ngài đã từng thực sự nhìn kỹ vết thương ấy chưa?"

Nói đoạn, không đợi lệnh của quan giám trảm, ta lao lên đài hành hình với tốc độ mà đám nha dịch không kịp phản ứng. Ta túm lấy ống quần tù của A Thất, dùng sức xé mạnh một đường. Bắp chân trái của hắn lộ ra trước mắt hàng hàng trăm cặp mắt của người dân Kinh thành.

Đó là một vết thương dài khoảng hơn một tấc, thịt lật ra ngoài, đã bắt đầu mưng mủ, xung quanh da thịt tím bầm rỉ máu. Nhìn qua, quả thực rất giống một vết rách do răng thú cắn xé dã man.

"Mọi người nhìn đi." Ta lớn tiếng gọi, ngón tay trỏ chỉ thẳng vào rìa vết thương.

"Vết cắn của chó săn, đặc biệt là giống chó Tây Vực có hàm rộng như Đại Hoàng, khi găm vào da thịt sẽ tạo ra lực ép từ trên xuống dưới. Vết răng nanh của nó sẽ tạo ra những lỗ thủng sâu, đối xứng hai bên bắp chân, khoảng cách giữa các răng đều và có xu hướng xé rách mô thịt theo chiều dọc khi con vật giật đầu."

Ta quay sang nhìn thẳng vào vị quan giám trảm đang há hốc miệng: "Nhưng vết thương trên chân A Thất thì sao? Khoảng cách giữa các lỗ vết thương hoàn toàn lộn xộn, không hề có vết răng đối xứng ở phía đối diện bắp chân. Quan trọng nhất, rìa vết thương có dấu hiệu bị ép từ dưới lên trên, các mô cơ bị xé rách một cách thô bạo nhưng có quy luật phẳng góc. Đây không phải là vết răng chó cắn."

Đám đông bên dưới bắt đầu xôn xao như chợ vỡ. Những kẻ có chút hiểu biết về săn bắn hoặc y thuật bắt đầu che miệng bàn tán.

"Ngươi... ngươi nói nhảm! Không phải răng chó thì là cái gì?!" Tạ Thị Lang bước đến bên rìa khán đài, giọng ông run lên, không rõ vì tức giận hay vì điều gì khác.

"Đây giống như vết thương do kìm sắt tạo nên."

Giọng ta vang lên như sấm sét giữa trời quang: "Có kẻ đã dùng một loại kìm sắt chuyên dụng có răng cưa, kẹp chặt vào chân của A Thất rồi dùng lực bẻ ngược lên để tạo ra những vết rách giả dạng răng thú. Có lẽ mục đích là để khớp với lời khai của người canh gác Tạ phủ.”

A Thất nghe ta nói đến đây, đột ngột ngẩng đầu lên. Đôi mắt hẹp dài bám đầy tro bẩn của hắn trợn trừng nhìn ta, nước mắt lẫn lộn với máu mũi tuôn ra ròng ròng. Hắn há miệng định nói gì đó, nhưng ánh mắt hắn vô tình lướt qua Tạ Thị Lang đang đứng trên cao.

Chỉ một cái liếc mắt ấy, A Thất như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng. Hắn lập tức cúi gục đầu xuống sàn, gào lên điên cuồng:

“Nàng ta nói láo! Không có ai ngụy tạo cả! Là ta giết người! Là ta thấy sắc nảy lòng tham! Ta đáng chết! Hãy chém ta đi! Đừng nhiều lời nữa!”

Sự phản kháng điên cuồng của chính tử tù khiến tình hình trên pháp trường trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết. Tạ Thị Lang cười lớn, tiếng cười mang theo sự bi phẫn tột cùng của một người cha:

"Nghe thấy chưa? Chính tên sát nhân còn tự nhận tội, vậy mà một kẻ khám nghiệm vặt vãnh lại dám ở đây bày trò, làm trì hoãn giờ hành hình của triều đình! Tội đại nghịch bất đạo này, ngươi có gánh nổi không?!"

Ông ta quay sang nhìn viên quan giám trảm tối cao là Thượng thư Hình bộ vừa mới vội vã đi từ phía sau ra:

"Thượng thư đại nhân, tên sát nhân này buộc phải chém đầu để an ủi linh hồn khuê nữ của ta dưới suối vàng. Nhưng kẻ khám nghiệm này ăn nói ngông cuồng, không thể tha thứ được!”

Thượng thư Hình bộ nhìn ta rồi lại nhìn bắp chân của A Thất. Là một người lão luyện trong ngành, ông ta thừa hiểu những điều ta vừa phân tích về dấu vết là hoàn toàn có cơ sở. Nếu hôm nay ông ta nhắm mắt cho qua để đẹp lòng Tạ Thị Lang, nhưng sau này vụ án bị phanh phui là án oan, hẳn là chiếc ghế Thượng thư của ông ta sẽ không giữ nổi.

Hơn nữa, lúc này con chó Đại Hoàng lại bò đến bên chân ta. Nó không hề sủa, chỉ dùng cái đầu với từng nhúm lông xơ xác mà dụi nhẹ vào mắt cá chân của ta, phát ra tiếng rên rỉ yếu ớt mà chỉ ta nghe thấy:

"Cứu hắn... cứu hắn để tìm ra kẻ đã giết tiểu thư... Kẻ đó... kẻ đó có một nốt ruồi đỏ bên mang tai... Nụ cười của hắn rất ghê tởm..."

Nhớ đến thời điểm sau khi xảy ra vụ án, ta không được đích thân khám nghiệm tử thi của Tạ tiểu thư nhưng đã đến cùng người trong tổ khám nghiệm. Lúc nhìn qua vết thương trên cổ Tạ tiểu thư, rõ ràng kẻ thủ ác thuận tay trái.

Nốt ruồi đỏ bên mang tai. Trên người có mùi trầm hương. Thuận tay trái. Có thể ăn mặc quý phái.

Bốn manh mối này ghép lại, trong đầu ta lập tức nổ tung. Ta nhanh chóng lắc đầu, xua đi những ý nghĩ đáng sợ.

Trong đầu chợt hiện lên một cái tên khét tiếng khắp Kinh thành. Có lẽ không ai còn xa lạ cái tên Chu Uyên, Thế tử của phủ Khương Bình Vương, cháu ruột của đương kim Hoàng đế. Hắn nổi tiếng là kẻ ăn chơi trác táng, có sở thích bệnh hoạn với những tiểu thư khuê các, và quan trọng nhất, từ nhỏ hắn đã thuận tay trái.

Ta hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn thẳng Thượng thư Hình bộ: "Đại nhân, mạng người quan trọng, danh tiếng trăm năm của Hình bộ lại càng quan trọng hơn nữa! Nếu vết thương này thực sự là giả, nghĩa là có kẻ quyền thế đứng sau thao túng toàn bộ quy trình lấy lấy lời khai của nha môn. Đại nhân chỉ cần cho tiểu dân ba ngày thôi. Ba ngày điều tra lại vết thương này và tìm ra hung thủ thật sự. Nếu sau ba ngày tiểu dân không tìm ra bằng chứng, tiểu dân nguyện chịu mọi hình phạt."

Lời thề độc địa của ta khiến cả pháp trường im phăng phắc. Tạ Thị Lang đứng trên đài, hai tay ông ta run lên bần bật dưới ống tay áo rộng. Ánh mắt ông ta nhìn ta không còn là sự tức giận đơn thuần, mà đã chuyển thành một nỗi sợ hãi sâu kín được che đậy bằng vẻ hung ác. Ông ta biết, ta đã nhìn ra kẽ hở lớn nhất trong kịch bản hoàn hảo của ông ta.

Thượng thư Hình bộ im lặng một hồi lâu, cuối cùng đập mạnh kinh đường mộc xuống bàn:

"Được! Bản quan niệm tình ngươi là con gái của cựu Chánh ngỗ tác nhà họ Tô, có công với triều đình, ban cho ngươi ba ngày! Áp giải tử tù A Thất trở lại lạo ngục Hình bộ, canh giữ nghiêm ngặt. Giam lỏng Thanh Anh tại nha môn để phục vụ điều tra.”

Nói xong lại liếc nhìn Tạ Thế Khâm: “Tạ Thị Lang, vụ án này có nhiều điểm nghi vấn liên quan đến quy trình lập hồ sơ, ngài cứ tạm thời lánh mặt để bảo đảm tính công bằng là được."

"Thượng thư đại nhân! Ngài..."

Tạ Thị Lang thét lên một tiếng nghẹn ngào,rồi đột ngột ôm ngực, nhổ ra một ngụm máu tươi, ngã quỵ xuống ghế quan. Nha dịch lập tức lao lên đỡ, pháp trường náo loạn như một bầy ong vỡ tổ.

Giữa sự hỗn loạn ấy, ta đứng dậy, phủi sạch bụi đất trên đầu gối. Khi sai nha tiến đến giải ta đi, ta liếc nhìn Tạ Thị Lang đang được đám người vây quanh. Qua khe hở của đám đông, ta thấy ông ta khẽ hé mắt nhìn mình.

Ánh mắt ấy không có sự uất ức vì không thể đòi lại công bằng cho con gái đã chết một cách oan uổng. Trái lại lạnh lẽo, độc địa như rắn độc đang ẩn mình trong bóng tối, chuẩn bị giáng một đòn chí mạng vào kẻ dám cản đường.

Cuộc chiến sinh tử kéo dài ba ngày của ta, chính thức bắt đầu từ khoảnh khắc này.