Chương 4

C4

Năm Cảnh Hoà thứ hai, vương triều dần đi vào quỹ đạo thịnh trị vạn năm.

Kinh thành không còn cảnh nạn dân đói khổ xếp hàng dài chờ phát cháo cứu tế. Cuộc sống của bách tính đã khôi phục lại vẻ sung túc vốn có. Quán mì nhỏ của gia đình ta ở sâu trong ngõ hẻm phía Tây nay đã trở thành điểm đến quen thuộc của những phu khuân vác, người làm công và cả những sai dịch nhỏ ở nha môn. Người ta gọi ta là Lục cô nương, kính trọng sự tháo vát, kiên cường của một nữ tử sớm gánh vác gia đình.

Ta cứ ngỡ, nếu cứ bình lặng như thế này mà trôi qua, ta sẽ có thể dùng thời gian để khâu vá lại những mảnh vỡ trong linh hồn của mẹ và Tiểu Vũ. Nhưng ta lại quên mất một điều, cuốn tiểu thuyết này vốn dĩ xoay quanh Tiêu Dực, và một khi hắn đã ngồi vững trên ngai vàng, việc hắn quay đầu lại tìm kiếm những "nút thắt" trong quá khứ là điều không thể tránh khỏi.

Một ngày đầu hạ, khi cái nóng oi ả bắt đầu nhen nhóm trên những bức tường gạch xám, quán mì của ta đón một vị khách đặc biệt. Ông ta không mặc y phục thô sơ như phu khuân vác, cũng không lếch thếch như đám sai dịch địa phương. Ông ta mặc một bộ trường bào màu xanh sẫm bằng vải gấm thượng hạng, dáng người cao lớn, chòm râu dê chải chuốt tỉ mỉ, đôi mắt ti hí nhưng thỉnh thoảng lại lóe lên tia sáng vô cùng tinh tường.

Ông ta gọi một bát mì chay, nhưng từ lúc bát mì được bưng lên, ông ta không hề động đũa, chỉ dùng ánh mắt dò xét đảo qua khắp gian quán, dừng lại thật lâu ở tấm biển hiệu "Lục ký mỳ quán" đã sờn góc, rồi lại nhìn sang đôi bàn tay đầy vết chai và sẹo bỏng của ta.

"Cô nương họ Lục?" Ông ta vuốt râu, khẽ hỏi.

Ta đang lau bàn, nghe vậy thì động tác khựng lại một nhịp, trong lòng dâng lên cảm giác bất an khó tả. Ta bình thản ngẩng đầu, mỉm cười:

"Phải, ta họ Lục. Không biết bát mì không hợp khẩu vị của khách quan ở điểm nào?"

Vị khách không trả lời câu hỏi của ta, ông ta chậm rãi lấy từ trong tay áo ra một bức vẽ bằng giấy tuyên thành rồi mở ra trước mặt ta. Trên giấy là nét mực lập thể vẽ lại dáng hình của một người đàn ông trung niên, khuôn mặt hiền từ, chất phác, khóe mắt có nhiều nếp nhăn… Người đó chính là cha ta, Lục Trì.

"Cô nương có nhận ra người trong tranh này không?" Giọng ông ta đè thấp xuống, mang theo một áp lực vô hình.

Vào khoảnh khắc nhìn thấy bức vẽ ấy, tim ta như ngừng đập. Toàn bộ máu trong người như đông cứng lại. Ta biết, ngày này cuối cùng cũng đã đến. Vị Hoàng đế cao cao tại thượng kia rốt cuộc đã phái mật thám đi tìm kiếm ân nhân năm xưa. Hắn muốn thực hiện cái gọi là "báo ơn" để hoàn thiện nốt mảnh ghép nhân nghĩa cuối cùng trên vị trí Đế Vương của mình.

Ta siết chặt chiếc khăn lau bàn trong tay, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không bị run rẩy:

"Khách quan thật khéo đùa. Người trong tranh này gầy gò, thô kệch, nhìn là biết dân lao lực. Kinh thành này có hàng vạn người giống như thế này, làm sao ta có thể nhận biết hết được?"

Vị khách nhìn chằm chằm vào mắt ta như muốn nhìn thấu qua lớp gương mặt để đọc được suy nghĩ trong ta.

Ông ta thu bức vẽ lại, khẽ thở dài: "Năm năm trước, ngõ hẻm phía Tây này từng có một tiệm mì đêm bị cháy trong một trận mưa xuân. Chủ tiệm mì tên là Lục Trì, nghe nói đã chết trong biển lửa, để lại một người vợ bị bỏng và hai đứa con thơ. Lục cô nương, ta tìm các người ròng rã suốt hai năm trời rồi."

Ta đứng lặng giữa gian quán vắng. Tiếng ve sầu mùa hạ bên ngoài kêu râm ran, kết hợp với cái nóng hầm hập tạo nên một cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Ta không thừa nhận, cũng không phủ nhận. Bởi vì ta biết, một khi người của Hoàng gia đã tìm đến tận nơi và nói ra những lời này, việc trốn tránh hay nói dối đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi.

Hào quang của nam chính giống như một mạng nhện khổng lồ, dù ta có trốn ở góc tối nào, chỉ cần hắn muốn, hắn đều có thể dùng quyền lực của mình để lôi ta ra ánh sáng.

Ba ngày sau, quán mì nhà họ Lục chính thức đóng cửa tiếp đón hai vị quý nhân lớn nhất thiên hạ.

Đó là một buổi chiều tà, khi ánh hoàng hôn đỏ sẫm như máu nhuộm chín cả bầu trời Kinh thành. Con ngõ nhỏ hẻo lánh vốn ồn ào tiếng rao giờ đây bỗng yên lặng đến lạ. Toàn bộ hai đầu ngõ đã bị những nam tử lực lưỡng mặc thường phục nhưng bước đi vững chãi, bên eo giắt đoản đao phong tỏa hoàn toàn. Những người hàng xóm nghèo khổ của ta bị xua đuổi vào trong nhà, không một ai dám thò đầu ra ngoài nhìn ngóng.

Một chiếc xe ngựa màu đen tuyền đơn giản lặng lẽ dừng lại trước cửa quán mì của ta.

Cửa xe mở ra. Tiêu Dực bước xuống trước. Hắn không mặc long bào, chỉ mặc một bộ trường bào bằng gấm màu xanh thẫm, đầu đội mũ ngọc đơn giản, dáng vẻ giống như một vị công tử hào hoa xuất thân trong một gia tộc giàu có. Nhưng sự uy nghiêm trời định của một vị Hoàng đế vừa trải qua trăm trận chiến, sát khí nhàn nhạt quanh thân hắn không cách nào che giấu được. Hắn quay người, đưa bàn tay to lớn, vững chãi ra đỡ Lâm Thanh Dao xuống xe.

Hoàng hậu nương nương cũng cải trang thành một vị phu nhân quyền quý, áo choàng màu trắng ánh trăng thêu hoa lan ẩn hiện, khuôn mặt thanh tú không trang điểm cầu kỳ nhưng toát lên vẻ cao sang, thánh thiện tuyệt đối.

Ta đứng sau cánh cửa gỗ lỏng lẻo của quán, nhìn hai con người bằng xương bằng thịt bước vào thế giới chật hẹp, ngập mùi dầu mỡ và khói bếp của mình.

"Mẹ, Tiểu Vũ, hai người ở trong buồng, tuyệt đối không được ra ngoài."

Ta quay đầu lại, thấp giọng dặn dò hai người phía sau vách tre. Mẹ ta đang run rẩy ôm lấy Tiểu Vũ. Chiếc khăn vải xám che mặt của bà ướt đẫm mồ hôi. Bà thấu hiểu áp lực từ hai chữ Hoàng đế, nỗi sợ hãi từ đêm mưa máu năm xưa lại trỗi dậy khiến bà kinh hãi không thốt nên lời. Tiểu Vũ thì ôm chặt lấy eo bà, đôi mắt mở to hoảng sợ nhìn qua khe hở vách tre ra phía ngoài.

Ta hít một hơi thật sâu, sửa sang lại vạt áo thô sơ của mình rồi mới bước ra gian ngoài.

Tiêu Dực và Lâm Thanh Dao bước vào bên trong. Ánh mắt của vị Hoàng đế đảo qua chiếc bàn gỗ thô đã sờn góc, nhìn nồi nước dùng đang bốc khói nghi ngút trên bếp lò, rồi cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt bình thản của ta. Hắn khựng lại một chút, dường như đang cố gắng tìm kiếm hình bóng của đứa trẻ mười ba tuổi điên cuồng gào khóc trong đêm mưa năm năm trước.

Ta không quỳ lạy, chỉ bình thản đứng đó, hai tay buông thõng, thản nhiên cúi đầu chào theo lễ tiết của một người chủ quán đối với khách hàng:

"Hai vị khách quan muốn dùng mì gì? Quán nhỏ hôm nay chỉ còn mì sợi thô và nước dùng chay."

Tiêu Dực không tức giận trước sự thất lễ của ta. Hắn tiến lại gần chiếc bàn gỗ gần bếp nhất, tự tay kéo ghế ra mời Lâm Thanh Dao ngồi, rồi bản thân hắn cũng ngồi xuống đối diện ta.

"Lục cô nương, trẫm... trẫm đã tìm gia đình các ngươi rất lâu."

Giọng Tiêu Dực trầm thấp, mang theo sự nghẹn ngào khó có thể lý giải. Hắn tự xưng là "trẫm", chính thức vạch trần thân phận tối cao của mình trước mặt ta.

Ta quỳ xuống trước hai người, ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt không né tránh, cũng không hề sợ hãi:

"Bệ hạ vạn tuế, Hoàng hậu nương nương thiên tuế. Gian quán xập xệ này của dân nữ không có trà ngon để tiếp đón quý nhân, xin Bệ hạ trách phạt."

Lâm Thanh Dao nhìn thấy thái độ lạnh lùng, xa cách của ta thì lòng trắc ẩn trong nàng lại trỗi dậy. Nàng chủ động vươn bàn tay mềm mại, ấm áp của mình ra, định nắm lấy bàn tay ta đang đặt trên bàn, nhưng ta đã khéo léo lùi lại một bước, cung kính khoanh tay trước ngực để né tránh.

Bàn tay Lâm Thanh Dao khựng lại giữa không trung, nét mặt nàng thoáng hiện một tia gượng gạo xen lẫn xót xa. Nàng nhìn thấy những vết sẹo mờ do bỏng trên mu bàn tay ta, dịu dàng nói:

"Lục cô nương, ngươi không cần phải sợ hãi hay đề phòng. Năm xưa Bệ hạ gặp nạn, nếu không có lệnh tôn nghĩa hiệp giấu dưới hầm củi, Bệ hạ đã không thể sống sót để có ngày hôm nay. Gia đình các ngươi là đại ân nhân của cả Vương triều này."

"Đại ân nhân…"

Ta khẽ lặp lại ba chữ này, khóe môi nhếch lên một nụ cười giễu cợt đầy cay đắng. Ta nhìn sang vị minh quân Tiêu Dực đang ngồi đó với vẻ mặt đầy cắn rứt:

"Bệ hạ, năm ấy ngài trốn dưới hầm củi, có nghe thấy tiếng lửa rít gào trên đầu mình không? Có nghe thấy tiếng xương cốt của cha dân nữ bị thanh xà nhà đè gãy vụn không? Có nghe thấy tiếng mẹ thảo dân gào khóc đến khàn cả giọng không?"

Mỗi một câu hỏi của ta thốt ra, không khí trong tiệm lại hạ xuống một bậc. Dường như những hộ vệ đứng bên ngoài cảm nhận được sự bất kính của ta, bàn tay họ đã đặt lên chuôi kiếm, tiếng sắt thép va chạm lạch cạch vang lên đầy đe dọa.

Tiêu Dực giơ tay lên, ra hiệu cho thuộc hạ bên ngoài không được manh động. Khuôn mặt góc cạnh của hắn hơi vặn vẹo, đôi mắt nhìn chằm chằm vào nồi nước dùng đang sôi sùng sục, giọng nói nghẹn lại:

"Trẫm nghe thấy. Suốt năm năm qua, mỗi khi nhắm mắt lại, trẫm đều nghe thấy tiếng động của đêm đó. Đó là tâm ma của trẫm, là món nợ mà trẫm mãi mãi gánh trên lưng."

Hắn quay sang phía thuộc hạ, trầm giọng ra lệnh: "Mang lên đây."

Vị khách râu dê ngày trước lập tức bước vào, trên tay bưng một chiếc khay gỗ lớn được phủ bằng một tấm lụa màu đỏ thẫm. Khi tấm lụa được lật mở, cả gian quán tối tăm như được chiếu sáng bởi ánh vàng rực rỡ. Trên khay là những thỏi vàng ròng đúc khuôn chỉnh tề, lấp lánh, trị giá ít nhất cũng khoảng một ngàn lượng bạc. Bên cạnh đó là một chiếc hộp bằng gỗ đàn hương thêu hoa, bên trong đặt một cuốn trục bằng da hươu thắt dải lụa vàng, đó là thánh chỉ sắc phong.

"Lục cô nương, trẫm biết một mạng người là vô giá, nỗi đau của gia đình ngươi không gì bù đắp nổi."

Tiêu Dực đứng dậy, giọng nói của hắn vang vọng, mang theo sự trang nghiêm của một vị Thiên tử ban ơn.

"Nhưng trẫm là Hoàng đế, trẫm phải có trách nhiệm với những người đã hy sinh vì trẫm. Đây là một ngàn lượng vàng, cùng với thánh chỉ sắc phong ngươi làm 'Ngọc Dung Huyện chúa', hưởng bổng lộc triều đình trọn đời. Đệ đệ ngươi sẽ được đưa vào Quốc Tử Giám học tập, mẹ ngươi sẽ được Thái y giỏi nhất chữa trị. Trẫm sẽ ban cho các ngươi một tòa phủ đệ ở trung tâm Kinh thành, từ nay về sau hưởng trọn vinh hoa phú quý, không ai dám ức hiếp."

Hắn nhìn ta, ánh mắt đầy vẻ mong đợi. Trong suy nghĩ của một vị Hoàng đế, đây là sự đền đáp hậu hĩnh nhất, trọn vẹn nhất mà một thường dân có thể mơ tới. Một ngàn lượng vàng và danh hiệu Huyện chúa - thứ có thể thay đổi hoàn toàn vận mệnh của một đám kiến cỏ, biến bọn họ từ những kẻ bán mì nghèo khổ thành quý tộc thượng lưu.

Lâm hoàng hậu cũng mỉm cười nhẹ nhõm, nàng nhìn ta bằng ánh mắt khích lệ:

"Lục cô nương, nhận lấy đi. Đây là những gì gia đình ngươi xứng đáng được hưởng. Hãy để chúng ta được giúp cha ngươi chăm sóc cho các ngươi thật tốt ở nửa đời còn lại."

Ta nhìn rương vàng lấp lánh trước mặt rồi nhìn thánh chỉ tượng trưng cho quyền lực tối cao kia, trong lòng không một chút gợn sóng, chỉ có một nỗi buồn vô hạn cứ thế dâng lên.

Hào quang của nam nữ chính thật vĩ đại. Bọn họ dùng một rương vàng và một danh hiệu Huyện chúa để mua lấy sự thanh thản cho lương tâm của mình. Bọn họ muốn dùng sự xa hoa này để biến bi kịch của gia đình ta thành một câu chuyện truyền kỳ ca tụng sự trọng tình trọng nghĩa của Đế vương. Nhưng bọn họ quên mất một điều, trên đời này, có những thứ vĩnh viễn không thể quy đổi bằng tiền tài và quyền lực.

Ta lùi lại một bước, hai đầu gối chạm xuống nền đất lạnh, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp. Ta không quỳ lạy tạ ơn ban thưởng, ta quỳ xuống để từ chối những đãi ngộ từ Hoàng tộc.

"Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương, dân nữ không thể nhận vinh hoa phú quý này." Giọng ta vang lên, bình thản, rõ ràng.

Chương 6:

Không khí trong gian quán dường như ngưng đọng lại. Hơi nước từ nồi nước dùng chay trên bếp lò vẫn phả ra từng luồng mờ mịt, cố gắng chen chúc giữa vầng ánh sáng vàng rực rỡ từ những thỏi vàng ròng đang đặt trên khay gỗ.

Bầu không khí lúc này chìm vào một khoảng lặng căng thẳng. Tiêu Dực đứng lặng tại chỗ, đôi mắt nheo lại, tia nhìn sắc bén như dao khóa chặt vào dáng hình gầy guộc của ta. Sự uy nghiêm của một vị Hoàng đế vừa bước ra từ biển máu vạn quân, nắm trong tay quyền sinh quyền sát của cả thiên hạ, khiến cho bầu không khí càng trở nên nghẹt thở. Ta hiểu rõ mình đang đối mặt với ai. Đây không phải là nơi để thể hiện sự ngạo mạn hay thách thức vương quyền, nhưng cũng không phải là nơi để ta quỳ lụy, đánh mất đi tôn nghiêm cuối cùng của gia đình.

Ta hạ người, quỳ xuống hành lễ theo đúng quy củ.

"Bệ hạ bớt giận, Hoàng hậu nương nương bớt giận. Dân nữ vạn lần không dám khinh suất hoàng ân, càng không dám có lòng oán hận Thánh thượng. Sự ban thưởng của Bệ hạ là phúc phận to lớn, nhưng mạng số của mẹ con dân nữ quá mỏng manh, thật sự không kham nổi vinh hoa này."

Tiêu Dực nhìn ta, áp lực quanh thân hắn vẫn chưa hề giảm: "Ngươi nói không dám, nhưng lại thẳng thừng từ chối ý chỉ của trẫm. Lục cô nương, trẫm niệm tình cha ngươi có công cứu giá nên mới hạ mình đến tận nơi bù đắp. Ngươi nên biết chừng mực."

Lâm Thanh Dao đứng bên cạnh bước lên một bước, giọng nói dịu dàng khuyên ta thức tỉnh:

"Lục cô nương, mau đứng lên nói chuyện. Ta biết nỗi đau mất cha của ngươi rất lớn, nhưng vinh hoa phú quý này là để lo cho tương lai của mẫu thân và đệ đệ ngươi, sao lại có thể khước từ một cách cảm tính như vậy?"

Ta ngẩng đầu lên, ánh mắt không né tránh, nhìn thẳng vào cặp nam nữ chính của thế giới này:

"Xin Hoàng hậu nương nương nghe dân nữ giải bày. Sinh thời cha dân nữ là một người bán mì chất phác, đêm mưa năm xưa cứu người hoàn toàn là bản năng của một con người khi thấy người khác gặp nạn, không hề biết ngài là Hoàng thân quốc thích, càng không mưu cầu một ngày được đền đáp. Ông ra đi trong biển lửa, là để làm tròn đạo lý làm người của ông."

Ta nhìn sang khay vàng lấp lánh, giọng nói vẫn duy trì sự điềm tĩnh:

"Nếu hôm nay, mẹ con dân nữ bước vào phủ đệ xa hoa, nhận bổng lộc triều đình, thì thiên hạ ngoài kia nhìn vào sẽ nghĩ rằng nhà họ Lục dùng mạng sống của cha để đổi lấy vinh hoa phú quý, biến nghĩa cử đêm mưa thành một cuộc mua bán đẫm máu. Cha dân nữ vốn tính tình ngay thẳng, làm sao có thể ngậm cười nơi chín suối? Dân nữ phận làm con, thà chịu nghèo khổ hèn mọn cũng không thể biến sự hy sinh của cha thành công cụ đổi chác lợi lộc."

Ta dùng chiếc khiên hiếu nghĩa lớn nhất của xã hội phong kiến để làm cái cớ từ chối. Ta không dám chỉ trích, không dám xúc phạm, ta chỉ đang chọn cách sống đúng với danh dự của người đã khuất.

Lúc này, mẹ ta loạng choạng bước ra từ sau tấm mành tre cũ kỹ, đi sau bà là Tiểu Vũ. Khuôn mặt sẹo lồi lõm của mẹ dưới ánh hoàng hôn trông vô cùng kinh dị, nhưng bước đi của bà rất chậm rãi và vững vàng. Bà bước đến bên cạnh ta, cúi người hành lễ với Tiêu Dực và Lâm Thanh Dao, tư thái cung kính nhưng không hề khúm núm.

"Dân phụ bái kiến Bệ hạ, Hoàng hậu nương nương."

Bà nhìn hai vị quý nhân trước mặt, ánh mắt bình thản đến lạ lùng:

"Con gái dân phụ tuổi nhỏ lời lẽ có phần thẳng thắn, nhưng những gì nó nói đều là ước nguyện của dân phụ. Nhà chúng ta là hộ làm ăn nhỏ, quen ăn rau cháo, nhào bột mì hằng ngày. Đột nhiên ban cho chúng ta vàng bạc gấm vóc, trong lòng chúng ta chẳng thể yên."

Mẹ khẽ vuốt tóc ta, quay sang nhìn Lâm Thanh Dao:

"Hoàng hậu nương nương thương hại cho sự nghèo khó, tàn phế của mẹ con ta, người muốn cứu vớt chúng ta. Sự lương thiện của người rất đáng quý. Nhưng người nghèo chúng ta cũng có cái lý của người nghèo. Chúng ta dùng đôi bàn tay này để nhào bột, kiếm từng đồng tiền sống qua ngày cũng là một dạng của hạnh phúc. Sống như vậy, chúng ta cảm thấy thanh thản. Dân phụ đã từng ngày đêm nhớ đến ngọn lửa thiêu cháy chồng mình. Không muốn tiếp tục sống mà chẳng khác nào tra tấn."

Đệ đệ Tiểu Vũ mười tuổi không thể nói được, đệ ấy bước lên đứng chắn trước mặt ta và mẹ. Tiểu Vũ lấy từ trong ngực áo ra một tấm bảng gỗ nhỏ và một mẩu than củi mà hằng ngày đệ ấy dùng để học viết chữ, sau đó tỉ mẩn cúi đầu, viết lên bảng vài chữ rất nắn nót, rồi giơ lên trước mặt ta và mẹ.

Trên bảng gỗ nâu hiện lên một hàng chữ đen rõ ràng.

“Ánh sáng chỗ kia, giống như lửa vậy.”

Ngay sau đó, ta nhìn thấy hướng tay Tiểu Vũ chỉ về khay vàng chói mắt. Gian quán một lần nữa rơi vào im lặng.

Lâm Thanh Dao nhìn thấy khuôn mặt sẹo của mẹ ta, nghe những lời rạch ròi thấu tình đạt lý của bà, rồi nhìn những chữ trên bảng gỗ của Tiểu Vũ, cả người nàng khựng lại. Có lẽ nàng nhận ra, gia đình này không hề oán hận, cũng không hề ngông cuồng thách thức. Chỉ đơn giản là họ đang từ chối một thế giới không thuộc về mình, cố gắng giữ lại khoảng trời riêng để tự chữa lành vết thương theo cách của những người bình thường nhất. Đối với họ mà nói, sự từ bi mà nàng muốn ban phát thực sự là một chiếc áo quá rộng và nặng nề. Đã không vừa người, hà cớ gì phải khoác lên?

Nàng nhìn sang Tiêu Dực, khẽ lắc đầu, ánh mắt ngập tràn sự bất lực. Tiêu Dực đứng lặng người giữa gian quán vắng. Đôi bàn tay to lớn của hắn siết chặt lại rồi lại buông ra.

Hắn là một vị minh quân, hắn hiểu rõ lễ giáo. Lời từ chối của gia đình ta dựa trên hai chữ Hiếu và Nghĩa. Ba mẹ con ta hành lễ đúng mực, lời lẽ thấu tình đạt lý, cho hắn đủ bậc thang tôn nghiêm để bước xuống. Hắn không thể nổi trận lôi đình với những người tôn kính hắn nhưng lựa chọn sự thanh bần. Nếu hắn cưỡng ép họ nhận thưởng, hắn sẽ tự phá vỡ danh tiếng nhân nghĩa của chính mình.

Trước sự kiên định tĩnh lặng của những kẻ đứng ngoài trang sách, hào quang nguyên tác của hắn đã phải tự tìm một lối lui chỉnh tề. Tiêu Dực hít một hơi thật sâu để đè nén sự giằng xé trong lòng, khẽ gật đầu.

"Trẫm hiểu rồi." Giọng Tiêu Dực trầm thấp.

"Là trẫm mang suy nghĩ của bậc quân vương để áp đặt lên nỗi lòng của nghĩa sĩ. Lục thúc trượng nghĩa khinh tài, các ngươi là gia quyến của ông ấy, có được khí tiết này, trẫm rất kính trọng."

Hắn quay sang phía thuộc hạ, phất ống tay áo rộng: "Thu lại hết đi. Trở về cung."

Những thỏi vàng ròng cùng thánh chỉ lập tức được phủ lại bằng tấm lụa đỏ, mang ra ngoài xe ngựa. Gian quán một lần nữa trả lại vẻ tối tăm, nghèo nàn vốn có.

Tiêu Dực nhìn ta một lần cuối, đặt lên bàn một miếng ngọc bội màu xanh có khắc một chữ "Dực" rất nhỏ dưới góc, sau đó xoay người, đỡ Lâm Thanh Dao bước ra ngoài cửa.

Chiếc xe ngựa màu đen tuyền lặng lẽ chuyển bánh, biến mất vào bóng tối của con ngõ nhỏ phía Tây Kinh thành. Sự hiện diện của Vương quyền đã rút đi, trả lại cho gia đình ta mạng sống và sự tự do. Ta đứng dậy khỏi nền đất, phủi lớp bụi bám trên y phục rồi cùng mẹ dọn dẹp lại những chiếc ghế gỗ.

Chương 4: C4 - Quán Mì Nhà Họ Lục | Gió Tháng Tám