Chương 3
C3
Chương 3:
Tiếng mưa bên ngoài vẫn đập vào cửa sổ xối xả, đập vào những tàu lá chuối trong sân, nhưng bên trong căn phòng này, vạn vật như đã chết lặng. Ta quỳ sụp trên nền đất, những ngón tay siết chặt lấy quyển sổ da cừu đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Từng dòng chữ, từng mốc thời gian chém vào tâm trí ta như những nhát dao rỉ máu.
Vòng thứ mười một, vòng thứ hai mươi mốt… Hóa ra, thế giới mà ta đang sống không phải là một sự tái sinh ngẫu nhiên do thần phật ban ơn. Mỗi một hơi thở bình yên của ta ở kiếp này, đều là kết quả của hàng chục lần Hàn Triệt tự tay kết liễu mạng sống của chính mình, dùng máu và linh hồn để ép trục thời gian phải quay ngược trở lại.
"Thanh Dao..."
Một tiếng gọi khàn đặc, yếu ớt vang lên từ phía giường. Ta giật nảy mình, vội vàng lau đi giọt nước nước mắt trên khóe mi, quay đầu nhìn lại. Hàn Triệt đã tỉnh từ bao giờ. Hắn chống tay xuống tấm nệm mỏng, chật vật ngồi dậy. Gương mặt hắn dưới ánh đèn dầu tái nhợt không một giọt máu, đôi môi nứt nẻ vì cơn sốt cao, nhưng đôi mắt đen ấy lại tỉnh táo một cách đáng sợ.
Ánh mắt hắn rơi xuống quyển sổ da cừu đang mở toang trên tay ta. Khoảnh khắc ấy, ta nhìn thấy một sự hoảng loạn tột cùng lướt qua đáy mắt vị hoàng tử vốn luôn điềm tĩnh đến lạnh lùng này. Hắn vội vã vươn tay ra, định giật lại quyển sổ, nhưng vì cơ thể quá suy kiệt, hắn mất đà ngã nhào xuống cạnh giường.
Bịch.
Hắn ngã xuống ngay trước mặt ta, áo lót mỏng manh xộc xệch để lộ bờ vai gầy trơ xương. Ta không né tránh, cũng không chạy trốn như những lần trước. Ta buông quyển sổ xuống, đưa hai tay ra đỡ lấy bả vai lạnh ngắt của hắn.
"Hàn Triệt, đừng động đậy." Giọng ta nghẹn ngào, một giọt nước mắt nóng hổi vô tình rơi xuống gò má hốc hác của hắn.
Hàn Triệt khựng lại. Hắn ngước đầu lên nhìn ta, khoảng cách gần đến mức ta có thể thấy những tia máu dày đặc trong tròng mắt hắn. Bàn tay gầy guộc của hắn đột ngột nắm chặt lấy cổ tay ta, sức lực mạnh đến mức khiến ta cảm thấy đau đớn, như thể hắn sợ chỉ cần buông lỏng một chút thôi, ta sẽ lập tức tan biến thành bọt bong bóng.
"Nàng biết rồi." Giọng hắn run lên, âm thanh thốt ra vỡ vụn đầy tuyệt vọng.
"Nàng biết ta là một kẻ điên rồi đúng không? Nàng sợ ta... Nàng muốn rời xa ta, muốn hủy bỏ hôn ước đúng không?"
Ta nhìn thẳng vào đôi mắt đang đong đầy sự điên cuồng và chấp niệm của hắn, khẽ lắc đầu.
"Ta không sợ ngài, Hàn Triệt."
Ta chầm chậm nói, thốt ra từng chữ từ tận đáy lòng.
"Ta chỉ muốn hỏi ngài... Vòng thứ mười một, vòng thứ hai mươi mốt... Vậy hiện tại, chúng ta đang ở vòng thứ bao nhiêu?"
Hàn Triệt nhìn ta trân trối, bờ môi mỏng mím chặt. Sau một lúc im lặng thật dài, hắn mới chậm rãi buông lỏng cổ tay ta, ngồi tựa lưng vào thành giường, dường như đã từ bỏ mọi ngụy trang.
"Vòng thứ ba mươi hai." Hắn khàn giọng đáp, nụ cười trên môi đầy vẻ cay đắng. "Đời này, là lần thứ ba mươi hai ta đưa nàng trở về năm mười tám tuổi."
Ba mươi hai lần. Ba mươi hai cuộc đời đầy rẫy những cái chết tàn khốc của ta, và ba mươi hai lần hắn phải tự tay kết liễu chính mình để làm lại từ đầu. Ta hít một hơi thật sâu để nén đi tiếng khóc nghẹn nơi cổ họng, tiếp tục chất vấn chi tiết mấu chốt nhất luôn ám ảnh ta từ ngày sống lại cho đến bây giờ.
"Vậy còn ngày mùa đông năm Vĩnh Gia thứ hai mươi mốt? Trên đài hành hình ở quảng trường phía Bắc kinh thành, khi phản quân phá thành, sử quan nói vì ta từ hôn nên ngài mới hận thấu xương, tạo phản để bắt nhà họ Tô phải trả giá... Đó là vòng thứ bao nhiêu?"
Nghe đến đây, con ngươi của Hàn Triệt đột ngột co rút lại. Hắn nhìn ta bằng ánh mắt kinh hoàng.
"Nàng... nàng nhớ được chuyện trên đài hành hình sao?!"
"Phải, ta nhớ rõ."
Ta gật đầu, những ký ức trong đầu khá mơ hồ, nhưng ký ức về vệt đao sắc lạnh và thân thể không đầu của chính mình kiếp trước hiện lên vô cùng rõ ràng.
"Ta nhớ chính đao phủ của ngài đã chém đầu ta. Hàn Triệt, nếu ngài điên cuồng muốn bảo vệ ta đến mức xoay chuyển cả thời gian, tại sao ở vòng lặp trước, ngài lại nhẫn tâm giết sạch nhà họ Tô, giết chết ta?!"
Hàn Triệt đột ngột ho dữ dội, hắn ôm lấy lồng ngực gầy trơ xương, một búng máu tươi tanh nồng theo khóe môi trào ra, nhuộm đỏ một mảng áo trắng. Ta hoảng hốt định gọi đại phu, nhưng hắn đã giữ chặt tay ta lại, lắc đầu đầy đau đớn.
"Lịch sử... lịch sử đều do kẻ chiến thắng viết nên, câu đó không sai, nhưng sử quan của vòng lặp trước đã lừa nàng."
Hàn Triệt ngửa mặt lên trần nhà, nước mắt từ khóe mắt hắn chầm chậm chảy xuống, hòa vào vệt máu rỉ trên môi. Hắn bắt đầu kể, giọng kể đều đều nhưng chứa đựng hiện thực tàn khốc đến nghẹt thở.
"Vòng thứ ba mươi mốt, quả thực nhà họ Tô đã từ hôn sau khi ta bị tước vị. Ta bị đày ra biên ải, chịu đủ mọi sự sỉ nhục. Nhưng ta chưa từng hận nàng, Thanh Dao. Ta biết nhà họ Tô làm vậy là để tự bảo toàn chính mình. Ta ở biên ải liều mạng lập công, âm thầm nuôi dưỡng binh mã, tạo phản chiếm Kinh thành... tất cả không phải vì ngai vàng, mà vì ta biết ở vòng lặp đó, Thái tử sẽ lên ngôi, và gã hoàng huynh tàn bạo đó đã định ngày ban cái chết cho nhà họ Tô để răn đe. Cha nàng làm quan nhưng chưa từng đứng về phía hắn, gây bất lợi cho hắn, đời này hắn sẽ không quên."
"Ta mang quân về Kinh thành là để cứu nàng! Nhưng ta đã chậm một bước..."
Giọng Hàn Triệt đột ngột lạc đi, hai vai hắn run rẩy kịch liệt. "Khi quân của ta phá vỡ cổng thành phía Nam, Thái tử biết đại thế của mình đã mất, hắn điên cuồng ra lệnh cho cấm quân mang toàn bộ nữ quyến của nhà họ Tô lên đài hành hình phía Bắc để ép ta lui binh. Bọn chúng mặc giáp trụ của phản quân ta, ép sử quan ghi chép lại rằng chính ta là kẻ muốn g,i,ế,t nàng để trả thù hành vi từ hôn, ruồng bỏ, hòng bôi nhọ thanh danh của ta trước vạn dân."
"Khi ta phi ngựa đến quảng trường phía Bắc... thứ duy nhất ta nhìn thấy là đầu của nàng lăn trên nền tuyết trắng."
Hàn Triệt ôm lấy đầu mình, những ngón tay cắm sâu vào mái tóc đen, tiếng gào khóc chịu đựng của hắn vang lên trong thư phòng tối tăm nghe như tiếng thú hoang bị dồn vào đường cùng.
"Nàng ra đi ngay trước mắt ta... Máu của nàng còn chưa kịp nguội! Ta giết sạch tất cả cấm quân, ta chém bay đầu tên Thái tử, ta nhuốm máu cả Kinh thành này để chôn cùng nàng! Rồi ta chạy đến đài tế tự của Khâm Thiên Các, tự đâm một kiếm vào tim để kích hoạt trận pháp Hồi Thiên một lần nữa."
Ta đứng lặng người, toàn thân bàng hoàng trước sự thật kinh hoàng ấy. Hóa ra, cái chết trên đài hành hình của ta ở vòng lặp trước không phải do hắn ban cho. Hắn là người hùng mang binh lính về cứu ta, nhưng lại trở thành kẻ tội đồ bị lịch sử bôi nhọ. Nỗi oán hận, sự tuyệt vọng của ta trên pháp trường kiếp trước, hóa ra lại là một sự hiểu lầm tàn nhẫn nhất thế gian.
Ta quỳ xuống bên cạnh hắn, ôm lấy bờ vai đang run rẩy của người đàn ông tội nghiệp này vào lòng. Lần đầu tiên, ta chủ động ôm hắn. Cơ thể hắn rất gầy, rất lạnh, nhưng dường như cái ôm của ta đã xoa dịu phần nào con quỷ dữ đang gầm thét trong linh hồn hắn.
"Tại sao cơ thể ngài lại suy kiệt đến mức này?"
Ta áp mặt vào mái tóc hắn, ngửi mùi thuốc đắng ngắt, xót xa hỏi.
"Cơn đau nhức từ trong xương khi ở chùa Linh San, chứng mất ngủ kinh niên... tất cả là vì trận pháp đó sao?"
Hàn Triệt tựa đầu vào vai ta, hơi thở hắn yếu ớt.
"Trận pháp Hồi Thiên là cấm thuật trái với ý trời của Khâm Thiên Các. Mỗi một lần quay ngược thời gian, linh hồn của người vào trận sẽ phải chịu sự cắn trả của thiên đạo. Tuổi thọ bị rút ngắn, gân cốt bị ăn mòn, thần trí bị dày vò bởi những ký ức chồng chất của hàng chục cuộc đời."
Hắn nắm lấy bàn tay ta, đưa lên áp vào gò má mình, ánh mắt nhìn ta tràn ngập sự van nài.
"Thanh Dao, cơ thể này của ta đã đi đến giới hạn rồi. Đời này... vòng thứ ba mươi hai này, là cơ hội cuối cùng của ta. Nếu lần này nàng lại chết, linh hồn của ta sẽ hoàn toàn tan biến, không bao giờ có thể mở ra vòng lặp tiếp theo được nữa."
"Ta không thể thua cuộc ở đời này. Cho nên, ta phải quét sạch mọi nguy cơ xung quanh nàng. Ngựa gãy chân, hỏa hoạn chùa Linh San, thích khách ngõ Thanh Bình... và cả cây cầu Lạc Nhạn đêm Đoan Ngọ kia. Ta biết thiên đạo sẽ tìm mọi cách để sửa chữa sai sót, tìm mọi cách để bắt nàng phải chết theo đúng quỹ đạo của số phận. Nên ta phải ra tay trước, ta phải tàn nhẫn hơn cả thiên đạo!"
Ta nhìn người đàn ông đang kiệt sức trong lòng mình, lý trí một lần nữa trỗi dậy trong ta, nhưng lần này không phải để trốn chạy, mà là để chiến đấu. Ta biết, nếu ta cứ tiếp tục ngồi yên một chỗ để hắn bảo vệ theo cách cực đoan này, hắn sẽ chết vì kiệt sức trước khi bảo toàn được mạng sống cho ta. Thiên đạo muốn ta chết, số phận muốn nhà họ Tô diệt môn, vậy chúng ta không thể chỉ bị động phòng thủ.
"Hàn Triệt, nghe ta nói."
Ta nâng khuôn mặt hốc hác của hắn lên, ánh mắt kiên định chưa từng có.
"Đời này ta đã nhớ lại tất cả. Ta không còn là quân cờ vô tri để ngươi phải một mình gánh vác nữa. Từ bây giờ, chúng ta sẽ cùng nhau đi ván cờ này."
"Nàng muốn làm gì?" Hàn Triệt ngơ ngác nhìn ta.
"Chúng ta không thể chờ đến năm Vĩnh Gia thứ hai mươi mốt. Chúng ta phải chủ động thay đổi cục diện triều đình ngay từ bây giờ."
Ta lạnh lùng phân tích, những bài học về mưu lược thế gia mà cha từng dạy hiện lên rõ ràng trong đầu.
"Thái tử muốn giết nhà họ Tô để răn đe thế gia, vậy chúng ta sẽ lật đổ Thái tử trước. Nhà họ Tô sẽ không từ hôn, cha ta có mạng lưới quan hệ của các quan viên trung lập, ngài có binh quyền ẩn giấu và mật pháp Khâm Thiên Các. Đời này, ta muốn ngài bước lên vị trí tối cao kia một cách quang minh chính đại, dùng vương quyền tuyệt đối để đè bẹp mọi sự sắp đặt của thiên đạo!"
Bình minh ngày hôm sau, cơn mưa bão tàn phá Kinh thành suốt đêm mới chịu dứt. Sau cơn mưa, bầu trời được rửa sạch đi lớp bụi bặm nhưng lại khoác lên một màu xám xịt lạnh lẽo.
Ta trở về Tô phủ khi sương mù còn chưa tan hết. Chu ma ma nhìn thấy ta bình an vô sự thì ôm ngực khóc ròng, bà cứ ngỡ ta đã chịu đả kích quá lớn từ bệnh tình của Ninh vương. Nhưng bà không biết, Tô Thanh Dao bước ra khỏi cỗ xe ngựa sáng nay đã không còn là vị tiểu thư khuê các chỉ biết lo toan việc nội đường của ngày hôm qua.
Trong đầu ta lúc này, sơ đồ mạng lưới quan hệ của các thế gia Đại Chu, những mốc thời gian chết chóc trong quyển sổ da cừu và ký ức vỡ vụn của đài hành hình kiếp trước đang đan xen vào nhau, thiết lập thành một bàn cờ hoàn toàn mới. Ta không thay y phục, trực tiếp đi thẳng đến thư phòng của cha ta, Thái thường tự khanh Tô Minh Dương.
Cha ta là một người đàn ông trung niên nho nhã, chòm râu dưới cằm được chải chuốt cẩn thận, trên người luôn tỏa ra mùi mực sách thanh cao. Khi ta bước vào, ông đang cau mày nhìn tập sớ tấu về việc cứu trợ nạn nhân vụ sập cầu Lạc Nhạn.
"Thanh Dao? Sáng sớm thế này con đến tìm ta có chuyện gì? Sắc mặt sao lại kém thế này?" Ông buông bút, ánh mắt lộ vẻ ngạc nhiên và lo lắng.
Ta đóng chặt cửa thư phòng, ra hiệu cho hộ vệ lui ra xa mười bước rồi quỳ thẳng gối trước bàn làm việc của ông.
"Cha, con gái đến đây là để xin người cứu nhà họ Tô."
Cha giật mình, vội đứng dậy định đỡ ta: "Con nói bậy bạ gì đó? nhà họ Tô ta ba đời trong sạch, không tham gia tranh giành đảng phái, làm sao lại gây nên họa?"
"Chính vì chúng ta không tham gia tranh giành đảng phái, nên họa diệt môn mới đang treo lơ lửng trên đầu!"
Ta ngẩng đầu, ánh mắt kiên định và sắc bén chưa từng có nhìn thẳng vào mắt ông.
"Người nghĩ rằng giữ thế trung lập là an toàn sao? Người nghĩ rằng Thái tử và Nhị hoàng tử sẽ để một vị Thái thường tự khanh nắm giữ quyền tế tự và tiếng nói của các sĩ tử đứng ngoài cuộc sao? Không, bọn họ chỉ xem sự trung lập của chúng ta là sự kiêu ngạo cần phải xử lý triệt để. Đêm Đoan Ngọ vừa rồi, con không nghĩ cầu Lạc Nhạn sập là tai nạn.”
Cha ta cau mày: "Ý con là gì?”
Ta nghĩ đến cuộc nói chuyện với Hàn Triệt, xâu chuỗi lại từng vấn đề, cuối cùng đưa ra giả thuyết:
“Cầu Lạc Nhạn là công trình trọng điểm của Kinh thành, vừa được trùng tu vào nửa năm trước. Mà cơ quan chịu trách nhiệm thi công và duyệt chi ngân sách chính là Công bộ và Hộ bộ - hai địa bàn chiến lược do người thân cận của Nhị hoàng tử nắm giữ. Thái tử và Nhị Hoàng tử như nước với lửa, thế lực đứng phía sau Nhị Hoàng tử không hề đơn giản, Thái tử chưa từng nới lỏng cảnh giác với vị đệ đệ này. Nếu là như vậy, rất có thể Thái tử đã âm thầm ra tay với mục đích đổ vấy tội danh "ăn chặn công quỹ, rút ruột công trình gây ra họa lớn" lên toàn bộ vây cánh của Nhị hoàng tử ở Công bộ và Hộ bộ. Nhị Hoàng tử sẽ mất đi cánh tay đắc lực, danh tiếng cũng sẽ bị ảnh hưởng. Đây chỉ là suy nghĩ của riêng con. Nếu đúng là sự thật, khi cha lên triều ắt sẽ rõ. Nếu không phải, vậy thì do bản thân con quá đa nghi.”
Cha ta đập mạnh tay xuống bàn, sắc mặt lập tức thay đổi, từ kinh ngạc chuyển sang hoảng hốt, sau đó rơi vào im lặng.
Sau khi xuống triều trở về nhà vào ngày hôm sau, vẻ mặt cha ta đã vô cùng u ám. Ông nói giả thiết của ta đã trở thành sự thật.
Ta cúi đầu, chậm rãi nói với ông:
"Thái tử muốn tranh quyền đoạt vị, mạng sống của hàng trăm bách tính hắn cũng coi như cỏ rác, sẵn sàng hy sinh để làm quân cờ châm ngòi nổ. Cha, nếu chúng ta cứ tiếp tục giả vờ câm điếc, những năm tới, khi một trong hai bên giành thắng lợi, nhà họ Tô sẽ là đối tượng bị đưa lên đoạn đầu đài."
Cha ta đi đi lại lại trong phòng, mồ hôi hột rịn ra trên trán. Lý trí và kinh nghiệm lăn lộn trên triều đình nhiều năm giúp ông nhanh chóng nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề.
"Vậy... theo ý con, nhà họ Tô phải làm sao?" Giọng ông đã mất đi vẻ thong dong thường ngày.
"Chúng ta không từ hôn với Ninh vương nữa." Ta chậm rãi nói ra quyết định.
"Cái gì?!" Sắc mặt cha ta biến đổi.
"Ninh vương là vị hoàng tử thất sủng nhất. Hắn không nhà mẹ đẻ chống lưng, không thế lực, gả cho hắn chẳng phải tự đẩy mình vào chỗ chết sao?"
"Người lầm rồi, cha." Ta khẽ mỉm cười, nụ cười lạnh lùng đầy tính toán.
"Ninh vương không hề yếu thế như người tưởng. Hắn nắm giữ Khâm Thiên Các, mật pháp của hắn có thể nhìn thấu mọi động thái của Thái tử trước một bước. Vụ sập cầu vừa rồi, chính hắn là người đã cảnh báo và cứu mạng con. Một người có thể nhìn thấu tương lai, âm thầm bài binh bố trận dưới mắt Hoàng đế mà không ai hay biết, đó mới là kẻ đáng sợ nhất. nhà họ Tô muốn sống, phải đánh cược vào vị vương gia ẩn mình này."