Chương 4

C4

Chương 4:

Sau khi thuyết phục được cha tạm thời án binh bất động và bí mật thu thập chứng cứ tham nhũng của phe cánh Thái tử, ta lập tức gửi một mật tín cho A Thập.

Ba ngày sau, bệnh tình của Hàn Triệt thuyên giảm. Hắn hẹn gặp ta nhưng không phải ở chùa Linh San hoang vắng, mà là ở một mật thất nằm sâu dưới lòng đất của một tiệm vải cũ kỹ ở phía Nam Kinh thành. Nơi đây chính là một trong những căn cứ bí mật mà hắn dùng để nuôi dưỡng tử sĩ ở vòng lặp trước.

Mật thất tối tăm, chỉ có duy nhất một ngọn đèn dầu tù mù. Hàn Triệt ngồi trên ghế dựa, sắc mặt vẫn nhợt nhạt như cũ nhưng thần thái đã lấy lại sự lạnh lùng, cô độc của một kẻ săn mồi. Ta bước vào, tự tay tháo chiếc mũ trùm đầu bằng lụa đen xuống, đi thẳng đến trước mặt hắn.

"Ta đã nói chuyện với cha ta rồi."

Ta nhàn nhạt mở lời. "Nhà họ Tô sẽ đứng về phía ngài”

Hàn Triệt nhìn ta, đôi mắt đen khẽ động, trong đó có sự ngỡ ngàng xót xa.

"Thanh Dao, ta đưa nàng trở lại là để nàng được sống một đời bình an, làm một vị tiểu thư không vướng bận lo nghĩ, chứ không phải để nàng nhúng tay vào vũng bùn tanh hôi này."

"Bình an ư?" Ta bật cười, tiếng cười có phần tự giễu.

"Hàn Triệt, ngài đã gánh vác ba mươi mốt vòng lặp, ngài chưa nhận ra sao? Thiên đạo muốn ta chết, Thái tử muốn quét sạch nhà họ Tô và thế gia. Cái gọi là bình an mà ngài dành cho ta, thực chất là sự che chở bị động. Ngài đổi ngựa, đổi hộ vệ,... Ngài mệt mỏi đến mức gân cốt rỉ máu, linh hồn sắp tan biến, vậy mà ở vòng lặp trước ta vẫn bị chém đầu trên đài hành hình đó thôi!"

Ta tiến lên, hai tay chống lên thành ghế của hắn, ép hắn phải nhìn thẳng vào sự thật tàn nhẫn.

"Sự bảo vệ tốt nhất chính là tiêu diệt tận gốc mối hiểm nguy. Đời này, chúng ta không chạy trốn nữa. Chúng ta sẽ chủ động ra tay, lật đổ Thái tử trước khi hắn kịp ra tay với nhà họ Tô."

Hàn Triệt nhìn ta trân trối. Khoảnh khắc ấy, hắn nhận ra đích nữ thế gia trước mặt không còn là người con gái yếu ớt cần hắn bảo bọc trong lồng kính nữa. Nàng đã thức tỉnh, mang theo sự sắc sảo của một kẻ bước ra từ cõi chết.

"Được."

Khóe môi Hàn Triệt khẽ cong lên, một nụ cười điên cuồng và ngạo nghễ xuất hiện trên khuôn mặt nhợt nhạt của hắn. Hắn nắm lấy bàn tay ta, dùng lực siết chặt.

"Nếu nàng muốn đi ván cờ này, ta sẽ dùng cả tính mạng này để làm quân tiên phong cho nàng."

Chúng ta bắt đầu lật mở tấm bản đồ da và những ghi chép từ kiếp trước. Sự kiện lớn tiếp theo sẽ diễn ra vào ngày mùng mười tháng mười một: Cuộc săn bắn mùa đông tại bãi săn Hoàng gia Tây Sơn.

Kiếp trước, vào ngày này, Nhị hoàng tử sẽ bị người của Thái tử gài bẫy, gán cho tội danh mưu sát hoàng huynh khi mũi tên của hắn vô tình bắn trúng vào vai Thái tử. Sự kiện này khiến Nhị hoàng tử hoàn toàn thất thế, phe cánh Thái tử độc chiếm triều đình, mở đường cho sự tàn bạo sau này.

"Đời này, chúng ta sẽ đổi người chịu tội."

Ta giơ ngón tay chỉ vào vị trí bãi săn Tây Sơn trên bản đồ.

Mục tiêu: Khiến màn kịch mưu sát của Thái tử tự gậy ông đập lưng ông. Nhà họ Tô sẽ thông qua các quan viên trung lập ở Thái thường tự để hoán đổi loại mũi tên mà phe Thái tử chuẩn bị sẵn.

"Ta cần ngài phái A Thập bí mật tiếp cận hộ vệ thân tín của Nhị hoàng tử."

Ta chậm rãi nói, "Cho hắn biết trước kế hoạch ám sát của Thái tử. Nhị hoàng tử là kẻ nôn nóng, biết mình bị gài bẫy, chắc chắn hắn sẽ tương kế tựu kế, đổi mũi tên thật thành tên độc để g,i,ế,t c,h,ế,t Thái tử ngay tại trận."

Hàn Triệt nhíu mày: "Nếu Thái tử chết, Nhị hoàng tử lên thay, cục diện vẫn là tàn khốc, nhà họ Tô vẫn rơi vào nguy hiểm."

"Thái tử không chết dễ dàng thế đâu, mạng hắn lớn lắm, kiếp trước đến năm Vĩnh Gia thứ hai mươi mốt mới c,h,ế,t mà." Ta khẽ lắc đầu, ánh mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

"Ta muốn hai bọn họ lưỡng bại câu thương. Mũi tên độc của Nhị hoàng tử sẽ bắn trúng Thái tử nhưng không c,h,ế,t người, chỉ khiến hắn tàn phế nửa đời. Còn Nhị hoàng tử sẽ bị bắt quả tang tại trận với tang chứng vật chứng đầy đủ. Một kẻ tàn phế, một kẻ âm mưu giết Hoàng huynh... Khi hai con hổ cắn xé nhau đến chết, lão Hoàng đế trên ngai vàng kia sẽ nhìn về ai?"

Ánh mắt ta chuyển dịch, dừng lại trên khuôn mặt hốc hác của Hàn Triệt.

"Ngài ấy sẽ chỉ còn lại một đứa con duy nhất vừa khôn khéo vừa an phận, quanh năm chỉ biết ở Khâm Thiên Các bói toán, chính là ngài, Ninh vương Hàn Triệt."

Hàn Triệt nhìn ta, sâu trong đôi mắt đen ấy đột ngột bùng lên một ngọn lửa rực cháy. Đó không phải là ngọn lửa của lòng tham quyền lực, mà là ngọn lửa của sự kinh ngạc và ngợi khen cùng dành cho người phụ nữ của mình.

Chương 7:

Ngày mùng mười tháng mười một, cuộc săn bắn mùa đông tại bãi săn hoàng gia Tây Sơn.

Gió mùa tràn về sớm hơn mọi năm, mang theo cái lạnh thấu xương tràn ngập khắp núi rừng Tây Sơn. Trên các ngọn cây cao, lớp sương muối đóng thành một tầng trắng xóa, trông như những dải lụa trắng mỏng manh.

Khu vực trung tâm của bãi săn được bao bọc bởi vô vàn những lá cờ của cấm quân. Hoàng đế Đại Chu ngồi trên lọng vàng cao ngất, gương mặt rồng đã lộ rõ vẻ già nua, mệt mỏi qua những nếp nhăn sâu hoắm nơi khóe mắt. Bên dưới, Thái tử mặc giáp trụ dát vàng chói lọi, thần thái ngạo nghễ cưỡi trên con chiến mã dũng mãnh. Cách đó không xa, Nhị hoàng tử lại im lặng đến bất thường, đôi bàn tay hộ vệ siết chặt lấy dây cương, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vạt rừng rậm phía trước với sự căng thẳng tột cùng.

Ta ngồi ở khu vực dành cho nữ quyến thế gia phía sau vách. Chiếc áo choàng lông cáo màu trắng tuyết mà kiếp trước ta vô cùng trân quý giờ đây được ta khoác hờ trên vai. Ngón tay ta giấu trong ống tay áo rộng đang gõ nhịp đều đặn trên mặt chiếc lò sưởi bằng đồng.

Mọi quân cờ đã vào vị trí.

Trước đó hai ngày, cha ta thông qua danh nghĩa Thái thường tự kiêm quản việc chuẩn bị tế phẩm và dụng cụ cho cuộc săn bắn mùa đông, đã thành công hoán đổi sổ sách đăng ký mũi tên của phe Thái tử.

Thái tử vốn định dùng loại mũi tên "Bách bộ xuyên tâm" có khắc ký hiệu riêng của Nhị hoàng tử để tự bắn vào vai mình, dàn dựng một màn kịch bị ám sát nhằm đẩy hoàng huynh vào chỗ chết. Nhưng hắn không biết, mật báo từ A Thập đã gửi đến tay Nhị hoàng tử trước đó.

Nhị hoàng tử là kẻ tàn nhẫn, tính tình lại nôn nóng. Biết mình bị gài bẫy, hắn không chọn cách vạch trần mà chọn cách cực đoan nhất, chính là tương kế tựu kế. Hắn cho người bôi độc "Hủ cốt tán" lên chính những mũi tên thật mà hắn mang theo, quyết tâm biến màn kịch khổ nhục kế của Thái tử thành một buổi tiễn đưa thực sự.

Tiếng tù và bằng sừng trâu vang lên dõng dạc, báo hiệu cuộc săn bắn bắt đầu. Các vị hoàng tử cùng dàn tùy tùng thúc ngựa lao thẳng vào đại ngàn Tây Sơn khiến gió bụi cuốn mù mịt.

Ta nhìn theo bóng lưng của bọn họ, rồi ánh mắt dịch chuyển về phía góc khuất. Ở đó, Hàn Triệt mặc một bộ quan phục màu xám tro của Khâm Thiên Các, đứng lặng lẽ như một bức tượng đá. Hắn không tham gia cuộc săn bắn, cũng không nhìn lên ngai vàng. Hắn chỉ nhìn ta. Đôi mắt đen ấy tĩnh lặng như mặt hồ không gió, nhưng ta biết, sâu trong đó là sự tính toán lạnh lùng đến ghê người.

Khoảng nửa canh giờ sau, một tiếng pháo hiệu màu đỏ đột ngột xé toạc bầu trời xám xịt phía Tây bãi săn. Đó là tín hiệu khẩn cấp của cấm quân.

"Xảy ra chuyện gì rồi?!" Hoàng đế đứng bật dậy khỏi long tọa, chén rượu ngọc trên tay rơi xuống đất vỡ tan tành.

Không gian bãi săn lập tức hỗn loạn. Tiếng vó ngựa dồn dập từ trong rừng vọng ra. Một toán cấm quân áo mũ xộc xệch, máu me đầy người chật vật khiêng một chiếc cáng chạy thục mạng về phía long đình. Trên cáng, Thái tử đang quằn quại điên cuồng, chiếc giáp trụ dát vàng đã bị xé toạc, vạt áo trước ngực thấm đẫm máu đen. Mũi tên cắm sâu vào bả vai hắn tỏa ra một mùi cháy khét, da thịt xung quanh đã bắt đầu biến đổi một cách chóng mặt.

"Độc! Có độc! Nhị hoàng tử có mưu đồ! Hắn muốn giết nhi thần!" Thái tử gào lên thảm thiết, bọt mép sùi ra rồi ngất lịm đi.

Phía sau, một toán cấm quân khác đang áp giải Nhị hoàng tử bước ra. Nhị hoàng tử bị trói chặt bằng dây thừng, chiếc cung tên hộ mệnh của hắn bị tịch thu. Trên mặt hắn không có sự sợ hãi, chỉ có một nỗi bàng hoàng tột độ. Hắn nhìn thấy Thái tử chưa chết, chỉ bị trúng độc thì biết mình đã tính sai một bước.

"Phụ hoàng, nhi thần bị oan! Chính Thái tử gài bẫy nhi thần trước!" Nhị hoàng tử quỳ sụp xuống đất, lớn tiếng thanh minh.

"Câm miệng!"

Hoàng đế tức giận đến mức mặt mày tái mét, chỉ tay run rẩy vào chiếc bao đựng tên của Nhị hoàng tử.

"Tang chứng vật chứng rành rành! Mũi tên cắm trên người Thái tử chính là loại tên bách bộ xuyên tâm của ngươi, trên đó còn bôi loại kịch độc của ngoại bang! Ngươi cấu kết với ngoại tặc, mưu sát trữ quân, tội đáng chết!"

"Giam Nhị hoàng tử vào tông nhân phủ, chờ ngày xét xử! Toàn bộ phủ Nhị hoàng tử bị niêm phong. Thái y, mau cứu Thái tử cho ta! Nếu Thái tử có mệnh hệ gì, trẫm sẽ chôn sống tất cả các ngươi!"

Sắc lệnh của Hoàng đế vang lên như sấm sét. Nhị hoàng tử bị kéo đi trong tiếng gào thét tuyệt vọng. Thái tử được đưa vào lều bí mật để khử độc. Chỉ trong vòng chưa đầy một canh giờ, hai vị hoàng tử quyền thế nhất triều đình Đại Chu, một kẻ trở thành kẻ tù tội bị giam nhốt, một kẻ trở thành phế nhân nằm trên giường bệnh.

Giữa lúc đám đông đang hoảng loạn vây quanh lều của Thái tử, ta khẽ thở phào một hơi, định đứng dậy rời khỏi khu vực nữ quyến. Kịch bản diễn ra hoàn hảo đúng như những gì ta và Hàn Triệt đã vạch ra. Nhưng ngay khoảnh khắc ta vừa bước chân ra khỏi ngạch cửa gỗ của vách ngăn, một luồng sát khí buốt giá đột ngột khóa chặt lấy sống lưng ta.

Rắc!

Một tiếng động lớn vang lên từ phía sườn núi dốc ngay bên cạnh long đình. Một con gấu đen khổng lồ không biết bị thứ gì làm cho điên cuồng, mắt đỏ rực như lửa, đang lao thục mạng từ trên vách đá xuống. Nó phá tan hàng rào phòng ngự của cấm quân, dẫm nát các bàn tiệc, và hướng thẳng về phía ta mà chồm tới.

"Tiểu thư! Chạy mau!" Tiếng Chu ma ma hét lên thất thanh từ phía xa.

Ta bàng hoàng nhìn con dã thú khổng lồ đang lao đến tốc độ như gió cuốn. Khoảng cách quá gần, cấm quân đang tập trung ở lều Thái tử không kịp trở tay. Đầu óc ta lập tức hiện lên những dòng chữ trên tấm bản đồ da của Hàn Triệt.

Thiên đạo sẽ tìm mọi cách để sửa chữa sai sót. Ta đã thay đổi quỹ đạo của cuộc săn bắn mùa đông, khiến Thái tử tàn phế sớm hơn bảy năm, nên thiên đạo đang mượn tay dã thú này để lấy mạng ta, đưa mọi thứ trở về vị trí cũ!

Nỗi sợ hãi tột cùng khiến chân ta như đóng đinh xuống đất. Con gấu đen đã đến ngay trước mặt, móng vuốt sắc nhọn của nó vung lên, mang theo mùi hôi hám và làn gió tanh tưởi ập thẳng vào mặt ta.

Xoẹt! Một thân thể màu xám tro đột ngột lao ra từ trong bóng tối, che chắn ngay trước mặt ta. Mùi thuốc đắng ngắt quen thuộc ùa vào cánh mũi. Là Hàn Triệt. Lúc này cơ thể hắn đang suy kiệt nghiêm trọng, nhưng khoảnh khắc đó, hắn lại có tốc độ nhanh đến mức hoang đường. Hắn dùng toàn bộ cơ thể gầy guộc của mình ôm chặt lấy ta, xoay lưng về phía con dã thú.

Móng vuốt của con gấu đen cào mạnh vào lưng Hàn Triệt, xé toạc lớp quan phục màu xám, máu tươi bắn ra tung tóe, nhuộm đỏ cả chiếc áo choàng lông cáo trắng trên vai ta. Hàn Triệt khẽ rên, khuôn mặt nhợt nhạt của hắn áp sát vào cổ ta, hơi thở nóng hổi trộn lẫn vị máu tanh nồng.

Cùng lúc đó, một mũi tên bạc sắc bén từ tầm xa lao đến, xuyên thẳng qua hốc mắt con gấu đen, găm chặt vào đầu nó. Con vật khổng lồ đổ rụp xuống ngay bên cạnh hai chúng ta, tuyết trắng xung quanh bị máu gấu nhuộm đen đỏ. Người bắn mũi tên đó là A Thập, hắn đã ẩn nấp từ trước theo lệnh của Hàn Triệt.

Sự việc diễn ra quá nhanh khiến Hoàng đế và các đại thần kinh hãi tột độ. Khi cấm quân chạy đến, bọn họ nhìn thấy vị hoàng tử thất sủng Ninh vương Hàn Triệt đang dùng tấm thân đầy máu để bảo vệ đích nữ của nhà họ Tô.

"Trầm nhi! Con có sao không?!"

Hoàng đế vội vã bước xuống từ long tọa, ánh mắt tràn ngập sự phức tạp. Hôm nay ông đã mất đi hai người con trai, sự xuất hiện đột ngột và hành động quả cảm của Hàn Triệt lúc này như một đòn giáng mạnh vào tâm lý đang cận kề bờ vực sụp đổ của vị Hoàng đế già.

Hàn Triệt chật vật buông ta ra, hắn quỳ gối trên nền tuyết lạnh, máu chảy ròng ròng trên lưng áo nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp. Hắn không màng đến vết thương của mình, cúi đầu cung kính:

"Nhi thần vô dụng, không bảo vệ được Hoàng huynh, chỉ kịp cứu lấy vị hôn thê của mình. Xin phụ hoàng giáng tội."

Hoàng đế nhìn đứa con trai quanh năm lầm lũi ở Khâm Thiên Các, nay lại vì bảo vệ đại cục mà bị thương nặng, trong lòng dâng lên một nỗi xót thương và tội lỗi muộn màng. Ông đỡ Hàn Triệt đứng dậy, giọng nói đã dịu đi rất nhiều.

"Con không có tội. Hôm nay nếu không có con, nữ nhi nhà họ Tô đã xảy ra điều bất trắc, Tô gia chủ sẽ đau lòng biết bao. Trầm nhi, con là một đứa trẻ tốt. Người đâu, truyền thái y trị thương cho Ninh vương!”

Ta đứng bên cạnh, nhìn vệt máu tươi đang chầm chậm nhỏ xuống từ tà áo xám của Hàn Triệt, lòng đau như cắt nhưng lý trí lại vô cùng tỉnh táo. Chúng ta đã thắng bước đi đầu tiên. Thiên đạo muốn giết ta, nhưng Hàn Triệt đã dùng chính mạng sống của mình để bẻ gãy ý chí của thiên đạo, biến cuộc khủng hoảng thành cơ hội bước chân vào trung tâm vương quyền.

Khi Hàn Triệt được cấm quân đỡ đi, hắn khẽ quay đầu lại nhìn ta. Qua làn sương mờ ảo của Tây Sơn, đôi mắt đen sâu thẳm của hắn khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười thản nhiên đầy ngạo nghễ. Ánh mắt đó như muốn nói với ta rằng: “Thanh Dao, nhìn xem, ta đã nói ta sẽ bảo vệ được nàng.”

Sau cuộc săn bắn mùa đông, Kinh thành giống như một hồ nước phẳng lặng bị người ta ném xuống một tảng đá ngàn cân. Trấn động âm ỉ lan tỏa khắp các phủ đệ thế gia, nhưng bề mặt lại tĩnh mịch đến đáng sợ.

Tuy Thái tử giữ được mạng sống nhờ sự cứu chữa kịp thời của thái y, nhưng độc tính "Hủ cốt tán" đã ăn mòn vào xương cánh tay phải, biến hắn thành một kẻ tàn phế. Ở Đại Chu, một hoàng tử tật nguyền sẽ không có tư cách kế thừa đại thống. Nhị hoàng tử thì bị giam lỏng trong tông nhân phủ, ngày ngày phải đối mặt với những lời thẩm vấn lạnh lùng của cấm quân.

Chỉ trong một đêm, Đông cung đổi chủ. Hàn Triệt từ một Ninh vương cô độc, không ai ngó ngàng, nay trở thành vị hoàng tử duy nhất được Hoàng đế cho phép chuyển vào Đông cung, ban quyền tham chính.

Nhưng ta biết, vương miện càng rực rỡ, lưỡi đao ẩn giấu trong bóng tối càng bén ngót.

Một tuần sau cuộc biến động ở Tây Sơn, ta mang theo danh nghĩa vị hôn thê chính thức, quang minh chính đại tiến vào Đông cung thăm Hàn Triệt. Cung điện mới của hắn xa hoa hơn phủ Ninh vương gấp trăm lần, rèm lụa bích ngọc, lư hương bằng vàng tỏa ra khói trầm nghi ngút. Nhưng khi ta bước qua bức bình phong chạm rỗng, mùi hương phú quý ấy lập tức bị lấn át bởi mùi thuốc đắng ngắt quen thuộc và... mùi rỉ sét nhàn nhạt.

Hàn Triệt đang ngồi bên bàn, trên người chỉ khoác hờ trung y màu trắng, để lộ bờ vai và lồng ngực gầy guộc. A Thập đang cẩn thận dùng dao bạc cắt bỏ những phần thịt thối rữa trên lưng hắn. Ta khựng bước, thố cháo trên tay suýt chút nữa rơi xuống.

Trên tấm lưng trần của Hàn Triệt, ba vết cào của con gấu đen để lại không hề khép miệng. Chúng không đỏ hồng như vết thương thông thường, mà xám đen, vùng da xung quanh mưng mủ, rỉ ra thứ máu màu tím sậm đầy tanh tưởi. Đáng sợ hơn, ở sâu trong vết thương, ta thấp thoáng nhìn thấy những vệt sáng màu xám tro nhạt nhạt đang quằn quại như những sinh vật sống, gặm nhấm sinh lực của hắn.

"Thanh Dao? Sao nàng không cho người thông báo trước?"

Hàn Triệt nghe thấy tiếng động, vội vàng kéo vạt áo khoác lên, che đi tấm lưng đáng sợ, sắc mặt hắn trắng bệch nhưng ánh mắt lại nhìn ta đầy vẻ hoảng hốt, sợ làm ta kinh hãi.

"A Thập, ngươi lui xuống đi." Ta lạnh lùng ra lệnh, đặt thố cháo xuống bàn.

A Thập nhìn Hàn Triệt, thấy chủ tử khẽ gật đầu, y mới thu dọn dao bạc và thuốc bột, cung kính lui ra ngoài, không quên đóng chặt cửa cung. Ta bước đến phía sau Hàn Triệt, không nói một lời, thô bạo kéo chiếc áo trung y của hắn xuống. Nhìn cận cảnh vết thương ghê rợn ấy, nước mắt ta không tự chủ được mà trào ra, ta đưa ngón tay run rẩy định chạm vào nhưng lại sợ làm hắn đau.

"Đây là cái giá của việc bẻ gãy ý chí của Thiên đạo đúng không?"

Giọng ta nghẹn ngào.

"Con gấu đó là do Thiên đạo phái đến để giết ta. Ngài đỡ thay ta, vết thương này chính là hình phạt của quy luật thời gian."

Hàn Triệt xoay người lại, nắm lấy bàn tay đang run rẩy của ta, áp vào gò má lạnh ngắt của hắn. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười thản nhiên đến đau lòng.

"Không chết được. Chỉ là hơi đau một chút thôi. Thiên đạo muốn sửa lỗi, ta dùng mạng để chống đỡ. Vết thương này thái y không chữa được, thuốc cũng không có tác dụng, phải dùng chính long khí và Hoàng quyền để trấn áp nó. Thanh Dao, ta càng tiến gần đến ngai vàng, long khí hộ thể càng mạnh, vết thương này mới có thể lành."

Lời nói của hắn giúp ta nhận ra một quy luật tàn khốc: Hắn không thể dừng lại. Nếu hắn không đoạt vị thành công, vệt sáng xám tro của Thiên đạo để lại kia sẽ gặm nhấm hắn đến tận xương tủy cho đến khi hắn chết hẳn mới thôi.

"Chúng ta không có nhiều thời gian."

Ta gạt nước mắt, ép bản thân lấy lại sự tỉnh táo. Ta lấy từ trong tay áo ra một tờ giấy bản, trải rộng trên bàn. Trên đó là sơ đồ nhân sự của triều đình do cha và ta cùng nhau vạch ra suốt ba ngày qua. Thiên đạo sẽ không cam chịu thất bại ở Tây Sơn. Tuy Thái tử bị phế nhưng nhà mẹ đẻ của hắn bên phủ Thừa tướng vẫn nắm giữ một nửa thực quyền trong triều. Bọn họ chắc chắn sẽ điên cuồng phản công trước khi Hàn Triệt kịp ngồi vững ở Đông cung.

"Cha ta đã điều tra ra."

Ta chỉ ngón tay vào vị trí Thông Châu trên bản đồ.

"Thừa tướng Tả Khâu Minh nhiều năm nay lén lút ăn chặn công quỹ, lập một kho lương khổng lồ ở Thông Châu để nuôi dưỡng năm vạn tử sĩ riêng, phòng trường hợp Hoàng đế băng hà sẽ dùng vũ lực bức vua thoái vị. Kiếp trước, chính năm vạn tử sĩ này đã mở cửa thành phối hợp với phản quân của ngài."

Hàn Triệt nghe vậy, đôi mắt khẽ híp lại, lộ ra tia sáng nguy hiểm: "Nàng muốn ta mang cấm quân đến triệt phá kho lương này ư?"

"Không, hiện tại ngài là Ninh vương đoan chính, không thể tùy tiện ra khỏi thành điều động binh mã, tránh làm Hoàng đế nghi ngờ lòng tham quyền lực của ngài."

Ta khẽ lắc đầu, khóe môi cong lên một độ cong lạnh lùng.

"Chúng ta sẽ dùng một con dao khác. Hãy phái người bí mật báo cho gia tộc của Thục phi bên phía Nhị hoàng tử. Bọn họ đang như kiến bò trên chảo nóng vì Nhị hoàng tử bị giam lỏng. Nếu biết Thừa tướng nắm giữ kho lương lậu và có ý định mưu phản, chắc chắn bọn họ sẽ lập tức dâng sớ tố cáo, thậm chí tự ý điều binh đi cướp kho lương thực để lập công chuộc tội cho Nhị hoàng tử."

Hàn Triệt lập tức hiểu ra mưu kế của ta, hắn nhìn ta bằng ánh mắt vừa tán thưởng vừa rung động: "Mượn đao giết người, để hai bên tự cắn xé nhau, còn chúng ta chỉ cần đứng ở giữa thu lưới."

"Đúng vậy. Khi gia tộc Trấn Viễn tướng quân tự ý điều động binh mã biên ải vào nội thành đánh kho lương thực, Hoàng đế sẽ nhìn nhận hành động đó là binh biến mưu phản. Thừa tướng chứa chấp lương thực lậu cũng là tội diệt môn. Một mũi tên, hạ bệ cả hai thế lực lớn một lần cuối cùng."