Chương 2
C2
Chương 2:
Mưa thu rả rích cả đêm không dứt. Đêm đầu tiên Chiêu nhi ở lại Lý phủ, con bé phát sốt.
Cơn sốt đến đột ngột và dữ dội ngay khi canh ba vừa điểm. Dường như khí lạnh của trận mưa thấm qua lớp áo khoác sũng nước của người lớn đã rút cạn chút dương khí ít ỏi trong tầm vóc nhỏ bé của nó. Khi ta đang nằm thẳng lưng trên chiếc giường gỗ thì một tiếng khóc đè nén từ gian phòng phụ bên cạnh lọt vào tai.
Ta ngồi dậy, vạt váy trượt xuống cổ chân, mang theo một cơn rùng mình nhỏ.
Trong gian phòng phụ, Chu ma ma đang cuống cuồng dùng khăn ấm lau bả vai cho đứa trẻ. Chiêu nhi nằm co rúm ở góc giường, hai đầu gối co lên tận ngực, gương mặt bầu bĩnh ban tối giờ đây đỏ rực như một quả hồng chín, môi mím chặt. Nó không khóc thành tiếng lớn, chỉ nấc lên từng hồi, đôi bàn tay nhỏ xíu bấu chặt lấy mép chăn bông.
"Cô nương, giờ này chắc đại phu cũng không chịu mở cửa." Chu ma ma nhìn ta, đôi mắt già nua đong đầy vẻ bất lực, "Người nhà họ Vệ thật là thất đức, đứa trẻ mới ngần này tuổi mà họ nỡ lòng..."
"Đừng nhắc đến nhà họ Vệ trước mặt ta."
Ta lạnh lùng cắt ngang lời bà rồi bước đến bên mép giường. Ta đứng nhìn đứa nhỏ một lát. Lúc ấy trong lòng ta không có tình mẫu tử, càng không có lòng thương hại của một kẻ bao dung. Ta chỉ thấy phiền. Qủa thực Vệ Ánh Nguyệt là khắc tinh của đời ta, ngay cả khi nàng ta đã bước một chân vào quan tài, nàng ta vẫn tìm được cách ném vào cuộc đời bằng phẳng của ta một rắc rối dai dẳng đến mức này.
Ta gạt Chu ma ma sang một bên, cúi xuống vươn tay bế xốc đứa trẻ lên.
Khi cánh tay ta luồn dưới gáy và vạt áo của nó, ta khựng lại. Cơ thể mềm mại nóng đến đáng sợ, giống như một hòn than vừa được bới ra từ đống lửa hừng hực. Đứa bé rất nhỏ, nhỏ đến mức ta có cảm giác chỉ cần mình dùng lực hơi mạnh một chút, những khúc xương sườn mỏng manh kia sẽ gãy vụn. Tay ta cứng đờ, cuối cùng khom xuống, tạo thành một tư thế vô cùng lúng túng.
Chiêu nhi bị động chạm thì giật mình, đôi mắt to tròn ngập nước mở to. Nhìn thấy gương mặt nghiêm nghị, không có lấy một nụ cười của ta thì sợ hãi co rúm người lại, theo bản năng muốn lùi vào trong góc. Nhưng cái lạnh và sự trống trải của căn phòng lớn lại khiến nó đầu hàng. Nó vô thức rúc cái đầu nhỏ vào hõm cổ ta, đôi bàn tay nhỏ bấu chặt lấy vai áo của ta như người sắp rơi xuống vực vớ được một nhánh cây khô.
"Mẹ..." Nó lầm bầm, hơi thở nóng hừng hực, vương mùi thuốc đắng ngắt phả vào cổ ta.
"Ta không phải mẹ ngươi." Ta lạnh lùng chỉnh lại cho đúng, nhưng cánh tay không buông nó ra.
Ta ngồi ghé vào thành giường, để nó tựa nửa thân người vào lòng mình. Ta cầm lấy chiếc khăn mềm từ tay Chu ma ma, tự tay vắt nước ấm rồi miết dọc theo vầng trán, gò má và hai bên thái dương của đứa nhỏ. Động tác của ta không dịu dàng. Ta miết khá mạnh, như cái cách hằng ngày ta vẫn dùng bàn chải để cọ sạch những vết mực loang trên nghiên đá. Đứa trẻ khẽ rên rỉ, nhưng vẫn không buông vạt áo của ta ra.
Suốt cả đêm hôm ấy, đại sảnh Lý phủ không tắt đèn. Tiếng mưa bên ngoài nhỏ dần rồi dứt hẳn khi canh năm vừa điểm, để lại một không gian tịch mịch đến độ ta có thể nghe thấy cả nhịp tim đập của đứa nhỏ trong lồng ngực mình. Ta không biết dỗ dành trẻ con, mỗi lần nó khóc nấc lên, ta lại dùng chất giọng lạnh lùng bình thản của mình để đọc mấy bài kinh thư. Thật kỳ lạ là sau khi nghe tiếng giọng đọc của ta, đứa trẻ dần dần bình tĩnh lại, hơi thở dồn dập dần dịu đi, cơn sốt bắt đầu lui dần khi trời hửng sáng.
Khi những tia nắng đầu ngày yếu ớt lọt qua khe cửa sổ, Chiêu nhi đã ngủ say, đôi tay vẫn giữ chặt lấy một góc vạt áo của ta. Ta nhìn xuống, vai áo của ta đã bị nước mắt, mồ hôi và cả nước mũi của nó bôi bẩn một mảng lớn. Lúc ấy một kẻ thích sạch sẽ đến mức ám ảnh như ta lại chỉ cảm thấy toàn thân rã rời, chẳng buồn tức giận.
Sáng hôm sau, khi đứa trẻ còn chưa tỉnh lại, ta đã ra lệnh cho Chu ma ma mang một bức thư do chính tay ta viết đến Vệ phủ.
Bức thư rất ngắn, nét chữ sắc sảo như muốn đâm toạc mặt giấy. Ta viết: "Cốt nhục nhà họ Vệ, Lý phủ không giữ lại quá một đêm. Giờ Ngọ hôm nay, nếu không có người đến đón, ta sẽ sai người trói đứa trẻ ném trước cửa Vệ phủ các ngươi."
Ta ngồi ở đại sảnh uống trà phổ nhĩ, chờ đợi một câu trả lời. Ta vẫn nghĩ, lời Vệ Ánh Nguyệt nói đêm qua chỉ là sự phóng đại của một kẻ sắp chết trong cơn túng quẫn. Dẫu sao nhà họ Vệ cũng là gia tộc lớn, chẳng lẽ lại thật sự để một đứa trẻ mang dòng máu đích truyền lưu lạc bên ngoài?
Nhưng đến giờ Tỵ, Chu ma ma trở về một mình. Gương mặt bà đầy vẻ khinh bỉ và tức giận.
"Cô nương, người nhà họ Vệ đúng là một lũ súc sinh đeo mặt nạ người."
Chu ma ma nhổ một bãi nước bọt xuống góc sân.
"Lão nô vừa đến cửa thì đã bị tên quản gia chặn lại. Hắn nói mấy hôm nay cữu cữu của đứa nhỏ đi vắng, trong phủ không có người quyết định. Hắn còn đưa ra một tờ giấy đoạn tuyệt quan hệ mà Vệ Ánh Nguyệt ký từ nửa năm trước, bảo rằng Vệ Ánh Nguyệt đã tự ý ra khỏi tộc, con cái của nàng ta sống chết ra sao không liên quan đến nhà họ Vệ nữa. Họ còn nói... nếu chúng ta ném đứa trẻ trước cửa phủ, họ sẽ báo quan bắt Lý phủ tội bêu rếu cô nhi."
Ta đặt mạnh chén sứ xuống bàn, nước trà bắn lên mu bàn tay, nóng rát.
"Bọn họ dám?"
"Lão nô còn nghe ngóng được chút thông tin này. Của cải của Vệ Ánh Nguyệt trước khi chết đã bị tên cữu cữu kia dùng mưu kế lừa gạt thế chấp hết cả rồi. Giờ đứa nhỏ này đối với họ không khác gì một gánh nặng. Sống chết cũng có liên quan gì đến bọn họ đâu. Mà nếu quay về thì có thể được đối xử thế nào nữa? Khổ càng thêm khổ mà thôi.”
Ta đứng dậy, bước ra hành lang nhìn về phía gian phòng phụ. Cửa phòng hé mở, Chiêu nhi đã tỉnh từ lúc nào. Nó mặc bộ y phục rộng thùng thình của nha hoàn trong phủ, mái tóc mây xơ xác được Chu ma ma búi tạm thành hai núm nhỏ trên đầu, trông vừa ngốc nghếch vừa thảm hại. Nó ngồi bệt trên ngưỡng cửa, hai bàn tay nhỏ xíu ôm lấy một cái bát sứ đựng nửa bát cháo trắng. Thấy ta nhìn sang, nó giật nảy mình, cái bát suýt chút nữa rơi xuống đất vỡ tan tành. Nó vội vàng đặt bát xuống, đứng dậy, hai tay ép chặt vào hông, đầu cúi gằm, cơ thể nhỏ bé run rẩy như sàng gạo.
Nó đang sợ ta đuổi nó đi. Nó biết, ngoài cánh cửa Lý phủ kia, không còn một ai chờ đợi nó nữa.
Ta nhìn đứa trẻ, trong lòng dâng lên cảm xúc phức tạp. Ta ghét Vệ Ánh Nguyệt, đúng thế. Nhưng ta cũng ghét cái lũ ngụy quân tử nhà họ Vệ kia. Sự kiêu ngạo không cho phép ta cúi đầu trước sự sắp đặt của Vệ Ánh Nguyệt, nhưng lòng tự trọng của ta lại càng không cho phép ta vứt bỏ một sinh mạng, trở thành cùng một loại người với lũ khốn kiếp nhà họ Vệ.
"Chu ma ma." Ta thu lại ánh mắt, xoay người bước đi, "Từ mai bảo nhà bếp nấu thêm một phần cơm. Mua mấy xấp vải lụa mềm sắc màu tươi mới về đây. Đừng để nó mặc y phục rách kia nữa. Nhà họ Lý chưa đến mức sa sút để thiên hạ nhìn vào bảo ta ngược đãi cô nhi."
"Cô nương... người định giữ lại thật sao?" Chu ma ma kinh ngạc.
"Ta chỉ tạm thời để nó ở lại." Ta lạnh lùng đáp, bước chân không dừng, "Chờ khi nào huynh trưởng ta gửi thư về, hoặc khi nào ta tìm được một gia đình tử tế ngoài Kinh thành không liên quan đến nhà họ Vệ, ta sẽ tống khứ nó đi."
Nói là tạm thời giữ lại, nhưng nuôi một đứa trẻ không phải là việc thêm một cái bát một đôi đũa trên bàn ăn là xong.
Mười lăm năm qua, Lý phủ tĩnh lặng như một hồ nước đóng băng, giờ đây hằng ngày bắt đầu xuất hiện những âm thanh kỳ lạ. Tiếng bước chân lạch bạch của đôi giày nhỏ thêu hoa chạy trên hành lang, tiếng bát sứ thỉnh thoảng rơi vỡ ở nhà bếp, và cả tiếng khóc thút thít mỗi khi đứa bé nhớ mẹ vào lúc chập tối.
Ta là người ghét sự hỗn loạn. Mỗi lần nghe thấy tiếng động lạ, chân mày ta lại nhíu chặt.
"Chiêu nhi, lại đây."
Một buổi sáng tháng mười, ta ngồi bên bàn đọc sách, gọi đứa nhỏ đang thập thò ngoài cửa vào. Nó nhút nhát bước từng bước ngắn, đứng cách ta ba bước, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào cây bút lông trên tay ta.
"Là ai chải tóc cho ngươi?"
Ta nhướng mày nhìn cái đầu bù xù của nó. Mắt Chu ma ma đã không còn sáng như trước, mấy bà tử trong phủ thì tay chân thô kệch, hai núm trên đầu Chiêu nhi cái cao cái thấp, sợi tóc con đâm ra tua tủa như một tổ chim non.
"Là... ma ma chải cho." Nó nhỏ giọng đáp, hai ngón tay cái cứ xoắn vào nhau.
"Ngồi xuống đây."
Ta buông bút, chỉ vào chiếc đệm bồ đoàn dưới chân mình. Đứa trẻ ngoan ngoãn ngồi xuống, quay lưng về phía ta. Ta cầm chiếc lược quen thuộc, gỡ dây cột tóc bằng vải ra. Mái tóc của nó mảnh, mềm và hơi ngả nâu.
Ta đưa lược chải nhẹ từ đỉnh đầu xuống. Tóc trẻ con rất dễ rối, mỗi lần lược bị khựng lại, cơ thể Chiêu nhi lại căng cứng lên vì đau, nhưng nó cắn chặt môi, tuyệt đối không kêu lấy một tiếng nào. Sự nhẫn nhịn chịu đựng này của nó khiến ta có chút khó chịu. Đứa trẻ này quá nhạy cảm, nó hiểu rõ thân phận ăn nhờ ở đậu của mình nên luôn cố gắng biến mình thành sự tồn tại vô hình, không gây phiền toái.
Ta vụng về dùng ngón tay phân chia tóc nó làm hai phần, bắt đầu tết thành hai bím tóc nhỏ. Ta chưa từng làm việc này bao giờ, những ngón tay vốn chỉ quen cầm bút, gõ mõ giờ đây lúng túng giữa những sợi tóc tơ mảnh dẻ. Nửa canh giờ trôi qua, ta mới tết xong một bên, nhìn lại thì thấy lỏng lẻo, xiêu vẹo. Tính cầu toàn của ta trỗi dậy. Ta tháo ra, làm lại từ đầu.
Chiêu nhi ngồi bất động, chắc hai chân đã tê dại nhưng nó không dám nhúc nhích.
"Xong rồi."
Ta cột hai chiếc nơ bằng lụa màu hồng nhạt vào cuối bím tóc, lạnh lùng nói. Đứa nhỏ xoay người lại, đưa tay chạm nhẹ vào hai bím tóc mới rồi nhìn vào chiếc gương đồng đặt trên bàn. Trông gương mặt nó sáng sủa và có sức sống hơn hẳn với hai bím tóc gọn gàng. Đột nhiên, nó ngước mắt nhìn thẳng vào ta, đôi mắt lấp lánh một thứ ánh sáng mà sáu tháng qua ta chưa từng nhìn thấy. Là sự tin cậy thuần khiết.
Nó bất ngờ nhào tới, hai cánh tay nhỏ xíu ôm lấy đầu gối ta, dụi gò má mềm mại vào váy của ta.
"Mẹ... người thật khéo tay."
Một chữ “Mẹ” được thốt ra từ cái miệng nhỏ nhắn ấy vô cùng tự nhiên, như thể nó đã luyện tập từ rất lâu trong những giấc mơ của mình.
Ta sững sờ, toàn thân cứng đờ như hóa đá trên ghế gỗ. Chiếc lược trên tay ta trượt khỏi ngón tay, rơi xuống đất phát ra một tiếng "cạch" giòn giã. Ta nhìn đứa bé đang ôm lấy chân mình, lồng ngực đập dồn dập một nhịp hỗn loạn. Ta muốn đẩy nó ra, muốn nghiêm giọng bảo nó rằng: "Ta là kẻ thù của mẹ ngươi, chứ không phải mẹ ngươi."
Nhưng khi nhìn thấy vầng trán nhỏ bé của nó đang tựa vào đầu gối mình, lời nói ấy bỗng nghẹn lại trong cuống họng, không tài nào thốt ra được. Ta không sửa lời nó, cũng không ôm lại nó. Ta chỉ im lặng, mặc cho con gái của Vệ Ánh Nguyệt dùng hơi ấm nhỏ nhoi của nó dính chặt vào cuộc đời ta từng chút một.
Không có bức tường nào ở Kinh thành ngăn nổi gió, và cũng chẳng có chiếc hộp nào giấu kín được miệng đời.
Chẳng mấy chốc, việc nhà họ Lý thu nhận cô nhi của kẻ thù không đội trời chung đã truyền đi khắp các đường lớn ngõ nhỏ. Người ta thêu dệt nên đủ thứ giai thoại ly kỳ. Kẻ thì nói ta vì còn luyến tiếc đoạn tình duyên cũ với Tiêu Thế tử nên mới yêu ai yêu cả đường đi lối về, người thì lại độc địa đoán rằng ta nhận đứa trẻ về để hành hạ, trút giận cho bõ những năm tháng thanh xuân bị hủy hoại.
Ta nghe những lời đó từ miệng Chu ma ma khi bà đi chợ về, sắc mặt ta vẫn bình thản như mặt hồ ngay xuân. Họ nghĩ ta là loại người gì cũng được, điều đó chẳng mảy may sứt mẻ một phân danh dự nào của ta. Nhưng họ đã nhầm ở một điểm: Ta không hành hạ Chiêu nhi, ta đang mài giũa nó.
Mùa xuân năm sau, khi những bông tuyết cuối cùng tan trên những vạt ngói, Chiêu nhi đã lên sáu. Con bé không còn là đứa trẻ gầy gò của đêm mưa một năm trước. Cơ thể con bé bắt đầu có da có thịt hơn, cặp má bầu bĩnh hồng hào, đôi mắt to tròn trong trẻo. Nhưng sống trong Lý phủ, nó phải học quy củ của nhà họ Lý.
"Thẳng lưng lên."
Ta gõ nhẹ chiếc thước gỗ vào bả vai Chiêu nhi. Con bé đang ngồi bên bàn đá, tập viết những nét cơ bản của chữ “Nhân”. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của nó run lên vì mỏi, nhưng nó lập tức ưỡn ngực, thu cằm, ngồi ngay ngắn đúng tư thế của một tiểu thư danh môn.
"Dì... chữ này con viết đã thẳng chưa?"
Nó ngước mắt nhìn ta, giọng nói lanh lảnh như chim oanh. Sau đêm đông gọi nhầm kia, ta đã nghiêm khắc sửa lại cách xưng hô của nó. Nó phải gọi ta là "dì", đó là ranh giới cuối cùng để ta không đánh mất chính mình.
Ta nhìn xuống mặt giấy tuyên thành. Nét chữ của nó còn nguệch ngoạc, nhưng có lực, giống hệt tính cách của nó.
"Chữ viết cũng như xương sống của con người, có thể nghiêng chứ không được gãy. Viết lại mười lần nữa, bao giờ nét mác cuối cùng không bị run thì mới thôi." Ta lạnh lùng buông lời, xoay người bước về phía trường kỷ.
Nó không khóc, không mè nheo van xin như những đứa trẻ sáu tuổi khác. Nó chỉ mím môi, hít một hơi sâu rồi lại cúi đầu, nghiêm túc mài mực. Sự bướng bỉnh này của nó khiến ta vừa chau mày vừa ngấm ngầm tán thưởng. Nó quá giống mẹ nó ở chỗ biết rõ mình muốn gì và chấp nhận trả giá để đạt được điều đó. Vệ Ánh Nguyệt năm mười bảy tuổi chấp nhận đánh đổi thanh danh để có được tình yêu, còn Chiêu nhi năm sáu tuổi chấp nhận tay mình tê dại để có được sự công nhận của ta.
Sự bình yên trong phủ bị phá vỡ vào hội Thượng Nguyên, ngày mà mười sáu năm trước đã định đoạt số phận của ba người chúng ta.
Trưởng công chúa tổ chức tiệc ngắm hoa đăng tại Phù Dung Viên, gửi thiệp mời đến toàn bộ các phủ đệ có danh vọng ở Kinh kỳ. Tuy rằng Lý phủ đã sa sút, huynh trưởng lại đang ở ngoài biên ải, nhưng nhờ mang danh trung thần của tổ phụ, một tấm thiệp mời viền vàng vẫn được gửi đến tận tay ta.