Chương 1
C1
Chương 1:
Kinh thành vào cuối thu luôn mang màu sắc ảm đạm. Những chiếc lá ngô đồng rụng đầy trên phiến đá thanh vân trước cửa Lý phủ, bị nước mưa thấm đẫm, dính chặt vào lòng đất như những vết sẹo cũ kỹ.
Ta sống ở căn phủ cũ này mười lăm năm, kể từ ngày tổ phụ qua đời, huynh trưởng mang mặc áo giáp lên đường trấn thủ biên thùy phía Tây. Mười lăm năm, một khoảng thời gian đủ dài để rêu xanh phủ kín những phiến đá thanh vân trước thềm điện thờ, và cũng đủ để người đời quên đi một vị đích nữ nhà họ Lý từng lừng lẫy một thời. Họ chỉ nhớ đến ta như một bóng ma khuê các, cô độc, nề nếp đến mức cực đoan, lạnh lẽo như một pho tượng ngọc đặt trong gian phòng chứa đầy bài vị.
Cuộc sống của ta được đo đạc bằng những nhịp gõ mõ đều đặn và tiếng sột soạt của nét bút chạm lên giấy tuyên thành. Giờ Mão thức dậy, chỉnh đốn y phục không một nếp nhăn. Giờ Tỵ tụng kinh cầu bình an cho quân viễn chinh. Người ngoài nói ta thanh cao, giữ tròn khí tiết của một nữ tử danh môn sau biến cố hủy hôn năm mười bảy tuổi. Thực ra, họ đều nhầm cả rồi. Khi một người đã tự bóc tách hết mọi hy vọng về sự bầu bạn, họ sẽ biến sự cô độc thành một tấm khiên kiên cố nhất.
Cho đến khi cái tên ấy một lần nữa xé toạc màn sương mù tĩnh lặng của cuộc đời ta.
Vệ Ánh Nguyệt.
Nếu nói là cuộc đời ta bị hủy hoại dưới tay Vệ Ánh Nguyệt thì hơi quá, nhưng nếu bảo không liên quan đến nàng thì đó là lời nói dối hèn nhát.
Năm mười bảy tuổi, ta được định hôn với Tiêu Thế tử của phủ Định Quốc Công. Thế nhưng, vào đêm hội Thượng Nguyên năm ấy, Vệ Ánh Nguyệt xuất hiện giữa vạn dải đèn hoa đăng rực rỡ bên bờ sông hộ thành. Khi đó nàng mới mười bảy tuổi, là thứ nữ của nhà họ Vệ, xuất thân trong gia đình thương nhân vô cùng giàu có. Nàng mặc một bộ y phục màu đỏ rực như một đốm lửa hoang dã, đạp lên mọi quy củ nghiêm ngặt của Kinh thành, đứng trên lầu cao ném thẳng quả tú cầu bằng lụa ngũ sắc vào bả vai Tiêu Thế tử.
Hành động kiêu ngạo ấy đã làm chấn động cả Kinh kỳ. Ba tháng sau, phủ Định Quốc Công viện cớ "duyên trời định" và áp lực từ lời đồn đại để hủy hôn với nhà họ Lý. Tiêu Thế tử rước Vệ Ánh Nguyệt qua cửa bằng nghi lễ có một không hai, còn ta trở thành trò cười trong các buổi trà dư tửu hậu của các phu nhân quyền quý.
Từ đó, ta đứng trong bóng tối của Lý phủ, nhìn nàng sống một cuộc đời náo nhiệt đến quay cuồng.
Năm mười chín tuổi, nàng sinh hạ trưởng tử cho nhà họ Tiêu, tiếng pháo ăn mừng vang động đến tận phố bên này. Ta ngồi dưới ánh đèn dầu, vừa nghe tiếng pháo ấy vừa bình thản mài mực. Năm hai mươi mốt tuổi, phu quân nàng chết trận trên sa trường. Người đời ca ngợi nàng là góa phụ trung trinh, khóc đến ngất đi trước linh cữu phu quân. Ta tưởng nàng sẽ thủ tiết thờ chồng như cách người ta vẫn ép buộc những người phụ nữ bất hạnh phải làm. Nhưng không, năm hai mươi hai tuổi, khi sáp nến trên linh cữu Tiêu Thế tử còn chưa kịp bong hết, Vệ Ánh Nguyệt đã tái giá với một thương nhân giàu có xuất thân từ Giang Nam, mang theo con trai trưởng bước ra khỏi vũng bùn đau thương một cách kiêu hãnh và cũng đầy tai tiếng.
Ta ghét nàng. Sự ghét bỏ ấy bám rễ thật sâu vào xương tủy. Không phải vì ta còn luyến tiếc Tiêu Thế tử yếu hèn đã thay lòng đổi dạ từ lâu, mà vì ta ghen tị. Ta ghen tị với việc nàng luôn được yêu, luôn được lựa chọn, và luôn có được dũng khí vứt bỏ tất cả để làm lại từ đầu. Ấy là thứ mà cả đời này một đích nữ danh môn bị trói buộc bởi hai chữ “thể diện” như ta không bao giờ chạm tới được.
Mười lăm năm trôi qua, ta ngỡ mối nghiệt duyên ấy đã chết lặng cùng tuổi xuân của mình. Cho đến đêm hôm ấy, cơn mưa cuối thu đổ xuống như trút nước.
Tiếng sấm rền vang ngoài cửa sổ làm ngọn nến trên bàn chao đảo dữ dội. Ta đang ngồi bất động nghe tiếng mưa nện vào mái ngói thì Chu ma ma hớt hải chạy vào. Ống quần bà dính đầy bùn đất, thở hổn hển, gương mặt già nua tái mét.
"Cô nương... ngoài cửa... ngoài cửa có người..."
Ta không ngẩng đầu, tay vẫn lật giở trang sách cổ: "Đêm hôm khuya khoắt, mưa gió bão bùng thế này, Lý phủ không tiếp khách. Bảo họ quay về đi."
"Không được đâu, cô nương!" Giọng Chu ma ma run bắn lên, bà bước tới gần, hạ thấp giọng đến mức tối đa, "Là... là Vệ Ánh Nguyệt. Nàng ta tự đến đây, còn dắt theo một đứa trẻ."
Ngón tay ta đang lật sách bỗng khựng lại giữa không trung. Đầu ngón tay ta chạm vào mặt giấy, mang theo cảm giác vô cùng bức bối. Vệ Ánh Nguyệt? Người phụ nữ khiến người ta chán ghét, dạo gần đây nghe đồn mắc bệnh nan y, chồng chết, con trưởng tử trận, con thứ lưu lạc, sao lại xuất hiện ở đây vào một đêm mưa gió thế này?
Ta đứng dậy, phủi tà áo thẳng thớm rồi mới bước ra khỏi phòng. Khi ta bước ra đến sảnh chính, một luồng gió lạnh mang theo hơi lạnh ẩm ướt xộc thẳng vào mặt. Giữa sảnh lớn, dưới ánh sáng tỏa ra từ đèn lồng, có bóng người đang đứng bất động ở nơi đó.
Đó là Vệ Ánh Nguyệt. Nhưng không còn là Vệ Ánh Nguyệt mặc y phục đỏ rực, kiêu ngạo của mười lăm năm trước nữa. Nàng gầy đến mức kinh người, dáng người cao ráo ngày xưa giờ co rúm lại trong một bộ áo choàng bằng vải thô màu xám chuột thấm đẫm nước mưa. Chiếc mũ trùm đầu tuột xuống, lộ ra gò má nhô cao, hốc mắt sâu hoắm đen kịt, làn da xám xịt như tro tàn của người đã chạm một chân vào cửa tử. Mái tóc mây từng được cài đầy trâm vàng ngọc giờ đây xơ xác, dính bết vào vầng trán đẫm mồ hôi và nước mưa.
Bên cạnh nàng, một đứa bé khoảng chừng vài tuổi đang nép chặt vào chân nàng. Đứa nhỏ gầy gò, mặc chiếc áo khoác rộng thùng thình, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn quanh căn sảnh lớn đầy sợ hãi.
Thấy ta bước ra, Vệ Ánh Nguyệt khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt nàng là thứ duy nhất trên gương mặt ấy còn sót lại chút khí thế của ngày xưa. Nàng không hoảng hốt, chỉ nhìn ta chằm chằm, mà bỗng nhiên khóe môi khô nứt của nàng cong lên, nở một nụ cười yếu ớt nhưng đầy vẻ khiêu khích.
"Lý Minh Hà... trông ngươi vẫn y như xưa. Vẫn sạch sẽ, vẫn lạnh lùng, và vẫn... cô độc."
Ta đứng trên bậc thềm cao của sảnh chính, hai tay đan vào nhau giấu trong ống tay áo rộng, dùng chất giọng bình thản không một chút độ ấm đáp lại:
"Vệ Ánh Nguyệt, ngươi cho người gõ cửa Lý phủ vào giờ này, chỉ để đến nói với ta mấy lời vô nghĩa đó sao? Nhìn lại bộ dạng hiện tại của ngươi đi, gầy mòn xơ xác, hơi thở đứt quãng. Ngươi tìm nhầm người rồi."
"Ta không tìm nhầm." Vệ Ánh Nguyệt ho khan, bàn tay gầy guộc như cành củi khô của nàng siết chặt lấy bờ vai của đứa nhỏ bên cạnh, "Cả Kinh thành này, ta có thể tìm nhầm bất cứ ai, nhưng riêng ngươi, Lý Minh Hà, ta tìm đúng người rồi."
"Nực cười." Ta cười lạnh, bước xuống một bậc thềm, ánh mắt dời từ gương mặt nàng xuống đứa bé, "Ngươi nghĩ Lý phủ là nơi nào? Ngươi cướp vị hôn phu của ta, biến ta thành trò cười cho thiên hạ suốt nửa đời người. Giờ đây ngươi lâm bệnh sắp chết, thân cô thế cô, lại đem một đứa trẻ đến đây? Ngươi muốn ta làm gì? Thượng hại ngươi sao? Hay là muốn ta nuôi dưỡng cốt nhục của kẻ thù?"
"Đúng vậy, ta muốn ngươi nuôi nó." Vệ Ánh Nguyệt đáp rất thẳng thắn, giọng nói của nàng khản đặc nhưng từng chữ vang lên vô cùng rõ ràng, đập thẳng vào tai ta.
Ta tức giận đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội, lòng bàn tay trong ống tay áo siết chặt đến mức móng tay đâm sâu vào da thịt.
"Vệ Ánh Nguyệt! Ngươi điên rồi! Ngươi dựa vào đâu mà nghĩ ta sẽ đồng ý? Ta ghét ngươi, ghét đến mức chỉ cần nghe thấy tên ngươi cũng đủ buồn nôn rồi. Ngươi không sợ ta sẽ nhận đứa trẻ này rồi giam cầm nó, ngược đãi nó, hành hạ nó để trả thù những tủi nhục mà ngươi đã gây ra cho ta năm mười bảy tuổi sao?"
Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, tiếng nước đổ từ máng xối xuống sân gạch nghe như tiếng vạn quân reo hò. Giữa khoảnh khắc giương cung bạt kiếm ấy, Vệ Ánh Nguyệt nhìn ta, nàng bỗng thu lại nụ cười, thay vào đó là sự bình tĩnh đến đáng sợ. Nàng chậm rãi nói:
"Ta không sợ. Vì ta hiểu ngươi, Lý Minh Hà."
"Ngươi hiểu ta à?" Ta mỉa mai.
"Phải, ta hiểu ngươi hơn bất kỳ ai trên đời này."
Vệ Ánh Nguyệt bước lên một bước, đôi giày vải sũng nước của nàng để lại một vệt bùn đen trên nền gạch sạch sẽ của ta.
"Người thân thuộc máu mủ của ta ở nhà họ Vệ đều tham lam, ích kỷ, họ chỉ nhìn vào số tài sản ít ỏi còn lại của ta. Nếu ta giao Chiêu nhi cho họ, họ sẽ dùng đứa trẻ này để đi đổi lấy lợi ích, đổi lấy một mối hôn sự béo bở hoặc một tấm bùa hộ mệnh. Bạn bè ngày xưa của ta, những phu nhân quyền quý từng cười nói với ta ở các yến tiệc, giờ thấy ta sa cơ lỡ vận đều đóng cửa không tiếp, họ bất lực và sợ hãi tai tiếng."
Nàng dừng lại, thở dốc một hơi dài, lồng ngực gầy guộc phập phồng dữ dội dưới lớp áo thô:
"Chỉ có ngươi, Lý Minh Hà. Ngươi ghét ta vì ta cướp đồ của ngươi, ngươi ghét ta vì ta phá vỡ cuộc đời định sẵn hướng đi của ngươi. Nhưng ngươi là đích nữ nhà họ Lý, lòng tự trọng của ngươi cao hơn trời, xương cốt của ngươi cứng hơn sắt đá. Ngươi thà để bản thân mang tiếng, thà chịu khổ, chứ tuyệt đối không bao giờ thèm làm những chuyện đê tiện, bẩn thỉu như trút giận lên một đứa trẻ để tự bôi tro trát trấu vào danh tiết thanh cao mà ngươi đã dùng cả mạng sống để gìn giữ. Ngươi ghét ta, cho nên ngươi sẽ không bao giờ dùng con gái của ta để đi nịnh bợ hay đổi chác lợi ích với bất kỳ ai. Giao Chiêu nhi cho kẻ thù có lòng tự trọng như ngươi, còn an toàn hơn vạn lần giao cho những thân thích ngụy quân tử."
Lời nói của Vệ Ánh Nguyệt như một lưỡi dao sắc bén, rạch toạc lớp vỏ bọc lạnh lùng, cứng nhắc của ta. Ta nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt. Quả thực nàng ta đáng ghét, đáng ghét đến tận xương tủy vì ngay cả khi sắp chết đến nơi, nàng ta vẫn có thể nhìn thấu sự kiêu ngạo, bướng bỉnh và điểm yếu lớn nhất của ta, đó là lòng tự trọng danh môn.
"Ta không nhận." Ta dứt khoát quay lưng đi, giọng nói run lên vì tức giận, "Vệ Ánh Nguyệt, món nợ này quá lớn, nhà họ Lý không gánh nổi, Lý Minh Hà ta càng không rảnh rỗi đi làm thánh mẫu cưu mang con gái ngươi. Ngươi mang nó đi đi."
Sau lưng ta không có tiếng khóc lóc van xin, cũng không có những lời biện bạch. Chỉ có tiếng ho khan như muốn xé toạc cả cuống họng của Vệ Ánh Nguyệt và tiếng mưa rơi xối xả.
"Chiêu nhi..." Vệ Ánh Nguyệt đè thấp giọng, "Ở lại đây với dì Hà. Từ nay về sau, nghe lời dì."
Ta giật mình quay đầu lại. Vệ Ánh Nguyệt đã buông tay khỏi vai đứa nhỏ. Nàng không nhìn ta thêm một lần nào nữa, dứt khoát xoay người bước thẳng vào màn mưa đen kịt ngoài sân. Bóng dáng gầy guộc, nhỏ bé của nàng nhanh chóng bị màn đêm và những làn nước dày đặc nuốt chửng. Nàng đến như một trận cuồng phong, và rời đi như một vệt khói tàn, không để lại bất kỳ một lời cầu xin hèn mọn nào, ra quyết định như một người đã chuẩn bị sẵn sàng cho kết thúc của chính mình.
"Vệ Ánh Nguyệt. Ngươi đứng lại đó cho ta!" Ta hét lên, định đuổi theo, nhưng bước chân ta đã khựng lại.
Dưới ánh đèn chao đảo ở sảnh chính, đứa nhỏ tên Chiêu nhi kia không chạy theo mẹ nó. Nó đứng chết trân tại chỗ, bờ vai nhỏ bé run lên bần bật vì nước mưa thấm vào áo gấm. Đứa trẻ không khóc lớn, nó chỉ im lặng nhìn theo hướng mẹ nó vừa biến mất, nước mắt từ đôi mắt to tròn hệt như đôi mắt của Vệ Ánh Nguyệt năm mười bảy tuổi lặng lẽ lăn dài trên đôi gò má bầu bĩnh.
Như một bản năng tìm kiếm sự sống duy nhất trong căn sảnh rộng lớn và lạnh lẽo này, đứa trẻ lẫm chẫm bước từng bước ngắn, đôi giày nhỏ sũng nước phát ra tiếng "bạch, bạch" trên nền gạch thanh vân. Nó đi đến bên ta, bàn tay nhỏ xíu lạnh buốt, run rẩy vô thức bám chặt lấy vạt áo của ta.
Nó ngước đôi mắt ngập nước lên nhìn ta, bờ môi nhỏ chúm chím mếu máo, cất tiếng rụt rè:
"Dì…”
Tiếng "dì" ấy lọt vào tai ta, giống như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy trái tim sắt đá của ta suốt mười lăm năm qua. Ta đứng bất động giữa sảnh chính, cúi xuống nhìn đứa trẻ đang bám chặt lấy áo mình.
Bên ngoài bầu trời vẫn vẫn gầm rú như muốn xé rách màn đêm cuối thu. Món nợ đời này, rốt cuộc đã bị người phụ nữ đáng ghét ấy đặt ngay trước cửa nhà ta rồi.