Chương 4

C4

Chương 4:

Đầu mùa xuân năm sau, hỷ sự của Quân Vũ ca ca và Tiêu Lan diễn ra vô cùng náo nhiệt. Tiêu Lan về làm dâu nhà họ Quân, tình cảm tỷ muội giữa ta và nàng ngày càng thắm thiết.

Đến tháng Ba, vợ chồng ca ca đưa cả nhà chúng ta ta sang nhà họ Tiêu để thăm hỏi nhạc phụ nhạc mẫu.

Hôm đó, trời đổ mưa xuân lất phất. Trong gian phòng khách rộng lớn của Tiêu phủ, Tiêu Triết cùng thê tử của ông là Tô phụ nhân đang ngồi ở vị trí chủ tọa. Sức khỏe của Tô phu nhân không tốt đã nhiều năm, gương mặt hốc hác nhưng ánh mắt rất đỗi hiền từ.

Khi ta bước lên, hai tay nâng khay trà bọc vải đỏ để dâng cho hai người:

“Cha mẹ trong nhà có gửi chút quà biếu đến hai vị.”

Tô phu nhân mỉm cười, vươn tay nhận lấy. Nhưng đúng khoảnh khắc đó, ống tay áo rộng của ta do chuyển động dâng trà mà khẽ trượt xuống quá khuỷu tay. Trên làn da trắng nơi cổ tay phải của ta lộ ra một vết bớt trông như hình trăng non.

Loảng xoảng.

Tách trà sứ trong tay Tô phu nhân rơi thẳng xuống sàn gạch, vỡ tan tành. Nước trà nóng bắn tứ tung. Tô phu nhân trợn tròn mắt, toàn thân run rẩy không sao kiềm chế. Bà không hề để ý đến nước trà làm bỏng tay hay ướt vạt áo, chỉ gào lên một tiếng xé lòng rồi chồm người tới, dùng cả hai bàn tay run rẩy bấu chặt lấy cổ tay ta, kéo ống tay áo ta lên cao hơn nữa.

“Vết bớt này... Vết bớt hình trăng non này…” Tô phu nhân ngẩng đầu nhìn thẳng vào mặt ta, ánh mắt hoảng loạn, giọng nói lạc đi trong sự bàng hoàng cực độ:

“Tiêu Triết! Ông nhìn xem! Ông nhìn cổ tay nó xem!”

Tiêu Triết đứng bật dậy, chiếc ghế gỗ sau lưng bị hất văng ra sàn vang lên một tiếng "Rầm!". Người đàn ông ấy bước vội tới, đôi bàn tay thô ráp run rẩy giơ ra, nhưng lại không dám chạm vào ta, như thể ông sợ đây chỉ là một giấc mơ ảo ảnh, chạm vào rồi bóng hình ấy sẽ tan vỡ.

“Vết bớt này… vị trí này…”

Tiêu Triết nghẹn ngào, hai bờ vai run lên dữ dội. Ông ngước mắt nhìn ta, ánh mắt đong đầy sự tủi hờn, thương xót và tình yêu thương tích tụ qua bao năm tháng. Ông nhìn Tô phu nhân đang rưng rưng chực khóc, cõi lòng lại chấn động dữ dội. Nhưng là một người cha từng nhiều lần mừng hụt, ông cố đè nén sự nghẹn ngào, run rẩy cất giọng:

“Giống quá... Nhưng trên đời này người có vết bớt đâu phải chỉ một người…”

Tô phu nhân cũng tiến lại gần, hai mắt đỏ hoe, lồng ngực phập phồng. Bà nhìn vết bớt rồi nhìn gương mặt ta, bàn tay siết chặt.

Thấy hai người vật lộn trong mớ cảm xúc rối ren, cha Quân đứng ở phía sau lập tức thở dài một tiếng. Ông bước lên một bước, ôn tồn cất giọng:

“Hai vị... Thật ra mười năm trước, vợ chồng chúng ta đã cứu đứa nhỏ này.”

Tất cả mọi người trong phòng khách đều dời ánh mắt về phía cha Quân. Cha Quân tiếp lời, ánh mắt như chìm sâu vào ký ức mười năm trước:

“Trận lũ quét năm đó quả thật kinh hoàng. Khi nước lũ bắt đầu rút ở bãi sông phía Nam thôn làng ta, vợ chồng chúng ta đi vớt củi thì phát hiện đứa nhỏ này đang bấu chặt vào một khúc gỗ sa mộc lớn. Lúc vớt lên, toàn thân con bé đã lạnh ngắt, tái nhợt, mê sảng vì sốt cao, cổ họng sưng tấy không nói nổi một lời. Sau khi vượt qua biến cố, con bé chỉ nhớ mình là Vãn Vãn.”

Tô phu nhân chấn động dữ dội. Bà sững người:

“Trận lũ quét cách đây hơn mười năm…”

“Chưa hết.”

Lúc này mẹ Quân mới nhẹ nhàng bước tới bên ta. Bà đưa bàn tay luồn vào trong cổ áo ta, chậm rãi rút ra một chiếc dây bện màu đỏ đã sờn. Ở giữa sợi dây là một miếng ngọc bội bằng bạch ngọc bị mẻ một góc nhỏ. Mặt trước miếng ngọc khắc chìm một cành hoa mộc lan, mặt sau khắc nổi một chữ Vãn rất nhỏ bằng nét bút uyển chuyển.

Mẹ Quân xúc động nói:

“Khi chúng ta cứu con bé, áo quần trên người con bé thấm đẫm nước dính vào da thịt, bị cành cây quạc rách, chỉ có duy nhất miếng ngọc bội này đeo trước ngực. Vợ chồng chúng ta nghĩ đây là vật quan trọng của con bé, nên đã dặn phải cất giữ cho thật kỹ, tuyệt đối không được đánh mất hay bán đi.”

“Con bé vẫn luôn giữ nó bên mình.”

Nhìn thấy miếng ngọc bội bị mẻ mất một góc, toàn bộ sự hoài nghi và kìm nén của Tô phu nhân lập tức vỡ vụn. Bà gào lên một tiếng xé lòng, lao tới giật lấy miếng ngọc bội, áp sát vào lồng ngực run rẩy:

“Là nó! Đúng là nó rồi! Miếng ngọc bội này do chính là họ Tiêu truyền lại, là cha nó khắc tên con bé ở đây. Góc bị sứt mẻ này... là do năm hai tuổi, Vãn Vãn mải chơi xích đu làm rơi xuống bậc đá!”

Tiêu Triết không thể giữ nổi sự bình tĩnh thêm nữa. Chiếc ghế sau lưng bị ông hất văng ra sàn vang lên một tiếng "Rầm!". Người đàn ông ấy đổ gục hai gối xuống sàn nhà, đôi bàn tay thô ráp run rẩy ôm lấy đầu gối ta, khóc nấc lên từng hồi:

“Trời Phật ơi... Đúng là con ta rồi! Thời gian, địa điểm, vết bớt và cả miếng ngọc bội... Tất cả đều trùng khớp! Con gái của ta... Vãn Vãn của ta!"

Tô phu nhân ôm chầm lấy ta vào lòng, siết chặt ta như muốn hòa ta vào da thịt bà. Bà khóc đến mức thở không ra hơi:

“Vãn Vãn... Mẹ tìm con suốt bao nhiêu năm trời. Mẹ tưởng rằng đã mãi mãi mất con.”

Mùi hương dịu nhẹ trên người Tô phu nhân, hơi ấm run rẩy từ vòng ôm cuống quýt cùng giọt nước mắt nóng hổi của Tiêu Triết rơi xuống chân ta, cùng những kỷ vật minh chứng cho tất cả...

Ngay khoảnh khắc ấy, sự bối rối và đám mây mù cuối cùng trong trí nhớ ta hoàn toàn tan biến. Không còn là sự mơ hồ hay hoang mang. Tất cả vật chứng và tình yêu thương vô bờ bến của cha mẹ đã đưa sự thật ra ánh sáng. Bức tranh quá khứ năm năm tuổi sụp đổ nay đã được hàn gắn lại một lần nữa.

Ta mấp máy môi:

“Là cha mẹ… thật sao?”

Tiếng gọi mà ta chôn giấu suốt mười năm qua cuối cùng cũng bật ra khỏi cổ họng bỏng rát. Ta vươn hai tay, dè dặt ôm chặt lấy bờ vai gầy guộc của Tô phu nhân, mơ màng gục đầu vào cổ bà. Tiêu Triết vươn hai tay ôm trọn lấy cả vợ và con gái vào lòng. Người đàn ông rắn rỏi ấy gục đầu lên đỉnh đầu ta, nước mắt lăn dài, nương theo những vệt chân chim hằn sâu nơi khóe mắt.

Cả phòng khách chìm trong sự vỡ òa xúc động. Quân Vũ và Tiêu Lan đứng bên cạnh, hai mắt đều đỏ hoe. Quân Vũ quay mặt đi, vươn tay quệt vội giọt nước mắt lăn dài trên gò má.

Sau khi bình tâm lại, Tiêu Triết xoay người, quỳ sụp xuống trước mặt cha mẹ Quân. Ông chắp tay, đầu cúi sát nền gạch.

“Hai vị... Ơn cưu mang, giữ gìn kỷ vật và nuôi dưỡng con gái Tiêu mỗ hơn mười năm qua... Nhà họ Tiêu chúng ta xin dập đầu bái tạ, không bao giờ quên ơn nghĩa này.”

Cha Quân vội vàng bước tới đỡ Tiêu Triết dậy, giọng nghẹn ngào: “Tiêu huynh, đừng làm vậy. Nhìn thấy Vãn Vãn tìm về với cội nguồn như ngày hôm nay, phu thê chúng ta không còn gì phải lo lắng nữa rồi.”

“Những tháng ngày sau đó, chúng ta đã nghĩ cách tìm lại cha mẹ ruột cho con bé. Nhưng cuối cùng vẫn chịu thua trước số phận.”

Tiêu Triết nhìn người đối diện thật sâu, cuối cùng lại quỳ xuống tạ ơn một lần nữa.

Tô phu nhân ôm ta khóc rất lâu, sau đó ngẩng đầu, khẽ kéo cánh tay Tiêu Lan. Tiêu Lan rưng rưng nước mắt, bàn tay nhẹ nhàng vỗ về trên bả vai ta.

Dưới ánh nắng xuân ấm áp rọi qua hiên nhà, hai gia đình an ủi lẫn nhau trong giọt nước mắt nghẹn ngào. Cơn bão lũ mười năm trước đã cuốn đi tuổi thơ của ta, nhưng chính sự tử tế của gia đình nhà họ Quân và huyết thống thiêng liêng của nhà họ Tiêu đã trả lại cho ta một cuộc đời trọn vẹn.

***

Buổi tối hôm ấy trở về nhà, ta vào phòng của cha mẹ Quân, quỳ gối trước hai người. Cha mẹ kinh hãi ôm lấy ta, vô cùng đau lòng.

“Con gái, mau đứng lên. Sao lại thế này, sao lại thế này?!”

Ta không nói được lời nào. Một bên là công ơn sinh thành, một bên là công ơn dưỡng dục. Nếu không có tấm lòng từ bi của cha mẹ, có lẽ ta đã không còn trên cõi đời này. Mặc dù gia cảnh không quá tốt, nhưng cha mẹ Quân vẫn nhất quyết cho Quân Vũ và ta được đi học. Dạy chúng ta phân biệt trắng đen phải trái, dạy chúng ta cách làm người, dạy chúng ta lễ nghĩa liêm sỉ… Cha mẹ đã không chê bai một đứa trẻ bị thất lạc gia đình, ngày ngày chỉ biết gặm nhấm những nỗi sợ mông lung. Ta biết ơn họ vì đã kiên nhẫn vỗ về đứa bé ấy trong suốt nhiều năm, yêu thương, chăm sóc chẳng khác nào con ruột. Có biết bao điều chất chứa trong lòng mà lại chẳng thể nói ra. Ta chỉ có thể ôm lấy cha mẹ, nghẹn ngào nói:

“Cha mẹ, con gái xin lỗi.”

Cha mẹ ôm ta, thở dài không ngớt.

“Đứa bé này, nói gì vậy chứ.”

“Để ca ca con nghe được, coi chừng bị gõ đầu.”

Đêm ấy, ta ngồi một mình dưới mái hiên. Cơn mưa mùa xuân vừa dứt, mặt sân còn đọng những vũng nước nhỏ. Mùi đất ẩm quyện cùng hương cỏ non phảng phất trong gió, quen thuộc như mười mấy năm qua chưa từng đổi khác.

Chỉ có ta, không còn là Vãn Vãn của ngày nào.

Ta cúi đầu nhìn miếng ngọc đặt trong lòng bàn tay. Ánh trăng nhàn nhạt phủ lên từng đường vân cũ kỹ. Đây là tín vật cha mẹ ruột giữ lại cho ta. Chỉ một miếng ngọc nhỏ, vậy mà đủ để đổi thay tất cả.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân. Không cần ngoảnh đầu, ta cũng biết người đến là ai. Từ nhỏ đến lớn, bước chân của ca ca luôn như vậy. Vững vàng, không nhanh không chậm. Mỗi lần nghe thấy, ta đều biết mình chẳng cần sợ hãi bất cứ điều gì.

Ca ca khoác chiếc áo ngoài lên vai ta.

“Đêm xuống lạnh lắm.”

Ta níu lấy vạt áo, đầu ngón tay bỗng run lên. Suốt cả ngày, mọi người đều cố tỏ ra bình thường. Cha Quân vẫn ra đồng, mẹ vẫn nhóm bếp. Ca ca vẫn làm việc ở phủ quan, trở về nhà lại sửa lại hàng rào sau vườn. Giống như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra.

Nhưng ta biết, không phải như vậy. Có vài thứ, từ khoảnh khắc sự thật được phơi bày, đã chẳng thể quay về như cũ nữa rồi.

“... Ca ca.”

Ta khẽ gọi. Giọng nói vừa cất lên đã nghẹn lại trong cổ họng.

“Huynh... có giận muội không?”

Quân Vũ hơi ngẩn người.

“Giận? Sao lại giận?”

“Muội không phải con ruột của cha mẹ... cũng không phải muội muội ruột của huynh.”

Ta cúi đầu, nhìn chằm chằm vào mũi giày thêu hoa.

“Mọi người… mọi người còn yêu thương, chăm sóc muội như vậy.”

Quân Vũ hơi sững người, rồi bật cười rất khẽ. Tiếng cười ấy chẳng hề mang ý trách cứ. Ngược lại, giống như nghe được một câu nói ngốc nghếch của đứa trẻ năm nào.

“Tiểu Vãn.”

Quân Vũ chậm rãi lên tiếng. Đã rất lâu rồi, ta không cảm thấy tiếng gọi ấy dịu dàng đến vậy.

“Cứ như đứa bé năm tuổi ngày nào.”

Ta bỗng cứng người. Quân Vũ nhìn về khoảng sân phía trước, giọng nói rất nhẹ.

“Ngày cha cõng muội về trên chiếc gùi tre, trông muội giống hệt con khỉ nhỏ toàn thân đẫm nước. Đêm nào cũng giật mình khóc lóc, ôm chặt góc chăn, miệng vẫn cứ gọi cha mẹ không ngừng.”

“Mỗi lần mẹ bưng cơm tới, muội đều sợ hãi co người lại.”

“Ta đưa cho muội quả hồng, muội cũng không dám nhận.”

Quân Vũ khẽ cười.

“Mãi cho đến thật lâu sau này, muội mới chịu gọi một tiếng ca ca.”

Ta mím môi. Trong đầu bỗng hiện lên những mảnh ký ức đã có chút mờ nhạt nhưng lại chẳng thể quên. Thì ra huynh ấy vẫn còn nhớ. Nhớ rõ hơn cả ta.

“Vãn Vãn.”

“Là chúng ta may mắn. May mắn được làm người một nhà với muội.”

“Muội không biết lúc ấy ta đã vui sướng biết nhường nào khi biết mình có muội muội đâu.”

“Kể từ khi ấy, ta thề rằng sẽ bảo vệ muội chu toàn. Yêu thương, chăm sóc muội, không để muội phải khóc.”

“Là ta thực lòng yêu thương muội, với tư cách là một huynh trưởng, là người thân trong gia đình.”

Một cơn gió thổi qua. Ta cúi đầu, từng giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay. Quân Vũ không nhìn ta, chỉ mải mê nhìn vào khoảng không vô định. Có lẽ, huynh ấy cũng không muốn ta nhìn vào đôi mắt mình lúc này.

Ta hít một hơi thật sâu.

“... Nếu cha mẹ ruột muốn đón muội về thì sao?”

Lần này, Quân Vũ không đáp ngay. Khoảng lặng cứ thế kéo dài. Đến mức ta nghe rõ tiếng nước nhỏ tí tách từ mái hiên xuống nền gạch. Rất lâu sau, huynh ấy mới cất tiếng.

“Vậy thì trở về."

Chỉ vỏn vẹn bốn chữ. Nhẹ như gió. Ta ngẩng phắt đầu lên, trái tim đập thình thịch trong lòng ngực, có đôi chút hụt hẫng. Quân Vũ vẫn nhìn về phía màn đêm vô tận.

“Cha mẹ tìm muội hơn mười năm. Không nên để họ chờ đợi thêm nữa.”

“Vậy còn cha mẹ chúng ta thì sao?”

Ta hỏi rất nhỏ.

“Còn ca ca thì sao?”

Bàn tay đặt trên đầu gối của Quân Vũ khẽ siết lại, khớp ngón tay trắng bệch. Nhưng chỉ trong chớp mắt, huynh ấy đã buông lỏng.

“Cha mẹ sẽ nhớ.”

“Ta cũng sẽ nhớ.”

Huynh ấy mỉm cười, nụ cười ấy vẫn bình thản như mọi ngày.

“Nhưng nhớ một người… Đâu phải lý do để giữ người ấy ở lại.”

Ta nghẹn ngào: “Ca ca…”

Quân Vũ im lặng rất lâu. Lâu đến mức ta tưởng rằng huynh ấy sẽ không lên tiếng. Cuối cùng, huynh chỉ khẽ xoa đầu ta, giống hệt mỗi lần ta làm sai chuyện hồi còn bé.

“Muội có nhớ không? Hồi nhỏ, muội từng nuôi một con chim non do ta nhặt về.”

Ta gật đầu.

“Ngày nó biết bay, muội cứ khóc mãi, nhất quyết không chịu mở cửa lồng.”

“Muội nói, thả nó đi rồi, nó sẽ không quay lại nữa.”

Quân Vũ cười cười.

“Lúc ấy cha đã nói gì?”

“Cha nói, nếu nó còn nhớ nhà, nó sẽ tự bay về thôi. Đất trời mênh mông rộng lớn, hãy để nó tìm về nơi nó vốn dĩ thuộc về.”

Quân Vũ thu tay lại, giọng rất nhẹ.

“Tiểu Vãn.”

“Nhà chúng ta… không có cửa lồng.”

“Muội muốn về lúc nào…”

“Thì về lúc ấy.”

Ta không còn kìm nén được nữa. Nước mắt trào ra như thác lũ, cứ thế bật khóc nức nở như một đứa trẻ. Quân Vũ vẫn ngồi đó, cũng không nói thêm điều gì. Chỉ lặng lẽ đưa tay lên nhẹ nhàng xoa đầu ta. Động tác ấy… Mười mấy năm qua chưa từng thay đổi.

Ta lại nhớ đến rất nhiều điều. Hồi nhỏ, mỗi lần bị người trong thôn bắt nạt, ta đều chạy về tìm Quân Vũ. Mỗi lần bị mẹ mắng vì nghịch ngợm, ta cũng trốn sau lưng Quân Vũ. Mỗi lần trời nổi sấm, ta đều ôm chăn chạy sang phòng Quân Vũ, nhất quyết không chịu về.

Thì ra, ta lưu luyến gia đình này. Nhưng lại càng lưu luyến người luôn chắn gió che mưa cho ta trước cả thế gian. Người ấy là huynh trưởng.

……….

Sau ngày nhận lại người thân, nhà họ Tiêu không vội vã đưa ta trở về trấn ngay.

Tiêu lão gia cùng Tiêu phu nhân bàn bạc kỹ lưỡng với cha mẹ Quân. Họ hiểu rằng, nếp sống ở căn nhà cũ trong suốt hơn mười năm và tình cảm với nhà họ Quân đã ăn sâu vào máu thịt ta. Nếu đột ngột bứt ta ra khỏi nơi này, có thể ta sẽ cảm thấy trống trải và xa lạ.

Vì vậy, Tiêu lão gia quyết định mua lại một mảnh đất rộng ở ngay đầu thôn chúng ta, cho người dựng một căn viện thanh tĩnh. Cứ mỗi tháng, vợ chồng Tiêu lão gia lại dành ra một khoảng thời gian tới đây sinh sống để ở gần ta, vừa để giúp đỡ cha mẹ Quân, vừa cùng ta bồi đắp lại tình cảm gia đình đã bị gián đoạn suốt một thập kỷ.

Những ngày đầu, ta vẫn còn có chút bỡ ngỡ. Nhưng sự chăm sóc ân cần, lặng lẽ của Tô phu nhân đã dần xóa tan mọi khoảng cách.

Bà không ép ta phải lập tức thay đổi xưng hô hay ăn mặc theo phong thái của một tiểu thư khuê các. Những buổi chiều nắng nhẹ, bà ngồi bên hiên nhà tranh cùng mẹ Quân, vừa tỉ mỉ chỉ cho ta cách thêu cành hoa mộc lan lên đai thắt lưng, vừa kể cho ta nghe về những kỷ niệm năm ta ba tuổi.

“Ngày đó con hiếu động lắm.”

Tô phu nhân vừa nắn nhẹ bàn tay ta vừa mỉm cười, ánh mắt tràn ngập dịu dàng.

“Mỗi lần cha con đi xa về, con lại đòi ông ấy cõng ra chiếc xích đu dưới gốc mộc lan. Con cứ đòi hái bằng được nụ hoa cao nhất để cài lên tóc mẹ... Hơn mười năm qua, mỗi lần nhìn cây mộc lan ở căn nhà mới, cõi lòng ta càng thêm đau đớn… Dùng nước lũ cuốn con đi, con đã phải lạnh lẽo đến mức nào.”

Ta khẽ chạm vào tay Tô phu nhân, cảm nhận chút hơi ấm từ bà.

“Con không lạnh. Cha mẹ Quân đã sưởi ấm cho con suốt những năm tháng qua, và giờ đây con lại có cả hai cặp cha, hai mẹ ở bên cạnh.”

Tiêu lão gia đứng ở khoảng sân trước, nhìn cảnh thê tử và con gái trò chuyện bên mẹ Quân, trong lòng cảm thấy yên bình khó có được. Ông cùng cha Quân và Quân Vũ sửa sang lại hàng rào, cải tạo lại mảnh vườn trồng rau. Sự chân thành, khiêm nhường và lòng biết ơn sâu sắc của nhà họ Tiêu đối với nhà họ Quân đã khiến người trong thôn đều trầm trồ, kính phục.

……….

Đầu mùa hạ, Cố Trường Ca từ Kinh thành gửi về một lá thư, kèm theo một xấp sách chép tay. Sau bao tháng ngày dùi mài kinh sử, hắn đã thuận lợi vượt qua kỳ thi Hội, tên đứng trong nhóm sĩ tử ưu tú nhất, chỉ còn chờ bước vào kỳ thi Đình trước ngự tiền.

Trong thư, Cố Trường Ca chỉ nhắc đôi dòng về việc thi cử, tựa như đó chỉ là tiện thể nhắc đến. Phần lớn giấy mực đều dành để hỏi thăm sức khỏe cha mẹ hai nhà, chúc Quân Vũ ca ca làm ăn thuận lợi, rồi mới chậm rãi viết riêng cho ta vài dòng chữ.

“Vãn Vãn, chuyện muội tìm lại được cha mẹ ruột, ta đã nghe các thương nhân đồng hương kể lại. Nghe đến đó, ta mừng đến mức cả đêm không sao ngủ được.

Nhà họ Quân thật lòng yêu thương muội là sự thật. Nhưng cuối cùng có được một câu trả lời chính xác về cội nguồn của bản thân, ta thật lòng vui thay cho muội. Có thêm người yêu thương mình vốn là chuyện tốt mà.

Chỉ mong sau này, bất kể ở bên ai, ở nơi nào, muội vẫn luôn là Vãn Vãn. Đừng để bản thân chịu thiệt, cũng đừng ép mình phải làm vừa lòng tất cả mọi người.

Kinh thành phồn hoa, xe ngựa ngày đêm không dứt. Thế nhưng mỗi khi rảnh rỗi, điều ta nhớ nhất vẫn là con đường nhỏ dẫn đến cánh cổng nhà họ Quân, nơi mùa xuân năm ấy muội đứng bên cạnh một khóm hoa nhỏ.

Ta sẽ trở về sớm thôi.

Chiếc lược gỗ mộc lan ta tặng, mong muội vẫn còn giữ.”

Ta đọc đi đọc lại bức thư đến mấy lượt.

Ngoài cửa, nắng đầu hạ dịu dàng rơi xuống hiên nhà, gió khẽ lật giở một góc giấy. Ta đưa tay vuốt phẳng những nếp gấp, khóe môi bất giác cong lên. Có lẽ khoảng cách xa nhất giữa người với người chưa bao giờ là ngàn dặm. Mà là giữa những năm tháng đổi thay, vẫn còn có một người nhớ rõ dáng vẻ năm xưa của mình đến thế.

Ta lấy chiếc lược gỗ ra khỏi hộp. Thân lược qua thời gian và sự vuốt ve của ta đã trở nên bóng mịn, nước gỗ sẫm lại màu mật óng ả. Ta nhận ra, giữa ta và Cố Trường Ca chưa từng có những lời thề thốt mật ngọt hay sự cuồng nhiệt bồng bột. Tình cảm giữa chúng ta là sự chắt chiu của mười năm thầm lặng, từ những ngày cùng chia nhau củ khoai nướng đêm đông, từng nét chữ hắn dạy ta viết trên cát, cho đến sự âm thầm động viên mà hắn dành cho ta trước mọi sóng gió cuộc đời.

Tô phu nhân đi ngang qua hiên nhà, nhìn thấy ta cầm chiếc lược gỗ ngơ ngác nhìn ra phía bến sông, bà mỉm cười dịu dàng bước lại gần:

“Đó là vật Cố công tử tặng con sao?”

Ta thẹn thùng cúi đầu, khẽ "vâng" một tiếng nhỏ như muỗi kêu.

Tô phu nhân ngồi xuống bên cạnh ta, nhẹ nhàng vuốt lọn tóc mai của ta:

“Cha con đã dò hỏi kỹ về Cố Trường Ca. Một thanh niên xuất thân từ một thôn làng nhỏ, không cậy bản thân có tài mà coi thường người khác, lại có tấm lòng hiếu thảo, đĩnh đạc và chân thành. Một người như thế, dù sau này có làm đến chức vị gì trong triều đình, ta nghĩ cũng sẽ không phụ lòng người phụ nữ bên cạnh mình.”

“Vãn Vãn, mắt nhìn người của con rất tốt đó.”

Ta đỏ mặt, không nói được lời nào.

……….

Đến giữa mùa hạ, tin vui từ Kinh thành truyền về vùng sơn cước khiến người trong thôn hoàn toàn bùng nổ. Cố Trường Ca liên tiếp vượt qua kỳ thi Hội và kỳ thi Đình, được Hoàng thượng đích thân chấm đỗ Trạng nguyên.

Một sĩ tử xuất thân từ một thôn làng nghèo khó trở thành Trạng nguyên trẻ tuổi nhất triều đình. Cả vùng quê chấn động, pháo nổ rợp trời.

Ba tháng sau, Trạng nguyên áo gấm vinh quy bái tổ. Hôm đó, Cố Trường Ca mặc triều phục đỏ rực thêu chim hạc, cưỡi ngựa trắng thong dong bước về làng. Năm tháng phong sương chốn Kinh kỳ đã gọt dũa cậu thiếu niên hay đỏ mặt ngày nào thành một vị quan đĩnh đạc, khí thế uy nghiêm.

Thế nhưng, khi con ngựa trắng dừng lại trước ngõ nhà họ Quân, khi ánh mắt hắn lướt qua đám đông và chạm phải ta đang đứng bên cạnh ca ca, vẻ uy nghiêm của vị Tân khoa Trạng nguyên lập tức tan vỡ.

Cố Trường Ca nhảy từ trên lưng ngựa xuống, tà áo triều phục quét qua vạt cỏ ẩm sương, bước nhanh lại gần ta.

Trước sự kinh ngạc của hàng trăm dân làng, hắn dừng lại trước mặt ta, đôi mắt sâu thẳm lốm đốm những vệt sáng nguyên vẹn của ngày xưa:

“Vãn Vãn, ta về rồi. Không nuốt lời.”

Ta nhìn Cố Trường Ca, chiếc lược gỗ giấu trong ống tay áo tỏa hương dịu nhẹ. Ta mím môi mỉm cười”

“Cố ca ca, mừng huynh trở về.”

Sau khi hoàn tất các lễ nghi bái tổ và tạ ơn xóm giềng, Cố Trường Ca mới đường hoàng bước sang nhà họ Tiêu và nhà họ Quân để chào hỏi. Và rồi hắn dành cả mùa thu năm đó để cùng ta dạo bước trên những con đường đồi quen thuộc, cùng lắng nghe câu chuyện nhận thân kỳ diệu của ta, rồi cùng nhau bồi đắp từng chút một tình cảm vốn đã quen thuộc qua mười năm thầm lặng.

Đến cuối mùa thu, Cố Trường Ca chính thức mang lễ sính sang nhà họ Tiêu và nhà họ Quân để xin được cưới ta làm vợ.

Ngày làm lễ thành hôn, ta mặc áo cưới đỏ rực, đầu đội khăn voan đỏ. Cố Trường Ca nắm tay ta, cùng ta dâng trà cho bốn vị thân sinh: Cha mẹ Quân ngồi bên trái, cha mẹ Tiêu ngồi bên phải. Cả hai người cha, hai người mẹ đều rưng rưng nước mắt nhưng nụ cười lại rạng rỡ trên gương mặt.

Quân Vũ ca ca đứng bên cạnh Tiêu Lan, gãi gãi đầu cười khà khà: “Mọt sách, từ hôm nay ngươi phải gọi ta là Đại ca cho tử tế đấy!”

Cố Trường Ca nâng ly rượu mừng, tươi cười nói: “Quân Vũ ca, đệ xin ghi nhớ.”

Đêm tân hôn, pháo hồng bay rợp khoảng sân viện.

Cố Trường Ca nhẹ nhàng gạt chiếc khăn voan đỏ của ta xuống. Hắn lấy chiếc lược gỗ ta từng gìn giữ suốt bao năm tháng, tỉ mẩn chải từng lọn tóc đen mượt cho ta trước gương đồng.

“Vãn Vãn.”

Cố Trường Ca nhìn ta qua chiếc gương, ánh mắt đong đầy sự thâm tình qua mười năm thầm lặng.

“Cảm ơn nàng vì đã đợi ta.”

Ta quay người lại, tựa đầu vào lồng ngực ấm áp của hắn, lắng nghe nhịp tim đập có chút vội vã mà lại yên bình.

Ngoài cửa sổ, gió thu thổi qua. Hương hoa mộc lan thanh khiết ngọt ngào tràn ngập không gian, tan vào đêm thâu tĩnh lặng.

(Kết thúc)