Chương 3
C3
Chương 3:
Mùa thu năm ấy, kỳ thi Hương đến gần.
Trong góc sân nhà họ Quân, đêm nào ngọn đèn dầu cũng sáng đến tận canh ba. Cố Trường Ca vùi đầu vào đống kinh sử, còn ca ca thì vừa bị cha và thầy đồ Cố ép đọc sách để thi cử lại vừa mài giũa tay nghề làm mộc.
Ca ca không quá thích kinh thư, nhưng hắn hiểu mình là con trai trưởng trong nhà. Muốn che chở cho cha mẹ và muội muội, muốn vươn mình ra khỏi thôn nhỏ nghèo nàn này, hắn buộc phải gánh vác nhiều hơn thế.
Ngày hai người họ khăn gói đi thi, trời mưa lâm thâm. Mẹ Quân cẩn thận chuẩn bị lương khô cùng bánh khô. Trước khi Cố Trường Ca bước qua cổng thôn, hắn đã dừng lại rất lâu trước mặt ta. Cuối cùng hắn lấy ra một chiếc thẻ gỗ tự tay gọt đẽo từ trong ngực áo, trên đó có khắc một chữ "An" nhỏ xíu nhưng rất đẹp.
Hắn dúi chiếc thẻ gỗ vào tay ta, giọng nói nhỏ đến mức mọi người đều tưởng hắn đang thì thầm.
“Chờ ta trở về.”
Ta nắm chặt chiếc thẻ gỗ còn ấm hơi tay, gật đầu: “Cố ca ca, chúc huynh và ca ca thượng lộ bình an.”
Ca ca Quân Vũ đứng bên cạnh hất hàm, khoác tay lên vai Cố Trường Ca: “Mọt sách, đi thôi! Muội muội ta đã có ta lo, người cứ lo mà thi cho tốt là được!”
Mùa đông năm đó, kết quả khoa thi gửi về thôn. Cố Trường Ca đỗ Tú tài đứng đầu toàn huyện. Ca ca cũng đã thi đỗ nhưng cuối cùng lựa chọn vào ngạch thợ mộc của phủ quan.
Cả xóm nhỏ rộn rã pháo nổ. Nhưng sau kỳ thi đó, nhịp sống của gia đình bắt đầu chuyển sang một trang mới.
Ca ca không còn là cậu thiếu niên ngông nghênh mải mê chạy nhảy ngày nào. Hắn bắt đầu theo các đoàn thợ mộc lớn đi làm việc ở các trấn xa. Bờ vai ngày càng rộng hơn, làn da sạm đi vì nắng gió đường xa, đôi bàn tay phủ đầy những vết chai cứng của người gánh vác gia đình. Căn nhà vách đất năm xưa dần được thay bằng mái ngói đỏ, vững chãi, kiên cố.
Trong một lần theo đoàn thợ sang trấn bên, ca ca đã gặp Tiêu Lan.
Đó là một ngày giữa thu. Khi Quân Vũ trở về từ trấn lớn bên kia sông, hắn không đi một mình. Đi bên cạnh hắn là một cô nương mặc bộ đồ vải lụa màu vàng nhạt rất trang nhã. Nàng có dáng người mảnh mai, gò má trắng hồng và nụ cười dịu dàng.
Đi cạnh một cô nương thùy mị nết na như vậy, một kẻ hung hăng nhất thôn như ca ca ta lại chỉ biết gãi đầu, gò má đỏ ứng như gấc, đi đứng ngượng ngùng không biết giấu đôi bàn tay vào đâu cho phải.
Tiêu Lan là con gái của một gia đình buôn vải khá giả trên trấn. Tuy cảnh nhà dư dả, nhưng nàng không hề có chút tính khí tiểu thư kiêu kỳ. Ngay từ lần đầu bước qua ngưỡng cửa nhà họ Quân, nàng đã chủ động xắn tay áo giúp mẹ Quân nhặt rau, dọn dẹp nhà cửa.
Ta vừa nhìn thấy Tiêu Lan đã dâng lên một cảm giác thiện cảm kỳ lạ. Dường như giữa ta và nàng có một sự gắn kết vô hình, giống như một sự quen thuộc từ trong hơi thở.
Tiêu Lan bước lại gần, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay ta. Giọng nàng êm dịu như tiếng đàn cầm:
“Đây chắc là Vãn Vãn muội muội mà A Vũ hay nhắc tới đúng không? Quả nhiên là một cô nương xinh xắn dễ thương.”
Ta mím môi mỉm cười: “Chào Tiêu Lan tỷ tỷ.”
Hai chúng ta nhanh chóng trở nên thân thiết. Cứ vài ngày, Tiêu Lan lại từ trên trấn theo xe hàng sang chơi. Nàng dạy ta thêu thùa những đường kim mũi chỉ phức tạp, dạy ta cách làm các loại bánh mứt tinh tế. Những buổi chiều thu thanh bình, hai chúng ta thường ngồi bên hiên nhà, ánh nắng nghiêng mình chiếu lên khung thêu bằng gỗ.
Một buổi chiều, ta ngồi nhìn Tiêu Lan cẩn thận dùng chỉ thêu màu trắng tinh khôi gẩy từng cánh hoa lên chiếc khăn tay vải lụa. Hoa có cánh dài, trắng muốt, đài hoa màu xanh nhạt.
“Tiêu Lan tỷ tỷ thích hoa mộc lan sao?” Ta tò mò hỏi.
Cây mộc lan, loại hoa luôn hiện hữu trong giấc mơ mờ nhạt về quá khứ của ta.
Động tác thêu của Tiêu Lan chợt khựng lại một nhịp. Nàng dừng tay, ánh mắt nhìn ra khoảng không xám bạc ngoài khoảng sân, nụ cười mang chút mông lung, xa xăm:
“Ừm, ta rất thích hoa mộc lan. Mẹ ta nói, ngày xưa khi nhìn thấy ta ở bên bãi sông sau trận lũ lớn, trên bàn tay nhỏ xíu của ta vẫn nắm chặt một cành mộc lan. Thế nên mẹ mới lấy tên loại hoa này đặt cho ta.”
Ta ngẩn người.
Trận lũ lớn... Bãi sông... Cành mộc lan...
Một luồng điện chạy dọc sống lưng ta, tạo nên một cảm giác mơ hồ buốt lạnh. Nhưng suy nghĩ ấy chỉ sượt qua trong đầu ta như một tia chớp rồi vụt tắt. Ta không nghĩ sâu hơn. Trên đời này chuyện trùng hợp nhiều vô kể, biết bao đứa trẻ bị thiên tai cuốn đi, biết bao nơi trồng gốc hoa mộc lan.
Ta chỉ mỉm cười, cúi đầu nhìn dải hoa thêu: “Hoa mộc lan rất đẹp, rất hợp với tỷ.”
Tiêu Lan quay sang nhìn ta, đôi mắt đong đầy sự yêu thương. Nàng vươn tay dịu dàng vuốt lại lọn tóc mây rủ xuống bên thái dương ta: “Sau này tỷ muội chúng ta sẽ mãi là người một nhà.”
Cuối năm đó, khi cái lạnh đầu đông tràn về khắp các ngách núi, ca ca đã dắt Tiêu Lan đến trước mặt cha mẹ. Hắn quỳ xuống nền gạch, hai tay dâng chén trà nóng, dập đầu xin phép được cưới Tiêu Lan làm vợ.
Cha mẹ mừng đến rơi nước mắt. Cha Quân uống cạn chén trà, vỗ mạnh vào vai con trai, bờ vai đong đầy sương gió run lên vì xúc động. Cả căn nhà nhỏ rộn ràng chuẩn bị cho hỷ sự lớn nhất từ trước đến nay.
Những ngày đó, ca ca bận rộn luôn tay luôn chân. Hắn tự tay đóng một chiếc giường cưới bằng loại gỗ tốt nhất, cũng tự tay chạm khắc hoa văn mộc lan tỉ mẩn lên thành giường.
Một buổi tối, ta ngồi ở hiên nhà phụ hắn mài nhẵn những thanh gỗ nhỏ. Ca ca ngồi ở phía đối diện, ngón tay chằng chịt vết trầy xước vì đục đẽo. Ta nhìn hắn, bỗng nhiên cất tiếng:
“Ca ca... Huynh sắp thành thân thật rồi.”
Quân Vũ dừng tay, ngẩng đầu nhìn ta. Ánh đèn leo lắt chiếu lên gương mặt góc cạnh của hắn. Hắn cười toe, chiếc răng sún thuở nhỏ giờ đây đã thay bằng một hàm răng trắng tinh đều đặn.
“Ừ, ca ca sắp thành thân rồi. Sau này có thêm chị dâu bầu bạn cùng muội và cha mẹ. Ta cũng yên tâm hơn nhiều.”
Ta cúi đầu, ngón tay mân mê mép gỗ mịn màng. Lòng ta dâng lên một cảm giác mâu thuẫn kỳ lạ. Ta vui cho hạnh phúc của ca ca, nhưng sâu thẳm trong tim lại hẫng đi một nhịp. Người ca ca từ mười năm qua luôn cõng ta đi học dưới mưa, người sẵn sàng đánh nhau đến gãy cả răng vì mấy chữ "con dâu nuôi từ bé", người luôn là bức tường chắn gió che mưa cho ta... Từ nay sẽ có một ngôi nhà nhỏ của riêng mình, có người phụ nữ khác để che chở.
Đó không phải là đố kỵ hay ích kỷ, chỉ là cảm nhận của một muội muội khi nhận ra người luôn bảo vệ mình rồi cũng sẽ đến lúc bước sang một chặng đường mới.
Dường như Quân Vũ đọc được suy nghĩ trong mắt ta. Hắn vươn bàn tay thô ráp về phía trước, dùng xương ngón tay cốc nhẹ lên trán ta một cái như hồi còn nhỏ:
“Đứa ngốc này, nghĩ vớ vẩn gì thế? Cho dù ca ca có thành thân, có con đi nữa, thì muội vẫn là muội muội duy nhất của Quân Vũ này. Ai dám đụng đến muội, ca ca vẫn đấm gãy răng kẻ đó như cũ!”
Ta ngẩng đầu lên nhìn hắn, nụ cười bật ra giữa vệt nước mắt còn chưa kịp trào. Ta biết, thời gian có thể đẩy mỗi người đi về những hướng khác nhau, nhưng mái nhà này, tình thân này, chưa từng và sẽ không bao giờ thay đổi. ……….
Sau khi đỗ Tú tài, Cố Trường Ca không ở lại thôn lâu. Mùa thu năm đó, hắn khăn gói chuẩn bị đến Kinh thành bước vào kỳ thi Hội và thi Đình, nơi quy tụ hàng ngàn sĩ tử anh tài khắp thiên hạ.
Ngày hắn lên đường, trời mưa lất phất. Con đường đất đỏ dẫn ra bờ sông trơn trượt như bôi mỡ, mây mù giăng xám xịt trên các đỉnh núi xa. Người trong thôn cũng ra tiễn.
Cố Trường Ca mặc bộ đồ màu xanh trúc, lưng mang gùi tre đựng sách và nghiên mực. Trước khi lên thuyền, Cố Trường Ca bước lại gần ta. Hắn đưa cho ta một chiếc hộp gỗ vẫn còn vương mùi nhựa cây tươi.
Mở ra, bên trong là một chiếc lược gỗ. Từng răng lược được mài nhẵn mịn, trên sống lược khắc nổi một cành hoa mộc lan năm cánh đang nở rộ. Đường đục còn hơi vụng dại, nhưng nhẵn thín không một gờ sắc.
“Ta đẽo nó trong những đêm thức trắng ôn thi.” Giọng hắn hơi trầm, khàn đi vì sương lạnh.
“Vãn Vãn…”
Hai chữ ấy bị tiếng mưa rơi trên mái ô giấy dầu nuốt chửng mất một nửa, nhưng lại nén chặt vào lòng ta nặng trịch. Ta nắm chặt chiếc lược trong tay, gật đầu:
“Cố ca ca, đi đường bình an.”
Cố Trường Ca mỉm cười, quay người bước lên con thuyền độc mộc, bóng áo xanh nhạt mờ dần rồi tan vào làn sương giăng trên dòng sông vắng.
………
Đầu mùa đông, lễ cầu thân giữa ca ca Quân Vũ và Tiêu Lan diễn ra êm đẹp. Phải đến nửa tháng sau khi hai nhà đã tìm được ngày lành tháng tốt, ca ca mới đánh xe ngựa dắt Tiêu Lan và ta lên trấn thăm cửa hàng vải và phủ đệ nhà họ Tiêu, coi như để muội muội nhìn thấy gia cảnh nhà chị dâu tương lai.
Trấn ấy sầm uất hơn thôn chúng ta rất nhiều. Phủ nhà họ Tiêu nằm ở cuối phố, cổng gỗ cao vút. Tiêu Lan nắm tay ta, đon đả dắt ta ra khu vườn phía sau. Thế nhưng, vừa bước qua cửa vòm bằng đá, bước chân ta đột ngột khựng lại. Ngay chính giữa khoảng sân gạch là một cây mộc lan sừng sững. Cành lá che kín một góc trời, tỏa ra hương thơm thanh khiết, ngọt dịu. Dưới gốc cây, một chiếc xích đu gỗ đã cũ kỹ, bề mặt phủ đầy lớp rêu xanh ẩm ướt. Chiếc xích đu nhẹ nhàng đung đưa theo gió.
Ta đứng chôn chân tại chỗ. Một luồng khí lạnh xộc thẳng từ lòng bàn chân lên tận đỉnh đầu. Trong trí nhớ của ta, quá khứ trước năm năm tuổi hoàn toàn là một khoảng không vụn vỡ. Ta nhớ mình từng trôi nổi trên dòng nước lũ lạnh ngắt, nhớ cái lạnh thấu xương và cơn bỏng rát nơi cổ họng khi tỉnh dậy trong vòng tay cha mẹ Quân. Ta nhớ cha mẹ và bà vú gọi ta là Vãn Vãn. Lúc này những mảnh ký ức vụn vỡ đột nhiên dội về vô cùng rõ ràng. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cây mộc lan và chiếc xích đu ấy, tim ta đột nhiên đập liên hồi như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Tiếng xích đu kêu lên từng tiếng "két... két..." vang vọng từ một miền ký ức xa xôi đến mức ta không thể nào nắm bắt nổi. Bàn tay đẩy phía sau của một người phụ nữ dịu dàng, và mùi hương mộc lan ngập tràn khoang mũi...
Tiêu Lan thấy ta đứng ngơ ngác thì khẽ thở dài: “Chiếc xích đu đó đẹp phải không? Nhưng không có người ngồi nên mới phủ đầy rêu phong như vậy.”
Ta rời ánh mắt, cổ họng khô khốc: "Tại sao?"
Tiêu Lan vươn tay vuốt nhẹ lớp vỏ xù xì của thân mộc lan, giọng trôi dạt về một miền ký ức xa xăm:
“Cây mộc lan này do chính tay cha ta trồng vào năm đầu tiên chuyển đến nơi này, ước chừng cũng đã hơn mười năm rồi. Chiếc xích đu kia cũng là do ông tự dựng lên. Có lẽ vì quá nhớ con gái đã thất lạc.”
Tiêu Lan khựng lại một chút, khẽ nở nụ cười rồi nhìn sang ta:
“Cha mẹ ta vốn có một người con gái ruột nhưng đã thất lạc trong trận lũ quét cách đây hơn mười năm. Còn ta… ta là được cha mẹ nhận nuôi.”
"Mười năm trước, trận lũ quét kinh hoàng ập đến căn nhà cũ dưới sườn đồi. Năm đó cha mẹ bận chuyện làm ăn ở trên trấn. Con gái thì ở nhà với bà vú. Qua một trận lũ… đến khi trở về thì cái gì cũng đều không còn… kể cả đứa bé ấy.”
Tiêu Lan nghẹn ngào: “Cha mẹ ta tìm kiếm suốt mấy tháng trời, chỉ vớt được xác vú già dưới bãi bồi. Mẹ ta vì quá đau buồn mà lâm bệnh nặng, lúc này cha ta mới quyết định dời lên trấn này sinh sống, nhưng chưa từng thôi tìm kiếm thông tin về đứa bé ấy.”
“Khi căn nhà mới này dựng xong, việc đầu tiên cha làm là trồng cây mộc lan và đóng chiếc xích đu này. Cha ta nói trước đây con gái ông rất thích ôm hoa mộc lan ngồi trên xích đu hít hà hương thơm ấy. Làm như vậy, ông mới cảm giác như đứa con đã thất lạc vẫn còn ở bên cạnh gia đình.”
Tiêu Lan ngừng một chút rồi nói: “Cha mẹ chỉ cho rằng người con ấy thất lạc, chưa từng nghĩ đến khả năng khác.”
Trái tim ta đập liên hồi như muốn vỡ tung. Ta run rẩy bấu chặt lấy vạt áo Tiêu Lan, giọng lạc hẳn đi:
“Đứa bé ấy… tên là gì?”
Tiêu Lan quay lại nhìn ta, đôi mắt đỏ hoe:
“Ta nghe cha mẹ nói nàng tên là Tiêu Vãn. Lúc mẹ đau ốm, trong cơn mơ vẫn luôn gọi Vãn Vãn.”
"Cạch." Chiếc hộp gỗ giấu trong ống tay áo ta suýt chút nữa tuột khỏi tay.
Tiêu Vãn... Vãn Vãn...
Đúng lúc đó, có một người đàn ông trung niên bước ra từ gian nhà trên. Ông mặc áo gấm màu xanh xám, gương mặt sương gió trầm tĩnh, đôi mắt ẩn chứa sự hiền hòa và một chút mỏi mệt. Là cha của Tiêu Lan. Ông nhìn thấy ta đứng dưới gốc cây mộc lan, bước chân hơi khựng lại.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, một luồng cảm xúc kỳ lạ như dòng điện chạy dọc sống lưng ta. Ta nhìn người đàn ông trung niên trước mặt. Gương mặt ông khiến ta cảm thấy xa lạ. Ta không thể nhận ra ông là ai, trí não hoàn toàn trống rỗng, không có một mảnh ký ức rõ ràng nào gọi tên người đàn ông này. Nhưng… trái tim ta lại phản ứng trước cả lý trí.
Lồng ngực ta nhói lên một cơn đau quặn thắt, cảm giác hoang mang, tủi hờn và thôi thúc kỳ lạ cứ thế dâng lên. Có gì đó ở dáng người cao gầy, ở ánh mắt trầm tĩnh hằn vết chân chim của ông làm ta thấy thân quen đến kỳ lạ. Như thể hình bóng bị chôn sâu dưới vô số lớp bùn đất của thời gian bỗng chốc được đào lên khỏi mặt đất.
Ta đứng ngẩn ngơ nhìn ông, lòng bàn tay bấm sâu vào vạt áo. Toàn thân run rẩy, không hiểu vì sao mũi mình lại cay xè, không hiểu vì sao khi nhìn vào ánh mắt của người xa lạ này lại có thể khiến ta có cảm giác muốn rơi lệ đến thế.
“Vị tiểu thư này là…” Giọng Tiêu Triết vang lên, hơi khàn.
“Cha, đây là Vãn Vãn, muội muội của Quân Vũ.” Tiêu Lan lập tức giới thiệu.
Nghe thấy hai chữ “Vãn Vãn”, dường như thân hình Tiêu Triết có chút chấn động. Ông nhìn ta, ánh mắt dâng lên một vệt sóng mang theo xót xa khó có thể diễn tả. Đó là thứ linh tính không thể giải thích bằng lời.
Ông bước chầm chậm lại gần ta, đứng cách ta vài bước chân, đôi lông mày nhíu lại như đang cố tìm kiếm một bóng hình quen thuộc nào đó trong quá khứ:
“Vãn Vãn... Tên hay, một cái tên rất hay…”
Ta cúi đầu, đè ép sự hoang mang trong lòng xuống. Ta không biết mối liên hệ mơ hồ này là gì, ta chỉ biết bản thân không thể đường đột.
Ta ngoảnh mặt nhìn ra phía trước hiên. Lúc này Quân Vũ ca ca đang cười ha hả, xắn tay áo nhiệt tình phụ giúp người làm nhà họ Tiêu khiêng những cuộn vải to nặng.
Ta hít một hơi thật sâu, mím môi, nén chặt sự thổn thức khó hiểu trong lồng ngực xuống, khẽ cúi đầu chào Tiêu Triết rồi cùng Tiêu Lan bước ra gian nhà ngoài.