Chương 1
Khương Trúc
Phần 1: Khương Trúc
Đô thành gấm vóc, ngựa xe như nước, nhưng chẳng một ai nghe thấy tiếng bước chân của ta.
Người đời vẫn thường nói, kẻ c,h,ế,t rồi mà linh hồn vẫn quẩn quanh trên dương thế là vì còn vướng bận chấp niệm quá sâu. Ta không rõ chấp niệm của mình là gì, cũng không biết rốt cuộc là oán hận hay là tiếc nuối đã giữ chân ta lại. Ta chỉ nhớ mình từng là một con người bằng xương bằng thịt, từng có một thân phận tôn quý khiến bao kẻ cúi đầu. Nhưng hiện tại, ta chỉ là một ảo ảnh hư vô. Ta bước đi qua bão tuyết mà không đọng lại dấu chân, đi qua ngọn lửa đang rực cháy mà chẳng cảm nhận được nửa phần hơi ấm.
Ba năm.
Suốt một nghìn ngày đêm dài đằng đẵng trôi qua, ta cứ như một chiếc lá khô bị cuồng phong cuốn về vô định. Ta lang thang qua những con phố sầm uất bậc nhất Kinh kỳ, nhìn người qua kẻ lại, rồi lại bị một sức mạnh vô hình nào đó đẩy dạt về những vùng quê hẻo lánh, hoang vu.
Ta đã thấy những kẻ ngày xưa từng mỉm cười dịu dàng với ta nay khoác lên mình gấm vóc, chễm chệ ở vị trí cao sang. Ta nhớ rất rõ cái chết của chính mình. Nhớ từng cơn đau xé ruột xé gan khi thứ độc dược thâm hiểm xé rách cuống họng, và nhớ cái lạnh run người của đêm tối năm ấy.
Nhưng ta không thể khóc, cũng chẳng thể gào thét. Một hồn ma thì lấy đâu ra nước mắt? Sự oán hận qua năm tháng không hề phai nhạt đi chút nào, cứ thế cắm sâu vào linh hồn ta, khiến ta không thể bước qua cầu Nại Hà để uống bát canh Mạnh Bà quên đi tất cả.
Một ngày thu muộn, ta nhàm chán không có việc gì làm, cứ thế đu mình trên cây ngô đồng cổ thụ, trước mắt lướt qua hàng loạt những mái nhà tranh xập xệ im lìm trong bóng hoàng hôn đang dần sập xuống. Tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như tiếng thở dài của đất trời.
“Tỷ tỷ…”
Một tiếng gọi nhỏ nhẹ như tiếng muỗi kêu vang lên ngay bên cạnh ta.
Ta không quay đầu. Suốt ba năm qua, ta đã nghe thấy hàng vạn tiếng gọi trên cõi đời này, nhưng chưa từng có một tiếng gọi nào dành cho ta. Người sống tồn tại ở thế giới của người sống, kẻ chết chìm đắm trong bóng tối của kẻ chết. Chúng ta vốn là hai đường thẳng song song không bao giờ có giao điểm.
“Tỷ tỷ... Tỷ như vậy… không chóng mặt sao?”
Lần này, bàn tay nàng sượt qua bóng hình mờ nhạt của ta. Ta ngạc nhiên quay đầu lại.
Đứng trước mặt ta là một thiếu nữ vóc dáng nhỏ bé, gầy guộc đến mức dường như chỉ cần một cơn gió mạnh thổi qua cũng đủ quật ngã nàng. Nàng mặc một chiếc áo tối màu đã cũ, đôi bàn tay sưng đỏ, hai má hóp sâu nhưng đôi mắt lại sáng đến kỳ lạ. Nàng đang nhìn thẳng vào ta. Không phải nhìn lướt qua, không phải nhìn vào khoảng không vô định sau lưng ta, mà là nhìn thẳng vào đôi mắt mờ đục của ta.
Tim ta vốn đã ngừng đập từ ba năm trước như vừa nảy lên một nhịp mơ hồ. Lần đầu tiên sau một nghìn ngày đêm cô độc, có một con người nhìn thấy ta.
……….
Căn nhà nằm ở tận cuối thôn, bờ tường đắp bằng đất đã nứt nẻ nhiều đường, mái rạ mục nát rơi vãi ngoài sân.
Thiếu nữ ấy tên là Khương Trúc.
Ta đi theo nàng về nhà, không phải vì tò mò, mà vì sức hút kỳ lạ giữa một kẻ đã c,h,ế,t và một người đang sống nhưng dường như cũng chẳng còn lại bao nhiêu hơi tàn.
Khương Trúc sống trong gia đình này chẳng khác nào con giun con dế bị người ta chà đạp. Mẹ ruột nàng mất từ năm nàng mới lên năm tuổi, cha nàng tái giá với một góa phụ mang theo con riêng. Từ đó, Khương Trúc trở thành cái gai trong mắt mẹ kế. Nàng phải thức dậy từ khi gà còn chưa gáy, gánh nước, chẻ củi, nấu cơm, chăm heo. Bàn tay nhỏ bé phủ đầy những vết sẹo cũ mới đè lên nhau, vậy mà người làm cha lại chẳng xót xa chút nào.
“Ngươi lại trốn đi đâu đấy hả?”
Vừa bước qua ngưỡng cửa, một chiếc chổi rơm đã bay thẳng vào mặt Khương Trúc. Người mẹ kế với gương mặt hằn học, đôi mắt ti hí trợn ngược, chửi rủa xối xả bằng những từ ngữ cay nghiệt nhất.
“Ta bảo ngươi đi kiếm ít củi khô, ngươi lại c,h,ế,t dí ở đâu giờ mới chịu về?”
Khương Trúc không cãi lấy một lời. Nàng ôm lấy bờ vai đau nhói vì bị chổi đánh trúng, lẳng lặng cúi đầu dọn dẹp đống củi vừa kiếm được ngoài bìa rừng. Cha nàng ngồi ở xó bếp, đôi mắt đờ đẫn nhìn làn khói xám bay lên, hoàn toàn ngó lơ tiếng gào thét của người vợ và sự cam chịu của đứa con gái ruột.
Bên ngoài sân, một thiếu niên vóc dáng gầy gò đang im lặng chẻ củi. Đó con riêng của người mẹ kế, tên là Bùi Hành Việt. Khác với sự cay nghiệt của mẹ mình, trên gương mặt hắn là sự giằng xé xen lẫn bất lực. Hắn không dám công khai chống lại mẹ mình, vì hắn hiểu rõ mỗi lần lên tiếng can ngăn, Khương Trúc lại càng bị hành hạ tàn nhẫn hơn.
Đêm xuống, khi ngôi nhà chìm trong cô tịch, Bùi Hành Việt lại lén bò sang góc phòng nhỏ nơi Khương Trúc đang co quắp trên đống rơm rạ mục nát. Hắn nhét vào tay nàng một củ khoai lang luộc đã lạnh ngắt, giọng khàn khàn:
“Ăn đi... Mẹ ngủ rồi.”
Khương Trúc cầm củ khoai, rưng rưng nước mắt. Cuối cùng bẻ củ khoai làm đôi, đưa lại cho hắn một nửa:
“Ca ca cũng chưa ăn gì đúng không?”
Bùi Hành Việt đẩy tay nàng ra, ngoảnh mặt đi chỗ khác: “Ta ăn rồi. Muội ăn nhanh đi, sáng mai lại phải lên núi sớm đấy.”
Ta đứng tựa vào vách nhà, lặng lẽ nhìn cảnh tượng ấy mà lòng dấy lên cảm giác khó tả. Ba năm qua, ta đã chứng kiến bao cảnh tranh quyền đoạt lợi, bao cảnh g,i,ế,t người không ghê tay ở những chốn phồn hoa đô hội, nhưng chưa từng thấy sự tàn nhẫn nào lại đày đọa con người ta một cách dai dẳng và tủi nhục như ở căn nhà rách nát này.
Lần đầu tiên kể từ khi trút hơi thở cuối cùng, ta cảm thấy một nỗi phẫn nộ không phải dành cho kẻ đã hại c,h,ế,t mình, mà là dành cho số phận bất công của cô gái nhỏ trước mặt.
……….
Ban đêm nhiệt độ xuống thấp, căn phòng nhỏ lại tối tăm chật hẹp. Khương Trúc không ngủ được. Bệnh trạng khiến lồng ngực nàng phập phồng từng cơn đau đớn. Nàng xoay người nhìn về phía góc tối, thấy ta đang lơ lửng đu mình trên xà.
“Tỷ tỷ, tỷ vẫn ở đó sao?” Nàng thầm thì, giọng nói nhẹ nhàng, đứt quãng.
Ta nhàm chán đánh đu qua lại, nghe thấy tiếng nàng thì dừng lại, hạ thấp người xuống, đáp lại nàng bằng một tiếng thở dài mà nàng chỉ có thể cảm nhận như một làn gió lạnh lướt nhẹ qua tai:
“Ngươi lại nhìn thấy ta ư?”
Khương Trúc mỉm cười, nụ cười héo hon trên gương mặt u ám: “Có lẽ vì ta cũng gần giống như tỷ... Đang sống mà chẳng khác gì một hồn ma. Người trong nhà này coi ta như không tồn tại, chỉ khi muốn trút giận hay sai bảo mới nhớ đến.”
Nàng co chân lên, ôm lấy hai đầu gối, ánh mắt nhìn ra ô cửa sổ xập xệ, nơi có vài ngôi sao thưa thớt trên bầu trời đêm.
“Tỷ có biết không, cả đời ta như thế này, nhưng ta vẫn luôn tự nhắc chính mình phải gắng gượng mà sống.” Khương Trúc thì thầm.
“Bởi vì trên đời này, từng có một người vô cùng tốt với ta.”
Ta im lặng lắng nghe, bóng hình mờ nhạt chao nghiêng trong gió đêm.
“Năm ta tám tuổi, năm đó hạn hán lớn, mẹ kế bắt ta lên trấn trên ăn xin. Ta đói đến mức không bước nổi nữa, ngất xỉu bên cạnh một chiếc xe ngựa sang trọng. Khi tỉnh dậy, ta thấy một vị tiểu thư vô cùng xinh đẹp. Áo bông của nàng thơm ngát, tay nàng mềm mại vô cùng. Thế nhưng nàng không đuổi ta đi, cũng không xua tay khinh bỉ như những người khác.”
Khương Trúc cẩn thận rút từ trong ngực áo ra một vật được bọc kỹ trong nhiều lớp vải thô. Nàng nhẹ nhàng lật giở từng lớp. Đó là một chiếc túi vải nhỏ bằng gấm đã hơi cũ, đường kim mũi chỉ ngay ngắn chỉnh tề, trên mặt túi có thêu hình một nhành hoa mận trắng đang rụng rơi trong tuyết.
“Nàng cho ta mấy chiếc bánh bao nóng hổi, còn cho ta chiếc túi vải này, trong đó còn có bạc và mứt quả nữa.”
Ánh mắt Khương Trúc ngời sáng lên một niềm vui hiếm hoi.
“Nàng đã nói với ta rằng, dù cuộc đời có nghiệt ngã đến nhường nào, cũng đừng từ bỏ. Có lẽ là ông trời đang thử thách mà thôi. Nếu thực sự không còn cách nào, có thể tìm đến nàng, nàng sẽ nghĩ cách giúp đỡ. Đã tám năm rồi, ta chưa từng quên lời nàng ấy nói.”
“Nhưng làm sao ta có thể mang phiền phức đến cho nàng được chứ.”
Tròng mắt ta co rút lại. Chiếc túi vải gấm cùng nhành hoa mận rơi rụng trong tuyết...
Bức tranh ký ức phủ đầy bụi mờ trong tâm trí ta đột nhiên rách tung một mảng lớn. Sáu năm trước, trên đường theo cha đi cứu tế, ta từng bảo phu xe dừng lại vì nhìn thấy một đứa trẻ co quắp trong tuyết lạnh. Khi ấy, ta chỉ là một tiểu thư khuê các chưa từng biết đến sự đời cay đắng, tiện tay đưa cho đứa trẻ nghèo mấy chiếc bánh bao và chiếc túi gấm đựng chút bạc và mứt mà ta mang theo bên người.
Tiểu thư mà nàng ghi nhớ và lấy làm điểm tựa để sống suốt những năm qua... chính là ta.
Ta cảm giác như mình đang trôi dạt giữa lòng sông lạnh giá. Sự tình cờ của số phận rốt cuộc là trò đùa hay là một sự sắp đặt đầy nghiệt ngã? Ba năm lang thang vô định, không ngờ lại dẫn ta đến bên cạnh đứa trẻ từng nhận chút lòng tốt ít ỏi của ta năm mười ba tuổi. Nhân quả trên đời, hóa ra lại rối ren đến mức này.
Ta từng hi vọng nàng có thể vượt qua mọi khó khăn, vững vàng đứng trên đôi chân của chính mình. Mong nàng thoát khỏi đau khổ, sống cuộc đời mà bản thân hằng ao ước. Nhưng cuối cùng kết quả thế nào? Kết quả là ta bỏ mạng từ rất sớm, sớm đến mức chính bản thân ta cũng không dám tin. C,h,ế,t khi bản thân buông lỏng phòng bị nhất.
Không biết nếu nàng biết vị tiểu thư ấy chính là ta thì sẽ có cảm giác gì. Hẳn là sẽ thấy nực cười thôi. Vì chính ta cũng có cảm giác ấy mà.
……….
Bình yên chẳng kéo dài được bao lâu.
Mùa đông năm đó mất mùa đói kém, dân làng đói mờ cả mắt. Lúa gạo trong hũ của nhà họ Khương cạn kiệt. Người mẹ kế nhìn Khương Trúc hệt như một con sói đói nhìn chằm chằm vào con mồi. Bà ta không muốn tốn thêm một hạt cơm nào cho một “món hàng lỗ vốn”, nên đã âm thầm liên lạc với tú bà ở thanh lâu trên trấn, bán Khương Trúc với giá hai mươi lượng bạc.
Tối hôm đó, Bùi Hành Việt vô tình nghe được cuộc trò chuyện của mẹ mình với mụ tú bà. Hắn bàng hoàng, chạy thục mạng vào phòng chứa củi, nắm lấy tay Khương Trúc:
“Chạy đi! Nhanh lên, mẹ sắp bán muội vào thanh lâu rồi!”
Khương Trúc bàng hoàng nhìn người trước mặt: “Còn huynh thì sao?”
“Ta sẽ không sao! Ta là con ruột của bà ấy, bà ấy không g,i,ế,t ta đâu! Muội phải chạy ngay trong đêm nay!”
Bùi Hành Việt nhét vào tay nàng vài đồng tiền lẻ mà hắn tích góp được từ việc đốn củi đem ra chợ bán.
Trời đổ mưa tuyết. Hai bóng người nhỏ bé dắt nhau chạy trốn trong đêm tối đen như mực. Nhưng họ làm sao đấu lại được những gã gia nhân lực lưỡng mà mụ tú bà mang theo.
Bị đuổi đến bờ vực phía sau làng, tiếng chó sủa đinh tai nhức óc. Lúc ta bay đến thì Khương Trúc và Bùi Hành Việt đã bị ba kẻ hùng hùng hổ hổ dồn đến chân tường. Ta dùng lực khiến gió tuyết thổi mịt mù, cũng đẩy ba kẻ kia rời khỏi Bùi Hành Việt và Khương Trúc, cuối cùng ta phất tay thật mạnh, hất văng bọn chúng về phía xa. Ba kẻ ấy bị một sức mạnh thổi bay khiến sống lưng đập thẳng vào thân cây, kẻ nào kẻ nấy đều rên rỉ đau đớn.
Ta xử lý xong ba kẻ kia, mới vừa quay đầu lại đã thấy một nhóm người cầm đuốc xông tới, dẫn đầu là mẹ kế của Khương Trúc. Đám người được lệnh xông lên bắt Khương Trúc, ai ngờ trong lúc giằng co, gã tay sai của tú bà lại vung gậy gỗ đánh mạnh vào đầu Bùi Hành Việt đang bảo về Khương Trúc khiến hắn ngất xỉu tại chỗ. Khương Trúc hoảng sợ gào khóc, mặt mẹ kế tái nhợt.
Ta vung tay lên xử lý mấy tên đang lao về phía Khương Trúc rồi quật ngã chúng, hất về phía xa. Chỉ nghe sau lưng có tiếng phụ nữ vẫn không ngừng gào thét.
“Con khốn, vì ngươi, vì ngươi mà liên lụy đến cả con trai ta. Ta phải g,i,ế,t ngươi, phải g,i,ế,t ngươi!”
Thế nhưng ta vừa quay đầu lại đã thấy mặt mày bà ta trắng bệch, hai tay run rẩy, lùi từng bước về phía sau, miệng vẫn còn lẩm bẩm không ngớt:
“Ta không biết, không biết gì cả…”
Bà ta hoảng loạn, bước chân lảo đảo trong đêm tối, vừa gào thét vừa chạy đi như có ma đuổi. Đúng lúc này lại gặp tú bà lê thân mình béo ục ịch chạy tới, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì hai mắt trợn trừng, ngã uỵch xuống đất. Ta vung tay lên nhưng không quá bận tâm, vội vàng lướt về phía Khương Trúc.
Vừa rồi thân hình mảnh dẻ của Khương Trúc lăn mấy vòng trên dốc đá tảng, còn có thể nghe thấy tiếng xương gãy khô khốc vang lên trong đêm lạnh. Ta lao đến, vung tay muốn đỡ lấy nàng, nhưng bàn tay chỉ có thể xuyên qua không khí. Ta gào lên trong vô vọng, nhìn máu tươi đỏ thẫm nhuộm đỏ tuyết trắng dưới thân nàng. Bên dưới lưng nàng, là đá nhọn.
Toàn thân ta run rẩy. Máu nóng tuôn ra không ngừng, dường như trước mắt cũng trở nên tối sầm.
Trên bờ vực lạnh lẽo chỉ còn lại thân xác thoi hóp hơi thở của Khương Trúc và một linh hồn bất lực là ta. Nàng nằm đó, đôi mắt đờ đẫn nhìn lên không trung, nhìn ta đang quỳ xuống ôm lấy nàng trong tuyệt vọng.
“Tỷ tỷ…” Khương Trúc thì thầm, máu từ miệng nàng trào ra.
“Ta... Ta không chạy nổi nữa rồi…”
“Khương Trúc! Cố lên, đừng nhắm mắt!” Ta gào lên, trong lòng như có ngàn mũi kim châm.
Khương Trúc cố gắng giơ bàn tay đầy máu lên, hướng về phía ta. Lần này, dường như sự phân chia giữa sống và c,h,ế,t đã không còn rõ ràng. Bàn tay nàng chạm vào linh hồn ta, mang theo một hơi ấm kỳ lạ.
Ta hoàn toàn sợ hãi, vội vàng lên tiếng:
“Khương Trúc, đừng nhắm mắt. Để ta nói cho muội một bí mật. Bí mật có chút nực cười…”
“Khương Trúc… muội từng nhắc đến vị tiểu thư đã từng tặng muội chiếc túi gấm đúng không?”
“Ta chính là người ấy. Thực ra, ta cảm thấy xấu hổ nên mới không nói với muội. Ta khuyên muội mạnh mẽ, vươn lên nghịch cảnh. Nhưng rồi ta lại ra đi trong uất ức, ra đi từ rất sớm, sớm đến mức ta còn chưa kịp hình dung về cái chết của mình.”
“Lúc ta c,h,ế,t, hình hài không được chỉn chu, đã không còn xinh đẹp như trong ấn tượng của muội nữa rồi.”
“Ta bị người ta cho uống trà độc. Ta c,h,ế,t là vì độc. Độc tố sẽ không để ta ra đi trong một hình hài đẹp đẽ. Muội không nhìn ra ta cũng rất bình thường.”
“Nhưng muội cũng cảm thấy rất nực cười, đúng không?”
Hơi thở của Khương Trúc dần trở nên đứt quãng. Nàng khẽ nuốt nước bọt, dường như rất đau đớn.
“Tỷ tỷ, sao… sao muội có thể… không nhận ra tỷ… được chứ…”
“Tỷ tỷ... chiếc túi gấm... muội vẫn giữ… suốt bao năm.” Nàng mím môi, nụ cười chan hòa nước mắt.
Máu bắt đầu rỉ ra khỏi khoé miệng nàng. Nàng dùng hết sức vươn tay chạm vào ngón tay ta.
“Muội hy vọng… tỷ có thể… sống lâu thật lâu… chứ không phải… giống như thế này.”
“Nếu ông trời có nhìn thấy, mong là… có thể cho tỷ… một cơ hội để làm lại. Bởi vì, muội muốn… thấy tỷ… sống thay cả phần của muội…”
Nàng đưa ánh mắt về phía gốc cây cách đó không xa, bàn tay cố vươn ra như muốn nắm lấy điều gì.
“Ca…”
Sự sống trong đôi mắt Khương Trúc dần lụi tàn. Linh hồn nàng tan ra như những hạt sương mờ trong gió tuyết, thanh thản rời bỏ một thế gian chỉ toàn khổ đau và ai oán.
Uất hận trong lòng ta bùng cháy lên thành ngọn lửa cao ngút trời. Tại sao? Tại sao những người an phận thủ thường, chịu đựng biết bao khổ sở lại luôn phải c,h,ế,t một cách thảm thương như vậy? Ta c,h,ế,t vì bị phản bội, nàng c,h,ế,t vì sự tàn nhẫn của đồng loại.
Bàn tay ta siết chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Khương Trúc. Lần này, không còn là sự xuyên thấu hư vô nữa. Một lực hút khủng khiếp từ thân xác nàng kéo tuột linh hồn ta vào bên trong. Nhiệt độ, cơn đau xé toạc từ vết thương, vị tanh nồng của máu tươi... tất cả giác quan của một con người trở lại với ta ngay trong khoảnh khắc dồn dập ấy.
Rạng sáng, ta mở mắt ra.
Trời đất vẫn mịt mù, tuyết vẫn rơi nặng hạt. Nhưng từ trong thân xác của Khương Trúc, ta cất tiếng thở đầu tiên sau ba năm làm oan hồn vất vưởng.