Chương 3

C3

Chương 3:

Cuộc sống đang lên như diều gặp gió thì rắc rối khác lại ập đến. Hôm đó là một ngày mưa phùn ẩm ướt, Trịnh Hoài An còn đang bận bịu việc ở ngoại thành thì bỗng có một người phụ nữ tìm đến cửa Trịnh phủ.

Người phụ nữ này khoảng chừng hai mươi lăm tuổi, mặc đồ tang trắng thướt tha, khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt lá liễu ngấn lệ, mang một vẻ đẹp u sầu, yếu đuối khiến bất kỳ người đàn ông nào nhìn thấy cũng muốn chở che. Nàng ta tự xưng là Tần Tố Tố, một góa phụ có trượng phu vừa mới qua đời vì bệnh tật.

Nhưng điều đáng nói là, ngay khi Tần Tố Tố bước vào Trịnh phủ, từ lời nói của nàng dành cho Trịnh Hoài An không chỉ có sự biết ơn, mà còn mang theo tình ý ám muội, quấn quýt không rời.

"Trịnh phu nhân, ơn cứu mạng của Trịnh đại nhân đối với ta, không gì có thể báo đáp được, xin nguyện làm trâu làm ngựa, hầu hạ đại nhân và phu nhân suốt đời suốt kiếp."

Tần Tố Tố quỳ sụp dưới chân ta, khóc thút thít, tà áo trắng khẽ buông lơi để lộ một mảng da thịt trắng ngần. Ta còn đang nhíu mày thì Tần Tố Tố ngẩng đầu nhìn ta, trong mắt nàng ta lóe lên tia sáng rồi vụt tắt rất nhanh, ngay lập tức lại cúi đầu, ra vẻ sợ hãi:

"Thiếu phu nhân gia thế hiển hách, thân phận ta thấp kém, không dám trèo cao... Đối với ơn nghĩa của Trịnh đại nhân, ta chỉ xin được làm một nha hoàn thông phòng, hầu hạ trà nước cho đại nhân và phu nhân là đã mãn nguyện rồi."

Ta ngồi trên ghế cao, khẽ nhướng mày. Nha hoàn thông phòng? Một góa phụ vừa mất chồng, được Trạng nguyên lang cứu mạng, không muốn đi làm công ăn lương ở xưởng dệt như những người khác, lại muốn đâm đầu vào làm thông phòng cho trượng phu ta? Nhưng mà, ai cho nàng ta can đảm này?

Trực giác của một thương nhân nhạy bén nói cho ta biết, người phụ nữ này tuyệt đối không đơn giản. Nàng ta không phải lưu dân tội nghiệp, mà là một con rắn mang theo kịch độc, được một bàn tay vô hình nào đó thả vào Trịnh phủ để xé toạc sự bình yên mà chúng ta đang có.

Ta gõ ngón tay lên bàn trà, chậm rãi lên tiếng:

“Phu quân ta đã giúp cô chuyện gì? Là loại ơn nghĩa nào mà không thể báo đáp, lại chỉ leo lên giường phu quân ta mới có thể báo đáp được?”

Nàng ta chợt ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt lộ rõ vẻ chột dạ. Nhưng rất nhanh đã lấy lại tình thần, khẽ cúi đầu xuống, âm thanh phát ra vô cùng ấm ách:

“Đại nhân cứu mạng ta, cho nên hôm nay mới có thể xuất hiện ở đây.”

Ta bật cười. Ngón tay trên bàn cũng ngừng gõ.

“Phu quân ta mang tấm lòng thiện, cứu rất nhiều người có cảnh đời khó khăn, cũng cứu rất nhiều người đứng trên bờ vực sống chết. Nói như cô nương đây, hẳn là nguyên Trịnh phủ cũng không đủ chỗ cho nha hoàn thông phòng của phu quân ta rồi.”

Tần Tố Tố tái mét mặt mày, im lặng không lên tiếng. Ta liếc nhìn nàng, suy nghĩ một chút rồi đứng dậy.

“Tạm thời ta sắp xếp cho cô đến xưởng dệt làm công ăn lương, tự nuôi sống mình như bao người khác. Nếu cô không muốn ta cũng không ép buộc.”

Tần Tố Tố giật mình ngước mắt nhìn ta. Cuối cùng không nói gì, khẽ hành lễ rồi lui đi mất.

Chỉ trong vòng chưa đầy ba ngày kể từ khi Tần Tố Tố bước chân vào Trịnh phủ, khắp các ngõ ngách, trà lâu, tửu quán ở Kinh thành bỗng rộ lên một tin đồn thất thiệt với tốc độ chóng mặt. Nhưng nội dung tin đồn lại hoàn toàn chệch hướng so với dự đoán ban đầu của ta. Người ta không đồn Trịnh Hoài An nạp thiếp, mà người ta đồn một câu chuyện kinh thiên động địa hơn nhiều.

"Nghe nói gì chưa? Nguyễn đại tiểu thư của thương hội Nguyễn thị, vị phu nhân Trạng nguyên lang đấy, ỷ vào việc mình có tiền, ở trong phủ độc đoán chuyên quyền, còn cắm sừng cả Trạng nguyên lang!"

"Hả? Thật không vậy?"

"Thì đấy! Nàng ta nuôi một đống nam tử lưu dân khỏe mạnh ở xưởng dệt ngoại ô, ngày ngày đến đó viện cớ kiểm tra sổ sách để tư thông với đám nam nhân kia! Trạng nguyên lang đáng thương, tính tình chính trực, uất ức đến mức phải dẫn một góa phụ tội nghiệp về phủ để an ủi tâm hồn, thế mà còn bị Nguyễn Anh đánh đập, sau đó đe doạ đuổi đi."

Tin đồn truyền tai nhau, một đồn mười, mười đồn trăm, biến ta thành mụ sư tử hà đông dâm đãng, độc ác, còn Trịnh Hoài An thì trở thành một vị Trạng nguyên lang tội nghiệp, nhu nhược, bị thê tử cắm sừng mà không dám ho he.

Trong phủ, không khí căng như dây đàn. Trịnh phu nhân lo lắng đến mức mất ăn mất ngủ, Trịnh Bích Dao tức giận đến mức đòi mang roi da ra ngoài phố đánh chết mấy kẻ tung tin đồn nhảm kia.

Trịnh Hoài An là người giận dữ nhất. Hắn đập bàn đứng phắt dậy, mặt đỏ tía tai:

"Vớ vẩn! Một lũ ngậm máu phun người! Phu nhân nhà ta trong sạch, bận rộn kiếm tiền nuôi sống biết bao miệng ăn, làm sao có thể bịa chuyện đến mức ấy?! Hơn nữa, ta chỉ gặp góa phụ Tần Tố Tố kia đúng một lần. Ngày đó không biết có chuyện gì mà nàng ta định tự tử ở gần miếu hoang ngoài thành. Lúc nàng ta sắp treo mình trên dải lụa kia thì ta chạy đến xô ngã. Chuyện cũng chỉ có vậy thôi, thậm chí cũng chỉ biết nàng ta tên Tần Tố Tố, từ đó chưa từng gặp lại, cũng không dính dáng gì đến nàng ta. Ở đâu ra tin đồn vớ vẩn nói ta muốn đưa góa phụ vào phủ an ủi tâm hồn!”

“Ta sẽ cho người điều tra cặn kẽ, tìm ra kẻ tung tin đồn, trả lại sự trong sạch cho nàng."

"Chàng bình tĩnh đã." Ta ngồi bên bàn, tay vẫn thong thả gọt một quả lê, giọng điệu bình thản như không có chuyện gì xảy ra.

"Anh Anh. Nàng không cảm thấy ấm ức sao? Họ bôi nhọ danh tiết của nàng như vậy! Ta không thể bỏ qua." Ánh mắt Trịnh Hoài An đỏ ngầu.

"Ấm ức thì có ích gì?"

Ta đưa miếng lê vào miệng Trịnh Hoài An rồi bản thân cũng nhai một miếng. Ngọt lịm.

Ta đứng dậy, bước đến vỗ vỗ vai hắn: "Phu quân, chàng nhớ kỹ một điều. Tin đồn trong thiên hạ, không thể dùng lý lẽ để giải thích, chỉ có thể dùng dư luận để điều hướng. Kẻ đứng sau chuyện này cố tình bôi nhọ ta, mục đích thực sự là muốn phá hủy danh tiếng của chàng, biến chàng từ một Ngự sử liêm chính thành một kẻ trò cười cho thiên hạ, từ đó mất đi tư cách đứng trên đại điện."

Nguồn gốc tin đồn này, không cần tra ta cũng biết là từ đâu mà ra. Người bước chân vào Trịnh phủ chưa bao lâu thì tin đồn đã lan truyền chóng mặt như vậy rồi.

"Vậy chúng ta phải làm sao?" Trịnh Bích Dao lo lắng hỏi.

"Họ thích nghe chuyện bát quái đúng không? Vậy ta sẽ cho họ một vở kịch lớn hơn." Ánh mắt ta lóe lên sự lạnh lùng.

Ngay ngày hôm sau, ta cho đóng cửa tất cả các cửa tiệm của Trịnh thị và Băng Thanh Các. Trước cửa tiệm, ta cho dán một tờ thông cáo lớn với nội dung đầy bi phẫn:

"Thiếu phu nhân Nguyễn Anh thương xót bách tính lưu dân cơ nhỡ, bỏ tiền túi mở xưởng dệt tạo công ăn việc làm, cứu sống hàng trăm mạng người. Không ngờ lòng tốt bị kẻ gian ghen ghét, tung tin đồn nhảm bôi nhọ danh tiết. Hiện giờ tâm khí phu nhân u uất, bệnh nặng quấn thân, các cửa tiệm xin phép đóng cửa vô thời hạn. Toàn bộ lưu dân và góa phụ nguy cơ quay lại cảnh màn trời chiếu đất."

Khắp Kinh thành bắt đầu bàn tán xôn xao, bắt đầu có những luồng ý kiến trái chiều.

Cùng lúc đó, ta bí mật cho người tung ra một luồng tin tức khác vào các trà lâu. Hóa ra, Tần Tố Tố không phải góa phụ bình thường, mà là một nữ tử bị thuộc hạ của Thái sư Nguỵ Bằng ép bức đến mức tự sát nhưng được Trịnh Hoài An cứu mạng. Kẻ xấu sợ Trịnh Hoài An biết được sự thật sẽ vạch trần tội ác, nên đã ép buộc Tần Tố Tố bằng cách bắt cóc mẫu thân nàng ta ở quê nhà, buộc nàng ta phối hợp tung tin đồn hãm hại Nguyễn Anh. Phu thê một thể, một mũi tên trúng liền hai đích.

Để tăng tính thuyết phục, ta cho người đưa Tần Tố Tố ra giữa đại đường Trịnh phủ trước sự chứng kiến của các vị bô lão trong phố. Dưới áp lực của ta và một chút thủ thuật tâm lý cộng với việc ta đã âm thầm cho người cứu mẫu thân nàng ta ra khỏi tay bọn bắt cóc từ đêm trước, Tần Tố Tố quỳ sụp xuống đất, khóc lóc thảm thiết, tự tát vào mặt mình, thú nhận toàn bộ sự thật trước bàn dân thiên hạ:

"Là ta có tội! Là ta bị người khác ép buộc! Trước đó ta tự vẫn vì bị Huyện lệnh cưỡng ép. Phu quân ta mới vừa mất hắn đã giở trò đồi bại. May mà có Trịnh đại nhân cứu mạng, nếu không ngày hôm nay ta cũng không còn ngồi được ở chỗ này. Ta tưởng chuyện đã qua, ráng vực dậy tinh thần, sống vì tương lai phía trước. Nào ngờ chúng bắt mẫu thân ta, bắt ta phải bôi nhọ Trịnh phu nhân, hãm hại Trạng nguyên lang! Trịnh đại nhân là bồ tát sống, đã cứu mạng ta, vậy mà ta lại lấy oán trả ơn. Là ta đáng chết!"

Cục diện hoàn toàn thay đổi.

Kinh thành xôn xao. Người dân từ chỗ bán tín bán nghi, nay chuyển sang vô cùng phẫn nộ trước sự đê tiện của đám người có chức có quyền.

"Trời ơi, Trịnh phu nhân tốt như thế, làm việc thiện tích đức, thế mà lại bị bọn quan tham bôi nhọ danh dự thành ra như vậy! Đổi lại là ai cũng không chịu nổi. Tức đến phát bệnh cũng phải thôi. Ôi trời."

"Bọn chúng thật độc ác, định bức tử bao nhiêu nữ tử trong sạch nữa đây?"

“Thương thay thân phận người phụ nữ… Ôi chao.”

Các cửa hàng của ta mở cửa trở lại, doanh thu tăng vọt gấp ba lần vì bách tính Kinh thành rủ nhau đến mua hàng để ủng hộ, cũng như xoa dịu nỗi lòng Trịnh thiếu phu nhân. Danh tiếng của Trịnh Hoài An và ta không những không bị tổn hại mà còn tăng lên gấp bội, được ca tụng là cặp "Phu thê hiền đức".

Đêm đó, sau khi giông bão qua đi, trời quang mây tạnh. Ánh trăng sáng vằng vặc chiếu xuống sân viện Trịnh phủ. Trịnh Hoài An ngồi bên xích đu dưới gốc cây mai cổ thụ, tay cầm một vò rượu nhỏ. Hắn nhìn thấy ta bước tới thì đứng dậy, ánh mắt nhìn ta đầy vẻ phức tạp, có sự kính phục, có lòng biết ơn, và nhiều hơn cả là thứ tình cảm nóng rực, nồng nàn mà trước đây hắn chưa từng biểu lộ rõ ràng.

"Anh Anh." Hắn nhẹ nhàng gọi, kéo ta ngồi xuống cạnh hắn trên chiếc xích đu, "Lần này lại là nàng cứu ta.”

"Ta là vì tiền của ta thôi." Ta quay mặt đi, né tránh ánh mắt quá mức nóng bỏng của hắn, nhưng vành tai đã hơi ửng hồng.

Trịnh Hoài An khẽ cười, giọng nói trầm ấm vang lên bên tai ta: "Anh Anh, ta có một câu hỏi luôn muốn hỏi nàng. Từ ngày đầu tiên vào cửa, khi cả nhà khuyên nàng chạy… Vì sao nàng chưa từng nghi ngờ ta? Vì sao nàng lại luôn tin tưởng ta một cách vô điều kiện như vậy?"

Ta im lặng một lúc, nhìn ánh trăng phản chiếu trong vò rượu. Sau đó ta quay sang, nhìn thẳng vào đôi mắt trong trẻo của vị phu quân Trạng nguyên của mình.

"Trịnh Hoài An, chàng có muốn nghe lời thật lòng không?"

"Muốn."

"Từ nhỏ ta lớn lên trên thương trường, kiến chứng biết bao kẻ lừa lọc, ta không bao giờ tin vào cái gọi là 'người tốt' trên đời này. Người tốt thường không có kết cục tốt, hoặc giả vờ làm người tốt để mưu đồ việc riêng."

Ta dừng lại một chút, khẽ mỉm cười, nụ cười dịu dàng chưa từng có:

"Nhưng ta lại tin chàng. Bởi vì chàng không phải là người tốt theo kiểu ấy. Chàng là một kẻ ngốc. Một kẻ ngốc bướng bỉnh, trong sạch đến mức không biết nói dối. Đôi mắt chàng quá sạch sẽ, sạch sẽ đến mức khiến một thương nhân mình đầy mùi tiền như ta... cũng muốn bảo vệ sự sạch sẽ ấy."

Trịnh Hoài An ngây người nhìn ta. Giây tiếp theo, vò rượu trong tay hắn rơi bịch xuống thảm cỏ.

Hắn vươn tay, mạnh mẽ dứt khoát kéo ta vào lòng. Vòng tay hắn ấm áp, siết chặt như muốn khảm ta vào da thịt hắn. Hơi thở của hắn dồn dập, nụ hôn của hắn rơi xuống môi ta, ban đầu có chút vụng về, nồng đượm hương rượu, nhưng sau đó nhanh chóng trở nên bá đạo, cuồng nhiệt, cuốn phăng mọi sự phòng bị của ta.

Trong nụ hôn ấy, ta nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi như trống trận. Lần đầu tiên trong đời của một kẻ luôn đặt lợi ích lên hàng đầu nhận ra mình đã thực sự đắm chìm vì một kẻ ngốc.